Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Họa sĩ vẽ tranh khỏa thân

Họa sĩ vẽ tranh khỏa thân

Hãy là người đầu tiên đánh giá
Xếp hạng: 0 / 10 từ 0 lượt đánh giá

Cốc… cốc… “Vào đi.” Du Họa cẩn thận đẩy cửa vào: “Chào anh, em được anh Ôn giới thiệu đến thử việc ạ.” “Ngồi xuống trước đi.”...

Thông tin truyện Mã QR

Tác giả: Chưa rõ

Trạng thái: Đang ra

Người theo dõi: 0

Truyện xã hội Gái vú to

Danh sách chương (54)

Chương 1: Nude Chương 2 Chương 3: Nhìn (H Nhẹ) Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7: Tôi Làm Em Đau Sao? Chương 8 Chương 9: Mộng (H Nhẹ) Chương 10 Chương 11: Hang Sói Chương 12 Chương 13: Tự Thân Vận Động Chương 14 Chương 15: Đạo Cụ (Hơi H) Chương 16: Tạo Hình Chương 17 Chương 18: “Tin Tình Báo” Chương 19: Kiểm Tra Kết Quả Học Tập Chương 20: Tự An Ủi Cho Anh Xem Chương 21: Mở Ra (H) Chương 22: Bắn Lên Trên Người Cô Chương 23: Quà Tặng Chương 24: Còn Chưa Phải Là Bạn Gái Chương 25: Cùng Em Chương 26: Thổ Lộ Chương 27: Món Khai Vị (Hơi H) Chương 28: Lần Đầu Tiên (H) Chương 29: Sáng Hôm Sau Chương 30: Vẽ Tranh Chương 31: Trừng Phạt Là Dùng C*n tᏂịt Giảm Ngứa (H) Chương 32: Lao Động Phải Kết Hợp Với Vui Chơi Chương 33: Khởi Động (H) Chương 34: Dụng Cụ Thể Thao Chương 35: Bài Tập Chạy Bộ (H) Chương 36: Bạn Gái Tức Giận Thì Dỗ Làm Sao? Chương 37: Kỳ Ngộ Chương 38: Phòng Trưng Bày Mỹ Thuật Chương 39: Không Cam Lòng Chương 40: Av Âm Thanh “Hai Phai”, Hình Ảnh Sống Động Chương 41: Bác Sĩ Tận Tâm Và Cô Bệnh Nhân Nhỏ (H) Chương 42: Ghen Tị Chương 43: Lộ Tẩy Chương 44: Điểm Khả Nghi Trùng Trùng Chương 45: Phía Sau Chương 46: Dụ Khai (Hơi H) Chương 47: Xong Một Lần Còn Trăm Ngàn Lần Nữa (H) Chương 48: Ra Tay Chương 49: Chuẩn Bị Phản Kích Chương 50: So Chiêu Chương 51: Nói Đến Chữ Lảm Nhảm Này Chỉ Phục Ôn Lâm Thôi Chương 52: Chiến Tranh Tâm Lý Chương 53: Đột Phá Chương 54: Cái gọi là chân tướng

Chương 1: Nude


Cốc… cốc…

“Vào đi.”

Du Họa cẩn thận đẩy cửa vào: “Chào anh, em được anh Ôn giới thiệu đến thử việc ạ.”

“Ngồi xuống trước đi.” Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng quần tây đen, đang ngồi trước khung vải cao khoảng nửa người, dùng để vẽ tranh sơn dầu, anh ta cũng không quay đầu lại mà dùng cọ vẽ chỉ chỉ vào sofa bên cạnh.

Du Họa có chút bất ngờ.

Cô nhìn chăm chú vào bóng dáng trước mặt như người mất hồn, một lúc sau mới từ từ ngồi xuống, sau đó không hề nhúc nhích, ánh mắt nhìn về mũi chân của mình.

Tiếng sắp xếp lại giá vẽ cùng với vệ sinh cọ vẽ vang lên bên tai Du họa, mặt Du Họa lúc này nhiễm hồng y như màu nước rửa cọ vậy.

“Cởi quần áo.”

Du Họa hoảng sợ, khóe mắt hiện lên một màu đen của quần tây, ngẩng đầu mới phát hiện người nọ đã đứng kế bên cô.

