Hạnh phúc đêm giáng sinh
Chương 3 : Món quà sau cơn mưa
Phần 02: Món quà sau cơn mưa
Cơn mưa rào bất chợt đổ xuống thành phố vào đêm Giáng Sinh cuối cùng cũng đã ngớt, để lại một màn sương mỏng lãng đãng bao phủ lấy khu vườn biệt thự. Bên ngoài, những giọt nước mưa lạnh buốt vẫn còn đọng lại trên những tán lá thông kim, thỉnh thoảng rơi tí tách xuống nền gạch ẩm ướt, tạo nên một bản nhạc đệm buồn bã và tĩnh lặng cho đêm đông. Gió lạnh luồn qua những khe cửa sổ, mang theo cái rét cắt da cắt thịt đặc trưng, khiến vạn vật như co mình lại tìm hơi ấm.
Nhưng cái lạnh lẽo, cô đơn của thiên nhiên bên ngoài dường như bất lực hoàn toàn trước bức tường lửa dục vọng đang bùng cháy dữ dội bên trong căn biệt thự của Tuấn Sang và Bích Đào.
Sau màn “kiểm tra” đầy ướt át trong phòng ngủ, hai vợ chồng đã di chuyển xuống phòng khách. Bích Đào, trong bộ Bunny Suit đỏ rực khoét hông táo bạo, đi lại có chút ngượng ngùng nhưng đầy kích thích. Mỗi bước chân của cô trên sàn gỗ làm rung rinh cái đuôi thỏ trắng ở lỗ đít, và quan trọng hơn, nó khiến hai mép của cái lồn đang ướt nhem nhép cọ xát vào nhau, tạo nên những đợt khoái cảm lăn tăn chạy dọc sống lưng. Tuấn Sang thì điềm tĩnh hơn, anh rót hai ly rượu vang đỏ, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn sang cặp mông trần trụi của vợ mình, lòng rạo rực chờ đợi.
“Ding… Dong…”
Tiếng chuông cửa vang lên lảnh lót, phá tan sự tĩnh lặng của không gian bên trong, đồng thời như một phát súng lệnh báo hiệu cuộc chơi chính thức bắt đầu. Tim Bích Đào đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài, cô vô thức đưa tay lên che bớt phần ngực đang phơi bày quá đà của mình, nhưng rồi lại buông xuống khi bắt gặp ánh mắt khích lệ đầy dâm đãng của chồng.
“Anh mở cửa đi, ông xã,” Bích Đào thì thầm, giọng cô run rẩy vì hồi hộp pha lẫn sự mong chờ đê mê. “Em… em hồi hộp quá.”
Tuấn Sang đặt ly rượu xuống, chỉnh lại cổ áo sơ mi, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh con cặc đang cương cứng trong quần tây, rồi sải bước ra phía cửa chính. Anh vặn nắm đấm cửa, kéo mạnh.
Một luồng gió lạnh buốt từ bên ngoài ùa vào, mang theo hơi ẩm của mưa, đối lập hoàn toàn với hơi ấm sực nức mùi nến thơm và mùi “đàn bà” bên trong. Đứng trước cửa là Khánh Hùng và Hà Linh. Cả hai đều trùm kín mít trong những chiếc áo khoác dạ dày cộm để chống lại cái rét. Trên vai áo và tóc họ vẫn còn vương lại vài hạt nước mưa lấp lánh như những viên pha lê nhỏ, phản chiếu ánh đèn hiên nhà.
“Merry Christmas!” Khánh Hùng cất tiếng chào, giọng nói trầm ồm, nam tính đầy uy lực vang lên. Cậu ta toát lên vẻ phong trần, mạnh mẽ của một gã đàn ông Alpha thực thụ. Mái tóc ướt rũ xuống trán làm tăng thêm vẻ hoang dại. Bên cạnh cậu, Hà Linh đứng nép vào, nở nụ cười bí hiểm, đôi mắt sắc sảo long lanh nhìn Tuấn Sang đầy ẩn ý.
