Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Kẹo cứng của đại ca

Tiêu Diệt Đường Quả

Kẹo cứng của đại ca

Hãy là người đầu tiên đánh giá
Xếp hạng: 0 / 10 từ 0 lượt đánh giá

[img=photo-1519681393784-d120267933ba?w=1200&h=675&fit=crop] Đang tải TTS... Đang tạo audio... Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s...

Thông tin truyện Mã QR

Tác giả: Tiêu Diệt Đường Quả

Trạng thái: Đang ra

Người theo dõi: 0

Truyện sắc hiệp Đô thị Truyện xuyên không Truyện sex có ảnh

Danh sách chương (79)

Chương 1: Hồn của bạn nhỏ Diệp Khả xuyên qua rồi Chương 2: Niên đại này vẫn dùng cách trừng phạt lên cơ thể Chương 3: Trước kia cô không thích ăn đồ ngọt Chương 4: Diệp Khả khóc chảy cả nước miếng Chương 5: Học sinh trực ban lớp trên đứng ở chỗ cửa gỗ sơn đỏ, nhìn từng đứa nhóc đi vào, sau khi chuông vào h Chương 7: Chưa được mấy ngày, Trương Đại Quân lại bị Hứa Xế đánh một trận Chương 8: * SB là viết tắt của một từ tục Chương 10: Hứa Xế nhân cơ hội hôn cô, Diệp Khả đáng thương, cô nhóc nhỏ nhắn để một anh trai tay dài chân dài ô Chương 11: Khác với động tác vuốt ve dịu dàng vừa nãy Chương 12: Sau khi về nhà, Diệp Khả giấu kẹo ở ngăn tủ nhỏ trên đầu giường, lúng túng nhìn xúc xích Chương 13: Trong sân, chú ba ông hai đang chơi cờ tướng, hỏi, “Khả Khả, mới sáng sớm cháu nói tiếng chim gì vậy Chương 14: Diệp Khả, “…” Chương 15: Tháng mười, cây cỏ tươi tốt có dấu hiệu khô héo Chương 16: Mẹ Diệp hiểu con gái nhất Chương 17: Lần đầu tiên một nhà ba người ngồi xe Benz, tay chân lúng túng Chương 18: Bởi vì thành tích tiến bộ vượt bậc nên thứ hai Diệp Khả được đứng trên bục giảng Chương 19: Nam sinh cao cao tại thượng nhìn cô, nhìn đến nỗi khó chịu, dứt khoát ôm chặt cô vào lòng, “Cho anh Chương 20: “Candy ——” anh gọi cô, thuận tay ấn đầu cô vào ngực mình, “Đừng ngốc như vậy, một ngày nào đó em sẽ Chương 21: Hứa Xế không quan tâm đến cô, anh cúi đầu cắn lên khe hở nhỏ chảy nước. Chỗ đó của cô vẫn chưa mọc l Chương 22: “Đừng kẹp, bé ngoan, đừng kẹp nữa.” Chương 23: Diệp Khả đã chết rất nhiều lần Chương 24: Sau đó sáng thức dậy, cô đứng trên ghế, mặc quần áo chỉnh cổ áo cho anh, diễn vai con sen nhà địa ch Chương 25: Diệp Khả ném bút chì gọt được một nửa lên bàn Chương 26: Nam sinh vọt đến phòng học, sờ đôi tay lạnh ngắt của cô Chương 27: Quê Tôn Bình ở trong núi Chương 28: Tuy là ở trên núi, nhưng thật ra có lò sưởi Chương 29: Cô nói rất vui Chương 30: Hứa Xế đến rồi, không định về Chương 31: Logic của Diệp Khả là, cô là tiểu đệ của đại ca, Tiểu Hoa là tiểu đệ của cô, tiểu đệ của tiểu đệ làm Chương 32: Mấy hôm sau Hứa Xế rất ngoan ngoãn Chương 33: Anh làm gì thì làm đi, vì sao phải hỏi Chương 34: Đàn ông luôn có chút lòng hư vinh kỳ lạ, Hứa Xế cũng có chủ nghĩa đàn ông không bắn trong thời gian Chương 35: Anh thật sự rất chán, lại rất ghét ngày tháng nghèo túng nhặt phân của nhà Diệp Khả Chương 36: Hai người đi mãi đi mãi, lúc quay người lại không nhìn thấy căn nhà nào nữa, Diệp Khả mới túm quần á Chương 38: Chú Trương xem hàng, vừa xem vừa nói chuyện với anh Chương 39: Hết tết về nhà, trên mặt sân có rất nhiều xác pháo Chương 40: Hứa Xế rất man, đường nét sắc cạnh, ngũ quan tuấn tú Chương 41: Hứa Y rất hài lòng với tác phẩm của mình, cô đứng trước mặt hai người như bá vương, hỏi Hứa Xế có đẹ Chương 44: Hứa Xế rất vui, anh cầm ảnh nằm xuống giường Chương 45: Diệp Khả kéo cặp sách, chạy ra ngoài Chương 46: Chuyện này nói tiếp sẽ là nước mắt của Diệp Khả Chương 47: Vẻ mặt Diệp Khả rạn nứt Chương 48: Nói xong, đại ca xách tiểu đệ lên ném đến kệ để hàng Chương 49: Diệp Khả mềm oặt dựa vào ngực anh, buông thả dục vọng, trầm luân cùng anh Chương 50: Diệp Khả không tỉnh táo lắm Chương 51: Hứa Xế đứng dậy chỉnh lại quần áo, lại quay về vẻ mặt vương giả “người đang ngồi đều là rác rưởi”. A Chương 52: Ngôi lầu sáu góc này rất kì diệu, nghe nói nó đã tồn tại trước khi dựng nước. Dù nhà thiết kế trước Chương 53: Hôm nay cuối tuần, làm bài tập xong Chương 54: Gọi anh đi Chương 55: Hai vợ chồng càng nói, tâm trạng càng sa sút Chương 56: Cô ngẩng đầu lên, trán cọ cằm Hứa Xế Chương 57: Hứa Xế bật cười, cơn chấn động từ lồng ngực truyền đến người cô, tê dại. Còn chưa bắt đầu mà cô nhóc Chương 58: Thật ra, có lẽ có rất ít người làm tình ở bên ngoài vào ban ngày, mặt trời chói lọi, ánh nắng loang Chương 59: Thích chết mất Chương 60: Diệp Khả ở nhà rất chán, chuẩn bị bài xong lại đi luyện chữ Chương 61: Cô càng nói càng tủi thân Chương 62: Diệp Khả cầm bím tóc, hô “em chào chị”, sau đó định chạy Chương 63: Không học thật tốt thì không có đồ ăn vặt, lại không có Tiểu Hoa nói chuyện với cô Chương 64: Gió tháng bảy ẩm ướt và dính, dính vào da như phủ lên một lớp nước đường loãng Chương 66: Diệp Khả không muốn khóc

