Là Em Cổ Hủ, Hay Anh Biến Thái? –
Chương 10 : Món Quà Của Im Lặng
Chương 9: Món Quà Của Im Lặng
Tôi nằm đó, mắt vẫn nhắm nghiền, cơ thể căng như một sợi dây đàn. Cái lạnh lẽo từ tấm ga giường thấm vào lưng tôi, nhưng da thịt tôi lại nóng bừng như lửa đốt. Không khí đặc quánh trong phòng, tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng máu chảy rần rật trong tai, tiếng tim đập thình thịch muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mùi hương của hai người đàn ông hòa quyện lại, trở nên áp đảo, nhấn chìm mọi giác quan của tôi. Tôi cố gắng thu mình lại, dùng sự im lặng và bóng tối do mình tự tạo ra để thoát ly khỏi thực tại nghiệt ngã này.
Hưng không vội vã. Anh trườn lên giường, nằm xuống bên cạnh tôi, thân mật đến rợn người. Tôi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc từ cơ thể anh, sự mềm mại của làn da anh khi cọ vào lưng tôi. Anh bắt đầu bằng những nụ hôn nhẹ nhàng, quen thuộc lên vai, rồi lên gáy tôi. Những nụ hôn ấy, lẽ ra phải mang lại cảm giác an toàn, giờ đây lại mang một sự sai lệch bệnh hoạn.
“Ngoan… có anh đây rồi…”, anh thì thầm, giọng nói trầm ấm phả hơi nóng vào vành tai tôi. “Đừng gồng nữa, thả lỏng nào em…” Lời anh như một làn khói trắng, len lỏi vào tâm trí tôi, vừa ru ngủ, vừa dẫn dụ. Anh vẫn là chiếc phao cứu sinh của tôi, phải không? Có anh ở đây, mọi chuyện sẽ ổn… Tôi cố bám víu vào suy nghĩ đó, nhưng cơ thể tôi vẫn không ngừng run rẩy.
Cái lưỡi quen thuộc của anh bắt đầu khám phá cơ thể tôi, đi xuống thấp hơn, một cách có chủ đích. Nó lướt qua xương quai xanh, đi dọc sống cổ, rồi dừng lại ở hõm vai. Mỗi một điểm chạm đều quen thuộc đến đáng sợ, và tôi biết chính xác anh đang làm gì. Không một lời nói nào đi kèm, chỉ có hành động trần trụi, và sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn ngàn lời nói.
Rồi, tôi cảm nhận được Hưng khẽ vỗ nhẹ lên vai Vũ. Một tín hiệu. Không một lời nói. Tôi không dám mở mắt, nhưng tôi biết Vũ đang quỳ bên giường, ở phía chân tôi. Tôi cảm nhận được một hơi thở nóng rực phả vào mu bàn chân mình, một hơi thở hoàn toàn xa lạ, khác hẳn hơi thở của Hưng. Và rồi, một cái lưỡi lạnh toát, ướt át lướt nhẹ trên da thịt tôi.
Vũ thân tôi giật nảy. Toàn bộ cơ thể tôi phản ứng theo bản năng, mạnh mẽ và thô lỗ. Hai chân tôi theo bản năng khép chặt lại, kẹp lấy nhau, một nỗ lực phòng vệ cuối cùng của một con thú bị dồn vào đường cùng. Không được! Đây là giới hạn cuối cùng.
Nhưng Hưng thì không nghĩ vậy. Bàn tay anh đang đặt trên hông tôi trượt xuống, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. Những ngón tay rắn chắc của anh ghì lấy bắp đùi tôi, từ từ tách hai đầu gối tôi ra, giữ chúng ở vị trí đó. Tôi biết mình không thể chống cự. Anh là chồng tôi. Anh đang “bảo vệ” tôi, phải không?
“Ngoan…” Hưng thì thầm, chỉ một từ đơn. Nhưng nó dập tắt mọi ý định phản kháng còn sót lại trong tôi. Giọng nói ấy như một sợi xích vô hình, trói chặt tôi vào giường, vào trò chơi này. Tôi hoàn toàn bất lực. Cơ thể tôi, dù ghê tởm, dù xấu hổ, đã bị giữ ở một tư thế phơi bày, sẵn sàng cho cuộc xâm lăng tiếp theo.