“Chào hai cậu, vào đi, vào đi kẻo lạnh!” Tuấn Sang niềm nở, lùi lại một bước để mời khách vào. Ánh mắt anh nhanh chóng lướt qua Hà Linh, người đang quấn chặt chiếc áo khoác đen dài chấm gót, che giấu toàn bộ cơ thể bên trong.
Cánh cửa gỗ nặng nề được đóng lại “Rầm” một tiếng, ngăn cách hoàn toàn cái thế giới đạo đức giả tạo và lạnh lẽo bên ngoài. Giờ đây, trong không gian riêng tư này, chỉ còn lại bốn con người với những khao khát trần tục nhất.
“Chà, cơn mưa này làm mọi thứ ướt át quá nhỉ,” Khánh Hùng vừa nói vừa rũ rũ lớp nước mưa bám trên vai áo. Cậu ta nhìn lướt qua phía phòng khách và ngay lập tức bị thu hút bởi hình bóng đỏ rực của Bích Đào đang đứng đợi bên lò sưởi. Đôi mắt cậu ta sáng rực lên như thú săn mồi thấy thịt tươi. “Wow… Tuấn Sang… Cậu… cậu chơi lớn quá đấy. Vợ cậu… thật là…”
Tuấn Sang cười đắc ý, vỗ vai bạn: “Chỉ là chút không khí lễ hội thôi mà để chiều lòng em nó. Nhưng tớ nghĩ phần hay nhất vẫn chưa đến đâu. Nào, cởi áo khoác ra đi hai người. Trong nhà tớ bật sưởi hết công suất rồi, nóng lắm đấy.”
Hà Linh nãy giờ vẫn im lặng, cô mỉm cười lẳng lơ, đôi môi tô son đỏ thẫm nhếch lên đầy khiêu khích. Cô nhìn Tuấn Sang, rồi nhìn sang Bích Đào – cô thỏ non nớt đằng kia đang run rẩy với cặp tai dài.
“Em nóng quá anh Tuấn Sang ạ,” Hà Linh cất giọng nũng nịu, ngọt xớt như mật ong rót vào tai, nhưng ánh mắt lại sắc như dao cau liếc xuống đũng quần đang phồng lên của Tuấn Sang. “Trong nhà anh ấm thật đấy. Hay là do nhìn thấy chị Bích Đào sexy quá nên em nóng ran cả người rồi?”
Vừa nói, Hà Linh vừa đưa tay lên tháo từng nút của chiếc áo khoác dạ dáng dài màu đen sang trọng. Động tác của cô chậm rãi, từ tốn như một màn trình diễn thoát y chuyên nghiệp. Tuấn Sang đứng chết trân, nuốt nước bọt cái “ực”, mắt không chớp lấy một cái. Anh biết Hà Linh là một người phụ nữ táo bạo, nổi tiếng trong nhóm là “chịu chơi”, nhưng anh không thể ngờ được những gì sắp diễn ra trước mắt mình.
Chiếc nút cuối cùng được tháo bỏ. Hà Linh khẽ nhún vai, chiếc áo khoác nặng nề trượt xuống khỏi bờ vai trần, rơi xuống sàn nhà tạo thành một đống vải đen vô nghĩa.
Và rồi… Bùm!
Cả căn phòng như nổ tung trong sắc đỏ của dục vọng. Thời gian như ngưng đọng lại ngay khoảnh khắc lớp áo rơi xuống.
Bên trong lớp áo khoác dày cộm đó, Hà Linh không mặc gì cả. Hoàn toàn không có váy, không có áo lót, và càng không có quần lót. Thứ duy nhất che phủ lên cơ thể phồn thực, đầy đặn của cô là một bộ Body Stocking màu đỏ rực rỡ, mỏng tang và xuyên thấu đến tận cùng.
Bộ lưới được dệt từ những sợi vải mỏng manh, ôm sát rạt lấy từng thớ thịt, từng đường cong nóng bỏng của Hà Linh như một lớp da thứ hai. Những mắt lưới hình thoi co giãn căng ra hết cỡ ở những vùng nhạy cảm, tạo nên một hiệu ứng thị giác vừa che vừa hở khiến người nhìn phát điên vì kích thích.
