Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Hi Du Hoa Tùng

Chương 100



Liễu Thanh Nghi bên trong mặc chính là nội y hiện đại mà Lưu Phong đưa chonàng, cặp gò bồng đảo nhô cao, hoàn mỹ vô hạ, nàng thấy tên thiếu gia này nhìnchằm chằm vào ngực mình, liền mắng: “Vô sỉ, mời ngươi tránh ra, để mẹ conchúng ta về nhà”. Liễu Thanh Nghi biết chính mình gặp phải hoa hoa công tử,liền nhấn mạnh từ “mẹ con chúng ta” hy vọng hắn có thể bỏ đi tà niệm.

Ai ngờ tên Lý Hoành cũng cười to nói “A... a... Tiểu nương tử, ngươi khôngbiết sao, ta Lý Hoành thích nhất là những người như ngươi vậy, là phong taothiếu phụ. Theo ta đi thôi, ngươi yên tâm, con của ngươi ta sẽ giúp nuôidưỡng.”

“Vô sỉ, cút ngay!” Liễu Thanh Nghi thấy tên này sắc mặc ghê tởm, vô sỉ, khôngkhách khí chửi mắng.

“À... không sai... tính cách của tiểu nương tử như vậy... ta rất thích loạiđàn bà như vậy” Lý Hoành điềm nhiên, chẳng biết liêm sỉ nói.

Tiểu Linh Nhi trừng đôi mắt to, hướng Lý Hoành mắng: “Người xấu, ngươi làngười xấu, ngươi mau nhanh bỏ đi, nếu không đợi đại ca ca quay lại, các ngươiphiền toái đó.”

“Tiểu gia hỏa kia, ngươi nói linh tinh gì đó, ngay cả ngươi cũng dám nóichuyện với ta như vậy, bộ chán sống hả?” Lý Hoành là hạng người nào, gia thếnhư vậy, cho tới giờ chưa bị người mắng qua. Không tưởng hôm nay bị một tiểunha đầu ba, bốn tuổi mắng chửi. Chuyện này mà truyền ra ngoài, hắn làm sao cònchổ đứng ở Giang Nam.

“Các ngươi toàn đồ ăn hại, còn không mau bắt tiểu nương tử lại đây cho ta, còntiểu nha đầu này, ném ra ngoài cho bổn thiếu gia” Lý Hoành trên mặt có chútgiận dữ, tiếng quát như sấm.

Chúng gia nô nghe được, vội vàng lao đến cướp người.

“Các ngươi dám” Liễu Thanh Nhi đã ôm chặt Tiểu Linh Nhi, lớn tiếng mắng:“Không muốn chết thì nhanh cút đi, nếu bị công tử gia nhà ta biết, các ngươichết chắc”

“Công tử gia nhà ngươi?” Lý Hoành vội vàng ra lệnh cho thuộc hạ thối lui hỏi:“Xin hỏi tiểu nương tử làm việc tại nhà ai?” Lý Hoành tại đất Giang Nam này,tự nhiên biết có mấy nhà là hắn không thể ***ng đến.

“Chúng ta ở tại Di Hồng Viện, đại ca ca ta gọi là Lưu Phong” Tiểu Linh Nhinói.

Lý Hoành nghe vậy cười lớn một tiếng nói “Lưu Phong? Lưu Phong là cái đồ vậtgì?” Lý Hoành này một năm nay sống tại kinh đô với đại tỷ, mấy ngày hôm trướcmới vừa về Giang Nam, tự nhiên không biết Lưu Phong là người phương nào. Dùsao nếu không phải Tổng đốc phủ, ngay cả người của biệt viện cũng không. Nhấtlà ở kinh đô, còn có đại tỷ đỡ đầu.

“Ai, người nào? Người nào dám mắng chửi đại ca của ta?”

Ngay khi Lý Hoành chuẩn bị hạ lệnh cướp người, cách đó không xa có mấy ngườiđi lại, người đi đầu là Vương Bảo Nhi.

“Vương huynh, lâu ngày không gặp, ngươi khỏe chứ?” Lý Hoành cùng Vương Bảo Nhicoi như quen biết, hai người giống nhau đều là gia thế hiển hách, đều là côngtử nhà giàu ngang ngược. Năm trước, hai người thậm chí còn liên thủ cướp đoạtcô nương.

Vương Bảo Nhi đối với Lý Hoành không có nhiều thiện cảm, tùy ý phụ họa LýHoành vài câu, vội vàng xoay người nói với Liễu Thanh Nghi: “Thanh Nghi đạitỷ, ngươi không có việc gì chứ?”

Đi theo Lưu Phong bao lâu nay, Vương Bảo Nhi cũng tự nhiên biết một ít chuyện.Đừng xem mẫu nữ Liễu Thanh Nghi là thân phận nô dịch, nhưng bình thường nghetừ miệng Lưu Phong, hắn rất quan tâm đến mẫu nữ này. Cho nên Vương Bảo Nhi mặcdù đường đường là Vương phủ công tử, nhưng cũng không dám bất lễ.”

