Là Em Cổ Hủ, Hay Anh Biến Thái? –
Chương 3: Vết Nứt Vô Hình
Sau cuộc nói chuyện đêm đó, tôi lao vào phòng tập như một con thiêu thân. Tôi cần một thứ gì đó để bấu víu, một cơn đau thể xác hữu hình để át đi sự hỗn loạn vô hình trong tâm trí. Phòng gym chào đón tôi bằng một bản giao hưởng quen thuộc: tiếng tạ va vào nhau chan chát, tiếng nhạc điện tử dồn dập, và một thứ mùi đặc trưng của mồ hôi, của nỗ lực, quyện với mùi thuốc khử trùng hăng hắc. Đây là thế giới của tôi. Một thế giới mà tôi có thể kiểm soát. Ở đây, chỉ có tôi và giới hạn của chính mình.
Tôi khởi động kỹ lưỡng, cảm nhận từng thớ cơ đang nóng dần lên. Tôi muốn vắt kiệt sức mình, muốn mồ hôi gột rửa đi những lời nói của Hưng, những ý nghĩ bệnh hoạn mà anh đã gieo vào đầu tôi.
Và rồi, Vũ xuất hiện.
Anh ta bước tới, lặng lẽ như mọi khi, trên tay là cuốn sổ ghi chép kế hoạch tập luyện của tôi. Vũ không bao giờ nói chuyện phiếm. Anh ta giống như một nhà điêu khắc, và cơ thể tôi là một khối đá cẩm thạch vô tri. Anh ta chỉ quan tâm làm sao để đẽo gọt nó thành một hình dáng hoàn hảo. Thân hình của Vũ là một minh chứng cho sự kỷ luật đến cực đoan của anh ta. Mỗi thớ cơ trên người anh ta đều rõ nét, săn chắc, không một chút mỡ thừa, như được tạc ra từ đồng đen. Đó là một vẻ đẹp phi giới tính, một vẻ đẹp của sức mạnh và sự chuyên nghiệp. Tôi luôn tự nhủ rằng mình ngưỡng mộ anh ta như ngưỡng mộ một tác phẩm nghệ thuật, không hơn không kém.
“Hôm nay mình tập thân dưới nhé chị. Bắt đầu với bài squat” Giọng anh ta đều đều, không cảm xúc.
Tôi gật đầu, bước vào vị trí. Thanh đòn tạ lạnh lẽo và thô ráp trên vai. Tôi hít một hơi thật sâu, tập trung vào tấm gương lớn trước mặt. Trong gương là một người phụ nữ mặc bộ đồ tập bó sát, mồ hôi đã bắt đầu lấm tấm trên trán. Tôi bắt đầu chuyển động, xuống, và lên. Một, hai, ba… Tôi cố gắng bỏ ngoài tai mọi thứ, chỉ tập trung vào cảm giác căng tức ở cơ đùi.
“Chị Nhung, dừng một chút”
Giọng Vũ vang lên ngay sau lưng tôi. Tôi đứng thẳng người, thở dốc.
“Lưng chị hơi võng rồi, như vậy dễ chấn thương. Để em chỉnh lại”
Anh ta bước tới. Không gian xung quanh tôi dường như đặc lại. Tôi có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ người anh ta, dù chúng tôi chưa hề chạm vào nhau.
Và rồi, nó đến.
Hai bàn tay của Vũ đặt lên vùng hông của tôi. Một tay kia ấn nhẹ vào phần lưng dưới. Một cái chạm hoàn toàn mang tính chuyên môn, để điều chỉnh tư thế.
Nhưng cơ thể tôi lại không nghĩ như vậy.
Ngay khoảnh khắc da thịt chạm nhau qua lớp vải mỏng, một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi. Tay anh ta chai sần vì tập luyện, nhưng lại mát lạnh trên làn da nóng hực vì vận động của tôi. Sự tương phản đó làm mọi giác quan của tôi như được phóng đại lên. Tôi rùng mình, một cái rùng mình không thể kiểm soát. Nó không đến từ sự sợ hãi, mà từ một nơi sâu thẳm hơn, bản năng hơn.
“Đúng rồi, chị giữ lưng thẳng như vậy!” Vũ vẫn nói, giọng đều đều, hoàn toàn không hay biết cơn địa chấn đang diễn ra bên trong tôi. “Hông đẩy ra sau một chút nữa”
Anh ta khẽ dùng tay điều chỉnh lại hông tôi. Áp lực từ những ngón tay anh ta dồn vào một điểm, và rồi, một cảm giác nóng rực lan tỏa từ bụng dưới của tôi. Nó lan nhanh như một vệt dầu loang, khiến hai đầu gối tôi như muốn nhũn ra. Hơi thở tôi nghẹn lại trong cổ họng. Chết tiệt! Chết tiệt!
