Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Hạnh phúc đêm giáng sinh

Chương 9 : Bình yên



Phần 08: Bình yên

Tuấn Sang là người đầu tiên lấy lại được chút sức lực. Anh nhổm dậy, nhìn quanh “chiến trường” mà họ vừa tạo ra. Quần áo vứt lung tung khắp nơi: chiếc váy body stocking rách nát của Hà Linh vắt vẻo trên thành ghế, bộ Bunny Suit đỏ rực của vợ anh nằm dưới chân bàn, những chai rượu vang rỗng không lăn lóc. Nhưng đẹp đẽ nhất vẫn là hình ảnh hai người phụ nữ đang nằm vật ra sàn, tóc tai rũ rượi, trên người vương vãi mồ hôi và cả những dòng tinh trùng trắng đục đang bắt đầu khô lại trên da thịt.

“Lạnh đấy… để tớ lấy chăn,” Tuấn Sang nói khẽ, giọng anh khàn đặc nhưng ấm áp lạ thường.

Anh với tay lấy chiếc chăn lông cừu dày màu kem vắt trên sofa, rũ nhẹ ra rồi trùm lên cả bốn người. Tấm chăn rộng lớn như một cái kén khổng lồ, bao bọc lấy những cơ thể trần trụi, che đi sự lõa lồ trước ánh mắt của thế gian, nhưng lại gắn kết họ chặt chẽ hơn bên trong không gian riêng tư ấy.

Dưới lớp chăn ấm, họ tự động tìm đến nhau, không phải theo cặp vợ chồng, mà theo cặp bạn tình vừa mới ân ái.

Khánh Hùng nằm nghiêng người, vòng tay ôm trọn lấy tấm lưng nhỏ bé của Bích Đào vào lòng mình. Cơ thể vạm vỡ, nóng hầm hập như cái lò sưởi của cậu ta truyền hơi ấm sang cho cô. Bích Đào nằm gọn lỏn trong vòng tay ấy như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn. Đầu cô tựa vào vòm ngực rắn chắc đầy lông lá của Khánh Hùng, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của cậu ta đang đập thình thịch.

Ở phía bên kia, Tuấn Sang cũng kéo Hà Linh vào lòng. Anh để cô gối đầu lên cánh tay mình, tay kia vuốt ve mái tóc rối bời đẫm mồ hôi của cô. Hà Linh rúc sâu vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương nam tính pha lẫn mùi dục vọng còn vương lại.

Không gian dưới chăn ấm sực, nồng nàn mùi của sự sống. Đó là mùi của tinh trùng, của dâm thủy, của mồ hôi và của sự thỏa mãn. Không ai cảm thấy ghê tởm hay muốn đi tắm rửa ngay. Ngược lại, họ muốn lưu giữ cái mùi hương “bầy đàn” này càng lâu càng tốt.

“Em ổn không, Bích Đào?” Khánh Hùng cúi xuống, thì thầm vào tai Bích Đào, tay cậu ta nhẹ nhàng vuốt ve dọc sống lưng cô, xoa dịu những cơ bắp đang mỏi nhừ sau trận “địa chấn” vừa rồi.

Bích Đào khẽ cựa mình, đôi mắt cô vẫn nhắm nghiền, môi nở một nụ cười yếu ớt nhưng rạng rỡ.

“Ưm… em ổn” Bích Đào đáp, giọng cô nhỏ xíu, nghe như tiếng rên rỉ hạnh phúc còn sót lại. “Em thấy… thích lắm”

Khánh Hùng bật cười khẽ, tiếng cười rung lên trong lồng ngực khiến Bích Đào cảm thấy nhột nhạt dễ chịu. Cậu ta đưa bàn tay to lớn xuống, đặt nhẹ lên bụng dưới của cô. Bàn tay thô ráp xoa tròn quanh vùng tử cung, nơi đang chứa chấp hàng triệu “chiến binh” của cậu.

Bích Đào dụi đầu vào ngực Khánh Hùng, cảm giác biết ơn trào dâng. Cô không hề cảm thấy tội lỗi khi đang mang trong mình dòng giống của bạn chồng. Ngược lại, cô cảm thấy đây là một sự hiến dâng cao cả. Chồng cô muốn điều này, cô muốn điều này, và Khánh Hùng đã giúp họ toại nguyện.

