Hai cô con dâu và những ông cụ già
Chap 38 + 39: Kế hoạch thành công hay thất bại?
….Đứng chôn chân ở đó một lúc, ông Lý chậm dãi đi hướng vào trong bếp. Bên ngoài… Trung đang đứng nấp ở cột điện chứ không về. Thấy xe của Như và Uyên di chuyển, lợi dụng lúc đường vắng người, Trung đã lẻn ra sau nhà, trèo lên tường và nhảy vào khu phòng trống. Cậu ta đã được Thư đánh cho một bộ chìa khóa cửa sau từ lúc mới yêu nhau để nửa đêm Trung trèo vào… Từ căn phòng trống Trung bắt đầu lẻn vào trong hành lang tầng hai… nghe thấy tiếng nói chuyện vang lên dưới bếp, Trung liền nhẹ nhàng tiến ra cầu thang nấp cạnh đó nghe ngóng. Tim Trung đập thình thịch, vừa sợ hãi vừa cảm thấy kích thích khó tả, càng lúc Trung càng cảm thấy điều này khá thú vị.
…. Năm phút sau Trung nghe thấy tiếng nói của Thư vang lên từ dưới tầng một.
-Bố thấy anh Trung thế nào? –Thư vừa rửa bát vừa hỏi.
-Thằng bé con nhà ai vậy con? –Ông Lý đứng gần Thư phụ giúp *lạch cạch, lạch cạch* tiếng bát đũa va vào nhau khiến Trung cau mày lại.
-Gia đình nhà anh ấy làm kinh doanh ạ.
-Vậy hả, các con đang tuổi ăn học, chớ có yêu đương sớm, là bạn bè thì được.
-Vâng! Mà có gì thì cưới luôn hihi –Thư trêu ông Lý.
-Có gì là có gì? Đừng có linh tinh, con còn chưa đủ 18 tuổi đâu. –Ông Lý huých nhẹ vào sườn của Thư, cú huých rất bình thường nhưng lúc này ông cảm nhận rất rõ độ mềm mại của da thịt con bé… Một phần do thuốc kích dục đã làm ông có cảm giác với cơ thể của Thư. Hơi thở ông Lý bắt đầu nhọc hơn vì trước đó ông đã đứng ngoài ngắm mông đùi Thư chán chê rồi, được đụng chạm thế này không thể không có cảm giác.
-Ai da… con buồn… có gì thì cưới giống chị Như ấy bố, chị vẫn đi học mà! –Bên trên tầng Trung nín thở lắng nghe, vì là một người hay ghen nên cậu ta nghĩ rất nhiều thứ bậy bạ trong đ
-Chị em con ai cũng muốn lấy chồng hết thì bố biết sống với ai hả? Con bé này! –Ông Lý dùng bộ mông gầy guộc của mình hẩy sang bên bộ mông cong mẩy của Thư. Ông cũng không hiểu sao mình lại làm vậy, có lẽ nào thuốc kích dục đã khiến ông mất tự chủ và làm đủ trò lố để được chạm vào người con bé?
-Bắt người ta ở rể chứ bố! –Thư nhìn bố mình thấy tự nhiên hôm nay ông lại có hành động buồn cười thế, vì là một cô bé thích đùa nên Thư cũng dùng mông đẩy vào người ông Lý một cái. Ông Lý nở mũi nhìn Thư cười và hai bố con đánh mông với nhau qua lại không ai chịu nhường.
-Á!!! Bố nhá! Ha ha ha ha!!! –Thư cười vui vẻ vì được đùa, còn trẻ nên nàng không để ý gì nhiều, nhưng với ông Lý lại là những cú đụng chạm đầy cảm xúc. Bản thân Thư cũng không ý thức được mình đang dần dần bị thuốc kích dục làm cho hưng phấn, sự hưng phấn mà Thư lầm tưởng chỉ là vui khi đùa với bố đẻ mình.
-Chết này! Chết này! Dám tấn công bố hả? Khà! khà! –Ông Lý cười sướng, ông khỏe hơn nên đã dồn Thư vào góc tủ lạnh, hai tay dơ lên vì đang có bọt xà phòng.
-Ha ha ha ha!!! Á!!!!–Thư bị đuối thế chịu thua, nàng không né được những pha đòn mông của bố liền quay hẳn bộ mông cong của mình lại như một bản năng làm ông Lý mất đà xoay người chĩa hạ bộ mình vào mông con bé hẩy một cái.
-“Ah!” –Thư kêu lên một tiếng vì bị dương vật ông Lý thúc vào đúng giữa mông… Rất nhanh ông Lý bèn xoay người lại chỗ rửa bát mặt đỏ bừng.
-Ha ha!!… –Giọng cười của Thư bé lại… Tuy tình huống vừa rồi xảy ra rất nhanh nhưng nàng vẫn cảm nhận được có cái gì cứng cứng của bố thúc vào mông. Bỗng mặt Thư nóng ran ngây người mất vài giây.
-Rửa bát nhanh lên còn nghỉ con… –Ông Lý cắm mặt rửa bát để đánh trống lảng, rõ ràng hơi thở của ông bắt đầu tăng l Bản thân ông cũng chưa hiểu vì sao tối nay mình lại cảm thấy hưng phấn và có những hành động ngu ngốc như vậy… Vừa rồi ông cảm nhận rất rõ bộ mông mềm mềm của con gái mình qua lớp vải quần… Điều đáng lo ngại là ông không thể gạt những suy nghĩ đồi bại đó ra khỏi đầu mà càng lúc điều đó càng trở nên rõ ràng hơn.
-Vâng! –Thư tiến đến tiếp tục rửa nốt phần còn lại.
-Lạch cạch! Lạch cạch! -Lúc này chỉ còn tiếng rửa bát… Thư và ông Lý không nói câu gì. Liều thuốc kích dục dần có tác dụng mạnh hơn. Trung ngồi bên trên không chịu được sự im lặng nên đánh liều bám vào cầu thang từ từ tiến dần nhẹ nhàng ngó đầu xuống dưới nhà. Trung như một tên trộm thực thụ, cậu ta ngó đầu qua lan can cầu thang nhìn thấy Thư và ông Lý đang đứng rửa bát, nhìn thấy bộ mông to tròn của Thư căng lên sau lớp quần làm Trung càng hưng phấn hơn. Bất chợt ông Lý quay người ra chỗ tủ lạnh làm Trung giật mình thót tim… Rất nhanh Trung lại bò về chỗ cũ nghe ngóng, nếu bị bắt lúc này Trung không biết phải giải thích sao. Đang thở hổn hển vì sợ thì Trung lại nghe thấy tiếng nói của Thư vọng lên.
-Bố ơi! Sao hai chị mãi không đẻ con? –Thấy không khí có chút ngại nên Thư đành bắt chuyện.
-Bố cũng không biết, chắc tụi nó bận công việc.
-Hôm nọ con học trên trường, cô giáo nói thời buổi bây giờ khó có em bé lắm. –Thư lau tay sau đó ra bàn ăn ngồi xuống. Ông Lý không nói gì… ông cũng ra bàn ăn ngồi cùng Thư.
-Thế nào… Thư của bố lại muốn lên chức Dì hả? –Ông Lý mỉm cười.
-Bố chả muốn lên chức ông ngoại bỏ xừ ra… –Thư bĩu đôi môi đỏ nhìn rất xinh.
-Khà khà!!! –Ông Lý cười khoái chí, bỗng ông nhìn chằm chằm vào Thư.
-Này! Bố hỏi thật nhé!
-Dạ! Bố cứ hỏi đi… Sao hôm nay ấp úng thế?
-Mẹ con mất sớm, đáng nhẽ ra chuyện này nếu có mẹ con sẽ hợp lý hơn, nhưng đứng ở cương vị người bố, bố không thể không quan tâm đến các con…
-Ơ thì có gì bố cứ hỏi đi, ấp a ấp úng…
-Con có chuyện gì… của con gái khó nói không? –Ông Lý lúng túng.
-Ui dời tưởng gì! Bố yên tâm… có chuyện gì con sẽ nói với các chị, bố không phải lo đâu Hihi…
-Uh! Vậy thì tốt rồi… Mà bố biết bọn con đang yêu đấy nhé, không qua được mắt bố đâu. –Trung ở trên tầng giật mình khi nghe ông Lý đề cập đến chuyện yêu đương của hai đứa.
-Ơ sao bố lại chuyển chủ đề nhanh thế.
-Bố biết ở trường bọn con được giáo dục giới tính… Nhưng… Nhưng…
-Ơ bố hôm nay làm sao vậy? –Thư bỗng dơ bàn tay thon nhỏ lên áp vào trán ông Lý làm ông Lý giật mình một cái. Ông Lý thất thần mất 1 giây, sau đó ông nắm vào bàn tay của Thư đặt xuống b
-Con mới học lớp 10… Bọn con không nên quan hệ sớm nhé! –Ông Lý nói xong không dám nhìn Thư mà quay mặt đi, bàn tay ông vẫn đang nắm chặt tay Thư.
-Ơ! Bố ý… Sao bố lại nói chuyện đó. – Thư không rút tay ra mà lấy bàn tay còn lại đập nhẹ vào tay ông Lý.
