Khó Kiềm Chế
Vào dịp Tết thứ hai kể từ khi hai người bắt đầu hẹn hò, Từ Ân Ân từ chối lời mời của Chu Trạch về nhà anh đón năm mới cùng gia đình.
Dĩ nhiên là anh có chút thất vọng, nhưng vẻ mặt vẫn bình thường, không truy hỏi nguyên nhân, chỉ nhẹ nhàng cù cằm cô, dỗ dành: “Thật sự không về với anh sao? Đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Thực ra Từ Ân Ân cũng có chút dao động. Năm ngoái là vì hai người mới quen nhau chưa lâu nên cô không về cùng anh, nhưng giờ đây họ đã bên nhau gần hai năm, tình cảm cũng rất ổn định, lẽ ra cô không có lý do để từ chối.
Trong lòng cô hiểu rõ vì sao.
Việc về nhà trai đón Tết thực chất ngầm thể hiện ý định kết hôn của đôi bên, mà cô… tạm thời chưa nghĩ tới chuyện này. Cứ thế về cùng anh, trong lòng cô cảm thấy áp lực, đặc biệt là khi nhà anh có quá nhiều họ hàng tụ tập dịp Tết, nếu bị hỏi han hết người này đến người khác, cô sẽ không biết ứng phó thế nào, nên tốt nhất là không về.
Từ Ân Ân kiên định với quyết định của mình, gật đầu.
Sợ anh buồn, cô đứng lên hôn nhẹ lên môi anh, hai tay ôm mặt anh, thì thầm: “Đừng không vui nha…”
Chu Trạch cười lắc đầu, anh luôn tôn trọng suy nghĩ của cô, biết rằng thời điểm chưa tới, anh sẵn lòng chờ đợi.
Đêm 30 Tết, cả nhà ăn xong bữa tất niên, bố mẹ Từ ôm chú chó trong phòng khách xem Táo Quân, còn Từ Ân Ân ra ban công gọi video cho Chu Trạch, anh cũng vừa ăn xong.
“Tối nay ăn gì ngon vậy?” Cô cười hỏi.
Tâm trạng anh thoải mái, trả lời qua loa: “Năm nào cũng những món đó thôi, cá kho tộ khá ổn, còn em?”
Cô đáp: “Năm nay nhà mình lần đầu không ăn bánh chẻo dịp Tết, mẹ bảo muốn đổi món, làm rau như ý xào, cũng khá ngon.”
……………………………………………………………………………….
ĐỌC FULL TRÊN WP