Ở bên cạnh, Tuấn Sang nghe thấy cuộc đối thoại của vợ mình và bạn thân, anh không hề ghen tuông một chút nào. Trái tim anh ngập tràn cảm giác bình yên và một chút phấn khích kỳ lạ. Anh quay sang nhìn Hà Linh, người phụ nữ nóng bỏng vừa cùng anh lên đỉnh.

“Hà Linh này,” Tuấn Sang gọi khẽ, ngón tay anh lướt nhẹ qua bờ môi sưng mọng của cô. “Em tuyệt lắm. Thực sự… em làm anh phát điên lên được.”

Hà Linh mở mắt, đôi mắt sắc sảo giờ đây trở nên mơ màng, hiền dịu hơn bao giờ hết. Cô hôn nhẹ lên ngón tay anh, rồi thì thầm:

“Anh cũng thế, anh Tuấn Sang. Con cặc của anh… ưm… nó làm em sướng tê dại.”

Tuấn Sang cười, một nụ cười đầy tự mãn. Anh cúi xuống, hôn phớt lên trán Hà Linh, rồi trượt xuống hôn lên chóp mũi, và cuối cùng là một nụ hôn sâu, nồng nàn lên đôi môi cô. Nụ hôn này không còn mang tính dục vọng cuồng nhiệt như lúc nãy, mà chứa đựng sự trân trọng và cảm ơn.

“Cảm ơn em đã cho anh cơ hội được ‘chăm sóc’ em đêm nay,” Tuấn Sang nói sau khi dứt nụ hôn. “Và cảm ơn em vì đã để chồng em… à nhầm, để chồng em chăm sóc vợ anh tốt như thế.”

Hà Linh khúc khích cười, cô xoay người lại, gác một chân lên hông Tuấn Sang. Động tác này khiến dòng tinh dịch loãng từ trong cái lồn cô rỉ ra một chút, dính vào đùi anh, ướt át và ấm nóng.

Bốn người nằm đó, im lặng một lúc lâu, tận hưởng sự tĩnh lặng. Chiếc chăn ấm áp che chở cho những tâm hồn đồng điệu. Họ không còn là hai cặp vợ chồng riêng biệt nữa. Trong khoảnh khắc này, ranh giới gia đình đã bị xóa nhòa. Họ là một khối thống nhất, chia sẻ với nhau những gì thầm kín và trần tục nhất.

“Này Khánh Hùng,” Tuấn Sang bỗng lên tiếng phá vỡ sự im lặng, anh nhìn sang người bạn đang ôm vợ mình. “Cậu thấy con thỏ nhà tớ thế nào? Có ngoan không?”

Khánh Hùng đang lim dim mắt, nghe hỏi thì mở bừng mắt dậy, nhìn xuống Bích Đào đang thiu thiu ngủ trong lòng mình. Cậu ta hôn mạnh lên đỉnh đầu cô một cái “chụt”.

“Ngoan?” Khánh Hùng cười, giọng đầy vẻ hài lòng. “Vợ cậu là một con thỏ dâm đãng nhất mà tớ từng gặp. Lúc nãy cô ấy hút con cặc tớ mạnh đến mức tớ tưởng bị gãy luôn ấy chứ. Cậu nuôi vợ khéo thật, bên ngoài thì cô giáo, lên giường thì… chậc chậc…”

Bích Đào nghe thấy tiếng khen ngợi thô lỗ nhưng chân thật ấy, cô xấu hổ rúc sâu hơn vào nách Khánh Hùng, tay đánh nhẹ vào ngực cậu ta: “Ư ư… anh Khánh Hùng kì quá… nói bé thôi…”

“Kì gì mà kì? Anh nói thật mà,” Khánh Hùng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Bích Đào, đưa lên miệng hôn lên mu bàn tay cô. “Cảm ơn em, Bích Đào. Cảm ơn em đã cho anh một đêm giáng sinh tuyệt vời.”

Tuấn Sang nhìn cảnh tượng đó, lòng dâng lên một niềm xúc động. Anh không thấy bị xúc phạm khi bạn mình chê bai hay khen ngợi kỹ năng giường chiếu của vợ. Anh thấy tự hào. Anh đã chia sẻ báu vật của mình, và báu vật đó đã tỏa sáng.

“Còn cậu thì sao?” Khánh Hùng hỏi lại. “Bà xã tớ có làm cậu sướng không?”

