Hạnh phúc đêm giáng sinh
Chương 10 : Cái kết của hạnh phúc (chương cuối)
Phần 09: Cái kết của hạnh phúc (chương cuối)
Một tháng đã trôi qua kể từ đêm Giáng Sinh định mệnh ấy.
Không khí lễ hội đã tan biến, nhường chỗ cho những ngày đông lạnh giá cuối tháng Một. Những cây thông Noel đã được dỡ bỏ, những dây đèn nhấp nháy đã được cất vào kho. Tuyết bên ngoài đã tan đi phần nào, để lộ ra những mảng cỏ úa màu xám xịt. Thế giới bên ngoài trở lại với guồng quay tẻ nhạt thường ngày của công việc và trách nhiệm.
Nhưng đối với hai gia đình Tuấn Sang – Bích Đào và Khánh Hùng – Hà Linh, dư âm của đêm Thánh ấy vẫn còn cháy âm ỉ, thậm chí ngày càng bùng lên mạnh mẽ hơn. Một bí mật ngọt ngào và ướt át đã liên kết họ lại với nhau, biến họ từ những người bạn thân thiết thành những kẻ đồng lõa trong một trò chơi xác thịt vĩnh viễn.
Hôm nay là cuối tuần. Tuấn Sang và Bích Đào nhận lời mời sang nhà Khánh Hùng dùng bữa tối thân mật. Nhưng khác với những bữa tiệc thông thường, bữa tiệc hôm nay có một quy định trang phục đặc biệt dành cho các quý bà, do chính hai ông chồng “đạo diễn”.
Tại phòng khách rộng lớn của biệt thự nhà Khánh Hùng, hệ thống sưởi sàn đang hoạt động hết công suất, biến không gian bên trong trở nên nóng hầm hập như một hòn đảo nhiệt đới giữa mùa đông.
Tuấn Sang và Khánh Hùng đang ngồi trên bộ sofa da, trên tay mỗi người là một ly whisky mạnh. Hai người đàn ông nhìn nhau, ánh mắt lấp lánh sự hồi hộp và mong chờ.
“Cậu thấy thế nào Tuấn Sang?” Khánh Hùng hỏi, giọng trầm ồm, tay xoay xoay ly rượu. “Dạo này Hà Linh nhà tớ lạ lắm. Ăn nhiều, ngủ nhiều, mà cái tính dâm đãng thường ngày tự nhiên lại đằm thắm hẳn lại. Đặc biệt là… ngực cô ấy. Tớ thề là nó to lên trông thấy.”
Tuấn Sang mỉm cười, nhấp một ngụm rượu cay nồng: “Bích Đào cũng thế. Cô ấy cứ than đau ngực suốt. Mà cái núm vú ấy, nó sẫm màu lại, nhạy cảm kinh khủng. Tớ chỉ cần chạm nhẹ vào là cô ấy rên rỉ như sắp lên đỉnh. Sáng nay cô ấy còn nôn khan trong toilet nữa.”
Hai người đàn ông trao nhau một ánh nhìn đầy ẩn ý. Họ đều lờ mờ đoán được chuyện gì đang xảy ra, nhưng họ cần một sự xác nhận chính thức. Một sự xác nhận về “thành quả” của đêm hoán đổi vợ chồng điên rồ đó.
“Nếu đúng là như vậy…” Khánh Hùng hạ thấp giọng, ánh mắt rực lửa. “…thì đêm Giáng Sinh đó thực sự là một phép màu đấy”
“Đúng thế,” Tuấn Sang gật đầu, tim anh đập nhanh hơn.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng thay đồ ở cuối phòng khách mở ra. Một luồng ánh sáng vàng ấm áp hắt ra ngoài. Tiếng nhạc Careless Whisper vang lên dìu dặt, gợi tình.
“Các anh đã sẵn sàng nhận quà chưa?” Tiếng của Hà Linh vọng ra, lả lơi và đầy khiêu khích.
Hai người đàn ông đồng loạt đặt ly rượu xuống, đứng dậy, mắt dán chặt vào cửa.
Và rồi, hai người phụ nữ bước ra.
Cảnh tượng trước mắt khiến Tuấn Sang và Khánh Hùng phải nín thở. Giữa mùa đông lạnh giá, hai bà vợ của họ đang diện trên người những bộ bikini hai mảnh bé xíu, nóng bỏng nhất có thể.