Tiểu Linh Nhi cũng là rất thông minh, nhân cơ hội nói “Bảo Nhi đại ca ca, tênbại hoài này muốn bắt mẹ con ta, người mau giúp chúng ta đánh hắn”

Liễu Thanh Nghi không muốn gây chuyện, vội vàng nói “Vương công tử, chúng takhông gặp chuyện gì, phiền ngươi giúp đưa chúng ta trở về được không?”

Vương Bảo Nhi vội vàng đáp ứng: “Không có vấn đề, ta sẽ đưa người về gặp đạica”

Lý Hoành không vui, giương giọng nói “Ta nói Vương huynh làm việc sao khôngngó trước ngó sau vậy? Chuyện này ngươi can thiệp cũng không nói với ta mộtlời nào, lại đòi dẫn người đi, có đúng là trong mắt không coi Giang Nam chứctạo phủ của chúng ta không ra gì?”

Vương Bảo Nhi nguyên vốn không muốn gây chuyện, ai biết Lý Hoành này lại cố ýgây sự, chức tạo phủ Giang Nam là cái thá gì, trong mắt đại ca ta, Tổng đốcphủ cũng còn không coi ra gì nữa là.

“Lý huynh, ngươi biết vị đại tỷ này và Tiểu Linh Nhi là tiểu thư nhà aikhông?” Vương Bảo Nhi cười lạnh một tiếng nói: “Nể tình quen biết ngày xưa, taxin khuyên ngươi một câu, nhanh xin lỗi vị đại tẩu này. Nếu không, đừng nói Lýđại nhân, cho dù là đại tỷ ngươi cũng vị tất có thể cứu được ngươi.”

“Vương huynh, huynh không phải phóng đại đó chứ?” Lý Hoành đối với Liễu ThanhNghi rất thích, thật sự không muốn buông tha con mồi béo bở này, hơn nữa saulưng hắn còn có đại tỷ ở kinh đô đỡ đầu, cho dù là tổng đốc phủ cũng phải nểmặt mũi hắn một chút.

“Cẩu nô tài này còn không mau bắt người cho ta” Lý Hoành hét lớn một tiếng, ralệnh cho thuộc hạ bắt đầu bắt người.

“Công tử, ngươi hãy rời khỏi đây trước” Tạ Khai, Tạ Sơn lên tiếng nói.

Hai người sau lần bị Lưu Phong đả thương, vẫn theo làm thị vệ của Vương BảoNhi. Giai đoạn trước, Lưu Phong cũng có chỉ điểm chút ít, võ công đại tiến,phóng nhãn trên giang hồ, hai người liên thủ có thể đánh một trận oanh liệtvới nhất lưu cao thủ, huống chi là bọn gia đinh này.

Miễn cưỡng chống đỡ một hồi, đám gia nô của Lý Hoành bị dí chạy trối chết,không còn quan tâm đến mệnh lệnh của chủ nhân nữa.

Lý Hoành thấy thuộc hạ chạy biến sạch sẽ, trong lòng sợ hãi, hai chân run cầmcập. Tạ Khai, Tạ Sơn từng bước, từng bước tiến đến, không nói nên lời.

“Các... ngươi... các... ngươi... muốn... làm... cái gì... ? Ta đường đường làcông tử của Giang Nam chức tạo phủ, đại tỷ ta là nhũ nương của Hoàng tháitôn...” Lý Hoành lần này kiêu ngạo như vậy, ngay cả mặt mũi của Vương Bảo Nhicũng không nể mặt, chủ yếu là bởi vì hắn ỷ lại vào Đại tỷ. Lý Hỉ Muội so vớiLý Hoành nhiều hơn khoảng 20 tuổi, khi còn nhỏ đã sớm được tiến cung, sau vậnkhí tốt được tuyển làm nhũ nương cho Hoàng thái tôn. Nhờ vào chủ quý, mấy nămtheo Hoàng thái tôn vị trí cũng thay đổi, trở thành nhũ nương của Hoàng tháitôn quyền thế cực đại.

Tạ Khai, Tạ Sơn do dự một chút, không có xuống tay với Lý Hoành, quay ngườiđuổi theo Vương Bảo Nhi.

“Vương Bảo Nhi, hãy đợi mà xem!” Lý Hoành nhìn bóng lưng đoàn người của VươngBảo Nhi mắng một câu, xoay người trở về.

Quay lại Di Hồng Viện, Vương Bảo Nhi đem sự tình xảy ra nói một lượt.

Lưu Phong lúc này giận dữ, xanh mặt, trầm giọng nói: “Lý Hoành lá gan thậtlớn, Ta không nghĩ hắn lại không coi ai tại Giang Nam địa giới này ra gì,Vương huynh, ngươi điều động binh lực được không?”

Liễu Thanh Nghi vội vàng khuyên nhủ: “Công tử gia, chuyện cũng đã qua rồi, tacùng Linh nhi cũng không việc gì, bỏ qua đi được không?”

Thái độ của Tiểu Linh Nhi thì ngược lại, nó giữ chặt tay Lưu Phong, e sợ thiênhạ không loạn tất không vui, nói “Đại ca ca, đánh hắn đi, người xấu phải bịđánh”

Vương Bảo Nhi vội nói: “Đại ca, đừng lo lắng về binh lực, nhưng...”

“Bất quá, chỉ là chức tạo phủ, chẳng lẽ ngươi sợ?” Lưu Phong vẻ mặt không hàilòng hỏi

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...