Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Khó Kiềm Chế

Chương 43 : : Chú Chó Nhỏ



Từ Ân Ân bước lên cầu thang khu nhà của ba mẹ, lập tức cảm thấy thân thuộc và nhẹ nhõm vô cùng, như thể mọi áp lực trên vai đều tan biến, chỉ còn lại niềm hân hoan sắp được về nhà.

Nhà đúng là một nơi kỳ diệu, cô nghĩ.

Cô mở cửa, gọi lớn:

“Ba mẹ, con về rồi!”

Ba Ân đang xem tivi, nghe thấy tiếng liền đứng bật dậy đi ra cửa:

“Ơ, con gái ba về rồi à?”

Ba Ân giúp cô mang hành lý vào nhà, còn mẹ Ân thì thò đầu ra từ trong bếp, hồ hởi kêu lên:

“Ân Ân! Ôi giời ơi, về rồi à! Mau bỏ đồ xuống rửa tay đi, sắp ăn cơm rồi đấy!”

Từ Ân Ân đáp lại, đặt đống túi to túi nhỏ xuống. Ngay khi cô chuẩn bị đi rửa tay thì bất ngờ vang lên một tràng tiếng chó sủa.

“Hử???”

Cô quay đầu nhìn về hướng phát ra tiếng động trên ban công nhà họ có một chú chó nhỏ! Trời đất ơi! Cô suýt thì hét lên vì phấn khích, chẳng còn để ý gì đến chuyện rửa tay nữa, cắm đầu chạy thẳng ra ban công.

Là một chú Corgi nhỏ, lại còn có đuôi nữa chứ!

Nó đứng trong lồng, đôi mắt tròn xoe nhìn cô, không ngừng kêu ư ử, cái đuôi ngắn ngủn vẫy loạn xạ vì vui mừng.

Ôi trời ơi, Từ Ân Ân cảm thấy mình sắp tan chảy mất, tim cô mềm nhũn. Cô mở lồng, cẩn thận bế chú chó nhỏ ra, ôm vào lòng mà vuốt ve, hôn hít, không nỡ buông tay.

Mẹ Ân chẳng biết từ khi nào đã bước ra khỏi bếp, liếc sang ba Ân một cái với ánh mắt đắc ý “thấy chưa, em nói rồi nó sẽ thích mà”, rồi cả hai đứng nhìn con gái ôm chó, lòng cũng yên tâm hẳn.

Từ nhỏ Ân Ân đã mơ được nuôi một chú chó, nhưng lúc ấy mẹ cô không cho, nói bừa bãi, rụng lông, làm bẩn nhà. Cô nghĩ, thôi thì lớn lên dọn ra ở riêng rồi nuôi.

Nhưng không ngờ sau này lấy chồng, hắn lại bị dị ứng với lông chó thế là ước mơ ấy lại tan biến.

Cô từng nghĩ cả đời này chắc chẳng có cơ hội nuôi chó nữa.

Không ngờ ba mẹ cô lại thương cô đến vậy, vì muốn con gái vui mà sẵn sàng bỏ qua mọi nguyên tắc trước đây.

Cô ôm chú chó như ôm báu vật, chẳng chịu buông tay. Mẹ Ân nhìn không nổi nữa, thúc giục cô mau rửa tay ăn cơm, chó lúc nào chẳng ôm được.

Từ Ân Ân như một đứa trẻ, vừa nhún nhảy vừa chạy đi rửa tay, rồi ngồi vào bàn ăn. Khuôn mặt rạng rỡ, nụ cười không che giấu nổi niềm hạnh phúc khi cuối cùng cũng nhận được món quà mà mình mơ ước từ lâu.

Ba mẹ Ân nhìn cô như thế, lại càng thấy tặng món quà này thật đúng.

Mẹ Ân nói, chú chó được mua hôm qua, mới hơn hai tháng tuổi, chưa đặt tên, chờ cô về để đặt.

Từ Ân Ân nghĩ một lát rồi nói:

“Vậy gọi là Tinh Tinh nhé.”

Như vì sao sáng trên bầu trời đêm soi đường và mang đến hy vọng cho cô.

Vốn dĩ Ân Ân định sau khi về nhà sẽ tìm việc ngay, nhưng vì Tinh Tinh mới hơn hai tháng, cần được chăm sóc cẩn thận nên cô tạm gác kế hoạch đó lại.

Thế là suốt hơn một tháng sau, gần như toàn bộ thời gian và tâm sức của cô đều dành cho Tinh Tinh chơi cùng nó, dạy nó vài kỹ năng cơ bản, nhìn nó lớn lên từng ngày, lòng cô ngập tràn niềm vui và hạnh phúc.