Hà Linh đi trước. Cô mặc một bộ bikini dây màu đen tuyền, những sợi dây mảnh khảnh thắt hờ hững bên hông, chỉ chực chờ tuột ra. Bộ bikini bé đến mức không thể che hết được sự phồn thực của cơ thể cô. Cặp vú của Hà Linh, như Khánh Hùng đã nhận xét, dường như đã lớn hơn, căng mọng như hai trái chín, tràn ra khỏi mép vải tam giác nhỏ xíu. Làn da cô căng bóng, hồng hào, toát lên vẻ đẹp mặn mà của người đàn bà đang ở độ chín nhất.
Đi ngay sau là Bích Đào. Cô giáo thỏ non ngày nào giờ đây trông cũng khác hẳn. Cô diện một bộ bikini màu trắng tinh khôi, viền ren ngây thơ nhưng lại khoét cực sâu. Vòng eo con kiến của cô dường như đầy đặn hơn một chút, mềm mại hơn. Bầu ngực vốn khiêm tốn của cô nay đã nảy nở, nhô cao kiêu hãnh.
Nhưng điều thu hút sự chú ý của hai người đàn ông không phải là những bộ bikini thiếu vải, cũng không phải là những đường cong nóng bỏng. Mà là vật họ đang cầm trên tay.
Mỗi người phụ nữ cầm trên tay một chiếc que thử thai bằng nhựa trắng.
Họ bước đến trước mặt hai người chồng, nở nụ cười rạng rỡ nhưng cũng đầy e thẹn.
“Chúc mừng các bố,” Hà Linh nói, giọng cô run run vì xúc động. Cô giơ chiếc que thử thai lên cao.
Trên đó, hai vạch đỏ chót hiện lên rõ mồn một.
Bích Đào cũng bước lên, đứng cạnh Hà Linh, chìa chiếc que của mình ra. Cũng là hai vạch đỏ đậm, không hề mờ nhạt.
“Hai vạch…” Tuấn Sang thốt lên, cổ họng anh nghẹn lại.
“Có thai rồi…” Khánh Hùng lẩm bẩm, mắt cậu ta mở to hết cỡ.
Trong một giây ngắn ngủi, không gian tĩnh lặng như tờ. Rồi niềm hạnh phúc vỡ òa như đê vỡ. Nhưng điều kỳ lạ và “báng bổ” nhất là phản ứng của họ.
Theo lẽ thường, chồng sẽ chạy đến ôm vợ mình. Nhưng không. Đêm nay, quy tắc của đêm Giáng Sinh vẫn còn hiệu lực.
Tuấn Sang không lao đến Bích Đào. Anh sải bước dài, lao thẳng đến chỗ Hà Linh – vợ của bạn thân.
“Hà Linh ơi! Em giỏi lắm!” Tuấn Sang hét lên, anh ôm chầm lấy Hà Linh, nhấc bổng cô lên xoay một vòng.
“A aa a… anh Tuấn Sang… cẩn thận con…” Hà Linh cười khúc khích, vòng chân kẹp lấy hông Tuấn Sang.
Tuấn Sang đặt cô xuống, nhưng tay anh vẫn giữ chặt lấy eo cô. Anh quỳ một chân xuống, áp mặt mình vào cái bụng phẳng lì nhưng đang ẩn chứa mầm sống của Hà Linh. Anh hôn lên lớp da bụng mịn màng, hôn lên rốn cô.
“Con của anh… nó đang ở trong này phải không?” Tuấn Sang hỏi, giọng run rẩy. Anh biết chắc chắn đêm đó anh đã xuất vào trong cô nhiều như thế nào. Anh biết dòng tinh trùng của anh đã tìm được đích đến.
Hà Linh luồn tay vào tóc Tuấn Sang, xoa nhẹ: “Vâng… là của anh đấy.”
Cùng lúc đó, ở phía bên kia, Khánh Hùng như một con gấu khổng lồ lao đến nhấc bổng Bích Đào lên. Cô giáo nhỏ bé nằm gọn lỏn trên cánh tay vạm vỡ của cậu ta.