Con đê cuối cùng trong lòng tôi đã bị xuyên thủng một cách dịu dàng mà tàn nhẫn.
***
Sự im lặng giờ đây trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Nó không còn là sự tĩnh lặng của một căn phòng, mà là sự câm lặng của ba con người đang cùng nhau thực hiện một nghi lễ tội lỗi. Sự im lặng ấy khiến tôi nghe rõ mồn một từng tiếng động nhỏ nhất: tiếng lưỡi ướt át lướt trên da, tiếng nuốt nước bọt khan của ai đó, và cả tiếng thở mỗi lúc một gấp gáp của chính mình.
Tâm trí tôi hoàn toàn quá tải. Hưng bắt đầu cuộc chinh phục của anh ở phần trên cơ thể tôi. Miệng anh tìm đến ngực tôi, một bên được bao bọc bởi sự ấm nóng quen thuộc, còn một bên phơi bày trong không khí lạnh lẽo. Anh là chồng tôi, và hành động này là của anh, là quyền sở hữu. Nhưng cùng lúc đó, ở phía dưới, một sự thờ phụng câm lặng và xa lạ đang diễn ra. Vũ, như một tín đồ thành kính, dùng môi và lưỡi để khám phá từng xăng-ti-mét trên đôi chân tôi, từ mu bàn chân, lên đến mắt cá, rồi từ từ tiến vào mặt trong của đùi non.
Quen thuộc ở trên, xa lạ ở dưới. An toàn ở trên, nguy hiểm ở dưới. Tình yêu ở trên, nhục dục ở dưới. Hai dòng cảm giác hoàn toàn trái ngược cùng lúc đổ ập vào tâm trí tôi, xé tôi ra làm đôi. Một phần trong tôi ghê tởm, muốn co rúm người lại. Nhưng một phần khác, cái phần đen tối mà tôi luôn chối bỏ, lại đang bị đánh thức.
Khi miệng Hưng bao trọn lấy một bên ngực, một cảm giác quen thuộc khiến cơ thể tôi khẽ run lên. Theo bản năng của sự xấu hổ, tay tôi đưa lên, muốn che đi bên ngực còn lại, như một nỗ lực vô vọng để giữ lại chút ít sự riêng tư. Nhưng Hưng không cho phép điều đó. Anh chỉ lặng lẽ nắm lấy cổ tay tôi, kéo nó lên phía trên đầu và giữ ở đó bằng một tay. Bàn tay anh không quá mạnh, nhưng lại kiên định một cách tuyệt đối. Một hành động thay cho ngàn lời nói. Nó có nghĩa là: “Đừng che đậy. Em thuộc về nơi này, thuộc về anh, và thuộc về cả trò chơi này.”
Tôi hoàn toàn bị phơi bày. Vẻ đẹp của cơ thể mà tôi luôn tự hào, giờ đây trở thành một tế vật trên bàn thờ của nhục cảm. Làn da trắng nõn, vòng eo con kiến, cặp ngực căng tròn… tất cả đang được thưởng thức bởi hai người đàn ông, theo hai cách hoàn toàn khác nhau.
Và rồi, sự thờ phụng câm lặng kia đã đi đến điểm kết.
Tôi cảm nhận được hơi thở nóng rực của Vũ đã ở rất gần, ngay trung tâm của sự nhạy cảm. Lý trí tôi gào thét “Không!”, nhưng đã quá muộn. Khoảnh khắc cái lưỡi xa lạ của anh ta chạm vào nơi thầm kín nhất.
Một cú giật điện.
Toàn thân tôi co giật dữ dội, không phải một cái rùng mình, mà là một cơn co thắt đột ngột và mãnh liệt. Lưng tôi cong lên như một con tôm, tách khỏi mặt giường. Miệng tôi, vốn đã cắn chặt đến bật máu, cuối cùng cũng không thể kìm nén được nữa. Một tiếng rên uất nghẹn, vỡ nát bật ra khỏi cổ họng, xé toạc sự im lặng đến đáng sợ của căn phòng.
Đó không phải là âm thanh của sự khoái lạc. Đó là âm thanh của sự đầu hàng.
Âm thanh của con đê đã vỡ.