Thật ra, ban ngày cô chẳng có thời gian nghĩ ngợi gì, nhưng khi đêm đến, trong màn đêm yên tĩnh, cô lại thoáng nhớ đến hắn song không còn nỗi đau xé lòng như trước nữa, chỉ là chút trống vắng thoáng qua.

Chó con đúng là có phép chữa lành kỳ diệu, khiến người ta quên hết những điều không vui.

Khi Tinh Tinh được bốn tháng, tiêm xong ba mũi vắc-xin, bác sĩ thú y nói đã có thể ra ngoài đi dạo.

Từ đó, mỗi buổi tối sau bữa cơm, Ân Ân lại dắt Tinh Tinh ra công viên gần khu nhà đi dạo.

Tinh Tinh chưa quen với thế giới bên ngoài, nên mỗi lần ra đường đều vô cùng phấn khích chỗ này ngửi, chỗ kia ngửi, chạy loăng quăng khắp nơi.

Đôi khi Ân Ân còn không biết là cô đang dắt chó hay bị chó dắt nữa.

Hôm nay cô đổi hướng, đưa Tinh Tinh đi theo con đường nhỏ gần hồ nước nơi này mát mẻ, lại ít người.

Đi được một lát, họ gặp một chú Samoyed.

Tinh Tinh không phải lần đầu gặp chó khác, nhưng chẳng hiểu sao lần này lại đặc biệt hứng thú, nhảy nhót sủa ăng ẳng liên hồi. Samoyed cũng có vẻ thích Tinh Tinh, tiến lại gần ngửi ngửi, rồi cả hai cùng nô đùa vui vẻ.

Thật ra Tinh Tinh thích con Samoyed này cũng chẳng có gì lạ bởi Ân Ân cũng thích y như vậy!

Hai mắt cô sáng rực, nhìn chú chó trắng như bông, mềm mại như một con cáo tuyết thuần khiết, lại còn cười tươi rói, thật ngoan, khiến cô chỉ muốn nhào tới mà xoa cho đã tay.

Không hổ là “mẹ con nhà mê nhan sắc” gặp chó đẹp liền đứng ngây ra không nhúc nhích.

Lúc này cô mới để ý tới chủ của chú Samoyed một người đàn ông trẻ tuổi, đang mỉm cười nhìn hai con chó chơi đùa.

Ân Ân cảm thấy trông hắn có chút quen mắt. Cô suy nghĩ xem liệu lời mình sắp nói có đường đột không, nhưng mà… cô thật sự rất muốn thử.

Cô quyết định bắt chuyện nhẹ nhàng trước, rồi mới xin phép, như vậy sẽ không quá đột ngột.

“Chó của anh dễ thương quá, là bé gái à?”

Người đàn ông ngẩng lên, nụ cười còn chưa tan, đáp gọn:

“Ừ.”

Một chữ khiến câu chuyện lập tức đứt đoạn, nhưng Ân Ân vẫn cố gắng tiếp tục:

“Bao nhiêu tháng rồi ạ?”

Hắn đáp ngay: “Hai tuổi.”

Cô không biết nói gì thêm, đành hỏi nhỏ:

“Em… có thể vuốt nó một chút không?”

Người đàn ông nhướn mày, giọng ôn hòa:

“Được, em vuốt đi.”

Ân Ân khẽ cảm ơn, rồi ngồi xổm xuống, cẩn thận vuốt ve đầu Samoyed — lông mềm, dày và mượt, cảm giác thật tuyệt!

Samoyed có vẻ rất thích, ngoan ngoãn ngồi xuống để cô vuốt.

Ân Ân cảm thấy trái tim mình như tan chảy, quên luôn có người đang đứng bên, liền vòng tay ôm lấy chú chó trắng, áp má vào bộ lông mềm mà cọ cọ.

Tinh Tinh thấy “mẹ” thân thiết với con chó khác thì ghen, sủa ầm lên.

Ân Ân xấu hổ, đành buông Samoyed ra, vuốt thêm hai cái rồi đứng dậy, cười ngại ngùng.

Hai người lại tiếp tục dắt chó đi về hướng cũ, chỉ là chú Samoyed kia cứ ngoái đầu lại nhìn mãi, như muốn đi theo.

Ân Ân quay đầu, thấy người đàn ông ấy ngồi xổm xuống, xoa đầu con chó, giọng cưng chiều nói:

“Sao lại dễ thân thế, mới bị người ta vuốt có chút mà đã muốn đi theo rồi à?”

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...