“Bích Đào! Em có thai rồi! Em có thai với anh rồi!” Khánh Hùng gầm lên sung sướng. Cậu ta không hề ngần ngại việc cô là vợ bạn. Đối với cậu lúc này, người phụ nữ đang mang trong mình giọt máu của cậu chính là người đáng được tôn thờ nhất.
“Ư ư ư… anh Khánh Hùng… em hạnh phúc quá…” Bích Đào ôm cổ Khánh Hùng, nước mắt chảy dài.
Khánh Hùng cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên môi Bích Đào. Một nụ hôn sâu, ướt át và đầy chiếm hữu ngay trước mặt chồng cô. Lưỡi cậu ta khuấy đảo khoang miệng cô, như muốn khẳng định lại chủ quyền một lần nữa.
“Tạ ơn Chúa…” Khánh Hùng dứt nụ hôn, thì thầm vào tai cô. Tay cậu ta trượt xuống, luồn vào trong quần bikini bé xíu của Bích Đào, chạm nhẹ vào cái lồn của cô. “Chỗ này… giờ là nhà của con anh rồi.”
Bích Đào rùng mình, cái lồn cô co thắt nhẹ khi ngón tay thô ráp của Khánh Hùng chạm vào. Dù đang mang thai, nhưng sự đụng chạm của người đàn ông đã gieo giống cho mình vẫn khiến cô nứng đến lạ lùng.
“Vâng… là nhà của con anh…”
Tuấn Sang đứng dậy, tay vẫn ôm eo Hà Linh. Anh nhìn sang Khánh Hùng và vợ mình. Anh thấy bạn mình đang hôn vợ mình, đang sờ mó vợ mình. Và anh thấy vợ mình đang hạnh phúc tột độ trong vòng tay người đàn ông khác. Thay vì ghen tuông, anh lại cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Một niềm tự hào bệnh hoạn dâng trào.
Anh đã làm cho vợ bạn có thai. Và bạn anh đã làm cho vợ anh có thai.
Họ đã thực hiện được một cuộc trao đổi hoàn hảo nhất, vĩnh viễn nhất. Hai đứa trẻ này, dù mang họ của ai trên giấy tờ, thì về mặt sinh học, chúng là sợi dây kết nối không thể cắt đứt giữa hai gia đình.
“Lại đây nào mọi người,” Tuấn Sang vẫy tay gọi.
Khánh Hùng bế Bích Đào đi lại gần. Bốn người đứng quây lại thành một vòng tròn giữa phòng khách.
Tuấn Sang nhìn Hà Linh, nhìn xuống cái bụng của cô, rồi nhìn sang cái bụng của vợ mình.
“Đây là Phước Lành,” Tuấn Sang nói, giọng trang nghiêm như một vị linh mục đang giảng đạo. “Chúa đã nhìn thấy sự thành thật của chúng ta. Chúa đã thấy chúng ta cởi mở với nhau, chia sẻ với nhau những gì quý giá nhất – thể xác và tình yêu. Và Ngài đã ban thưởng.”
“Đúng vậy,” Khánh Hùng gật đầu tán thành, tay xoa xoa bụng Bích Đào. “Ngài không trừng phạt chúng ta vì tội ngoại tình. Ngài ban cho chúng ta những thiên thần. Điều đó chứng tỏ… cách sống của chúng ta là đúng đắn. Sự chia sẻ là cội nguồn của hạnh phúc.”
Hà Linh mỉm cười, dựa đầu vào vai Tuấn Sang: “Em cứ lo… sợ đêm đó uống thuốc tránh thai không kịp. Nhưng rồi em nghĩ, tại sao phải tránh? Đêm đó tuyệt vời như thế cơ mà.”
“Em cũng thế…” Bích Đào lí nhí, má đỏ ửng.
Bốn người nhìn nhau, ánh mắt chan chứa tình cảm và dục vọng.
Tuấn Sang đưa tay ra: “Hãy nắm tay nhau nào. Chúng ta hãy tạ ơn Chúa vì món quà này.”
Khánh Hùng đặt bàn tay to lớn của mình lên tay Tuấn Sang. Hà Linh và Bích Đào cũng đặt những bàn tay nhỏ nhắn lên trên. Bốn bàn tay đan vào nhau chặt chẽ.
