Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Là Em Cổ Hủ, Hay Anh Biến Thái? –

Chương 11 : “Tại Anh Hết!”



Chương 10: “Tại Anh Hết!”

Tôi tỉnh dậy đầu tiên.

Không phải vì tiếng động, mà vì cơn đau nhức âm ỉ lan ra từ thắt lưng và hai bên hông. Cơ thể tôi rã rời như vừa trải qua một trận ốm thập tử nhất sinh. Tôi khẽ cựa mình, và những mảnh ký ức của đêm qua ùa về như một cơn lũ không báo trước. Hình ảnh, âm thanh, mùi hương… tất cả sắc nét đến tàn nhẫn. Mặt tôi nóng bừng lên vì xấu hổ.

Tôi liếc nhìn người đàn ông đang ngủ say bên cạnh. Hưng. Chồng tôi. Anh nằm đó, hơi thở đều đều, gương mặt hoàn toàn thư thái. Tôi không cảm thấy giận dữ, không cảm thấy căm ghét. Tôi chỉ thấy một sự ngượng ngùng đến mức không biết phải giấu mặt vào đâu. Làm sao tôi có thể đối diện với anh sau khi anh đã chứng kiến tất cả?

Tôi mở mắt. Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe rèm, chiếu một vệt sáng gay gắt lên sàn nhà, phơi bày toàn bộ “hiện trường” của cuộc truy hoan. Quần áo vương vãi khắp nơi. Hai ly rượu cạn lăn lóc trên chiếc bàn nhỏ. Tấm ga giường trắng nhàu nát, xô lệch, trên đó còn vương lại những vệt ố mờ, minh chứng cho một đêm hoang dại. Không khí vẫn còn đặc quánh mùi mồ hôi, mùi rượu, và cả mùi tình dục xa lạ của Vũ, thứ mùi mà khứu giác của tôi giờ đây đã khắc ghi một cách vô thức.

Một sự thôi thúc mạnh mẽ trỗi dậy. Tôi phải dọn dẹp. Phải xóa đi những dấu vết này.

Tôi nhẹ nhàng hết mức có thể, bước chân xuống giường. Sàn nhà lạnh toát. Tôi bắt đầu đi lại như một cái máy, nhặt từng thứ một. Chiếc váy lụa của tôi. Chiếc áo sơ mi của Hưng. Cả chiếc áo phông của Vũ mà anh ta đã cởi ra… Tôi nhặt nó lên, và cảm giác ghê tởm lại cuộn lên trong cổ họng. Tôi vội ném nó vào góc khuất. Tôi kéo lại tấm ga giường cho phẳng phiu, xếp lại chiếc chăn xộc xệch. Tôi đang cố gắng dọn dẹp căn phòng, hay đang cố gắng dọn dẹp tâm trí hỗn loạn của chính mình?

“Em…”

Giọng nói khàn khàn của Hưng vang lên từ phía sau. Tôi giật nảy mình, toàn thân cứng đờ, lưng vẫn quay về phía anh, hai tay đang nắm chặt một góc chăn.

Tôi nghe tiếng anh trở mình, rồi tiếng bước chân trên sàn. Anh tiến đến, vòng tay ôm choàng lấy tôi từ phía sau. Một cái ôm quen thuộc, nhưng đủ để ngăn tôi tiếp tục chạy trốn bằng việc dọn dẹp.

“Đừng dọn. Cứ để đó.” Anh thì thầm bên tai tôi, hơi thở ấm nóng. “Lại đây với anh.”

Anh nhẹ nhàng xoay người tôi lại, buộc tôi phải đối diện với anh. Tôi không dám. Tôi cúi gằm mặt xuống, tóc xõa che đi gương mặt đang đỏ bừng vì xấu hổ. Tôi không thể nhìn vào mắt anh.

Anh không nói gì thêm. Chỉ lẳng lặng dùng một tay nâng cằm tôi lên, buộc tôi phải nhìn thẳng vào anh. Đôi mắt anh không có sự trách móc, không có sự khinh bỉ. Chỉ có một sự dịu dàng và một nỗi xót xa khó tả.

“Nhìn anh này…” Anh nói, giọng mềm đi. “Đêm qua… em có sao không?”

Câu hỏi của anh, không phải là “Em có ổn không?”, mà là “Em có sao không?”. Nó không phải là một câu hỏi xã giao, mà là một sự quan tâm thật sự đến cảm xúc của tôi. Và chính sự dịu dàng đó đã làm vỡ tan bức tường xấu hổ mà tôi đang cố gắng dựng lên. Nó tàn nhẫn hơn bất kỳ lời trách mắng nào.