-Bố xin lỗi khi nói với con những chuyện tế nhị như vậy… Nhưng… mẹ con mất sớm, bố vừa là một người bố vừa là một người mẹ… Bố cảm thấy phải để ý đến con nhiều hơn… Có chuyện gì khó nói hay bất kể chuyện gì con hãy tâm sự với bố… đôi lúc các chị sẽ không đưa ra lời khuyên bằng bố được… con hiểu chứ?… –Mắt ông Lý trĩu xuống, có vẻ như đang rất có cảm xúc.
-Bố đừng lo… Bố sợ con có em bé đúng không? Ngày nào bà Uyên với bà Như chả nhắc, bố yên tâm… Hi hi… –Thư vỗ bồm bộp vào tay ông Lý. Bên trên tầng 2 Trung đang tập trung lắng nghe… Cậu ta không biết thuốc có tác dụng như thế nào nhưng từ nãy đến giờ chỉ thấy hai bố con nói chuyện… Chả lẽ lấy phải hàng rởm rồi?
-Vậy… Có nghĩa là con… -Ông Lý bỗng cau mày nhìn Thư.
-Bố ý nhở… Bố bảo thay mẹ tâm sự mà chưa gì đã trừng mắt lên thế, ai dám nói gì nữa… –Thư rụt tay lại cau mày.
-Con mới lớp 10 thôi đấy Thư! Sao…con bị thằng Trung nó lừa đúng không? –Ông Lý dơ hai tay ra tỏ vẻ phẫn nộ… Bên trên Trung thấy hơi khó chịu khi thấy ông Lý nhắc đến mình như vậy.
-Không lừa… Con… tự nguyện! –Thư ấp úng, nói xong nàng nhìn xuống đất tự hỏi tại sao mình lại nói những điều này với bố… Ông Lý nghẹn cứng họng nhìn Thư… ông luồn các ngón tay vào tóc ôm đầu cúi mặt xuống bàn lắc đầu vài cái… Tại sao… con gái mình lại quan hệ sớm vậy… có lẽ nào do giáo dục gia đình? Hay do lối sống của bọn trẻ bây giờ? Ông Lý không thể tin vào lời con bé thừa nhận… nó thực sự khiến ông sốc nhưng cũng thấy có chút rạo rực khó hiểu.
-Haizzz…. –Một lúc sau… Ông Lý đặt thở dài nhìn Thư… Tuy mới lớp 10 nhưng con bé cũng lớn lắm rồi… trông cơ thể phổng phao chẳng khác gì các chị của nó hồi học cấp ba… Bỗng ông chuyển ánh mắt xuống hai cánh tay trắng như trứng gà bóc của Thư rồi lại nhìn lên. Thư cũng nhìn ông Lý rồi cau mày lại có chút khó hiểu.
-Làm gì thì làm… Đừng để bố phải thất vọng. –Ông Lý lắc đầu cầm cốc nước uống.
-Bố yên tâm! Thời buổi này không giống ngày xưa đâu ạ… –Thư chống tay vào má thở dài một cái, nàng chỉ lo bố nội giận lôi đình nhưng ai ngờ bố lại cho qua dễ dàng như vậy.
-Yên tâm? Bọn con còn trẻ chưa nhận thức được gì mà nói bố phải yên tâm ư?
-Sao không được ạ… Bọn con đều học trên trường hết rồi. –Thư giải thích.
-Vậy… Con nói bố xem… Bố nên yên tâm kiểu gì khi con gái bố mới học lớp 10?
-Thì trên trường dậy… Quan hệ… thì… phải dùng… bao cao su này… rồi… thuốc tránh thai… -Thư ấp úng xấu hổ.
-Con nghĩ thuốc tránh thai tốt cho sức khỏe ư? –Ông Lý nhìn Thư trông rất nghiêm khắc nhưng thực ra trong lòng ông đang bị thuốc kích dục chi phối dẫn đến sự hưng phấn trong người đang dần tăng mạnh Thư cũng vậy nên hôm nay nàng không ngần ngại nói những điều tế nhị với bố… Nhưng cả hai người đều không hề biết mình đã bị chuốc thuốc.
-Nói vậy… nếu không uống con đẻ em bé nhé. –Thư liếc nhìn phản ứng của bố khi nói ra những điều có tính thách thức, trông nàng có hơi mỉm cười một chút.
-Thì… bảo nó bắn ra ngoài chứ. –Nói xong câu này… tim ông Lý như ngừng đập khó thở… Ông không ngờ mình lại nói vậy với con gái… đây không phải là điều một người bố nên nói với cô con gái của mình… đây không phải sự dạy dỗ… Nhưng ngay sau đó ông tưởng tượng đến dương vật thằng Trung rút ra khỏi âm hộ bé bỏng xinh đẹp của con gái mình bỗng dương vật bên dưới ông cương cứng hết cỡ, làm chiếc quần phồng to lên dưới gầm bàn ăn.
-Sigh!…. Toàn bắn ra ngoài ý… anh ấy có dùng bao đâu bố… -Tự dưng Thư thấy bản thân rất hứng thú với những chuyện này, thấy bố nói những điều như vậy cũng khiến nàng thoải mái hơn trong ngôn từ… Lúc này Thư cảm nhận thấy bên dưới âm đạo mình như đang co thắt lại phập phồng giống một người đang hấp hối vậy… chắc chắn nước nhờn đang chảy ra rồi… tại sao lại hứng thế không biết…
Bên trên Trung cũng cảm thấy kích thích, dương vật cậu ta cửng lên từ nãy. Thuốc đã có tác dụng, có lẽ vẫn chưa đủ mạnh như lời quảng cáo của thằng bạn… Nhưng để biết chính xác hơn cần phải theo dõi thêm… Trung nín thở lắng nghe cuộc nói chuyện càng lúc càng dâm dục của hai bố con.
-Nguy hiểm lắm con… thời bố có nhiều gia đình không kế hoạch hóa mà chỉ áng chừng như tụi con kết quả toàn rút không kịp… nhỡ bị rớt vào bên trong thì sao con? Tại sao không đeo bao cao su vào? Nó còn ngăn ngừa được bệnh cho con đó! –Ông Lý có chút lắp bắp… Ông muốn giáo dục cho con gái mình nhưng không thực sự đáng kể với một cái dương vật đang cứng dưới gầm bàn.
-Bố đừng lo, con với anh ấy chỉ làm có mấy lần thôi… ít lắm… mà anh ấy bảo… đeo bao… không… có cảm giác.. hì! –Thư mím môi lại để nhịn cười khi nhìn thấy phản ứng lúng túng của bố mình. Càng nói về những chuyện này Thư càng cảm thấy thú vị khi thấy bố mình xấu hổ.
-Haizz… -Ông Lý thở dài lắc đầu nhưng trong lòng ông đang hết sức hưng phấn khi con bé lại hưởng ứng mấy chuyện kiểu này mà không ngần ngại chia sẻ… Điều này càng khiến ông thấy muốn khai thác nhiều hơn.
-Chả nhẽ ngày xưa bố lúc nào cũng đeo bao khi làm tình với mẹ à? –Thư ngây ngô hỏi nhưng cũng khiến ông có chút sốc.
-Ô hay con bé này! Hỏi linh tinh nhể! -Ông Lý thò tay sang bấu nhẹ vào tay Thư.
-Ai da… đau con… thì bố cũng hỏi con linh tinh mà… -Thư giật mình khi tay của ông Lý chạm vào da thịt nàng… cảm giác rùng mình hưng phấn kỳ lạ.
-Haizzz… Tất nhiên… là không rồi… -Ông Lý vừa cười vừa lắc đầu khi ông không đấu khẩu lý lẽ với Thư đư Bên trên Trung vừa kích thích vừa cảm thấy ghen tức, không ngờ người yêu mình lại đi nói những chuyện nhảy cảm như vậy với bố đẻ mình, nhưng rốt cuộc nghĩ lại thì tất cả do thuốc kích dục… nếu kết tội nàng thì vẫn chưa đủ nên tiếp tục nén cục tức lại và theo dõi.
-Hihi… Thế mà bố nói con! –Thư đứng dậy lấy cốc nước vì nàng vừa thấy nóng mặt vừa thấy khát… Ông Lý nhân cơ hội liền liếc theo bộ mông cong của con gái mình… Lúc này ông thấy con bé đẹp vô cùng, đôi chân của nó sao vừa dài vừa thẳng có khác gì người mẫu đâu… Bỗng ông rất tò mò không biết bên trong lớp quần vải kia nhìn nó sẽ thế nào, tuy ông đang rất nứng vì thuốc kích dục rồi nhưng ông vẫn không dám đi quá giới hạn.
-Bố có nhớ mẹ không? –Thư ngồi xuống cạnh ông Lý và đặt cốc nước xuống bàn.
-Bố có chứ… Lúc nào bố cũng nhớ mẹ con… –Ông Lý cầm cốc nước lên mồm uống tay run run… Lúc này ngồi gần quá ông mới ngửi thấy mùi da thịt thơm tho của con bé càng làm ông thấy nứng tợn.