“Lạy Chúa,” Tuấn Sang bắt đầu cầu nguyện, lời lẽ vừa thành kính vừa báng bổ. “Chúng con tạ ơn Ngài vì đêm Giáng Sinh huyền diệu đó. Tạ ơn Ngài đã ban cho chúng con sức mạnh để hoan lạc, để thỏa mãn nhau đến tận cùng. Tạ ơn Ngài vì những con cặc dũng mãnh và những cái lồn mắn đẻ này.”
“Amen,” Khánh Hùng hô lớn. “Tạ ơn Chúa vì dòng tinh trùng của con đã tìm được đất lành. Cầu xin Ngài che chở cho hai đứa trẻ này, những đứa con của tình bạn và dục vọng.”
“Amen,” hai người phụ nữ đồng thanh đáp, giọng họ nghẹn ngào hạnh phúc.
Sau lời cầu nguyện, không khí trở nên thân mật hơn bao giờ hết.
Tuấn Sang quay sang vợ mình – Bích Đào, người đang mang thai con của bạn. Anh hôn nhẹ lên môi cô.
“Chúc mừng em,” anh nói đùa, nhưng ánh mắt đầy yêu thương.
“Cảm ơn anh,” Bích Đào đáp lại, nụ cười tinh nghịch.
Khánh Hùng cũng quay sang ôm lấy vợ mình – Hà Linh, người đang mang thai con của Tuấn Sang.
“Em vất vả rồi.”
Họ đứng đó, ôm nhau, cười đùa vui vẻ. Những chiếc bikini nóng bỏng vẫn phô bày vẻ đẹp của cơ thể, nhưng giờ đây nó mang một ý nghĩa thiêng liêng hơn: vẻ đẹp của sự sinh sôi nảy nở.
Tuấn Sang nhìn quanh. Anh cảm thấy một sự gắn kết vĩnh cửu. Từ nay về sau, hai gia đình này sẽ không còn ranh giới. Con của Tuấn Sang sẽ gọi Khánh Hùng là bố (nuôi), và con của Khánh Hùng sẽ gọi Tuấn Sang là bố (nuôi). Họ sẽ cùng nhau nuôi dạy những đứa trẻ này. Những đứa trẻ lớn lên sẽ thân thiết như anh em ruột thịt – vì thực chất chúng có chung một nửa dòng máu của sự chia sẻ.
“Này,” Khánh Hùng bỗng nhiên thì thầm, ánh mắt lại trở nên gian tà. “Các bà bầu… bác sĩ có dặn là phải kiêng khem gì không đấy?”
Hà Linh nháy mắt: “Bác sĩ bảo 3 tháng đầu nên nhẹ nhàng. Nhưng… nhẹ nhàng không có nghĩa là cấm tiệt.”
Bích Đào cũng đỏ mặt: “Em nghe nói… khi mang thai, nhu cầu của phụ nữ còn cao hơn bình thường đấy.”
Hai người đàn ông nghe thấy thế, con cặc trong quần lập tức phản ứng.
Và thế là, trong ánh đèn vàng ấm áp của ngôi nhà, hai cặp đôi lại bắt đầu quấn lấy nhau. Nhưng lần này, không còn sự điên cuồng bạo liệt như đêm Giáng Sinh. Thay vào đó là những cử chỉ âu yếm, nâng niu.
Tuấn Sang hôn lên bụng Hà Linh, rồi từ từ trườn xuống, dùng lưỡi tách hai mép bikini của cô ra, tìm đến cái lồn đang rỉ nước. Anh muốn nếm vị của người đàn bà đang mang thai con mình.
Khánh Hùng thì nằm nghiêng bên cạnh Bích Đào, tay xoa bụng cô, tay kia nhẹ nhàng kích thích hột le của cô.
“Ngoan nào con trai (hoặc con gái), bố đang ‘hỏi thăm’ mẹ con đây,” Khánh Hùng thì thầm với cái bụng phẳng của Bích Đào rồi hôn lên môi cô.
Phép màu Giáng Sinh đã thực sự hiện hữu. Và phước lành của Chúa – dù theo cách hiểu lệch lạc nhất – đã được ban xuống cho những kẻ dám sống thật với dục vọng của chính mình.
(Kết thúc)
Cảm ơn các bạn đã theo dõi và ủng hộ mình trong suốt thời gian qua, chúc mọi người có 1 ngày lễ giáng sinh hạnh phúc bên bạn bè và người thân ạ.