Tôi đang nghĩ cái quái gì vậy?
Trong đầu tôi đột nhiên vang lên giọng nói của Hưng: *”Em đang sợ chính những ham muốn của bản thân mình.”*
Không! Tôi không có ham muốn gì cả! Đây chỉ là một phản ứng sinh lý ngu ngốc. Tôi là một người vợ đã có gia đình. Tôi yêu chồng tôi. Người đàn ông này chỉ là một huấn luyện viên. Một thằng nhóc đáng tuổi em mình.
Tôi vội đặt thanh tạ xuống giá, tiếng kim loại va vào nhau kêu một tiếng “loảng xoảng” chói tai.
“Em… em hơi mệt. Chắc hôm nay tới đây thôi!” tôi nói, giọng lạc đi, không dám nhìn thẳng vào mắt Vũ.
“Chị không sao chứ? Mặt chị hơi đỏ!” anh ta hỏi, một sự quan tâm rất chuyên nghiệp.
“Không sao. Chắc do gắng sức quá”
Tôi nói dối. Tôi không chỉ đỏ mặt. Toàn thân tôi đang như bốc cháy. Tôi vội vã chộp lấy chai nước và chiếc khăn, gần như chạy vào phòng thay đồ.
Đứng dưới vòi sen, tôi để mặc cho dòng nước lạnh buốt xối lên cơ thể nóng hừng hực của mình. Tôi muốn gột rửa đi cái cảm giác tội lỗi, cái sự phản ứng đáng xấu hổ vừa rồi. Nhưng tôi không làm được. Cảm giác về bàn tay mát lạnh của Vũ trên eo mình vẫn còn đó, rõ mồn một.
Phòng gym từng là ngôi đền của tôi, nơi tôi tìm thấy sự kiểm soát. Giờ đây, chính tại nơi này, tôi lại nhận ra một sự thật kinh hoàng: tôi không thể kiểm soát được chính cơ thể mình. Nó đã phản bội tôi.
Hay đúng hơn, những lời nói của Hưng đã biến cơ thể tôi thành một kẻ phản bội. Anh đã gieo mầm độc, và giờ đây, nó đang bắt đầu nảy nở.
****
Tôi trở về nhà từ phòng gym, tâm trí vẫn còn quay cuồng. Tôi lao vào phòng tắm, xả dòng nước nóng lên người, hy vọng nó có thể gột rửa đi sự bứt rứt và cảm giác tội lỗi đang cào cấu bên trong. Nhưng vô ích. Hơi nước nóng làm cơ thể tôi thả lỏng, nhưng lại khiến những ký ức về cái chạm tay của Vũ trở nên sống động hơn.
Bước ra khỏi phòng tắm, tôi quấn hờ một chiếc khăn bông quanh người, để lộ ra đôi vai trần và phần lưng lấm tấm những giọt nước chưa kịp khô. Hơi nước làm tấm gương lớn trong phòng ngủ mờ đi một lớp sương mỏng. Tôi đưa tay, lau một khoảng trống trên gương và nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình.
Gương mặt tôi ửng hồng vì hơi nóng, đôi mắt có chút mơ màng. Tôi nhìn xuống cơ thể mình. Công sức của những tháng ngày tập luyện đã hiện ra rõ rệt. Vòng eo thon gọn, không một chút mỡ thừa. Vùng hông và cặp mông trở nên đầy đặn, căng tròn, tạo thành một đường cong quyến rũ chết người. Bắp đùi săn chắc. Ngay cả phần bắp tay cũng có một chút đường nét, một dấu hiệu của sức mạnh tiềm ẩn. Tôi cảm thấy một cơn đau nhức ngọt ngào trong từng thớ cơ, một lời nhắc nhở về sự nỗ lực của bản thân. Một cảm giác tự hào len lỏi trong tôi. Đây là cơ thể của tôi. Tôi đã tạo ra nó.
Đang mải mê suy nghĩ, tôi bất chợt thấy một bóng người xuất hiện phía sau lưng mình trong gương. Tôi chưa kịp giật mình thì vòng tay quen thuộc của Hưng đã ôm trọn lấy tôi từ phía sau. Anh vùi mặt vào mái tóc còn ẩm của tôi, hít một hơi thật sâu.