“Cởi quần áo.” Người đàn ông phát hiện cô người mẫu nhỏ đang ngớ người ra nhìn mình, khuôn mặt thì đỏ bừng, bèn lặp lại một lần nữa.

“Ơ… Dạ.”

Du Họa buông túi xách, từ từ cởi quần áo trên người, trong đầu tự làm công tác tư tưởng cho mình nên dứt khoát, thời buổi bây giờ khó có thể tìm được công việc nhẹ nhàng mà lương cao như thế, cởi quần áo thôi mà…

Huống chi, chỉ là làm người mẫu của người ta…

Quần áo mùa hè mỏng manh rất nhanh từ trên người tuột xuống, rớt ở bên chân cô, cuối cùng trên người cô chỉ còn lại duy nhất bộ nội y màu cam.

“Như vậy… được chưa ạ?” Du họa cảm nhận ánh mắt người đàn ông đang lướt trên cơ thể mình, cô co người lại, không dám ngẩng đầu nhìn người nọ.

“Cởi toàn bộ.”

Người đàn ông dùng giọng điệu không cho phép phản bác, cô cắn môi, bất đắc dĩ từ từ đưa tay đến trước ngực.

Không khéo hôm nay cô mặc chính là loại khóa áo ở phía trước, nếu cô muốn cởi áo lót ra chỉ có thể ở trước mắt anh ta mà cởi, phơi bày đôi gò bồng đảo trắng muốt cùng hai khoả anh đào.

Tưởng tượng đến hình ảnh đó, cả người cô đều mềm nhũn, đôi tay chả có miếng sức lực nào hết, cả buổi trời vẫn không cởi mảnh vải nho nhỏ ở trước ngực xuống nổi.

Du Họa run run rẩy rẩy dùng hết toàn lực cởi bỏ khóa áo, hai chú thỏ trắng vừa được giải phóng, anh đã ngồi xổm xuống trước mặt cô, hai tay chống hai bên đùi cô, tỉ mỉ thưởng thức phong cảnh trước mặt.

Người đàn ông nhìn cảnh đẹp trước mặt, trong mắt hiện lên một tia kinh diễm.

Vài sợi tóc đen của cô người mẫu nhỏ rơi lác đác trên đỉnh đồi nơi cao ngất, tương phản hoàn toàn với làn da trắng nõn nà, hai khoả anh đào xinh xắn chưa từng có ai hái run rẩy theo mỗi nhịp thở của cô, dường như chúng muốn dụ dỗ anh cúi xuống ngậm vào trong miệng, cắn, tận tình yêu thương liếm mút một phen.

Màu hồng nếu đậm thêm chút nữa sẽ càng đẹp mắt. Anh nhìn hai quả anh đào chăm chú, tưởng tượng chỉ cần dùng sức mút mạnh hơn một chút, chờ cho nó nhẹ nhàng sưng lên là có thể trở thành màu sắc mà anh muốn.

Quá… gần…

Gần quá rồi…

Du Họa định thần lại mới chú ý đến khoảng cách hai người quá gần.

Khuôn mặt đã xuất hiện vô số lần trong giấc mơ đó hiện giờ đang ở ngay trước mắt của cô, đôi mày rậm, sống mũi cao, còn có hình dáng đôi môi xinh đẹp, trong đầu Du họa toát ra một ý tưởng nguy hiểm không thể kiểm soát nổi: Cô chỉ cần vờ như vô tình ngã về phía trước một chút, là có thể làm anh ấy hôn lên quả anh đào.

Sau đó anh ấy sẽ giống như trong mộng, dùng đầu lưỡi lướt khắp đồi núi tuyết trắng mềm mại của cô, liếm ướt chúng, khiêu khích hai viên trái cây cho đến khi nó đứng thẳng, sau đó anh sẽ từ từ ngậm lấy, mạnh mẽ liếm mút.

Giờ phút này đây, có một sự vi diệu không hề nhẹ đó là suy nghĩ của hai người không hẹn mà gặp, va chạm chan chát với nhau.


Mở rộng
Thu gọn

Truyện sex

Mở rộng
Thu gọn
Đang tải...