Hậu Liệp Diễm Giang Hồ Mộng
"Xấu hổ xấu hổ quá." A Lệ Tư Khắc thầm nghĩ. Lần đầu nàng đối diện với một namnhân ăn nói thô tục như vậy. Nhưng nam nhân này lại rất lãnh tuấn, cơ thể toátra một mị lực khác thường khiến nàng không thể ghét bỏ.
"Hi Bình huynh, A Lệ Tư Khắc phải đi chế thuốc, xin cáo từ hai người." A Lệ TưKhắc nhún người cáo từ.
"Đa tạ tiểu thư." Hi Bình và Vưu Túy cùng nói.
A Lệ Tư Khắc vừa rời khỏi phòng thì Mộng Hương bước vào. Đôi mắt nàng ẩn chứanhiều tâm sự thầm kín. Không đợi nàng mở lời, Hi Bình đã kéo nàng vào lòng,tiện thể tay kia ôm luôn lấy Vưu Túy.
"Chàng làm gì vậy, Băng Băng đang nằm bên cạnh đấy." Vưu Túy ngượng ngùng nói.
"Hắc hắc, nàng nghĩ lão tử ta sẽ làm gì chứ? Nương tử của ta đang bệnh nặng màta lại nghĩ đến chuyện khác ư?" Hi Bình nửa đùa nửa thật.
"Xấu xa, háo sắc..." Mộng Hương vừa nói, tay vừa giựt giựt tay áo của Hi Bình.
"Vưu Túy tin chàng." Ánh mắt Vưu Túy trở nền mơ hồ.
"A..." Hơi thở của Vưu Túy trở nên gấp gáp. Bàn tay của Hi Bình đã luồn vàotrong áo nàng lúc nào, đang mân mê ngọc nhũ.
"Xấu xa, chúng thiếp tin chàng mà chàng nỡ làm như vậy sao." Một trận phấnquyền đánh vào ngực Hi Bình.
"Ngoan nào. Ta chỉ muốn nói chuyện mà thôi." Hi Bình nói. Trên môi xuất hiệnnụ cười gian tà.
Chà, có cái loại nói chuyện như vậy sao. Nói chuyện bằng miệng hay là bằng tayvậy.
"A... khi nghe A Lệ Tư Khắc nói có phương thuốc giải cứu cho Băng Băng, tâm tưta đã nhẹ hơn rất nhiều." Hi Bình giãi bày nỗi lòng. "Mà điều làm ta vui sướngnhất chính là phương thuốc đó nằm trên người ta."
"Chàng tưởng mỗi chàng có thể cứu được Băng Băng chắc." Vưu Túy bĩu môi. "Nếukhông có thuốc của A Lệ Tư Khắc thì chàng làm thế nào."
"Ừ, nếu quả không thể tiến nhập vào thân thể Băng Băng thì... giống như vớiThủy Khiết Thu trước kia vậy." Hi Bình hồi tưởng lần đầu chịu thất bại dướitay Thủy Khiết Thu.
"Thủy Khiết Thu làm sao?" Mộng Hương hỏi.
"Nếu Thủy Khiết Thu không động tình thì ta cũng không thể tiến nhập vào được.A, không nhắc đến chuyện đó nữa. Giờ ta sẽ qua thăm Băng Băng một lát rồi về'Đại Tràng' thông báo tin vui cho các lão bà của ta." Hi Bình dứt lời đứngdậy, bỏ lại hai mỹ nữ quần áo xộc xệch trên giường.
"Rõ là chàng khi phụ bọn ta mà." Nhị nữ cùng nói, tay chỉnh lại trang phục.
"Thế các nàng không muốn lão công của các nàng khi phụ sao."
"A..." Nhị nữ nhớ lại lần đầu tiên của mình.
Chẳng lẽ nữ nhân thích bị khi phụ? Ai mà biết được chứ, ta đâu phải nữ nhân.
Hi Bình tiến vào phòng của Ấu Xảo. Thái độ bình tĩnh hơn rất nhiều.
Hi Bình tiến tới bên giường, nhẹ nhàng cầm lấy tay của Như Băng, đôi tay nànglạnh ngắt. Những ngón tay của Hi Bình nhẹ nhàng vuốt ngọc thủ của Như Băng,môi khẽ nói:" Băng Băng, nàng yên tâm, ta sẽ giúp nàng hồi tỉnh."
Lời nói ôn nhu đầy thâm tình khiến chúng nữ xung quanh khẽ run động. Lãnh TinhOánh thầm gạt nước mắt, Ấu Xảo si ngốc nhìn Hi Bình còn Phụng Bối tự hỏi trênđời có nam nhân si tình đến thế sao. Ý nghĩa "Nam nhân si tình" ngay lập tứcđược Phụng Bối loại bỏ. "Hứ, nữ nhân một đống thì si tình cái gì. Cả mẹ cả concùng chén thì chung tình cái cóc khô. Đại dâm tặc, đại biến thái mới đúng."Phụng Bối hậm hực nghĩ.
Hi Bình cứ lặng yên nhìn Băng Băng, trong mắt ẩn chứa bao nhiêu thâm tình. Nhớnhững lần cùng trải qua hiểm nguy, nhớ những giọt nước mắt của Băng Băng, nhớnhững đêm ân ái mặt nồng... những hình ảnh những ký ức lần lượt hiện về. Tấtcả như một giấc mộng vậy.
"Hi Bình, đến giờ truyền âm khí cho Băng nhi rồi, chàng hãy ra ngoài đi." LãnhTinh Oánh chạm nhẹ vào vai Hi Binh khuyên bảo.
