Hạnh phúc đêm giáng sinh
Phần 07: Thụ tinh
Khánh Hùng vẫn đang giữ chặt lấy hông của Bích Đào, ghim cô xuống tấm thảm lông cừu trong tư thế Doggy. Con cặc khổng lồ của cậu ta như một pít-tông thép, ra vào liên hồi, mỗi cú thúc đều chạm đến tận cùng tử cung của người vợ bé nhỏ bạn thân. Bích Đào không còn sức để kêu gào nữa, cô chỉ còn biết há miệng thở hốc, nước dãi chảy dài, đầu óc quay cuồng trong cơn khoái lạc tê liệt. Cô cảm nhận được con cặc đang ngày càng to lên, cứng hơn và nóng hầm hập bên trong ruột gan mình.
Cách đó vài mét, Tuấn Sang cũng đang gồng mình trên cơ thể đẫy đà của Hà Linh. Anh ghì chặt cô xuống sàn, con cặc anh cày xới nát cái lồn dâm đãng của vợ bạn. Anh nhìn sang phía Khánh Hùng, thấy người bạn vạm vỡ của mình đang nghiến răng, gân cổ nổi lên cuồn cuộn, mồ hôi chảy ròng ròng trên tấm lưng trần bóng lưỡng.
“Khánh Hùng! Cậu sắp chưa?” Tuấn Sang gào lên, giọng lạc đi vì nứng.
Khánh Hùng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu rực lửa tình dục. Cậu ta nhìn chằm chằm vào cái mông trắng nõn đang rung bần bật của Bích Đào, rồi gầm gừ:
“Sắp… sắp rồi! Con cặc tớ căng quá! Tớ muốn bắn! Tớ muốn bơm đầy lồn vợ cậu!”
Lời tuyên bố trần trụi ấy như một liều thuốc kích thích cực mạnh tiêm thẳng vào não bộ của Bích Đào. Cô rùng mình, cái lồn co bóp dữ dội, mút chặt lấy cây gậy thịt đang hoành hành bên trong.
“A aa a… bắn đi anh Khánh Hùng… bắn cho em đi… ư ư… em muốn có thai… em muốn món quà của anh…” Bích Đào rên rỉ, những lời nói phát ra từ bản năng giống cái nguyên thủy nhất.
“Được! Nhận lấy này!” Khánh Hùng hét lên.
Cậu ta rút con cặc ra gần hết, chỉ chừa lại đúng cái đầu khấc to bè mấp mé ở cửa mình đang mở rộng hoang toàng của Bích Đào, rồi dùng toàn bộ sức bình sinh, đóng một cú thật mạnh vào sâu lút cán.
“PHẬP!”
Tiếng va chạm vang lên khô khốc và đầy uy lực. lồn dưới của Bích Đào bị đội lên một cục nhỏ. Khánh Hùng giữ nguyên tư thế đó, ép chặt xương mu của mình vào mông cô, không cho một giọt tinh khí nào có cơ hội thoát ra ngoài.
“Ư HỰ… RA RỒI… AAAAAAA…!!!”
Khánh Hùng ngửa cổ lên trời gầm thét. Cơ thể vạm vỡ của cậu giật nảy lên từng đợt. Bên trong cái lồn chật chội và nóng ấm của Bích Đào, đầu khấc của cậu ta nở to ra cực đại, lỗ sáo mở rộng, bắt đầu phun trào dòng nham thạch nóng bỏng.
“Phụt… phụt… phụt…”
Từng đợt tinh trùng đặc quánh, nóng hổi được bắn ra với áp lực cực mạnh, phóng thẳng vào cổ tử cung đang mở rộng đón chờ của Bích Đào.
“Á Á Á… NÓNG… NÓNG QUÁ ANH KHÁNH HÙNG ƠI…!!! TRÀN… TRÀN VÀO RỒI…!!!”
Bích Đào hét lên thất thanh, móng tay cô cào cấu xuống tấm thảm lông. Cô cảm nhận rõ rệt từng luồng chất lỏng nóng rực đang xối xả tuôn vào sâu bên trong mình. Nó nóng hơn thân nhiệt cô, nóng như lửa đốt, lan tỏa khắp vùng lồn dưới. Cái lồn của cô theo phản xạ tự nhiên co bóp điên cuồng, cố gắng vắt kiệt từng giọt tinh trùng quý giá từ người đàn ông không phải chồng mình.
Khánh Hùng không dừng lại ở một đợt. Cậu ta tiếp tục gồng người, bắn liên tiếp 5, 6, 7 đợt tinh trùng đậm đặc. Cậu ta muốn chắc chắn rằng mình sẽ để lại một dấu ấn không thể phai mờ, một “mầm sống” bên trong người phụ nữ này.
“Nhận lấy quà Giáng Sinh của anh đi, cô thỏ hư hỏng,” Khánh Hùng thì thầm vào tai Bích Đào, hơi thở gấp gáp phả vào gáy cô.
Bích Đào nấc lên từng tiếng, nước mắt chảy dài vì sung sướng và hạnh phúc. Cô cảm thấy lồn mình nặng trịch, đầy ứ. Cảm giác được thụ tinh bởi một người đàn ông mạnh mẽ không phải chồng mình mang lại một khoái cảm bệnh hoạn tột độ.
“Ư ư ư… em nhận… em nhận hết… nhiều quá… đầy lồn em rồi… tạ ơn anh…”
Cùng lúc đó, chứng kiến cảnh tượng vợ mình đang bị “bơm giống” một cách tàn bạo, Tuấn Sang cũng đạt đến giới hạn chịu đựng. Sự kích thích thị giác khi thấy dòng giống của bạn mình đang chiếm hữu vợ mình khiến anh nổ tung.