-Ơ nước của con! Mà… bố không tính tìm cô nào sao? –Thư cướp lại cốc nước và nhìn vào vẻ mặt già nua nhăn nheo của bố mình. Bất chợt nàng thấy mẹ mất đã rất lâu rồi, bố vẫn ở vậy không yêu ai, cũng không chơi bời gì… Nàng cảm thấy bố mình là một người bố vĩ đại, hy sinh rất nhiều vì con cái… Vì nếu như ông Lý có người yêu chắc chắn sẽ bỏ bê các con của mình, không nuôi dạy chúng đến nơi đến chốn như ngày hôm nay được.
-Bố già như vậy rồi… Còn yêu đương gì nữa, sống với các con là đủ rồi khà khà… –Ông Lý đưa tay sang nắm một bàn tay của Thư khiến nàng giật nhẹ một cái.
-Bố!… Bố có thấy nóng không? –Thư cầm cổ áo kéo ra kéo vào để gió thốc vào trong.
-Ừ! Cũng nóng đấy! Nhìn con kìa… nóng đỏ cả mặt. –Ông Lý không hề biết rằng mình và con gái lúc này đã trúng phải thuốc kích dục… Khiến ông Lý không kiềm chế được mà cố tình nhìn vào cổ áo Thư Ông ngó thấy chiếc áo lót của Thư và ông khá giật mình khi con bé lúc này vẫn mặc chiếc áo lót của mấy đứa trẻ mới lớn… gọi là áo lót lá… Chiếc áo lót lá mỏng tang ôm trọn bộ ngực của con bé nhưng trông rất phồng, đây là loại áo lót mỏng nên nếu phồng cỡ này chắc chắn ngực con bé sẽ rất to giống các chị nó…
-Ra phòng khách ngồi cho mát đi bố, mặt bố cũng đỏ ửng kia kìa, cẩn thận tăng huyết áp đó. –Thư thấy ánh mắt bố nhìn vào cơ thể mình có chút khó chịu nhưng cảm giác khá rạo rực… Với lứa tuổi 16 trăng tròn là một cô bé đáng yêu, nghịch ngợm và có chút kiến thức về tình dục nhưng lại ít trải đời, nàng không hề biết mình đã bị chuốc thuốc kích dục… Nàng chỉ biết lúc này không hiểu sao bên dưới âm đạo mình ngứa ngáy khó chịu và rỉ rất nhiều nước nhờn ra quần lót, hai đầu ti hồng cương cứng.
-Ừ! –Nói xong ông Lý và Thư đứng dậy đi ra phòng khách… ông liếc đồng hồ cũng khá muộn rồi… Bình thường ông sẽ bắt Thư đi ngủ nhưng hôm nay ông lại ra đóng toàn bộ rèm cửa, tắt đèn chính, mở đèn phụ với một lớp ánh sáng dịu nhẹ.
-Nào! Ngồi xuống đây nói cho bố nghe… con quen Trung từ khi nào? –Ông Lý ngồi xuống cầm một cái gối ôm che vào phần bụng và đập tay xuống sofa cạnh mình nói.
-Từ khi con mới vào cấp ba… con gặp anh ấy ở câu lạc bộ vẽ tranh… -Thư nhẹ nhàng ngồi xuống khép hai tay kẹp ở đùi.
-Con gái bố xinh thế này mà dễ lung lay với người ta vậy à? –Ông Lý mỉm cười lấy tay bấu nhẹ vào má Thư một cái, hương thơm của thiếu nữ khiến ông Lý càng hưng phấn hơn và không tự chủ được hành động của mình.
-Đâu! Tại anh ý đẹp trai mà hihi. –Thư khẽ nhún vai một cái.
-Con biết không? Mẹ con ngày xưa ấy… Bố phải tán mãi đó!
-Con cũng vậy nhé! Con hơi bị kiêu đấy… Bố không biết thôi. –Thư mỉm cười trông rất xinh. Nhan sắc của Thư cũng chẳng kém cạnh gì các chị… Chỉ có điều tuổi còn nhỏ nên nàng nhìn ngây thơ hơn hai chị một chút.
-Kiêu mà người ta tán một cái đổ luôn hả khà khà!! –Ông Lý vừa nói vừa cười và thu một chân lên ghế rồi xoay người sang bên Thư làm bàn chân của ông chọc vào phần đùi mịn màng của con bé… Đây như thể là một hành động thăm dò vậy…
-Còn lâu nha! Thế bố ngày xưa tán mẹ kiểu gì? Chẳng phải một cái đổ luôn hay sao? -Thư ngả lưng dựa vào sofa… Đây là chiếc sofa khá to nhưng đôi chân dài của Thư vẫn chạm được xuống dưới đất… bình thường chân ông Lý mà chạm vào thế này Thư gạt ra luôn rồi nhưng lúc này nàng lại để im đó.
-Bố gặp mẹ con ở nhà ông ngoại con, thấy bố đẹp trai nên mẹ tán bố chứ bố đâu phải tán!
-Bố bốc phét! Vừa bảo tán mẹ mãi mới đổ xong! Sigh! Điêu ngoa! –Thư bĩu môi, nàng nhấc chân lên đặt đùi vào bàn chân của ông Lý vì móng chân chọc vào đùi nàng hơi đau.
-Khà khà!!! –Ông Lý ngửa cổ lên trời cười rất tự nhiên nhưng thực ra ông đang để ý đến cặp đùi trắng mịn của con mình Cảm thấy Thư cũng chẳng có phản ứng gay gắt gì khi đụng chạm nên ông rút bàn chân ra sỏ qua lưng Thư và duỗi thẳng trên ghế… Sau đó ông ngồi dịch thêm một chút về phía Thư, lúc này ông và Thư chỉ cách nhau tầm 30cm nếu ngồi sát thêm nữa chẳng khác gì ông Lý đang ôm con gái mình vào lòng… Nhiêu đó cũng đủ ông tha hồ hít ngửi hương thơm của con gái mình.
-À bố kể bố mẹ đẻ bọn con ở đâu đi, trên lớp chúng nó hay trêu nhau đẻ ở ruộng ngô, ruộng lúa mà buồn cười lắm hihi… -Thư quay sang nhìn bố cười… Tay nàng thò xuống gãi nhẹ vết hằn ở đùi do móng chân ông Lý bấm vào lúc nãy.
-Con bị sao vậy? Muỗi đốt con gái bố à? –Ông Lý nheo mắt nhìn xuống và nắm vào đùi Thư. Ông lấy ngón tay cái xoa nhẹ phần bị hằn, làn da mịn màng trắng như trắng trứng gà bóc khiến ông càng lúc càng khó kiểm soát bản thân.
-Tại bố đấy! Móng chân gì dài ngoằng… đâm vào đùi con. –Thư khẽ run nhẹ khi ông Lý xoa đùi mình… Càng lúc tác dụng của thuốc kích dục càng ngấm vào cơ thể khiến hai bố con hưng phấn với những hành động nhỏ nhất. Cả hai đều không nhận ra hơi thở của mình đang dần nặng hơn, nhịp tim đập nhanh hơn vì những khoái cảm khó tả này.
-Con đỡ chưa? –Ông Lý lè lưỡi chấm một ít nước bọt vào đầu ngón tay và xoa vào đùi Thư.
-Hơi sót bố ạ! –Cả hai bố con đều nhìn xuống vết muỗi đốt và thở thành tiếng.
-Ngày xưa… bố với mẹ đẻ chị Uyên ở nhà, chị Như ở nhà ông bà ngoại, còn con ở ngoài bờ sông đấy!!… khà khà!!! –Ông Lý xoa nhẹ đùi Thư cười lớn… Nhưng lúc này giọng nói của ông đã trở nên run hơn và không còn trôi chảy như trước.
-Khiếp! Sao lại đẻ con ở bờ sông chứ… các chị thì được ở trong nhà! Bố ý. –Thư bĩu môi đánh nhẹ vào vai của ông Lý trông khá đỏng đảnh.
-Khà khà!!! Con hiểu lầm ý bố rồi! Không phải con đẻ ngoài đó… mà là… thụ thai ở ngoài đó! Khà khà!!! –Ông Lý cười khoái chí. Lúc này ông không còn ngại khi nói những từ ngữ nhạy cảm với con gái mình nữa… không biết ngày mai khi ông tỉnh thuốc ông sẽ tự trách bản thân thế nào đây.
Bên trên Trung chờ đợi khá lâu mà chưa thấy động tĩnh gì đáng kể… Chỉ nghe thấy hai bố con nói chuyện ba hoa chích chòe… Cậu ta mất bình tĩnh liền lẻn xuống cầu thang ngó ra ngoài phòng khách. Lúc này tư thế ngồi của Trung đã thuận lợi hơn vì không phải nhìn xuống bếp. Trung cau mày trợn mắt khi nhìn thấy bàn tay ông Lý đang chạm vào đùi của Thư và hai người ngồi rất gần nhau. Mắt Trung sáng lên tim đập mạnh… từ từ rút điện thoại ra, nhẹ nhàng đưa ống kính về phía hai bố con và zoom lại.
-“Địt mẹ! Nếu đéo quay luôn vớ vẩn tối nay chẳng làm được trò trống gì… Bệnh thật!” –Trung nghĩ thầm… Cậu ta mặc nhiên đổ hết tội lỗi cho hai bố con mặc dù chính cậu ta mới là người bệnh hoạn. Trung vừa quay được một đoạn nhưng thấy góc này vẫn chưa đủ liền di chuyển nhẹ nhàng lấy góc tốt hơn… Nhưng lúc này không cẩn thận Trung đá vào một chậu cây lưỡi hổ cạnh đó… Vì chậu cây này khá bé nên nó đã bị Trung đá rơi xuống tầng một.
