Hành trình giúp mẹ nuôi mang thai – Có ảnh
Chương 3: Rắc rối bắt đầu
Khoảng đầu tháng Tám, tôi quyết định lên trường cao học sớm hơn dự kiến để chuẩn bị cho năm học mới. Cũng đúng lúc ấy, mẹ nuôi cuối cùng cũng kết thúc công việc và trở về miền Nam từ vùng Đông Bắc. Sau hơn một tháng xa cách, cuối cùng tôi lại được gặp cô ấy – cảm giác hạnh phúc lúc đó thật sự khó tả.
Vì mẹ nuôi đã hứa với gia đình sẽ về nhà ngay, nên cô ấy không thể ở lại lâu với tôi. Cô ấy bay thẳng đến TP. Hồ Chí Minh trước, rồi đáp chuyến nội địa lúc nửa đêm. Chuyến bay hạ cánh khoảng 1 giờ sáng. Tôi đã đặt sẵn một khách sạn gần sân bay để đón và ở bên cô ấy vài tiếng ngắn ngủi. Chúng tôi ôm nhau, trò chuyện, gần gũi nhau một cách cuồng nhiệt như để bù đắp cho khoảng thời gian xa cách. Đến chiều cùng ngày, cô ấy phải rời đi để về nhà với gia đình. Khoảnh khắc chia tay ở sân bay khiến tôi lưu luyến mãi.
Nhưng sau lần gặp ấy, mọi thứ bắt đầu thay đổi một chút. Con gái mẹ nuôi rất hay nghịch điện thoại của mẹ, nên để tránh bị phát hiện, cô ấy đã chặn tài khoản phụ mà tôi đang liên lạc. Từ đó, tôi không còn gọi video thoải mái mọi lúc như trước, không nhắn tin tùy ý được nữa, và những cuộc gọi video “nóng bỏng” lúc khuya – khi cô ấy tắm hay “khoe” cho tôi xem – cũng không còn. Mất đi sự kết nối tự do ấy khiến tôi cảm thấy trống trải và khó chịu lắm. Dù hiểu lý do cô ấy làm vậy là để bảo vệ cả hai, nhưng trong lòng vẫn không khỏi buồn và nhớ da diết những ngày tháng tự do bên nhau trước đây.