“Hà Linh! Anh cũng không chịu nổi nữa! Anh ra đây!” Tuấn Sang gầm lên.
Anh siết chặt lấy eo Hà Linh, dập mạnh ba cái cuối cùng như trời giáng.
“Bạch! Bạch! Bạch!”
Và ở cú thứ ba, anh ấn sâu con cặc mình vào tận cùng cái lồn của Hà Linh, giữ chặt cô lại.
“Ư… ư… aaaaaa…”
Tuấn Sang rên rỉ, phóng thích toàn bộ lượng tinh trùng mà anh đã tích tụ bấy lâu nay. Dòng tinh dịch của anh tuôn trào, lấp đầy những nếp gấp âm đạo của Hà Linh, hòa quyện với dịch nhờn của cô.
“A aa a… ấm quá anh Tuấn Sang… bắn hết vào đi… cho em mang thai với anh đi…” Hà Linh rên rỉ trong đê mê, cô quặp chặt chân vào lưng Tuấn Sang, không cho anh rút ra, tham lam đón nhận từng giọt tình yêu của chồng bạn.
Đây là thời khắc thiêng liêng nhất của đêm Swinger. Hai người đàn ông, hai người bạn thân, cùng một lúc phóng thích dòng giống của mình vào vợ của nhau. Không có bao cao su, không có thuốc tránh thai, chỉ có sự giao hòa trần trụi của thiên nhiên. Họ đang thực hiện một nghi thức đánh dấu chủ quyền chéo, biến hai người phụ nữ trở thành những “bình chứa” chung của cả hai.
Khánh Hùng vẫn chưa chịu rút ra. Cậu ta nằm đè lên lưng Bích Đào, thở dốc ồ ồ. Cậu cảm nhận con cặc mình đang mềm dần đi bên trong cái lồn ấm áp của cô, nhưng vẫn ngâm trong bể tinh trùng mà cậu vừa tạo ra.
“Bích Đào… em cảm thấy thế nào?” Khánh Hùng hỏi, tay xoa nhẹ lên lồn dưới của Bích Đào.
Bích Đào nằm bẹp xuống thảm, tay chân bủn rủn không nhấc lên nổi. Cô nhắm nghiền mắt, tận hưởng cảm giác no nê, chật chội nơi hạ bộ. Dòng tinh trùng nóng hổi vẫn đang lan tỏa hơi ấm.
Bích Đào thều thào, giọng nói chứa chan niềm hoan lạc. “Cảm ơn anh… cảm ơn anh đã ban phước cho em…”
Tuấn Sang cũng từ từ lăn xuống khỏi người Hà Linh, nhưng vẫn nằm sát bên cạnh cô, tay gác lên thai ngực trần. Anh nhìn xuống nơi giao hợp của hai người. Từ cửa mình rộng hoác của Hà Linh, một dòng chất lỏng trắng đục pha lẫn dịch trong suốt đang từ từ rỉ ra, chảy dọc xuống khe mông.
“Em đẹp lắm,Hà Linh ạ,” Tuấn Sang hôn nhẹ lên trán Hà Linh.Hà Linh mỉm cười mãn nguyện, cô đưa tay xuống, quệt một chút tinh trùng đang chảy ra từ cái lồn mình, đưa lên miệng nếm thử.
“Ưm… vị của anh Tuấn Sang… ngon lắm,” cô nói, mắt lúng liếng. “Em sẽ giữ nó ở trong này cả đêm nay. Biết đâu… tháng sau chúng ta sẽ có tin vui.”
Hai người đàn ông nhìn nhau cười, nụ cười của những kẻ chiến thắng, những kẻ đã chia sẻ những gì quý giá nhất của mình.
Khánh Hùng từ từ rút con cặc ra khỏi Bích Đào. Một tiếng “Ssoạt” ướt át vang lên. Ngay lập tức, dòng tinh trùng trắng đục, đặc quánh ồ ạt trào ra từ lỗ lồn đang mở rộng của Bích Đào, như đê vỡ. Nó chảy xuống đùi, thấm đẫm tấm thảm lông cừu trắng muốt.
Tuấn Sang nhìn cái lồn sưng đỏ của vợ mình đang trào ra dòng giống của bạn, lòng anh dâng lên một cảm xúc khó tả. Vừa đau đớn, vừa kích thích, vừa yêu thương. Anh bò lại gần, dùng ngón tay quệt lấy một ít tinh trùng của Hùng trên đùi vợ, rồi đưa lên miệng mút nhẹ.
Bích Đào nằm đó, đôi tai thỏ lệch lạc, bộ Bunny Suit xộc xệch, nhưng khuôn mặt cô toát lên vẻ thánh thiện kỳ lạ của một người phụ nữ vừa hoàn thành thiên chức. Cô đưa tay xuống, bụm lấy cái lồn đang sũng nước của mình, cố gắng giữ lại chút tinh khí cuối cùng của Khánh Hùng.
“Chúa ơi… con tạ ơn Người…” cô lẩm bẩm lần nữa, trong khi tiếng chuông nhà thờ từ xa vọng lại, báo hiệu nửa đêm đã điểm.
Hai người phụ nữ nằm vật ra sàn, thở dốc, ngực phập phồng lên xuống mạnh mẽ. Mồ hôi làm bết dính tóc vào trán họ. Họ nhìn nhau, hai ánh mắt chạm nhau giữa không trung. Không cần nói lời nào, họ hiểu rằng đêm nay, cuộc đời họ đã thay đổi vĩnh viễn. Họ đã không còn là của riêng chồng mình nữa.