Chương 1: Hồn của bạn nhỏ Diệp Khả xuyên qua rồi


[img=photo-1519681393784-d120267933ba?w=1200&h=675&fit=crop] Đang tải TTS... Đang tạo audio... Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s 00:00 / 00:00 Cài đặt Reset Giọng đọc Đang tải... Tốc độ − + Cao độ − + Cỡ chữ − + Giãn dòng − + Font Palatino Linotype Bookerly Minion Segoe UI Roboto Roboto Condensed Patrick Hand Noticia Text Times New Roman Verdana Tahoma Arial Nền Tự động chuyển chương Bạn đang đọc Kẹo cứng của đại ca – Chương 1:

 Hồn của bạn nhỏ Diệp Khả xuyên qua rồi. Là một nô lệ hay trốn việc để ăn đồ ăn vặt ở công ty, xưa nay cô chỉ học được hai thứ, đó là đồ ăn vặt của đồng nghiệp là ngon nhất và cần phải nịnh sếp. Dựa vào hai bản lĩnh này, sau khi tốt nghiệp một năm, cô liền ăn… sập hai công ty lập nghiệp. Truyện được dịch và edit bởi Sắc – Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.Hồn vừa xuyên qua, cô vẫn chưa thích ứng. Không có đồ ăn vặt để ăn, ngày nào bụng cũng đói meo. Không có ai để nịnh, cuộc đời mất đi mục tiêu. Bố mẹ đều là công nhân, quần áo không phải màu lam thì là màu xám, ngày nào về quần áo cũng dính đầy dầu máy. Tham dự tiệc cưới của con trai lãnh đạo lấy về cho cô vài cái kẹo mừng, còn dặn cô mỗi ngày chỉ được ăn một cái. Những bạn nhỏ trong lớp đều rất hâm mộ điều kiện gia đình cô. “Diệp Khả, bố mẹ cậu tốt với cậu quá.” Bạn cùng bàn Lâm Tiểu Hoa nhặt vỏ kẹo cô vừa bóc lên, liếm liếm nhân lúc Diệp Khả không chú ý mà. Cô nhóc mà Diệp Khả xuyên vào cũng tên Diệp Khả, khá giống cô lúc còn nhỏ. Năm nay học lớp tám, mười bốn tuổi rồi mà nhìn vẫn giống học sinh tiểu học. Cao hơn một mét năm mươi, mặt trái xoan to bằng bàn tay, đôi mắt sáng ngời xảo quyệt. Nếu không phải trên người còn có vài lượng thịt thì quả thực cô sẽ nghi ngờ rằng mình bị ngược đãi.Truyện được dịch và edit bởi Sắc – Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Nhưng sau khi nhìn thấy các bạn trong lớp xanh xao vàng vọt như cái sào trúc, Diệp Khả cân bằng lại. Ít nhất thì tóc cô vẫn là màu đen. 