Sự im lặng đã bị phá vỡ bởi chính tôi. Lý trí đã hoàn toàn bị đánh bại. Cơ thể đã chiến thắng. Tôi buông xuôi tất cả, rũ rượi, trôi dạt trong cơn bão của những cảm giác tội lỗi.
***
Tiếng rên vỡ nát của tôi treo lơ lửng trong không khí rồi tan biến, nhưng sự im lặng sau đó còn nặng nề hơn gấp bội. Nó là sự im lặng của sự xác nhận. Con thú trong tôi đã lên tiếng, và giờ đây, những người thợ săn biết rằng con mồi đã hoàn toàn khuất phục.
Tôi cảm nhận được một nụ cười thoáng qua trên môi Hưng, người vẫn đang ghì chặt lấy tôi. Anh không cười thành tiếng, nhưng sự thỏa mãn của anh lan tỏa qua từng thớ thịt, truyền vào cơ thể tôi. Anh vỗ nhẹ vào lưng Vũ, một tín hiệu để anh ta dừng lại. Lại là một mệnh lệnh không lời. Vũ lập tức rút lui, và tôi nghe thấy tiếng anh ta di chuyển trong bóng tối.
Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối đó, một âm thanh vang lên, sắc lẹm và ghê rợn.
*Xoẹt.*
Tiếng xé vỏ bao cao su.
Âm thanh đó, dù rất nhỏ, lại như một tiếng sét đánh ngang tai tôi. Nó là bằng chứng lạnh lùng và tàn nhẫn nhất cho thấy mọi thứ đều đã được lên kế hoạch. Đây không phải là một phút bốc đồng của đam mê. Đây là một cuộc thí nghiệm được tính toán cẩn thận. Sự sợ hãi trong tôi dâng lên một đợt mới. Sự sợ hãi khi nhận ra mình chỉ là một con chuột bạch trong phòng thí nghiệm của chồng.
Hưng buông tay tôi ra. Anh nhẹ nhàng lấy một chiếc gối, đặt xuống dưới hông, nâng phần thân dưới của tôi lên một cách có chủ đích. Hành động đó biến tôi từ một người vợ thành một vật thể được sắp đặt, một tác phẩm nghệ thuật được trưng bày ở góc độ hoàn hảo nhất. Cơ thể tôi, với những đường cong mỹ miều, giờ đây hoàn toàn phơi bày, mời gọi.
Anh cúi xuống, đôi môi quen thuộc lại tìm đến tai tôi. Hơi thở anh ấm nóng, nhưng lời nói lại lạnh buốt.
“Đón nhận món quà của anh đi, vợ yêu…” Anh thì thầm. “Cảm nhận nó đi em.”
*Món quà.*
Anh gọi nó là một món quà. Lời nói đó, vào chính lúc này, lại trở thành chiếc phao cứu sinh duy nhất mà lý trí tôi có thể bám vào. Đây không phải là sự xâm phạm. Đây là một món quà từ chồng tôi. Tôi đang không phản bội anh. Tôi đang nhận quà của anh.
Tôi cảm nhận được Vũ đang ở giữa hai chân tôi, hơi nóng từ cơ thể anh ta tỏa ra. Và rồi, trong sự im lặng tuyệt đối, “món quà” đó bắt đầu được trao đi.
Vũ bắt đầu thâm nhập. Rất chậm.
Một cảm giác căng tức đến tột cùng. Một sự nong ra từ từ bởi một kích thước hoàn toàn xa lạ. Nó khác hẳn Hưng. Không, nó khác một trời một vực. Sự quen thuộc mà cơ thể tôi đã ghi nhớ suốt mười năm qua hoàn toàn vô dụng trước sự xa lạ này.
Một ý nghĩ tội lỗi, trơ trẽn loé lên trong đầu tôi, một ý nghĩ mà tôi không thể kiểm soát: “To quá…”
Tôi cắn chặt lấy môi dưới, ghê tởm chính bản thân mình vì đã có suy nghĩ đó. Sự im lặng đến rợn người của căn phòng càng làm cho cơn bão so sánh và xấu hổ trong đầu tôi thêm phần dữ dội. Tôi là một người vợ, sao tôi lại có thể…
Nhưng cơ thể tôi không nói dối. Nó đang bị lấp đầy, bị chiếm đoạt bởi một thứ gì đó mới mẻ và mạnh mẽ. Mỗi một milimét tiến vào của Vũ lại là một đợt sóng cảm giác mới, vừa đau nhẹ vì căng tức, vừa kích thích một cách bệnh hoạn.