-“XOẢNG!!!” –Chậu cây rơi xuống đất vang lên một tiếng rất to. Cả ông Lý và Thư đều giật mình Thư hoảng sợ co hết chân lên ghế còn ông Lý đứng phắt dậy mặt có chút hoảng hốt. Ông tiến đến chỗ chậu cây bị vỡ… Hóa ra là cây lưỡi hổ cảnh ông để ở cầu thang tầng hai. Ngay lập tức ông Lý chạy lên tầng hai bật hết điện ngó nghiêng xung quanh nhưng không thấy gì. Ông liền đi vào từng phòng cũng không có gì bất thường…
-MEO!!!! –Nghe thấy tiếng mèo kêu ông đi ra hành lang và chạy ra ban công phía sau nhà cạnh phòng Thư. Không thấy con mèo cũng chẳng thấy ai, nhưng trong ông phần nào cảm thấy yên tâm hơn… Chỉ cần nhà không có trộm là được, có lẽ do con mèo hàng xóm vào làm đổ cây cảnh nên nó chạy mất dạng rồi… Nhà ông bị mèo vào nhiều lần nên cũng không nghi ngờ gì nhiều.
Trung đứng dưới góc tường thở hổn hển… Mồ hôi chảy ra như suối vì sợ, chân tay run lẩy bẩy. Rất may Trung nhỏ con thể thao tốt nên anh ta đã chạy và nhảy xuống dưới như một phép màu… Càng may mắn hơn khi Trung lao xuống dưới thấy đôi mèo đang ăn rác cạnh đó nên anh ta đá vào đít một con khiến chúng kêu lên trong đêm khuya thanh vắng…
Nhưng… mọi kế hoạch đã đổ bể… Trung vò đầu bứt tai ngồi xuống góc tường thở dốc. Tầm 20 phút sau khi hết bàng hoàng Trung mới mở video vừa quay ra để xem… Thấy đôi chân dài trắng mịn của Thư đang bị ông bố sờ nắn khiến Trung lại cảm thấy khó chịu… Vừa ghen tức vừa kích thí Trung đóng điện thoại lại và đứng phắt dậy ngó vào trong nhà thấy điện tầng 1 đã tắt từ lúc nào… mà ánh điện tầng 2 phòng của Thư lại sáng đèn… Rèm cửa thì đóng kín… Trong trí nhớ Trung lúc nãy rèm cửa phòng Thư làm gì đóng kín như vậy… vì lúc trèo lên Trung còn nhìn được vào bên trong phòng… Cảm thấy vừa rồi mình đã bỏ lỡ điều gì đó vì Trung cũng đã ngồi đây một lúc lâu… Trung cau mày lại thở mạnh bằng mũi… Vì quá tò mò và hưng phấn cậu ta lại một lần nữa đánh liều nhảy lên tường trèo vào bên trong và nhẹ nhàng cẩn thận trèo lên ban công tầng hai… Trung định mở cửa tiếp tục lẻn vào trong nhà thì cửa đã bị khóa… Có lẽ bố Thư đã khóa sau tiếng động vừa rồi.
Tim trung đập thình thịch vì tò mò lo sợ và tức giận… Không biết người yêu mình đang làm gì trong đó… Một người hay ghen như Trung luôn tưởng tượng ra đủ thứ trong đầu… Đây là thời điểm vàng để xảy ra chuyện đó… nhưng cửa khóa rồi… Trung không thể biết được điều gì đang xảy ra bên trong… Trung đứng ngoài loay hoay một lúc, cậu ta ngồi thụp xuống cửa sổ phòng Thư, hai tay hai chân run lẩy bẩy… Nhịp tim tăng mạnh… Lỗ mũi và mồm Trung há ra để thở vì hồi hộp quá rồi… Chim thì cửng cứng đơ trong quần khi hành động lén lút thế này… Sau đó cậu ta mon men áp tai vào khe hở cửa sổ để nghe ngóng.
-Ahh…ah…ah…ah~…. –Tiếng rên rỉ phát ra từ phòng của Thư… Trung trợn mắt lên và nghiến răng lại… Chắc chắn là của Thư rồi. Trung đỏ mặt tía tai tức giận… Lại nghĩ đến những lần Thư làm tình với mình chưa bao giờ rên rỉ thế này… Lần nào cũng như khúc gỗ vậy. Tim Trung đập loạn nhịp như muốn vỡ vụn… Nhưng lúc này không biết phải làm gì… Chưa bao giờ Trung tức giận và luống cuống như vậy… “Địt mẹ tại sao chứ… tại sao nó lại sung sướng đến mức đó… trước đây năm lần bảy lượt nó đều nói không thích làm tình cơ mà… mấy tháng gần đây nó thường xuyên từ chối mình… vậy mà… nó lại có những lúc rên rỉ dâm đãng thế này? Địt mẹ tại sao chứ?”
Trung cay cú đến phát điên phát dại… Điều cậu ta lo lắng nay đã trở thành sự thực… Nó đúng như những gì Trung hàng suy nghĩ tưởng tượng… không biết nó đã khiến cậu ta hài lòng chưa? Lúc này đập cửa cũng không xong… ra về cũng vậy. Cuối cùng Trung không còn cách nào khác… cu cậu cuống lắm rồi, ghen tức phát điên rồi… đành rút điện thoại ra gọi cho Thư nhưng nàng không bắt máy… Trung gọi đi gọi lại rất nhiều lần nhưng Thư vẫn không nghe máy trong phòng vẫn có những tiếng rên rỉ đứt đoạn nghe rất hứng tình… “ahh ahh ahh~”. Mắt Trung đỏ rực Trong cơn tức giận Trung đã nẩy ra một ý tưởng, cậu ta rút điện thoại và dí sát phần thu âm vào cửa sổ để thu lại những tiếng rên rỉ của Thư.
-“Chúng nó địt nhau rồi, chúng nó đang địt nhau thật rồi… Địt mẹ, loại lăng loàn, loại phản bội…bố địt con! Tao sẽ cho chúng mày sáng nhất Hà Nội!!” –Trung nghiến răng lại… Những giọt nước mắt nước mũi chảy xuống, sự căm phẫn của Trung đã lên đến đỉnh điểm….
Trong hai ngày tiếp theo… Thư gọi điện và nhắn tin cho Trung rất nhiều nhưng không có hồi âm. Thư lo lắng vì Trung chưa bao giờ thế này, nếu có dỗi cũng chỉ vài tiếng là hết. Nên hôm nay nàng quyết tâm đến nhà tận nhà Trung để hỏi han tình hình.
-Bác ơi! Anh Trung có ở nhà không ạ? –Thư đứng ở ngoài biệt thự nhà Trung nói với người phụ nữ đang tưới hoa trong chiếc cổng nhôm đúc màu vàng đồng.
-Trung… cậu ấy đi vắng, cháu có cần bác nhắn gì không? –hóa ra trong đó là bác giúp việc.
-Dạ… không ạ! … -Thư buồn bã quay đi… Nàng vừa đi khỏi thì Trung đứng trên cửa sổ tầng ba kéo chiếc rèm ra với vẻ mặt lanh tanh có chút u buồn.
Ngày hôm sau khi tan học… Thư đang trên đường đi học về thì bất chợt bị một thanh niên đứng ra chặn đầu xe… Chiếc xe SH màu trắng phanh dúi dụi tí thì đổ… Hai chân Thư chống xuống đường. Vì nàng đang mặc một chiếc quần mầu xám đồng phục của trường nên nó bó sát vào mu bướm trông rất muốn sờ vào đó… Trung cau mày lại… anh không thích Thư chống chân kiểu này vì nhiều thằng nó sẽ nhìn vào đó… nhưng lúc này điều ấy không quan trọng.
-Anh Trung! –Thư rất bất ngờ khi đó là Trung… Nhưng thấy vẻ mặt của anh ta lạnh như băng không nhìn Thư lấy một cái mà chỉ nhìn về phía xa mặc dù tay vẫn đang bám vào đầu xe của Thư.
-Mấy ngày nay anh làm gì mà em gọi điện, nhắn tin không được? –Thư nhíu mày lại hỏi… Nàng từ từ cởi mũ bảo hiểm cài vào xe. Trung vẫn không nói gì, cậu ta chỉ cau mày lại khó chịu.
-Anh Trung! Anh bị làm sao?–Thư cầm tay Trung lay lay.
-Bỏ tay cô ra khỏi người tôi! –Trung cuối cùng cũng buông ra một câu nói phũ phàng.
-Ơ!… –Thư giật mình cau mày lại nước mắt rơm rớm. Bình thường Trung rất cưng chiều Thư nhưng hôm nay anh ta như một người khác vậy…. Chưa bao giờ Trung có thái độ này với Thư khiến nàng có chút sốc n
-Anh Trung… anh bị làm sao? Anh phải nói em mới biết được chứ! –Thư gạt chân chống xe đứng xuống nắm vào vạt áo của Trung kéo nhẹ. Nhìn nàng cao hơn hẳn Trung mặc dù chân đang đi một đôi giày búp bê.