Nước mắt tôi bắt đầu trào ra. Không kiểm soát được. Tôi không khóc vì tức giận hay đau đớn. Tôi khóc vì tủi thân, vì ngượng ngùng, vì sự phức tạp của tất cả mọi thứ. Tôi úp mặt vào lồng ngực rắn chắc của anh, để mặc cho những giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt áo anh.

Những giọt nước mắt của tôi, ban đầu chỉ là sự tủi thân, nhanh chóng chuyển thành một cơn uất ức hờn dỗi như một đứa trẻ. Tôi không còn úp mặt vào ngực anh nữa. Tôi ngẩng lên, và bắt đầu dùng hai nắm tay nhỏ bé của mình đấm nhẹ vào ngực anh, vừa đấm vừa thút thít.

“Tại anh hết… Tại anh hết! Đồ đáng ghét! Đồ tồi! Bắt em làm chuyện xấu hổ như vậy…”

Tôi nói trong tiếng nấc, những cú đấm yếu ớt chẳng đủ làm anh lay chuyển. Hưng không đỡ, cũng không đẩy tôi ra. Anh chỉ đứng đó, vững chãi như một bức tường, để mặc cho tôi trút hết sự xấu hổ và ngượng ngùng của mình lên anh. Tôi thậm chí còn thấy một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, thoáng qua trên môi anh.

Anh đợi cho đến khi những cú đấm của tôi chậm lại, chỉ còn là những cái vỗ về vô lực. Lúc đó, anh mới nhẹ nhàng bắt lấy cả hai cổ tay tôi, giữ chúng lại.

“Anh bắt em lúc nào?” Giọng anh không hề có chút hối lỗi, ngược lại còn mang ý trêu chọc. “Anh chỉ thấy có người hưởng ứng lắm mà. Tiếng rên còn vang…”

“Anh im đi!” Tôi hét lên, mặt nóng bừng như lửa đốt. Lời nói của anh như một nhát dao xoáy thẳng vào nỗi xấu hổ lớn nhất của tôi. Tôi cố giằng tay ra để đánh anh mạnh hơn, nhưng anh đã giữ quá chặt. “Em… em không còn mặt mũi nào nhìn anh nữa. Anh đã thấy hết rồi… Anh đã thấy bộ dạng hư hỏng của em rồi…”

Đúng vậy. Nỗi xấu hổ lớn nhất của tôi không phải là chuyện đã ngủ với một người đàn ông khác. Nỗi xấu hổ lớn nhất là chồng tôi, người tôi yêu thương và tôn trọng nhất, đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Anh đã thấy con người thật của tôi, một con người hoang dại, bản năng và trần trụi mà tôi luôn cố gắng chôn giấu.

Nghe thấy lời thú nhận của tôi, vẻ trêu chọc trên mặt Hưng lập tức biến mất. Anh kéo tôi vào một cái ôm thật chặt, siết tôi đến ngạt thở. Giọng anh trầm xuống, nghiêm túc và say đắm đến lạ lùng, thì thầm ngay bên tai tôi.

“Ngốc ạ.” Anh nói. “Anh chưa bao giờ thấy em đẹp như đêm qua.”

Tôi sững người, nín khóc. Những lời anh nói hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi.

“Đó không phải là bộ dạng hư hỏng.” Anh tiếp tục, giọng đầy mê hoặc. “Đó là một vẻ đẹp hoang dại, một vẻ đẹp nguyên thủy mà anh chưa bao giờ biết em có. Đó mới là con người thật của em, Nhung à. Và con người đó… đẹp đến chết người.”

Tôi từ từ ngẩng đầu lên, nhìn sâu vào mắt anh, cố tìm một sự dối trá, một lời an ủi sáo rỗng. Nhưng không. Ánh mắt anh chỉ có sự chân thành, sự ngưỡng mộ, và một sự chiếm hữu mãnh liệt.

“Thật không anh?” Tôi hỏi lại, giọng run run.

“Thật.” Anh quả quyết, rồi cúi xuống hôn lên vầng trán còn lấm tấm mồ hôi của tôi. “Và vẻ đẹp đó, chỉ một mình anh được thấy thôi. Vũ chỉ là một công cụ. Cậu ta sẽ không bao giờ biết được em đã đẹp đến nhường nào. Cậu ta không được phép biết. Đây là bí mật của chúng ta. Em hiểu không? Của riêng vợ chồng mình.”

Những lời nói của anh như một liều thuốc an thần có tác dụng tức thì. “Bí mật của chúng ta”. Cụm từ đó biến một hành vi tội lỗi thành một sự thân mật độc quyền. Nó biến tôi từ một kẻ phản bội thành một người đồng lõa. Nó bao bọc chúng tôi trong một thế giới riêng, nơi chỉ có anh và tôi.