“Trời ơi… Chúa ơi…” Tuấn Sang thốt lên, cổ họng anh khô khốc dù vừa mới nuốt nước bọt. Hơi thở anh bắt đầu dồn dập, con cặc bên trong quần giật nảy lên bần bật, đau điếng vì bị kìm hãm.
Cơ thể Hà Linh là một tuyệt tác của sự dâm dục. Đôi gò bồng đảo của cô to và tròn trịa, bị lớp lưới bó chặt, đẩy cao lên kiêu hãnh. Qua những mắt lưới mỏng tang ấy, Tuấn Sang có thể nhìn thấy rõ mồn một hai quầng vú thâm rộng và hai đầu ti to như hai quả nho khô đang cương cứng cực độ vì lạnh và vì hưng phấn. Chúng chọc hẳn ra ngoài mắt lưới, sừng sững và mời gọi như muốn hét lên: “Hãy đến đây và chiếm lấy em đi!”
Làn da trắng ngần của cô bị bó lại, thịt thà đầy đặn hơi phòi ra qua các khe lưới ở phần eo và đùi, tạo cảm giác phồn thực, phốp pháp đến mức tục tĩu. Nó không phải vẻ đẹp mảnh mai yếu đuối, mà là vẻ đẹp của một con cái đang vào mùa động dục mạnh mẽ nhất.
Nhưng điểm chết người nhất, nơi thu hút toàn bộ ánh nhìn của Tuấn Sang và cả Bích Đào, chính là vùng hạ bộ của Hà Linh. Bộ Body Stocking này kéo dài từ cổ xuống tận ngón chân, ôm trọn lấy đôi chân dài miên man và cặp đùi mật ong phốp pháp.
Ngay tại giao điểm của hai đùi non trắng nõn, dưới lớp lưới đỏ mỏng manh, một vùng tam giác đen rậm rạp hiện ra đầy bí ẩn và khiêu khích. Hà Linh không cạo trọc như Bích Đào, cô để lại một đám lông mu đen nhánh, được tỉa tót gọn gàng thành hình tam giác ngược, che phủ lên gò mu cao đầy đặn.
Lớp lưới ở phần đũng quần căng ra, ép chặt vào cái lồn của cô. Tuấn Sang thề là anh có thể nhìn thấy rõ rãnh lồn của cô in hằn lên lớp lưới. Và kinh khủng hơn, ở ngay khe giữa của tam giác đen ấy, một vệt ướt sẫm màu đã bắt đầu lan ra trên vải lưới. Cô ấy đã ướt. Cô ấy đã chảy nước ngay từ khi bước vào đây. Mùi hương nồng nàn của cái lồn đàn bà hòa quyện với mùi nước hoa tạo thành một thứ mùi gây nghiện cực độ.
“Chị… chị Hà Linh… Chị đẹp quá…” Bích Đào đứng ở phía xa, tay bấu chặt vào thành ghế sofa, cũng phải há hốc mồm kinh ngạc.
So với bộ Bunny Suit của Bích Đào – vốn dĩ đã rất hở hang và gợi dục với cái hông khoét cao – thì bộ trang phục của Hà Linh còn ở một đẳng cấp khác. Nó không phải là hóa trang, nó là sự phô bày trần trụi. Nó hét lên vào mặt tất cả mọi người rằng: “Em đến đây để đụ, em là một con đĩ cái thèm khát, và em muốn tất cả mọi người nhìn thấy từng ngóc ngách cơ thể em.”
Khánh Hùng nhìn phản ứng đờ đẫn của Tuấn Sang, cười khà khà đầy tự hào. Cậu ta bước đến, vòng tay ôm lấy eo vợ mình từ phía sau, bàn tay thô ráp bóp mạnh vào mông Hà Linh qua lớp lưới, khiến thịt mông cô nảy lên, phòi ra qua kẽ tay anh.