Hi Bình thở dài, nhẹ nhàng đặt tay Băng Băng xuống giường, luyến tiếc rời đi."Băng Băng, ta nhất định sẽ cứu nàng."
"Ôi, thật là một nam nhân tuyệt vời. Chắc chắn đi theo chàng sẽ hạnh phúc. Tanguyện cả đời này sẽ theo chàng." Ấu Xảo thầm nghĩ. Dù biết Hi Bình chưa lâu,nhưng trải qua một phen sóng gió, thấy tình cảm Hi Bình dành cho nữ nhân củamình, Ấu Xảo biết trái tim mình đã có chủ.
Thấy ánh mắt thất thần của Ấu Xảo nhìn Hi Bình, Phụng Bối khẽ kéo tai nàngnói:" Xảo nhi, con thích hắn rồi hả."
"Ừm, con thích chàng mất rồi." Nử tử này dám yêu dám nói, không chút rụt rèxấu hổ.
"Chúng ta rất vui mừng vì có thêm một muội muội xinh đẹp chia sẻ gánh nặnggiúp chúng ta." Lãnh Tinh Oánh cười nói, mặt áng lên nét mây hồng. Rõ ràng cácnàng chưa bao giờ chiếm ưu thế trước Hi Bình trong mỗi lần đại chiến cả.
"Hừm, nam nhân làm gì có ai tốt đẹp. Oánh muội, tên háo sắc đó có bao nhiêu nữnhân rồi?" Phụng Bối hỏi, thái độ tỏ vẻ không vừa lòng.
"Ta cũng không đếm. Ta không quan tâm đến chuyện đó. Nhưng chắc cũng gần 70người rồi."
Sặc... Phụng Bối suýt cắn nhầm lưỡi. "Xảo nhi, hắn nhiều thê tử như vậy sao cóthể thỏa mãn con được, sao có thể làm con hạnh phúc được."
"Con không biết chàng có thể thỏa mãn con hay không, nhưng đi theo chàng làtâm nguyện của con." Ấu Xảo thành thật nói.
"Bối tỷ chắc cũng biết được năng lực trên giường của muội rồi. Chỉ có điều,muội cũng là bại tướng dưới chân chàng. Mà không phải chỉ mỗi muội, tất cả nữnhân của chàng đều là bại tướng. Một đêm chàng làm thõa mãn tất cả." Lãnh TinhOánh nói.
Sặc tập 2. Phụng Bối không thể tin nổi những gì mình vừa nghe. "Biến thái, đạibiến thái, đại đại biến thái." Nàng lẩm bẩm.
Hừm, nói như nàng, thì không phải Ấu Xảo xinh đẹp cũng là một dạng biến tháisao.
"Sư phụ, bắt đầu truyền âm khí cho Băng Băng thôi. Cơ thể nàng lại xuất hiệnhàn sương rồi." Ấu Xảo nói, tạm quên đi hình bóng nam nhân trong tâm trí nàng.
...
Hi Bình, Mộng Hương và Vưu Túy về đến "Đại Tràng", tất cả chúng nữ đều có mặtđầy đủ, ngoại trừ Lãnh Tinh Oánh... và Lãnh Như Băng.
"Ta thông báo với các nàng một tin vui, Băng Băng sắp hồi tỉnh." Hi Bình tựtin nói.
Chúng nữ xôn xao, ai cũng vui mừng, tiếng xì xào bàn tán rộ lên. Gương mặt aicũng nhẹ nhõm đi rất nhiều, trên môi ai cũng nở một nụ cười quyến rũ.
"A Lệ Tư Khắc nói, ta có thể giải cứu cho Băng Băng." Hi Bình nói tiếp, miệngnở ra một nụ cười quyến rũ đối địch lại với các nàng. Một vài nữ tử xinh đẹpthông minh bỗng hiểu cách "cứu" của Hi Bình như thế nào. Các nàng bỗng đỏ mặtngượng ngùng.
"Chàng chữa bệnh cho Băng tỷ như thế nào" Thi Nhu Vân ngây thơ hỏi.
"Vân tỷ." Thủy Khiết Thu nói, mặt nàng đã đỏ bừng.
Đôi má của tiểu Nguyệt cũng ửng hồng. Hoa Lôi chỉ cười mỉm, Hoa Tiểu Mạn thìkhúc khích cười.
Chúng nữ chợt hiểu, các nàng đều cười thích thú.
"Hừm." Hi Bình hắng giọng. " Để ăn mừng tin vui này, và cũng để ta chuẩn bịchữa bệnh cho Băng Băng, ta quyết định sẽ rèn luyện thân thể một phen. Bắt đầutừ Vưu Túy trước, rồi đến Mộng Hương rồi..." Hi Bình thao thao bất tuyệt, haitay ôm chặt lấy Vưu Túy và Mộng Hương đi đến bên giường.
Dâm tặc mãi là dâm tặc. Đại chiến lại bùng nổ. Nhờ cuộc đại chiến này, tâm tưcủa chúng nữ được xoa dịu đi rất nhiều. Hi Bình cũng thấy thoải mái hơn.
Ai da... khi có người cảm thấy căng thẳng thì thường có xu hướng tự thỏa mãnlà vậy đấy.
...
Khi cuộc đại chiến tại trang viện Bố Lỗ Tư bùng nổ, thì tại một gian phòngtrong Trung Nhân Đài, A Lệ Tư Khắc đang chuyên tâm pha chế thuốc. Tại mộtphòng khác, mồ hồi của Phụng Bối không ngừng tuôn ra. Tất cả đều hết sức nỗlực để làm hồi tỉnh Lãnh Như Băng. Hi Bình có nỗ lực không? Chắc chắn đang rấtnỗ lực là đằng khác.