-TÔI BẢO CÔ BỎ BÀN TAY BẨN THỈU RA KHỎI NGƯỜI TÔI!!!! –Bỗng Trung gào lớn làm Thư giật mình lùi lại ba bước… nàng ôm miệng mở to mắt vì sốc… gương mặt xinh đẹp lần đầu tiên bị hốt hoảng. Rất nhiều học sinh đang đi ở khu đó dừng lại hóng chuyện của hot girl nổi nhất trường.
-Thôi nào! Mày gào lên như vậy con bé nó sợ đấy, mày bảo muốn cho nó xem cái gì mà! –Một cô gái tóc đỏ xăm kín tay bước ra từ chiếc ô tô đen cạnh đó.
-Ai chà chà! Xinh quá nhỉ… Bảo sao thằng cu Trung nó chết mê chết mệt mày, mỗi tội bệnh hoạn quá. –Cô gái tóc đỏ trừng mắt tiến lại gần Thư, tuy cô gái đó đã đi guốc cao nhưng vẫn chỉ đứng đến tai Thư.
-Chị nói gì vậy… Chị là ai?…. Anh Trung…. –Thư mím môi nhíu lông mày lại sợ hãi, nàng chẳng hiểu chuyện gì đang sảy ra… Cô gái tóc đỏ xăm trổ này là ai? Sao nhìn như xì ke trông sợ quá Mọi người xung quanh lúc này cũng toàn người xa lạ, chỉ mỗi Trung là người nàng quen biết và yêu thương nên nàng chỉ biết gọi Trung… người mà đang nhìn nàng với một ánh mắt căm thù.
-Đừng giả bộ nữa… Đồ loạn luân bẩn thỉu. –Trung cau mày đay nghiến Thư bằng giọng điệu của mình… Răng Trung nghiến mạnh vào nhau kêu ken két.
-Anh… Anh nói gì vậy? –Thư ôm miệng rưng rưng nước mắt… Nàng rất bàng hoàng khi thấy Trung hôm nay như một người khác vậy, chưa bao giờ Thư cảm thấy lạc lõng và sợ hãi thế này.
-Hửm! con bé này càng nhìn càng xinh nhể! mày có mắt thẩm mỹ đấy Trung! MÀ THÔI!!! Lằng nhằng làm gì, cho nó xem clip đi Trung. –Cô gái tóc đỏ thay đổi cảm xúc rất nhanh, cô ta hùng hổ lớn tiếng và ra vẻ tiến đến khoác vai Thư. Lúc này đã có rất nhiều người xúm lại xem, nhưng cũng chỉ dám đứng từ xa… Dù gì Trung cũng thuộc dạng Hotboy máu mặt trong trường còn chưa kể đang đi với bà cô nào nhìn như yêu quái vậy.
Trung lặng lẽ rút từ trong túi chiếc điện thoại và bật ghi âm hôm trước mở max volume cho Thư nghe. Thư run rẩy nước mắt ngắn nước mắt dài cầm lấy chiếc điện thoại. “Ah… ah… ah… ah… ah…” tiếng rên rỉ vang lên trong điện thoại. Thư lại giật mình, nàng vội tắt điện thoại vì nhận ra đó là tiếng rên của mình… Hai má đỏ ửng… nước mắt nhỏ tong tong xuống từ hai mi mắt… Thư nhìn Trung và không biết nói gì cả.
-Ha ha! Khóc rồi hả? Mà con bé này khóc cũng xinh nhể! Mày bỏ nó hơi phí đấy Trung! –Cô gái tóc đỏ đứng chống nạnh vừa nhai kẹo cao su vừa nhìn Thư không chớp mắt.
-Sao! Đồ lăng loàn! Mày nói gì đi! –Trung giật lại chiếc điện thoại đay nghiến nhìn Thư.
-Các cháu ơi! Có chuyện gì về nhà nói, đừng chửi nhau giữa đường giữa chợ vậy chứ! –Một bác gái có tuổi rón rén tiến đến nhắc nhở, đây là đường đi qua khu chung cư cạnh đó nên khá ít người, chủ yếu toàn học sinh đang đi học về.
-Chuyện của bà à? Đi về đi! –Cô gái tóc đỏ hùng hổ hất mặt về phía bác gái, thấy vậy bác gái chỉ lắc đầu quay đi.
-Mày biết tao yêu mày đến nhường nào không? Tao hy sinh mọi thứ để yêu mày, tao thậm chí còn bỏ xuất đi du học để ở lại với mày… Vậy mà mày lừa dối tao, mày cắm sừng tao!!! MÀY NGỦ VỚI BỐ MÀY!!! CON CHÓ!!! –Mặt Trung đỏ ửng chửi Thư… Anh ta đay nghiến rồi gào tướng lên khiến tất cả mọi người đứng đó nhốn nháo khi nghe được câu nói của Trung.
-*Bốp!* -Quá nhục nhã, Thư mở to mắt tát một phát rất mạnh vào mặt Trung rồi mím môi khóc.
-Ơ! Con ranh con này! –Cô gái tóc đỏ hùng hổ tiến đến túm tóc Thư và tát vào mặt Thư một cái rõ đau. Chiếc kẹp tóc mà Trung tặng gẫy làm đôi, bộ tóc dài mượt mà của Thư xõa ra nhưng vẫn vào nếp chỉ hơi rối một chút ở đoạn tóc mái. Thư ôm mặt lùi lại hai bước. Trung đứng đó thấy chiếc kẹp tóc gẫy làm đôi chính là lúc cậu ta bắt đầu rơi lệ, những giọt nước mắt căm hận vì quá ghen tuông dẫn đến mù quáng. Thư đau một thì Trung đau mười nhưng anh ta vẫn không tài nào tiến đến để can cô gái tóc đỏ được…
-Mẹ con chó này! –Cô gái tóc đỏ vẫn hung hăn túm tóc Thư nhưng bị Thư gạt tay ra. Sau đó tức quá cô ta đạp vào chiếc xe SH màu trắng của Thư làm đổ “Rầm!” xuống đường… Rất nhiều người cạnh đó không dám vào can… họ chỉ bỏ điện thoại ra để quay lại.
-Từ nay… tao với mày… chia tay… *sụt sịt* -Trung rơi nước mắt, anh vừa tức giận vừa thương Thư vì anh yêu Thư rất nhiều… Chiếc kẹp tóc kia là món quà đầu tiên Trung tặng Thư, và cũng là chiếc kẹp tóc Thư thích nhất nàng thường xuyên đeo nó đi học hoặc đi chơi… Trung đau lòng khôn siết nhưng tính tình ghen tuông đã khiến anh ta nói lời chia tay, một lời chia tay chóng vánh, vội vàng…
Trung cứ tưởng Thư sẽ đến xin lỗi rồi giải thích đủ kiểu nhưng Thư lại không nói gì nàng chỉ nhặt sách bút cho vào chiếc túi xách và đặt lên chiếc xe SH đang đổ. Điều này càng khiến Trung uất ức và sôi tiết.
-Mày… Mày không có gì để nói với tao sao? Mày không cần giải thích gì sao? –Sự im lặng của Thư đã khiến Trung điên tiết… Cậu ta đi tới gào vào mặt Thư.
-Mày…mày… mẹ kiếp… Nói! Nói! Tại sao mày lại làm thế với tao? HẢ??? –Trung quá bức xúc với kiểu im lặng của Thư nên đã mất bình tĩnh, cậu ta tóm vào hai vai Thư vừa nói vừa lắc mạnh.
-Anh im đi! –Thư gạt tay Trung ra chụm hai đầu gối vào để dựng xe máy.
-Mày định đi đâu? Mày không giải thích còn lâu tao mới cho mày về! –Trung nắm vào cổ tay Thư nắm chặt kéo ra làm chiếc xe SH lại đổ thêm lần nữa.
-Au ui… em đau… Anh…bỏ… RA!!!!! –Thư giật mạnh một cái.
-Mẹ kiếp còn chống cự à! –Trung bắt đầu giở thói côn đồ với Thư, cậu ta đẩy vào hai vai Thư làm nàng ngã xuống đ
-A!… -Thư chống tay xuống đất tay còn lại ôm vai. Điều này khiến Trung lâm vào bế tắc… cậu ta càng cư xử lỗ mãng Thư càng không nói gì… Trung vì vậy mà càng điên tiết… đã vậy lại bị mất mặt giữa chốn đông người lại càng khó chịu… Trung đứng ngây người ra một lúc rồi vò đầu bứt tai nghiến răng ken két.
-Con chó này! Để tao cho mày biết thế nào là nhục nhã. –Cô gái tóc đỏ lao đến định lột đồ Thư, bàn tay béo như móng giò lợn nắm vào cạp quần đồng phục của Thư.
-Này chị!! A!!! CỨU!!!! –Thư sợ hãi nắm chặt cạp quần mình kêu cứu trong vô vọng.
-NÀY! THÔI NGAY!!!! –Bỗng một giọng nói của đàn ông vang lên, anh ta túm vào vai cô gái tóc đỏ hất mạnh làm cô ta ngã lăn mấy vòng trên đất.
-Em có sao không? –Một chất giọng trầm ấm nói nhỏ bên tai Thư, hai bàn tay đặt nhẹ lên vai nàng. Thư nhịn khóc… nàng nấc nhẹ lên một cái hai dòng nước mắt chảy dài trên má… lúc này Thư mới ngẩng đầu lên nhìn.