“Sao nào người anh em? Quà Giáng Sinh tớ mang đến có vừa ý cậu không?” Khánh Hùng hỏi, giọng đầy mùi chiếm hữu nhưng lại mang ý dâng hiến hào phóng. “Vợ tớ đã chuẩn bị bộ này cả tuần nay đấy. Cô ấy bảo mặc váy vướng víu lắm, sợ Tuấn Sang lại mất công cởi, nên thôi mặc cái lưới này cho tiện. Vừa giữ ấm, vừa… thoáng mát.”
“Ư ư ư… chồng này, nói bậy quá đi…” Hà Linh giả vờ e thẹn, đánh nhẹ vào ngực chồng, nhưng hông cô lại uốn éo, chủ động cọ xát cái lồn của mình vào đùi chồng, rồi đẩy phần hông về phía trước, hướng thẳng cái tam giác đen bí ẩn về phía Tuấn Sang. “Anh Tuấn Sang thấy sao? Em mặc thế này có bị… phô quá không anh? Em sợ anh chê em béo.”
Tuấn Sang lúc này không còn giữ được vẻ lịch lãm ban đầu nữa. Lý trí của anh đã bị đánh bay bởi hình ảnh cặp vú to và cái lồn lấp ló sau lớp lưới kia. Anh bước tới gần Hà Linh như một kẻ mộng du, ánh mắt dán chặt vào cơ thể cô.
“Không đâu Hà Linh ơi… Em… em hoàn hảo quá…” Tuấn Sang nói, giọng khàn đặc như tiếng gầm gừ của thú hoang. Anh đưa tay ra, những ngón tay run rẩy chạm nhẹ vào bờ vai trần của Hà Linh, rồi trượt dọc xuống cánh tay cô, cảm nhận sự thô ráp của lưới ma sát với sự mềm mại, nóng hổi của da thịt bên dưới. “Em… em đẹp như một con quỷ cái dâm dục vậy. Đẹp đến mức anh chỉ muốn xé nát cái lưới này ra ngay lập tức để liếm láp em.”
Hà Linh rên lên “A aa a” khe khẽ khi ngón tay Tuấn Sang lướt qua eo và chạm nhẹ vào mép ngực cô. Cô chủ động bước tới, tách khỏi chồng mình, ép sát cơ thể nần nẫn của mình vào người Tuấn Sang. Bộ ngực khủng của cô chèn ép lên ngực áo sơ mi của anh, hai đầu vú cứng ngắc chọc vào ngực anh qua lớp áo. Cô kiễng chân lên, ghé sát vào tai anh thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào cổ anh:
“Cần gì phải xé hả anh? Cái lưới này… nó có những cái lỗ đủ to để anh nhét con cặc vào mà… Anh nhìn xem, cái lồn của em đang đợi anh đấy..”
Lời nói dâm tục của Hà Linh như giọt nước làm tràn ly. Không khí trong phòng khách bùng nổ dục vọng. Tuấn Sang không kiềm chế được nữa, bàn tay anh trượt xuống, bóp trọn lấy một bên vú của Hà Linh qua lớp lưới. Cảm giác đầy đặn, mềm mại tràn ngập lòng bàn tay khiến anh sướng rên.
“Ưm… lồn em ướt lắm rồi phải không?” Tuấn Sang hỏi, tay kia của anh lần mò xuống dưới, chạm vào vùng tam giác đen. Anh cảm nhận được hơi nóng hầm hập tỏa ra từ cái lồn của cô.
“Ư ư… ướt lắm… anh sờ thử xem…” Hà Linh rên rỉ, dạng chân ra một chút để tay Tuấn Sang dễ dàng tiếp cận.
Ở phía bên kia, Khánh Hùng cũng không để phí thời gian. Sau khi “giao hàng” vợ mình cho Tuấn Sang, cậu ta đã tiến lại gần Bích Đào. Nhìn cô vợ bạn trong bộ Bunny Suit đỏ rực, Khánh Hùng không giấu nổi sự thèm khát. Hắn ta to lớn như một con gấu, đứng sừng sững trước mặt Bích Đào nhỏ bé.
