Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Là Em Cổ Hủ, Hay Anh Biến Thái? –

Chương 3 : Giọt Nước Đầu Tiên​



Chương 2: Giọt Nước Đầu Tiên​

Thằng bé đã ngủ say. Cả căn nhà chìm vào một sự tĩnh lặng mà tôi hằng ao ước sau mỗi ngày dài vật lộn với công việc. Tôi cuộn mình trên chiếc sofa nỉ màu kem, một chân gác lên đùi Hưng, tay cầm hờ cuốn tạp chí thời trang đã đọc đi đọc lại đến thuộc lòng. Trên tivi, một bộ phim tình cảm Mỹ đang đến hồi kết. Chàng trai và cô gái, sau bao hiểu lầm và sóng gió, cuối cùng cũng trao nhau một nụ hôn nồng cháy dưới mưa. Sến súa, nhưng cũng đủ để ru một tâm hồn đàn bà đang mỏi mệt và khát khao lãng mạn như tôi.

Hưng ngồi bên cạnh, một tay vòng qua vai tôi, tay kia lướt điện thoại. Thỉnh thoảng, anh lại bật cười trước một video hài hước nào đó. Chúng tôi không nói gì, nhưng sự im lặng này thật dễ chịu. Nó là sự im lặng của hai người đã đi chung một con đường đủ lâu để không cần dùng đến lời nói mà vẫn hiểu nhau, vẫn cảm thấy an toàn trong sự hiện diện của người kia.

Tôi ngả đầu sâu hơn vào vai anh, hít hà mùi hương quen thuộc. Tối nay, tôi chỉ muốn bình yên như thế này thôi.

Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng tivi đang chiếu một chương trình ca nhạc vô thưởng vô phạt. Tôi nghĩ anh sẽ ngủ thiếp đi như mọi khi, nhưng không. Anh đột nhiên bật cười một mình, một tiếng cười khùng khục, lạ lẫm trong cổ họng.

“Anh cười gì thế?” – Tôi hỏi, tay vẫn không ngừng xoa nhẹ thái dương cho anh.

“À, anh chợt nhớ chuyện ông Tuấn. Đúng là trên đời này chuyện quái gì cũng có thể xảy ra được, mình ạ!” – Giọng anh có vẻ châm biếm, nhưng cũng đầy vẻ suy tư, như thể anh đang cân nhắc một ý tưởng điên rồ nào đó.

Sự tò mò của tôi trỗi dậy. “Chuyện gì vậy anh?”

Hưng cựa mình, tìm một tư thế thoải mái hơn trên đùi tôi. Anh bắt đầu kể, giọng đều đều như đang thuật lại một bộ phim vừa xem, nhưng ánh mắt anh lại chăm chú quan sát tôi.

“Thì cũng tại bữa nhậu hôm nay. Quán thì ồn, người thì đông, khói thuốc lá mịt mù. Mấy ông cứ dô dô ầm ĩ. Chỉ có ông Tuấn là ngồi im, mặt buồn xo, chỉ uống không nói. Anh thấy lạ nên mới gặng hỏi. Hỏi mãi, ổng mới kéo riêng anh ra một góc, nói nhỏ…”

Hưng dừng lại, ngước lên nhìn tôi, như thể để kiểm tra phản ứng của tôi. Tôi vẫn im lặng, chờ đợi, một dự cảm không lành bắt đầu nhen nhóm.

“Ổng tâm sự, giọng rầu rĩ lắm. Ổng nói dạo này vợ ổng buồn, cứ lầm lũi như cái bóng trong nhà. Vợ chồng sống với nhau mười mấy năm rồi, tình yêu nó nguội lạnh, chỉ còn cái nghĩa. Ổng thương vợ lắm, nhưng không biết làm cách nào cho vợ vui lên. Ổng đã thử mọi cách, mua quà, đưa đi du lịch, nhưng đều không ăn thua.”

Câu chuyện bắt đầu có vẻ bi lụy, tôi bất giác thở dài, thấy thương cho người phụ nữ kia. “Tội nghiệp chị ấy…”

“Đúng vậy.” – Hưng nói ngay, như chỉ chờ có thế. “Ông Tuấn cũng nói vậy. Ổng bảo ‘tao bất lực quá mày ạ’. Và rồi, ổng đi đến một quyết định mà anh nghe xong, anh sốc đến mức suýt làm rơi ly bia.”

Anh lại dừng lại, hiệu ứng kịch tính được đẩy lên cao trào. Tim tôi bắt đầu đập nhanh hơn một chút.