-Anh Khải!!! hu hu hu hu. –Thư lao lên ôm trầm lấy Khải và khóc to… Khải lúc này như một người hùng xuất hiện đúng lúc vậy.
-Không sao! không sao!… Có… có anh rồi! –Khải bất ngờ đổi cách xưng hô với Thư. Trong giây phút căng thẳng thế này, không biết Khải cố ý hay vì cuống quá mà xưng nhầm anh… Điều này khiến Khải đỏ mặt. Anh đỡ Thư dậy rồi quay sang nhìn Trung và cô gái xì ke tóc đỏ.
-Này! Không phải việc của ông! –Trung cau mày trừng mắt nhìn Khải.
-Trung! Em bình tĩnh! Có việc gì vào quán café nói chuyện, đừng làm vậy giữa chốn đông người
-*Bộp* -Khải chưa nói dứt lời đã bị Trung đấm một phát vào mặt… Dường như cú đấm chẳng có chút xi nhê nào nhưng đủ khiến Khải bất ngờ lùi lại một bước và dang một tay ra đằng sau để che chở cho Thư.
-Đéo phải việc của ông! Tránh ra! –Trung đã ghen với Khải từ lâu, do bản tính hung hăng mặc dù bé hơn hẳn Khải nhưng Trung vẫn không ngại tặng Khải một cú đấm.
-Trung! Anh không thích đụng tay chân! Em đi về đi. –Khải bắt đầu cau mày lại nghiêm túc.
-Địt mẹ thằng kia! Mày thích nhúng mũi vào chuyện em tao không? –Một thanh niên khá lực lưỡng xăm trổ kín người bước xuống từ chiếc xe ô tô màu đen lúc nãy. Thư thấy vậy sợ quá nép sau lưng Khải… hóa ra họ có tận hai người.
-Em… lùi lại đi… -Khải nói từ “em” với Thư vẫn hơi ngại nên có chút ấp úng.
-Anh Lượng! Thằng này là thằng định cướp bồ em đây, anh đánh chết mẹ nó hộ em. –Trung rất hỗn láo chỉ thẳng vào mặt Khải. Khải rất khó chịu khi bị một thanh niên vắt mũi chưa sạch chỉ tay vào mặt.
-Mẹ thằng chó này! Mày biết tao là ai không mà dám đẩy ngã tao! –Cô gái tóc đỏ vừa nói vừa phủi bụi trên người.
-Tính tao không thích nói nhiều! –Thanh niên to con lấy đâu ra một chiếc gậy rút dơ lên vụt Khải. Nếu là Khải của ngày xưa có lẽ đã bầm dập rồi, nhưng Khải hôm nay đã là một quân nhân xuất n Khải nhanh tay đẩy Thư ra đằng sau và né được chiếc gậy. Sau đó Khải tung cú đấm cực lực vào ức của thanh niên cơ bắp tên Lượng khiến thanh niên gục xuống đất ho khù khụ… Cùng lúc đó cả Trung và cô gái tóc đỏ lao lên, rất nhanh Khải né được cú đạp của Trung xoay người túm tóc Trung giật mạnh xuống làm Trung ngã nhoài ra đất cùng thanh niên đô con kia. Thấy vậy cô gái tóc đỏ phanh lại không dám lao vào.
-Địt mẹ kiếp!!!! –Trung cay cú và nhục mặt… Cậu ta rút trong túi một con dao, đứng dậy lao tới Khải. Khải rất bình tĩnh ngay lập tức đã khống chế được Trung… con dao bị Khải ném ra đằng xa một tay khóa một tay kẹp vào cổ Trung.
-Trung! Nếu em còn tiếp tục… Đừng trách anh! –Khải nghiêm túc trừng mắt nói.
-Huhu… Địt mẹ! Nhục… Nhục quá… AAAAA!!!!!!!!!!!! Địt mẹ đời…. huhu… -Trung gầm lên một tiếng vang trời trong tư thế bị Khải kẹp cổ… Hai đôi mắt đỏ hoe chảy dàn dụa nước mắt, Trung thả lỏng chân tay trong sự tột cùng của bất lực và đau đớn.
-Anh Khải! anh thả anh Trung ra đi… Anh Khải! Em xin anh… -Thư chạy đến cầm vào cánh tay rắn chắc của Khải nước mắt lưng tròng. Dù gì Trung cũng là người yêu Thư… Ngay lúc này Thư cảm thấy thương Trung và thấy anh ta thật tội nghiệp khi ra nông nỗi này.
-Cút ra… Không cần mày phải thương hại tao… cút… -Trung nói với một chất giọng nhẹ nhàng nhưng từng lời nói như xuyên thẳng vào trái tim Thư. Thấy vậy Khải liền thả Trung và đứng về phía Thư… Vì quá thất vọng… Trung quỳ xuống đất cúi gằm mặt khóc… Một cảm giác bất lực và đau đớn ùa về.
-Anh Trung… -Thư tiến đến gần Trung… Nàng lúc này lại cảm thấy thương hại Trung vì dù gì cũng có một thời yêu nhau…
-Cút… đừng để tao phải cạn tình cạn nghĩa… -Trung nghiến răng và không thèm nhìn Thư.
-Thư tránh ra đi em! Đừng đứng gần nó! –Khải cảm thấy Trung khá nguy hiểm liền nắm vào vai Thư kéo lại.
-Em… Em xin lỗi…
-Huhu… Em xin lỗi… -Thư vừa nói vừa khóc và lùi lại cùng Khải.
-Thư… -Trung bỗng gọi tên Thư khiến nàng đứng khựng lại nhìn Trung với hai hàng nước mắt chảy xuống má… Mặc dù khóc nhiều nhưng nhìn Thư vẫn rất xinh.
-Tại sao? Tại sao trong quãng thời gian yêu nhau… Mày không cho tao ngủ với mày? Mày bị bệnh lãnh cảm hay gì? –Trung liếc lên nhìn Thư ánh mắt căm thù. Thư không nói gì, nàng liếc nhìn xuống đất với gương mặt khó xử.
-Mày nói đi! Tại sao? Sao???? Mày không nói được à? –Trung từ từ đứng dậy hất hàm với Thư. Khải thấy vậy định tiến lại nhưng bị Thư ngăn cản.
-Em xin lỗi! Nếu trong thời gian yêu nhau có làm anh không vui… Đó là lỗi của em! –Thư lau nước mắt nhẹ nhàng nói… Nàng không còn khóc sau khi nghe Trung hỏi vậy.
-CHÍNH XÁC!!! Lỗi của mày chứ còn gì! Lần nào tao ngủ với mày cũng không cảm nhận được khoái cảm từ mày… Hay mày không yêu tao? –Trung hét lên rồi ghé vào tai Thư nói nhỏ như một thằng điên.
-Không… phải
-Thế tại sao lần nào tao với mày trên giường mày đều từ chối làm tình với tao… Hả? Mày lấy hết lý do này đến lý do khác? Tại sao hả? –Không để Thư nói… Trung trợn mắt lên tiếp tục ghé vào tai Thư rủ rỉ những câu hỏi khó trả lời.
-Em… em yêu anh…. Nhưng….
-Nhưng cái gì? Tao tưởng đứa con gái nào cũng dâm đãng chứ, hay mày là loại dâm ngầm, hay do tao không đủ tư cách. HẢ??? –Trung lại trợn mắt gào to.
-Không… tại em… không thích… cái đó… -Thư nói nhỏ đủ để Trung nghe thấy.
-Không thích? HA HA HA …. HA HA HA HA….. Thế mày giải thích sao việc mày với bố mày hôm qua trong phòng?
-Anh Trung!!! –Thư nhíu mày lại quay sang nhìn Trung.
-Mày bảo không thích địt cơ mà… mày hết đau bụng rồi đến không có hứng cơ mà… mày nghĩ hàng nghìn lý do để không địt nhau với tao cơ mà? Tại sao bố mày gạ mày một cái mày địt luôn hả con đĩ kia! –Trung nghiến răng nói vào tai Thư.
-ANH TRUNG!!! Anh quá đáng vừa phải thôi chứ! –Thư đẩy Trung ra và cau mày lại. Nàng lại bắt đầu khóc…Trung nhìn vào đôi mắt ửng đỏ của Thư làm Trung cảm thấy yếu lòng, điều này càng làm cu cậu cảm thấy khó chịu.
-Ai mới là người quá đáng? Mày rõ ràng không yêu tao, còn cắm tao một cái sừng rõ đau, mày là một con đĩ… con điếm… con phò… con loạn luân… -Trung tiếp tục tiến đến rỉ vào tai Thư những điều khó nghe. Thư nhắm mắt lại bịt chặt hai tai và chịu đựng những gì Trung đang nói.