Khánh Hùng nhìn chằm chằm vào phần hông khoét cao của Bích Đào, nơi lộ ra một phần mép của cái lồn trắng hồng lấp ló. So với sự rậm rạp hoang dại của Hà Linh, sự trơn nhẵn non tơ của Bích Đào lại kích thích cậu ta theo một kiểu khác – kiểu muốn tàn phá và làm nhơ nhuốc sự trong trắng giả tạo đó.
“Chào cô giáo Bích Đào,” Khánh Hùng cất giọng trêu chọc, tay cậu ta đưa lên, không ngần ngại vòng ra sau, nắm lấy cái đuôi thỏ bông trắng ở lỗ đít Bích Đào mà giật nhẹ.
“Á… ư… Chào… chào anh Khánh Hùng…” Bích Đào giật mình, rên lên vì bất ngờ và kích thích. Cái đuôi thỏ được gắn vào bộ đồ ngay vị trí xương cụt, khi Hùng giật nhẹ, nó kéo căng phần vải ở đáy quần, khiến đường xẻ ở đáy bộ đồ thỏ cọ xát mạnh vào hột le của cô.
“Con thỏ này hư hỏng thật đấy,” Khánh Hùng cười lớn, tiến sát lại gần, ép Bích Đào lùi lại dựa vào lò sưởi. Cậu ta cúi xuống, hít hà mùi hương trên cổ cô. “Trông em ngon quá Bích Đào ạ. Bộ đồ này… chậc chậc… đúng là sinh ra để bị đụ. Tuấn Sang nó sướng thật, nuôi được con thỏ dâm thế này.”
Bích Đào run rẩy, cô ngước mắt nhìn Khánh Hùng. Sự nam tính áp đảo của cậu ta khiến chân cô mềm nhũn. Cô nhìn sang bên kia, thấy chồng mình đang bóp vú Hà Linh và tay thì đang móc máy vào háng cô ấy. Hình ảnh đó không làm cô ghen, mà ngược lại, nó khiến cái lồn cô co bóp liên hồi.
“Anh Khánh Hùng… ư ư… em… em cũng muốn…” Bích Đào lí nhí, ánh mắt dại đi vì nứng.
“Muốn gì hả em?” Khánh Hùng hỏi, bàn tay cậu ta trượt từ đuôi thỏ xuống dưới, luồn vào khe mông căng tròn của cô, rồi lần tới lỗ đít. Cậu ta xoa nắn bờ mông mát lạnh của cô. “Muốn con cặc của anh phải không?”
Bốn người đứng đó, chia làm hai cặp, nhưng ánh mắt và tâm trí họ đã hoàn toàn hòa vào nhau thành một khối dục vọng hỗn độn. Mùi của tinh trùng chưa xuất, mùi của dâm thủy đã tràn trề, mùi của rượu và nến thơm quyện vào nhau. Không còn ai quan tâm đến cái lạnh sau cơn mưa ngoài kia nữa. Ở đây, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy nhất.
Tuấn Sang ngẩng đầu lên khỏi ngực Hà Linh, nhìn thẳng vào mắt Khánh Hùng. Hai người đàn ông trao nhau một ánh nhìn đồng thuận, một cái gật đầu đầy ý nghĩa của những kẻ đi săn cùng hội cùng thuyền.
“Đêm nay, chúng ta tận hưởng hai món quà của Chúa ban cho 2 chúng ta,” Tuấn Sang nói, tay anh bóp mạnh vào cái lồn của Hà Linh qua lớp lưới khiến cô hét lên “A aa a” sung sướng.
“Chắc chắn rồi,” Khánh Hùng đáp lại, tay cậu ta đã luồn được vào trong bộ Bunny Suit của Bích Đào, chạm trực tiếp vào cái lồn ướt sũng của cô. “Tớ sẽ bơm đầy lồn con thỏ này bằng tinh trùng của tớ. Cậu cứ tự nhiên với bà xã nhà tớ đi.”
Không khí trong phòng khách bùng nổ, nóng rực đến mức có thể làm tan chảy cả không khí đêm giáng sinh.