Cuối cùng, anh ta đã vào trong tôi hoàn toàn. Sự im lặng quay trở lại, nhưng giờ đây nó là sự im lặng của sự chiếm hữu. Tôi nằm đó, bị lấp đầy bởi một người đàn ông xa lạ, dưới sự sắp đặt và chứng kiến của chồng mình.
Con đê đã chính thức bị xuyên thủng. Không gì có thể cứu vãn được nữa.
***
Sự im lặng của sự chiếm hữu không kéo dài. Nó bị phá vỡ bởi chuyển động đầu tiên.
Vũ bắt đầu di chuyển. Ban đầu còn có chút ngập ngừng, như để cơ thể tôi quen với sự hiện diện của anh ta. Nhưng rất nhanh sau đó, anh ta tìm thấy một nhịp điệu. Một nhịp điệu mạnh mẽ, bền bỉ và không hề có cảm xúc. Anh ta đúng như những gì Hưng nói, một cỗ máy, một công cụ hoàn hảo. Chuyển động của anh ta không phải để ve vuốt hay yêu chiều, mà là để chinh phục. Tiếng da thịt va chạm vào nhau vang lên, trần trụi, ướt át và đều đặn, biến căn phòng ngủ của vợ chồng tôi thành một không gian nguyên thủy.
Tôi không còn suy nghĩ được gì nữa. Cảm giác đau nhẹ vì bị căng tức ban đầu nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một sự sung mãn đến choáng ngợp. Sự khác biệt rõ rệt về kích thước và sức mạnh khiến cơ thể tôi phản ứng một cách điên cuồng. Nhưng Hưng không để tôi một mình đối mặt với cơn bão đó.
Anh quỳ xuống bên cạnh, ôm tôi vào lòng từ phía bên hông. Một tay anh siết chặt lấy bàn tay tôi, những ngón tay của chúng tôi đan vào nhau. Đó là một sự kết nối, một lời nhắc nhở rằng anh vẫn ở đây. Tay còn lại của anh bắt đầu một vũ điệu của riêng nó. Nó mơn trớn khắp cơ thể tôi, từ bầu ngực đang căng cứng, xuống đến vùng bụng dưới đang co thắt. Chuyển động của tay anh hoàn toàn đồng bộ với nhịp điệu ra vào của Vũ. Anh như một nhạc trưởng câm lặng, dùng cơ thể tôi làm nhạc cụ, để điều khiển bản giao hưởng của khoái lạc.
Anh cúi xuống, thì thầm vào tai tôi, những mệnh lệnh ngắn gọn, đứt quãng giữa những tiếng thở dốc.
“Giỏi lắm, vợ yêu…”
Hơi thở anh phả vào gáy tôi.
“Nữa đi em…”
Bàn tay anh siết chặt hơn.
“Rên lên cho anh nghe đi…”
Lời nói của anh là chất xúc tác cuối cùng. Tôi hoàn toàn bị cuốn đi. Lý trí không còn tồn tại. Chỉ còn lại nhịp điệu dồn dập, và những đợt sóng khoái cảm dâng lên, mỗi lúc một cao, mỗi lúc một mãnh liệt. Hông của tôi bắt đầu chuyển động một cách vô thức, phối hợp với nhịp điệu của Vũ, một sự phản bội ngọt ngào của cơ thể. Tôi đã không còn là người điều khiển, tôi chỉ là một phần của nhịp điệu nguyên thủy đó.
Sự kết hợp của hai nguồn kích thích đẩy tôi đến giới hạn của sự chịu đựng. Cảm giác căng tức tích tụ, như một con đê sắp vỡ. Và rồi…
Nó vỡ òa.
Một tiếng thét bị nén lại thành một tiếng rên dài, hoang dại, thoát ra khỏi cổ họng tôi. Toàn bộ cơ thể tôi co giật dữ dội. Lưng cong lên, các ngón chân quắp lại, đầu óc trắng xóa. Tôi cảm nhận được Vũ cũng gồng cứng người, thúc vào một lần cuối cùng thật sâu rồi kết thúc trong sự im lặng.