“Quyết định gì mà ghê vậy?”

Hưng hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh tối lại. “Ổng… ‘tạo điều kiện’ cho vợ ổng có một niềm vui mới. Một người đàn ông khác.”

Toàn thân tôi cứng đờ. Bàn tay đang xoa đầu anh khựng lại giữa không trung. Tôi cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng.

“Anh… anh nói gì cơ?” – Tôi lắp bắp, không tin vào tai mình.

“Anh cũng phản ứng y như em vậy đó.” – Hưng vội vàng trấn an, giọng anh tỏ ra đồng cảm sâu sắc với sự kinh hoàng của tôi, nhưng bàn tay anh lại vuốt ve cánh tay tôi một cách đầy ẩn ý. “Anh đã nói thẳng với ổng ‘Anh điên rồi à? Sao lại có thể làm cái chuyện tày trời đó?’. Nhưng em biết ổng nói gì không?”

Anh kể tiếp, không cho tôi kịp định thần, từng lời nói như những mũi kim châm vào tai tôi.

“Ổng bảo, đó không phải là ngoại tình, vì ổng biết. Đó là sự thành thật. Ổng nói, ‘Thà để cô ấy vui vẻ bên một người khác dưới sự cho phép của tao, còn hơn là để cô ấy lén lút sau lưng tao. Tao không muốn mất cô ấy, tao chỉ muốn cô ấy được hạnh phúc. Miễn là tối về, cô ấy vẫn ngủ trên chiếc giường này, trong vòng tay của tao, thì tao vẫn là chồng cô ấy.'”

Tôi sững sờ, không thốt nên lời. Đầu óc tôi quay cuồng. Một người chồng… lại có thể… dâng vợ mình cho kẻ khác?

“Ổng còn gọi đó là ‘hôn nhân văn minh’.” – Hưng bồi thêm một cú nữa. “Là khi tình yêu đã biến thành tình thương, người ta phải cho nhau không gian để tìm kiếm những ‘trải nghiệm’ mới, miễn là cả hai đều biết và chấp nhận. Ổng nói nó giúp hâm nóng tình cảm, giúp người ta nhận ra giá trị của nhau hơn. Nghe… nghe có vẻ điên rồ, nhưng cái cách ổng nói về vợ, về tình yêu của ổng, nó chân thành lắm em ạ. Một sự hy sinh đến tột cùng.”

“Hy sinh?” – Cuối cùng tôi cũng bật ra được một từ. Giọng tôi khô khốc, lạc đi. “Đó là bệnh hoạn! Em không thể tin nổi lại có người suy nghĩ như vậy. Đó là sự xúc phạm!”

“Anh biết, anh biết.” – Hưng nắm lấy tay tôi, siết nhẹ, truyền hơi ấm sang bàn tay đang lạnh toát của tôi. “Anh cũng nghĩ như em. Nhưng khi ngồi đó, nghe một người đàn ông say rượu trút hết ruột gan, anh lại thấy có gì đó… lấn cấn. Lý lẽ của họ, dù trái với đạo đức thông thường, nhưng nó được xây dựng trên nền tảng của tình yêu và sự tin tưởng tuyệt đối. Đáng sợ thật.”

Anh dụi đầu vào người tôi, như một đứa trẻ tìm chỗ dựa. “Thôi, chuyện nhà người ta, mình biết vậy thôi. Anh kể cho em nghe cho biết thế giới ngoài kia nó muôn hình vạn trạng thế nào thôi.”

Anh bắt đầu chuyển chủ đề, hỏi han tôi về công việc, về con cái. Nhưng tôi không nghe lọt tai được chữ nào nữa. Trong đầu tôi, hai chữ “hôn nhân văn minh” cứ lởn vởn, gieo vào lòng tôi một cảm giác ghê tởm nhưng cũng đầy ám ảnh.

Nó là một câu chuyện có thật, của một người bằng xương bằng thịt, ngay gần bên cạnh cuộc sống bình yên của tôi. Con đê đạo đức mà tôi luôn tự hào vẫn đứng đó, sừng sững và kiên cố. Nhưng tối hôm đó, lần đầu tiên tôi nhận ra, có những con người đang sống ở một thế giới bên kia con đê, một thế giới mà tôi chưa bao giờ dám tưởng tượng tới. Và hạt giống của thế giới đó, dù độc hại đến đâu, cũng đã được chồng tôi mang về và gieo vào mảnh đất tâm hồn vốn tĩnh lặng của tôi.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...