Bạn cùng bàn Lâm Tiểu Hoa đói đến nỗi vàng cả tóc, đến mức mà nhìn thùng rác thôi mắt cũng phát sáng. Cô ngậm kẹo chẹp chẹp, giáo viên chủ nhiệm ăn mặc giản dị bê vở bài tập bước vào. Nhìn thầy có vẻ rất tức giận, thầy đặt đồ xuống bục giảng, làm cho bục giảng lung lay sắp đổ phát ra tiếng kẽo kẹt. Mấy học sinh ngồi dãy đầu đồng loạt nâng bàn học nhỏ dịch ra phía sau. “Khụ khụ —— sao học sinh trực nhật hôm nay lại không đi bê bài tập?” Thầy hắng giọng. Phòng học yên lặng đến mức đáng sợ, Diệp Khả ngậm kẹo, thình lình phát hiện mọi người đều đang lén nhìn cô, bấy giờ cô mới nhớ ra hình như học sinh trực nhật hôm qua là Ngưu Đại Tráng ngồi trước mình. Vậy tức là hôm nay đến lượt cô bé đáng yêu này rồi. Cô hơi hoảng loạn, bèn đứng dậy rồi nói một câu, “Thầy ơi hôm nay tóc thầy rất dày, cực kỳ giống đại minh tinh con lai Phí Tường, đẹp trai lắm.” Mặt thầy hết đỏ rồi lại đen. Thầy nghẹn họng, ho khan kịch liệt. Thầy chỉ vào cửa gỗ nhỏ lọt gió của phòng học, “Em, đến văn phòng đứng phạt cho tôi.” Nói xong, thầy vuốt vuốt mái tóc chẳng hề dày của mình. Mặt lại đỏ lên. Đám nhóc xanh xao vàng vọt bên dưới khó hiểu nhìn thầy, nghĩ thầm không biết sao thầy tự dưng lại mất bình tĩnh. 

Diệp Khả hơi buồn bực. Lẽ ra chiêu nịnh hót này thông dụng từ thời xưa rồi mới phải, sao sau khi xuyên qua lại thất bại nhiều lần thế nhỉ. Ở nhà khen mẹ cũng chỉ được ăn thêm vài cái kẹo bắp dẻo. Cô nhóc cau mày, đau lòng bước đến văn phòng. Có một tên nhóc dáng người rất cao đã đứng ngoài cửa từ lâu. Ở niên đại thiếu thốn vật chất này, tên này cao như vậy, ngoài bẩm sinh ra thì cũng chỉ có thể là trong nhà có nhiều đồ ăn. Cô nhìn anh trai cao to này bằng ánh mắt hâm mộ, đối phương đứng dựa vào tường, nhìn cô bằng ánh mắt nhìn rác rưởi. À há.Hồn của bạn nhỏ Diệp Khả xuyên qua rồi. Là một nô lệ hay trốn việc để ăn đồ ăn vặt ở công ty, xưa nay cô chỉ học được hai thứ, đó là đồ ăn vặt của đồng nghiệp là ngon nhất và cần phải nịnh sếp. Dựa vào hai bản lĩnh này, sau khi tốt nghiệp một năm, cô liền ăn… sập hai công ty lập nghiệp. Hồn vừa xuyên qua, cô vẫn chưa thích ứng. Không có đồ ăn vặt để ăn, ngày nào bụng cũng đói meo. Không có ai để nịnh, cuộc đời mất đi mục tiêu. Bố mẹ đều là công nhân, quần áo không phải màu lam thì là màu xám, ngày nào về quần áo cũng dính đầy dầu máy. Tham dự tiệc cưới của con trai lãnh đạo lấy về cho cô vài cái kẹo mừng, còn dặn cô mỗi ngày chỉ được ăn một cái. Những bạn nhỏ trong lớp đều rất hâm mộ điều kiện gia đình cô. “Diệp Khả, bố mẹ cậu tốt với cậu quá.” 