-Tao thấy tao thật ngu vì đã yêu mày như thế, trong khi xung quanh tao có biết bao nhiêu đứa con gái vây quanh, vậy mà tao vẫn cắm đầu vào yêu một con như mày. Ha ha ha thật là nhục nhã!!. –Nói xong Trung vẫn thấy Thư bịt tai không nói gì… chứng tỏ Thư đã không phủ nhận lời nói Trung nữa mà chọn cách im lặng. Sự im lặng này khiến Trung từ điên loạn đến cảm giác tột cùng của sự thất vọng. Trung như đứng trên một bờ vực thẳm của thất vọng… Chân tay Trung bủn rủn như mất hết sức lực khi đứng nhìn sự im lặng của Thư. Mắt Trung mở to, mồm há ra rồi nghiến răng, sau đó Trung ôm đầu, ngửa mặt lên trời đi thành một vòng tròn như bị điên…
Sau vài giây Trung ôm ngực đau đớn, dường như Trung đã rơi xuống vực thẳm đó, anh không thể tỏ ra tức giận điên loạn được nữa, thay vào đó là con người yếu đuối đến cùng cực… Trung tiếp tục kh Lúc này Thư mới mở mắt ra nhìn, thấy Trung khóc như một đứa trẻ, Thư lại thấy thương, nàng đứng nhìn Trung một lúc cùng tất cả mọi người ở đó… năm phút sau vẫn không thấy nín. Thư quyết định đưa tay ra cầm vào tay của Trung, lúc này Trung như một đứa trẻ ngoan ngoãn nghe theo.
-Thư! Em đi đâu vậy. –Khải lo lắng khi thấy Thư dắt tay Trung đi.
-Anh chờ em một lát… – Mọi người đứng ở đó thấy thật khó hiểu, người lắc đầu tắt điện thoại, người thì giải tán, đám học sinh cũng tan dần… cứ tưởng có màn lột đồ của hotgirl đứng đầu trường chứ.
Thư dắt Trung vào nhà vệ sinh công cộng của nam ở ngay đó… Trung như con gà rù đi theo sau Thư. Sau khi chốt cửa bất ngờ Thư tụt quần xuống.
-Em xin lỗi… -Thư biết chuyện tình này đến đây là chấm dứt, để bù đắp lại cho Trung nàng chẳng biết phải làm thế nào, chỉ còn duy nhất cách này, có lẽ sẽ là lần cuối cùng Thư cho Trung làm tình.
-M…mày… -Trung đứng ngây người ra nhìn chiếc quần bị tụt xuống dưới đùi. Trung chẳng thể nào ngờ được Thư sẽ hành động như thế này… Lúc này trong Trung cảm thấy rất bối rối. Cu cậu đứng ngây ra một lúc, cuối cùng trong một tích tắc Trung cũng cảm thấy cuộc tình này nên thực sự chấm dứt ở đây… Nghĩ tội gì mà không làm phát cuối, Trung vội vàng tụt một ống quần của Thư ra hẳn ngoài… Thư cũng hợp tác nhấc chân và cởi ra… Sau đó cậu ta điên cuồng ép Thư vào tường và nhấc một chân Thư lên…
Thư thấy vậy liền nhắm mắt lại… Trung run rẩy lôi con cu của mình ra kiễng chân dí vào âm đạo của Thư Vì chân ngắn hơn nên Trung phải kiễng chân, cậu ta dí được vài cái thì nước nhờn của Thư bắt đầu chảy ra… Sau một hồi hì hục, cuối cùng Trung cũng đưa thằng cu của mình ngập nút cán vào âm đạo Thư trong phòng vệ sinh.
-Thế nào… Sướng hơn bố mày địt chứ… địt mẹ khít thế này chắc bố mày sướng lắm nhỉ -Trung vừa nhấp vừa sỉ nhục Thư, đúng là một chàng trai bệnh hoạn.
-Anh… im đi… -Thư mím môi không hề rên rỉ một tiếng. Trung cười khẩy thò tay ra đằng sau bóp bộ mông to của Thư… Vừa nhấp vừa nghĩ đến lúc Thư bị bố địt vào cái bướm khít thế này khiến Trung cảm thấy tức phát điên nhưng không hiểu sao lại kích thích đến mức sắp xuất tinh… Thấy Trung rùng mình Thư biết Trung sắp xuất tinh nàng liền kiễng chân đẩy Trung ra, dương vật Trung tuột ra khỏi âm đạo Thư kéo theo một ít nước văng ra ngoài… Cùng lúc đó Trung thò tay xuống sóc sóc vài cái tinh trung bắn ra ngoài vài cái như chiếc súng nước hết đạn… thậm chí còn không bắn đến người của Thư. Thư mím môi nhìn Trung xuất tinh mà không nói gì, chỉ thở dài một cái rồi mặc lại quần.
-Mày thở dài là có ý gì? –Trung vừa mặc quần vừa cau mày nói.
-Anh chỉ vậy thôi… Mình chia tay ở đây nhé! -Thư nói xong liền mở cửa đi ra ngoài với một tâm trạng thoải mái… vì nàng bây giờ mới được chứng kiến con người xấu của Trung.
Trung đứng đực trong phòng vệ sinh với một nỗi nhục dâng trào… Nghĩ tới lời nói của Thư có nghĩa mình là kẻ yếu sinh lý, chim bé, nên không muốn làm tình… và có lẽ vì thế nên mới cắm sừng anh như vậy. Mặt Trung đỏ lên như gấc, răng nghiến lại lao ra ngoài cửa phòng vệ sinh kêu “RẦM!” một cái. Trung ngó nghiêng xung quanh và nhặt một viên gạch lên lao ra, thấy Thư đang đi bộ ra gần đường… Trung lao đến Nhưng rất nhanh Khải kịp thời dùng đôi chân dài của mình đạp cho Trung một cãi giữa mặt, khiến Trung ngã lăn ra đường gẫy hai cái răng. Lúc này tên đô con Lượng cũng lao từ xe đến cầm một cây gậy khá to đập một cái vào lưng Khải nhưng không hề hấn gì… Khải quay lại cùi trỏ một phát thẳng vào mồm tên Lượng, hộc máu, và đạp một cái khiến tên đô con Lượng lại ngã lăn về phía Trung.
-Toét toét toét!!!!! BẮT HẾT LÊN PHƯỜNG!!! ĐỊNH LÀM LOẠN Ở ĐÂY À!!! –Không biết công an phường ở đâu bủa ra, một đồng chí công an to con bước tới quát lớn, chỉ thấy bác gái vừa rồi đứng nấp ở căn nhà bên cạnh, bác gái đã chứng kiến tất cả và chính bác đã gọi công an. Tất cả mọi người liên quan đều bị đưa lên phường kể cả Thư.
17 giờ chiều, trên công an phường có đầy đủ gia đình hai bên… ông Lưu, ông Lý, Uyên, Như, Khải và cả gia đình bố mẹ của Trung đều có mặt trên phường, sau khi lấy lời khai của tất cả mọi người, Thư, Khải và Trung đều được ra về. Riêng thanh niên to con và cô gái tóc đỏ bị giữ lại vì trong người có vài tép heroin Gia đình Trung rất sót con khi Trung bị thương khá nặng nhưng không dám làm to vì có sự xuất hiện của ông Lưu và ông Lý. Mặc dù nhà Trung cũng rất giàu nhưng để nói vừa giàu vừa quyền lực thì phải nói đến hai ông bố này.
Một thời gian sau, nhờ quan hệ của ông Lưu, mọi việc đã được giải quyết một cách êm đẹp nhất. Nhà trường cũng không truy cứu chuyện của Thư và Trung. Sau thời gian đó Trung không thấy xuất hiện nữa, nghe đồn Trung đã bị bố mẹ đưa ra nước ngoài học, do thói yêu đương vớ vẩn và giao du với thành phần xấu trong xã hội nên bố mẹ Trung quyết định đưa Trung ra nước ngoài… Kết thúc cuộc tình với một cực phẩm mỹ nhân mà sau này chắc chắn mỗi khi nhớ lại Trung sẽ cảm thấy hối tiếc rất nhiều.
Thời gian trôi qua, tuy mọi việc đã lắng xuống nhưng Thư vẫn khép mình trong căn phòng nhỏ, ánh mắt buồn bã… gương mặt không còn tươi tắn như hàng ngày… Thời gian gần đây nàng và ông Lý không còn thoải mái như trước, hai bố con hầu như không dám nhìn vào mắt nhau, sinh hoạt gia đình trở nên ái ngại hơn bao giờ hết, bức tường vô hình này đã khiến gia đình ông Lý trở nên lạnh lẽo vô cùng….
-Thư ơi! Xuống ăn cơm con! Cộc cộc!… -Ông Lý đứng ngoài với gương mặt già nua nhăn lại trông rất khắc khổ, như thể trong ông đang có một nỗi ám ảnh khó nói.
-Bố ăn trước đi… lát con ăn… -Giọng nói yếu ớt buồn bã phát ra từ căn phòng.
-… Con… vẫn giận bố à? –Ông Lý nói vào khe cửa.
-…. –Thư không nói gì căn phòng yên lặng không một tiếng động.
-Thư!… Bố!… bố vào nhé!
-Con không giận bố đâu… -Thư nói vọng ra khiến ông Lý đang định mở cửa thì dừng lại.
-Bố muốn nói chuyện với con… Chúng ta là một gia đình… cứ mãi thế này không giải quyết được vấn đề gì cả… bố vào nhé! –Ông Lý chờ một lúc không thấy Thư nói gì, ông bèn mở cửa phòng và bước vào bên trong. Thư đang ngồi thu lu trên giường ôm gối. Lúc này nàng đang mặc quần đùi, chân đi một chiếc tất màu trắng… Ánh mắt buồn bã hướng ra ngoài cửa sổ nhìn mọi vật xuyên qua giữa hai chiếc rèm màu trắng mỏng.