“Thơm quá!” anh thì thầm, giọng anh khàn đi.
Tôi mỉm cười, tựa lưng vào lồng ngực vững chãi của anh. Sự hiện diện của anh, mùi hương của anh, vòng tay của anh… chúng là bến đỗ an toàn của tôi, kéo tôi ra khỏi những suy nghĩ tội lỗi về phòng tập.
“Vợ của anh dạo này đẹp quá!” anh nói, mắt chúng tôi giao nhau qua tấm gương. “Như một bức tượng sống”
Bàn tay anh không chỉ ôm tôi nữa. Chúng bắt đầu một cuộc thám hiểm. Những ngón tay anh lướt nhẹ lên xương quai xanh của tôi, trượt xuống bả vai, rồi dừng lại ở phần bắp tay đang dần có hình khối.
“Em xem này!” anh nói, giọng đầy phấn khích. “Săn chắc thật. Công sức của vợ yêu không hề uổng phí”
Tôi cười, một nụ cười mãn nguyện. Được người đàn ông của mình công nhận, còn gì hạnh phúc hơn? Tôi đang tận hưởng khoảnh khắc ngọt ngào đó thì anh đột ngột buông một câu, nhẹ bẫng, nhưng lại như một tảng đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng.
“Nhưng anh thấy… hơi phí”
Nụ cười trên môi tôi đông cứng lại. Tôi nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, cố gắng xác nhận lại điều mình vừa nghe. “Phí? Phí cái gì chứ anh?”
Bàn tay Hưng không dừng lại. Nó trượt từ cánh tay xuống vòng eo của tôi, siết nhẹ. Anh cúi xuống, đôi môi kề sát vành tai tôi, giọng thì thầm như một lời tỏ tình, nhưng nội dung lại khiến máu trong người tôi như lạnh đi.
“Phí vì một tác phẩm nghệ thuật thế này mà chỉ có một người được thưởng thức!” anh nói, hơi thở anh phả vào gáy tôi, làm lớp da gà nổi lên rần rần.
Đầu óc tôi trống rỗng. Tác phẩm nghệ thuật? Thưởng thức? Tôi vẫn đang cố gắng tiêu hóa những từ ngữ đó thì anh tung ra đòn cuối cùng, một đòn chí mạng phá vỡ hoàn toàn bức tường phòng ngự mỏng manh còn sót lại của tôi.
“Em xứng đáng nhiều hơn thế, Nhung à. Em xứng đáng có một ‘triển lãm’ của riêng mình. Có những người khác… ngưỡng mộ, trầm trồ, thậm chí là tôn thờ vẻ đẹp của em”
Triển lãm. Ngưỡng mộ. Tôn thờ.
Những từ ngữ đó như những chiếc búa tạ nện thẳng vào tâm trí tôi. Tôi nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu trong gương. Người đàn bà trong đó là tôi, với khuôn mặt tái đi, đôi mắt mở to ngỡ ngàng, kinh hãi. Đứng sau cô ấy là chồng cô, người đang ôm cô trong vòng tay, nhưng ánh mắt anh ta không phải là ánh mắt của một người chồng nhìn vợ. Đó là ánh mắt của một nghệ sĩ nhìn tác phẩm mình vừa hoàn thành, của một người cuồng tín nhìn về phía thánh thần. Anh ta không nói về tình dục. Anh ta đang nói về một thứ gì đó lớn lao hơn, cao siêu hơn, và cũng bệnh hoạn hơn gấp bội. Anh ta đã thành công biến cơ thể của tôi, công sức của tôi, thành một luận điểm cho triết lý điên rồ của anh ta.
Tôi đứng im bất động trong vòng tay anh, không thể nói được một lời nào. Tôi chỉ biết nhìn chằm chằm vào hình ảnh của hai chúng tôi trong gương. Một cặp đôi đang ôm nhau, trông thật thân mật, thật hạnh phúc.
Nhưng tôi biết, ngay tại khoảnh khắc này, một vết nứt vô hình đã xuất hiện, và nó đang chạy dọc, chia cắt chúng tôi, chia cắt cuộc hôn nhân của chúng tôi ra làm hai thế giới. Một thế giới của sự bình yên giả tạo mà tôi từng biết, và một thế giới khác, tối tăm, nguy hiểm và đầy cám dỗ mà anh đang đứng ở đó, chìa tay ra, chờ tôi bước qua.