Bạn cùng bàn Lâm Tiểu Hoa nhặt vỏ kẹo cô vừa bóc lên, liếm liếm nhân lúc Diệp Khả không chú ý mà. Cô nhóc mà Diệp Khả xuyên vào cũng tên Diệp Khả, khá giống cô lúc còn nhỏ. Năm nay học lớp tám, mười bốn tuổi rồi mà nhìn vẫn giống học sinh tiểu học. Cao hơn một mét năm mươi, mặt trái xoan to bằng bàn tay, đôi mắt sáng ngời xảo quyệt. Nếu không phải trên người còn có vài lượng thịt thì quả thực cô sẽ nghi ngờ rằng mình bị ngược đãi. Nhưng sau khi nhìn thấy các bạn trong lớp xanh xao vàng vọt như cái sào trúc, Diệp Khả cân bằng lại. Ít nhất thì tóc cô vẫn là màu đen. Bạn cùng bàn Lâm Tiểu Hoa đói đến nỗi vàng cả tóc, đến mức mà nhìn thùng rác thôi mắt cũng phát sáng. Cô ngậm kẹo chẹp chẹp, giáo viên chủ nhiệm ăn mặc giản dị bê vở bài tập bước vào. Nhìn thầy có vẻ rất tức giận, thầy đặt đồ xuống bục giảng, làm cho bục giảng lung lay sắp đổ phát ra tiếng kẽo kẹt. Mấy học sinh ngồi dãy đầu đồng loạt nâng bàn học nhỏ dịch ra phía sau. “Khụ khụ —— sao học sinh trực nhật hôm nay lại không đi bê bài tập?” Thầy hắng giọng. Phòng học yên lặng đến mức đáng sợ, Diệp Khả ngậm kẹo, thình lình phát hiện mọi người đều đang lén nhìn cô, bấy giờ cô mới nhớ ra hình như học sinh trực nhật hôm qua là Ngưu Đại Tráng ngồi trước mình. Vậy tức là hôm nay đến lượt cô bé đáng yêu này rồi. Cô hơi hoảng loạn, bèn đứng dậy rồi nói một câu, “Thầy ơi hôm nay tóc thầy rất dày, cực kỳ giống đại minh tinh con lai Phí Tường, đẹp trai lắm.” Mặt thầy hết đỏ rồi lại đen. Thầy nghẹn họng, ho khan kịch liệt. Thầy chỉ vào cửa gỗ nhỏ lọt gió của phòng học, “Em, đến văn phòng đứng phạt cho tôi.” Nói xong, thầy vuốt vuốt mái tóc chẳng hề dày của mình.

 Mặt lại đỏ lên. Đám nhóc xanh xao vàng vọt bên dưới khó hiểu nhìn thầy, nghĩ thầm không biết sao thầy tự dưng lại mất bình tĩnh. Diệp Khả hơi buồn bực. Lẽ ra chiêu nịnh hót này thông dụng từ thời xưa rồi mới phải, sao sau khi xuyên qua lại thất bại nhiều lần thế nhỉ. Ở nhà khen mẹ cũng chỉ được ăn thêm vài cái kẹo bắp dẻo. Cô nhóc cau mày, đau lòng bước đến văn phòng. Có một tên nhóc dáng người rất cao đã đứng ngoài cửa từ lâu. Ở niên đại thiếu thốn vật chất này, tên này cao như vậy, ngoài bẩm sinh ra thì cũng chỉ có thể là trong nhà có nhiều đồ ăn. Cô nhìn anh trai cao to này bằng ánh mắt hâm mộ, đối phương đứng dựa vào tường, nhìn cô bằng ánh mắt nhìn rác rưởi. À há. Thằng nhóc này còn rất đẹp trai nữa, ánh mắt sắc bén kia rất có khí thế của vai phản diện. Một vài hình ảnh nam nam không thể miêu tả xuất hiện trong não Diệp Khả, cô cắn viên kẹo càng lúc càng nhỏ trong miệng, qua đó đứng, tay nhỏ chắp lại trước ngực, vái chào một cái. Anh trai cao to lạnh nhạt nói: “Xê ra, đừng có đứng gần ông đây.” Diệp Khả ngẩng đầu nhìn anh, thành thật nói, “Đại ca đẹp trai quá, chắc chắn sẽ không so đo với con châu chấu như em. Lát nữa chủ nhiệm giáo dục ra đây, em sợ lắm, đứng gần anh em sẽ có cảm giác an toàn.”  Thằng nhóc này còn rất đẹp trai nữa, ánh mắt sắc bén kia rất có khí thế của vai phản diện. Một vài hình ảnh nam nam không thể miêu tả xuất hiện trong não Diệp Khả, cô cắn viên kẹo càng lúc càng nhỏ trong miệng, qua đó đứng, tay nhỏ chắp lại trước ngực, vái chào một cái. Anh trai cao to lạnh nhạt nói: “Xê ra, đừng có đứng gần ông đây.” Diệp Khả ngẩng đầu nhìn anh, thành thật nói, “Đại ca đẹp trai quá, chắc chắn sẽ không so đo với con châu chấu như em. Lát nữa chủ nhiệm giáo dục ra đây, em sợ lắm, đứng gần anh em sẽ có cảm giác an toàn.” 


Mở rộng
Thu gọn

Truyện sex

Mở rộng
Thu gọn
Đang tải...