-Thư!… Bố xin lỗi! Tất cả đều là lỗi của bố! Bố không xứng đáng làm bố của con… -Ông Lý rón rén tiến đến ngồi ở mép giường nhăn mặt nói. Ông nhìn lại chiếc giường nơi con gái mình đang ngồi… đây là nơi mà cái đêm hôm trước… Nghĩ đến đây ông Lý nhắm tịt mắt lắc đầu.
-…. – Thư không nói gì nàng vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi môi hồng mím lại… trên khóe mi bắt đầu rưng rưng nước mắt.
-Bố là con xúc vật… Bố không phải là con người… Cầu xin con hãy vì gia đình này mà tha thứ cho bố… Bố hối hận lắm rồi… –Ông Lý thấy Thư chớp nhẹ đôi mắt khiến một giọt nước mắt rơi xuống làm ông rất đau lòng… Ông cũng không kìm nén được khiến đôi mắt mình đỏ hoe… Lúc sau ông Lý nghiến răng và quỳ gối xuống điều mà chưa bao giờ trong cuộc đời ông phải làm.
-Bố đứng dậy đi… Bố đừng làm thế… Con nói rồi mà con không giận bố đâu. –Thư quay mặt nhìn ông Lý rồi lại quay ra cửa sổ.
-Con không giận bố mà thế ư? Con đừng như thế nữa… Bố sợ lắm! Thư! –Ông Lý quỳ gối van xin con gái mình bởi vì hành động của giới trẻ bây giờ rất khó đoán. Tuy nhìn bọn chúng vẫn bình thản như vậy nhưng ông Lý rất lo sợ một lúc nào đó cái Thư nghĩ quẩn sẽ tự tử.
-Bố ngồi dậy đi!! –Thư nói nhưng không nhìn bố mình.
-Bộp!… Bộp! Bố là xúc vật… Bộp… Bộp! Bố không phải là con người… -Ông Lý phải dùng đến khổ nhục kế để dỗ dành con gái mình, ông vừa tát vào mặt vừa tự dày vò bản thân. Ông tát rất mạnh… mạnh đến nỗi khuân mặt già nua của ông đỏ ửng lên chảy cả máu mũi máu mồm.
-BỐ!!! Dừng lại!!! Bố đừng làm thế! Huhu Bố! –Thư thấy vậy liền vứt gối lao ra giữ tay ông Lý.
-Con kệ bố! Nếu con không trừng phạt bố! Bố sẽ tự làm! “Bộp… Bộp”. -Ông Lý vẫn cố tát thêm vào mặt vài cái khiến máu mồm tung cả ra ngoài… Thực sự trong đời ông chưa bao giờ có những khoảnh khắc nhục nhã thế này… Nhưng không làm vậy ông nghĩ không thể xoa dịu con bé được.
-Bố! Hu hu!! Đừng!!! Là con tự nguyện mà! Hu hu… -Nói xong câu này bỗng ông Lý dừng lại… Hai tay Thư nắm chặt tay ông Lý và cúi mặt xuống khóc…
-Bố đừng làm thế nữa! Huhu! Bố già rồi! Nhỡ bố bị làm sao thì con sống với ai! Huhu! Đừng đánh nữa… Do con tự nguyện mà… -Thư vừa khóc vừa nói… Nhìn bố mình chảy nhiều máu Thư cũng rất hoảng loạn.
-Bố xin lỗi con!!! BỐ XIN LỖI!!! –Ông Lý cũng không kìm được nước mắt mà gào lên cúi gằm mặt xuống đ
-Bố đừng nói thế nữa… Con… con… con biết bố xa mẹ đã lâu, khó tránh khỏi những lúc như vậy… nên bố đừng tự trách mình như vậy… con buồn vì con chia tay anh Trung chứ không phải vì chuyện đó… -Thư ấp úng nói ra những điều đó để xoa dịu cơn khủng hoảng của bố mình… Mặc dù mới học lớp 10 nhưng nàng là một cô bé rất hiểu chuyện và thương yêu bố. Thư quỳ xuống và ôm gương mặt đầy máu của ông vào ngực mình.
-Sụt sịt… Bố… bố cảm ơn con… cảm ơn con đã không trách người bố hạ đẳng này… -Ông Lý sau khi nghe xong những lời nói đó của con gái cũng phần nào được an ủi và bớt áy náy… Hóa ra chuyện là vậy nhưng ông vẫn không tài nào dễ dàng tha thứ cho bản thân được.
-“Không mặc áo lót”. – Nhưng ngay sau đó ông cảm nhận được bộ ngực mềm mại của Thư đang ở ngay mặt mình. Bỗng dương vật ông Lý ngỏng lên… Ông cảm thấy mình thật nhục nhã, mình là một kẻ cặn bã Trời sẽ tru đất sẽ diệt những kẻ có bản chất biến thái bệnh hoạn như ông… Vừa mới đây mới ăn năn xin lỗi con gái bây giờ lại bắt đầu có suy nghĩ vớ vẩn luôn được… Có khi nào sau khi xảy ra chuyện đó… Con quỷ trong tâm khảm ông Lý đã bị đánh thức… Một cảm giác hồi xuân dâng trào như cơn sóng thần không thể dập tắt…
-Bố cảm ơn con… Con thật là một cô gái bao dung… “sụt sịt”… cảm ơn con đã không ghét bỏ người bố này… Con nói đi… con thích gì… bố sẽ chiều con… bất kể là cái gì… -Ông Lý nắm vào hai vai của Thư và nhấc đầu ra khỏi ngực con bé rồi từ từ đỡ Thư ngồi lên giường… Mắt ông liếc xuống bộ ngực khá to của con bé rồi nhận ra hai đầu ti nó đang nổi lên trên lớp áo hai dây mỏng.
-Con không thích gì cả… con chỉ cần bố đừng suy nghĩ gì nhiều kẻo lại ảnh hưởng đến sức khỏe! –Thư ngồi lên giường nhíu lông mày lại nhìn gương mặt bê bết máu của bố. Nàng từ từ rút khăn giấy để thấm cho ông Lý. Thấy con gái ân cần chăm sóc mình như vậy ông Lý cảm thấy rất hạnh phúc. Ông cảm thấy đẻ con gái còn tuyệt hơn đẻ con trai gấp trăm nghìn lần.
-Áo con cũng dính nhiều máu quá… lát cởi ra bố đem đi giặt… -Nói xong ông Lý cũng rút khăn giấy và lau cho Thư khiến Thư khẽ rụt người lại… Lúc này ông mới nhận ra ông đã vô tình lau phần máu ở ngực con bé… cảm giác mềm mềm săn chắc khó tả. Sau đó cả hai bố con không nói gì… ông Lý vội vàng vứt chiếc khăn giấy xuống đất.
-Thôi! Con rửa mặt thay đồ đi rồi xuống ăn cơm nhé! Bố nấu xong cơm rồi, kẻo nguội! Mà con gái thích gì cứ nói với bố, bố sẽ đáp ứng hết mọi nguyện vọng của con… –Ông Lý đứng dậy mỉm cười và đi ra khỏi phòng… Ông thở phào nhẹ nhõm vì mâu thuẫn với con gái đã được giải quyết.
Thư ngồi trong phòng thở dài và ôm gối… Tâm trạng nàng phần nào cũng đã khá hơn lúc nãy rất nhiều nhưng vẫn có chút buồn man mác… Có lẽ vì gần đây cuộc sống của nàng bị đảo lộn quá nhiều… Một cô bé 16 tuổi đã trải qua một số chuyện khiến tâm lý bị tổn thương trầm trọng… những chuyện đó xảy ra vỏn vẹn chưa đầy một tuần… nàng bị sốc tâm lý và có lẽ chỉ thời gian mới có thể khiến nàng khá hơn…
Thư đứng dậy thay quần áo… Nàng cầm chiếc áo lót lá nhìn một lúc và vứt chúng vào tủ, sau đó nàng lấy một chiếc áo lót ren lên mặc… Sau chuyện đó… nàng cảm thấy mình không muốn mặc chiếc áo lót lá đó nữa Thực sự… chưa bao giờ Thư nghĩ mình và bố sẽ làm chuyện đó… Đây là chuyện cực kỳ sốc đối với nàng… Vấn đề xảy ra với Trung chưa là gì cả… Điều khiến Thư ủ rũ ngồi giam mình trong phòng cũng vì chuyện đó chứ không phải vì chia tay với Trung. Nàng chỉ đang cố an ủi bố nên mới nói vậy chứ Thư biết bố cũng không cố ý… Một phần cũng vì nàng là người tự nguyện… Và… Thư phải thừa nhận… chưa bao giờ trong cuộc đời nàng sướng đến mức đó… Tình dục… thăng hoa đến vậy sao?… Tại sao khi làm tình với Trung… Thư không hề có những cảm giác như vậy?… Thật là điên rồ khi ông ấy lại là bố đẻ mình… Thư bị sốc tâm lý… mông lung… lạc lõng giữa những mối tơ vò cảm xúc khó tả…
……….
… Đêm hôm đó…
-Bố ơi! Bố!… –Thư lò dò đi lên cầu thang…
________________________
Hết Chap 38 + 39.