Tuấn Sang siết chặt eo Hà Linh, cười đáp: “Sướng chứ. Lúc nãy cô ấy kẹp con cặc tớ chặt đến nỗi tớ suýt đầu hàng sớm đấy.”

Hà Linh nghe chồng mình và bạn tình bàn tán về mình, cô không hề ngại ngùng mà còn hất cằm lên đầy kiêu hãnh: “Thì em đã bảo rồi mà, đêm nay em là nữ hoàng. Các anh chỉ là nô lệ phục vụ em thôi.”

Cả bốn người cùng bật cười. Tiếng cười vang lên giòn tan, xóa tan mọi sự ngượng ngùng hay rào cản luân lý còn sót lại. Không có sự ghen tuông. Tuyệt đối không. Chỉ có sự thấu hiểu và chấp nhận. Họ hiểu rằng, tình yêu không nhất thiết phải là sự sở hữu độc đoán. Đôi khi, tình yêu là sự chia sẻ, là sự buông bỏ cái tôi để người mình yêu được trải nghiệm những cung bậc cảm xúc mới lạ.

Tuấn Sang chống tay nhỏm dậy, anh nhìn qua Khánh Hùng và Bích Đào. Anh thấy trên đùi vợ mình, dòng tinh trùng trắng đục của Hùng vẫn còn vương vãi, chưa được lau sạch. Thay vì cảm thấy bẩn, anh lại thấy nó như một dấu ấn thiêng liêng.

“Bích Đào,” Tuấn Sang gọi vợ.

Bích Đào ngẩng mặt lên khỏi ngực Khánh Hùng, đôi mắt long lanh nhìn chồng: “Dạ?”

“Em lại đây với anh một chút,” Tuấn Sang dang rộng cánh tay còn lại (tay kia vẫn đang ôm Hà Linh).

Bích Đào hiểu ý, cô lồm cồm bò sang phía chồng. Khánh Hùng buông tay ra để cô đi, nhưng không quên vỗ nhẹ vào mông cô một cái tạm biệt. Bích Đào trườn qua người Hà Linh và Khánh Hùng dưới lớp chăn, rồi rúc vào lòng chồng mình.

Tuấn Sang ôm chặt lấy vợ, hít hà mùi hương quen thuộc nay đã pha trộn mùi lạ lẫm của bạn mình. Anh hôn lên trán cô, rồi thì thầm:

“Em làm tốt lắm bà xã. Em dũng cảm lắm.”

“Anh không giận em chứ? Lúc nãy em… em lỡ mồm…” Bích Đào lí nhí, nhớ lại lúc mình hét lên tạ ơn Khánh Hùng.

“Ngốc ạ,” Tuấn Sang cười, vuốt tóc cô. “Anh thích mà. Anh muốn em hạnh phúc. Và nếu con cặc của Khánh Hùng làm em hạnh phúc đến mức hét lên như thế, thì anh cũng vui lây. Đó là mục đích của đêm nay mà.”

Cùng lúc đó, Khánh Hùng cũng kéo vợ mình – Hà Linh – về phía mình. Hai vợ chồng họ cũng ôm nhau thắm thiết.

“Em tuyệt lắm vợ yêu,” Khánh Hùng hôn lên môi Hà Linh. “Cảm ơn em đã chiều tụi anh.”

“Em cũng sướng mà,” Hà Linh nháy mắt. “Lâu lâu đổi gió thế này thú vị thật. Anh Tuấn Sang kỹ thuật tốt ghê, làm em lên đỉnh mấy lần liền.”

“Thế cơ à? Tốt, tốt…” Khánh Hùng cười xòa, không hề tỏ ra khó chịu. “Miễn là em vui.”

Hai cặp vợ chồng nằm cạnh nhau, tráo đổi vị trí một chút để ai cũng có thể chạm vào nhau. Họ nằm thành một vòng tròn luẩn quẩn của tay và chân.

Dưới ánh lửa tàn của lò sưởi, không gian trở nên mờ ảo và ấm cúng vô cùng.

Tuấn Sang quay sang hôn nhẹ lên má Hà Linh một lần nữa: “Cảm ơn em, Hà Linh.”

Khánh Hùng cũng nhoài người sang, hôn lên trán Bích Đào: “Ngủ ngon nhé, cô thỏ của anh.”

Bích Đào mỉm cười, tay cô vẫn đặt lên bụng dưới, nơi đang âm ỉ một sự sống mới.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...