Cơn bão đã qua.
Nhịp điệu dừng lại đột ngột.
Vũ từ từ rút ra. Sự im lặng quay trở lại, nặng nề hơn bao giờ hết, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển của ba người, tiếng tim đập điên cuồng và mùi của nhục cảm nồng nặc trong không khí. Cơ thể tôi bải hoải, mềm nhũn, hoàn toàn kiệt sức.
***
Cơ thể tôi vẫn còn đang run rẩy sau cơn vỡ òa, bải hoải và nóng ran. Tôi cảm nhận được một sự dịch chuyển trên giường khi Vũ đứng dậy. Tôi không mở mắt, nhưng tôi nghe thấy. Tiếng sột soạt rất khẽ khi anh ta xử lý chiếc bao cao su, rồi tiếng bước chân nhẹ đến im lặng trên sàn nhà. Cánh cửa phòng ngủ mở ra rồi khép lại cũng không một tiếng động. Anh ta đến và đi như một bóng ma, một công cụ đã hoàn thành nhiệm vụ và được cất đi. Anh ta mang theo mùi hương xa lạ và nhịp điệu mạnh mẽ của mình, để lại tôi trong sự tĩnh lặng và kiệt quệ.
Nhưng sự tĩnh lặng đó không kéo dài quá một giây.
Hưng không cho tôi một khoảnh khắc nào để định thần, để cảm nhận sự trống rỗng mà Vũ vừa để lại. Ngay lập tức, anh trườn lên người tôi, lấp đầy vào khoảng không đó. Thân hình quen thuộc của chồng tôi, mùi hương quen thuộc của anh. Nhưng giờ đây, tất cả đều mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Anh không nói một lời. Anh chỉ hành động. Mạnh mẽ và dứt khoát.
Anh thâm nhập vào tôi, không cần bất cứ sự chuẩn bị nào, không có lớp màng ngăn cách.
Cảm giác đó… sự quen thuộc của cơ thể chồng mình giờ đây trở thành một hành động **đánh dấu chủ quyền** tàn nhẫn. Đây không phải là một cuộc ân ái. Đây là một sự “dọn dẹp”, một sự khẳng định lại quyền sở hữu tuyệt đối sau khi đã “cho mượn”. Anh đang dùng chính cơ thể mình để xóa đi dấu vết của kẻ lạ, để ghi đè lên đó dấu ấn của riêng anh, của chủ nhân.
Tâm trí tôi trống rỗng. Không còn suy nghĩ, không còn xấu hổ. Chỉ có sự phục tùng tuyệt đối. Cơ thể tôi, vốn đã kiệt sức và được “khai phá” đến mức trở nên quá đỗi nhạy cảm, lại dễ dàng bị cuốn vào một cơn khoái cảm mới. Một cơn khoái cảm của sự trở về, của sự thuộc về. Nó là một sự giải thoát bệnh hoạn, như một con thuyền bị bão đánh tơi tả cuối cùng cũng được quay về bến đỗ, dù bến đỗ đó chính là nơi đã đẩy nó ra khơi.
Tôi đạt đến đỉnh điểm một lần nữa, nhưng lần này khác hẳn. Nó không phải là một tiếng thét vỡ òa, mà là một cơn co giật sâu và âm ỉ. Tôi cảm nhận được dòng tinh huyết ấm nóng của chồng lấp đầy bên trong mình, một sự khẳng định cuối cùng và không thể chối cãi.
Anh gục xuống người tôi, thở dốc. Căn phòng lại chìm vào im lặng.
Tôi nằm đó, hoàn toàn kiệt sức, mắt mở to nhìn vào bóng tối trần nhà. Tôi không còn trốn chạy nữa. Tôi không nhắm mắt nữa. Và rồi, nước mắt bắt đầu chảy. Chúng không chảy vì buồn, không chảy vì đau. Chúng chảy vì tất cả đã vỡ tan. Vì người đàn bà tên Nhung của ngày hôm qua đã chết.
Tôi cảm thấy nhục nhã, tội lỗi, nhưng cũng được giải thoát một cách bệnh hoạn. Con đê đạo đức mà tôi cố công gìn giữ suốt bao năm đã hoàn toàn sụp đổ.