Tôi không còn khóc nữa. Tôi dụi đầu vào ngực chồng, hít hà mùi hương quen thuộc của anh. Một cảm giác an toàn kỳ lạ, một sự gắn kết mới mẻ và mạnh mẽ hơn xưa rất nhiều, đang len lỏi trong lòng tôi. Con đê đã vỡ, và trên vùng đất hoang tàn đó, Hưng đã nhanh chóng xây lên một lâu đài mới, một lâu đài của bí mật và sự đồng lõa, trói buộc tôi mãi mãi.

***

Vài ngày trôi qua.

Cuộc sống của chúng tôi dường như đã trở lại với quỹ đạo bình thường của nó. Vẫn là những buổi sáng vội vã chuẩn bị cho con đi học, vẫn là những bữa tối quây quần, những câu chuyện không đầu không cuối về công việc. Bề ngoài, không có gì thay đổi. Nhưng sâu bên trong, giữa tôi và Hưng, một thế giới mới đã được hình thành.

Thế giới đó được vận hành bằng một thứ ngôn ngữ bí mật.

Sáng hôm đó, trong bữa ăn, Hưng cố tình làm rơi một miếng táo xuống sàn. Anh cúi xuống nhặt, và khi ở dưới gầm bàn, khuất khỏi tầm mắt của con, anh đã khẽ dùng những đầu ngón tay lướt nhẹ lên mu bàn chân trần của tôi.

Tôi giật nảy mình, một luồng điện quen thuộc chạy dọc cơ thể. Tôi vội rụt chân lại, mặt nóng bừng, liếc xéo anh một cái. Hưng ngẩng lên, miệng vẫn còn đang nhai miếng táo, nhưng đôi mắt anh ánh lên một tia tinh quái rồi nhanh chóng nháy mắt với tôi một cái. Tôi vội quay đi, tim đập loạn xạ, nhưng không thể ngăn được một nụ cười vừa hờn dỗi vừa có chút ngọt ngào nở trên môi.

Trước khi đi làm, tôi đứng chỉnh lại chiếc cà vạt cho anh như thường lệ. Bàn tay tôi lướt trên lồng ngực anh, một cử chỉ thân mật của người vợ. Nhưng khi tôi đang tập trung vào nút thắt, anh bất ngờ cúi xuống, ghé sát vào tai tôi.

“Tối nay…” Anh thì thầm, giọng đầy ẩn ý. “…mình có cần thêm ‘khách’ cho vui không em?”

Lồng ngực tôi như bị ai đó đánh một cú. Tai tôi ù đi, và tôi theo phản xạ đẩy nhẹ anh ra.

“Anh chỉ được cái trêu em!” Tôi lườm anh, nhưng trong cái lườm đó không còn sự sợ hãi hay phòng thủ của ngày xưa, chỉ còn sự ngượng ngùng và một chút hờn dỗi đáng yêu. “Đáng ghét!”

Hưng bật cười thành tiếng, một nụ cười hoàn toàn mãn nguyện. Anh kéo tôi vào một cái ôm thật chặt, vùi mặt vào mái tóc tôi.

“Tuân lệnh bà xã. Tối nay chỉ có anh và em thôi.” Anh nói, rồi lại ghé sát tai tôi, giọng khàn đi. “Anh sẽ ‘phạt’ em vì tội dám hư hỏng.”

Anh rời đi làm sau đó, để lại tôi đứng một mình giữa phòng khách. Cuộc “thí nghiệm” đã kết thúc. Cuộc hôn nhân của chúng tôi không hề bị phá hủy như tôi từng lo sợ. Nó được tái sinh dưới một hình dạng khác – nguy hiểm hơn, phức tạp hơn, nhưng cũng nồng nàn hơn một cách kỳ lạ.

Tôi bước đến trước tấm gương lớn trong phòng, soi lại chính mình. Tôi của ngày hôm nay. Vẫn là gương mặt đó, thân hình đó. Nhưng có gì đó đã khác. Ánh mắt tôi không còn sự trong veo, ngây thơ nữa. Thay vào đó là một sự sâu thẳm, một tia nhìn bí ẩn mà chính tôi cũng không định nghĩa được.

Tôi mỉm cười, một nụ cười của người đàn bà biết rõ sức quyến rũ và quyền lực của mình. Tôi mở ví, lấy cây son màu đỏ đậm mà tôi hiếm khi dùng, từ từ tô lên môi. Màu đỏ rực rỡ như một lời tuyên bố.

Người đàn bà trong tấm ảnh cưới đã chết. Người đàn bà trong gương đây mới là tôi. Một người vợ, một người mẹ, và là kẻ đồng lõa trong một bí mật ngọt ngào của riêng chồng mình.

Tương lai sẽ đi về đâu, tôi không biết. Tôi chỉ biết rằng, bình minh của ngày hôm nay đã khác. Và tôi, không còn sợ hãi bóng tối nữa.

—&&&–​

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...