Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Hai cô con dâu và những ông cụ già

Chương 12



Chap 15 + 16: Bắt đầu cuộc sống với bố chồng

Uyên là một cô gái có cá tính mạnh mẽ, lòng tự trọng cao. Thời cấp ba là cái thời nghịc hơn ma quỷ… là cái thời nông nổi xích mích nhiều nhất trong cuộc đời mà nàng vẫn chưa bị ai đánh đến một cái… Ở nhà thì được bố cưng chiều như công chúa… Ấy vậy mà ngày hôm nay, cái tát đầu tiên đến từ người chồng mà nàng hết sức tôn trọng và thương yêu đã khiến nàng bị sốc nặng… Nhiều lúc nàng nghĩ muốn quay lại thời cấp ba, thời không phải suy nghĩ gì nhiều, chỉ có ăn học và đi bắt nạt người khác… Chứ không như bây giờ, lúc nào cũng phải nghĩ làm vợ thế nào cho đúng, hay làm con dâu thế nào cho tốt… thật sự quá mệt mỏi rồi…

Trong Uyên đang tồn tại một tính cách khá bảo thủ… đó chính là muốn trả thù đối phương bằng chính những cái thứ mà người ấy ghét… càng ghét nàng càng muốn tự gieo bản thân mình vào đó… Có lẽ bản tính này của nàng đã xuất hiện từ thời cấp ba… cái thời mà trái tim non trẻ đã bị tổn thương và xúc phạm… vì quá đỗi tức giận nên mới sinh ra cái nhược điểm lớn nhất này của nàng Không còn gì cay cú hơn khi bị người chồng chèn ép từ lâu bởi bản tính gia trưởng của anh ta, đỉnh điểm là cái tát trời giáng đó… đến Lực Hàn điên rồ như vậy còn chưa dám đánh Uyên… Uyên cau mày lại nước mắt chảy rất nhiều xuống má… “Mày chỉ xứng với lão ăn mày thôi” câu nói đó cứ vang vọng trong đầu Uyên… Trong giây phút tức giận và bốc đồng… nàng quyết định sẽ trả thù Phi bằng cách tự hạ thấp bản thân một cách nhục nhã nhất để hạ giận và cũng để gián tiếp làm Phi thấy nhục… Như anh ta nói… như anh ta muốn…

Uyên không nói gì, nàng đứng đó trầm ngâm một lúc rồi dùng chân đá nhẹ vào người lão ăn mày. Trong ngõ tối chỉ có ánh đèn của đèn flash điện thoại dõi vào lão, mập mờ đằng sau ánh sáng là một cơ thể cực phẩm ẩn sau chiếc váy ngủ mỏng tang màu trắng… Một cô gái 23 tuổi tràn đầy sức sống…. bộ ngực to tròn ẩn hiện sau lớp áo mỏng với đầu ti đang cương lên… Bộ mông cong sau chiếc váy ngắn quyến rũ… bên dưới là đôi chân dài thẳng tưng trắng mịn không chút vết nhỏ… ánh mắt của Uyên mở to đầy cảm xúc, cảm xúc cay cú xen lẫn với hồi hộp và có phần sợ hãi, đôi môi đỏ hé ra thở những hơi thở gấp gáp… “mình sẽ trả thù anh Phi bằng cách này sao?”

-Ai?… Ai đấy?…. –Lão ăn mày dụi mắt. Bị ánh đèn flash chiếu vào lão lờ mờ chỉ thấy một đôi chân rất dài và trắng đứng ở trước mặt mình… bên dưới đi một đôi dép bệt mũi nhọn màu xám có đính đá… Chói quá lão chẳng thể nhìn lên được, lúc này lão chỉ ngửi thấy phảng phất hương thơm dịu nhẹ của nước hoa và mùi thơm của da thịt con gái. Lão lấy một tay lên che mắt, dần dần mắt lão thích nghi được với ánh sáng… lão nheo mắt lại và bất ngờ khi đó là Uyên… Hàng trăm hàng vạn câu hỏi hiện lên trong đầu lão… tại sao con bé này lại ở đây? Nó ra đây làm gì chứ? mộng du chăng? Hay… đây là mơ…

-“Ực…” –Lão nuốt nước bọt một cái và tự tát vào mặt mình khi lão nhìn thấy bộ váy mà Uyên đang mặc… Mắt lão mở to mồm há hốc khi liếc lên nhìn thấy quần lót màu trắng của Uyên… nó thấp thoáng sau chiếc váy ngắn… Không biết do chân Uyên dài hay do lão ăn mày ngồi thấp quá mà lão nhìn thấy quần lót Uyên khá rõ. Mu bướm căng lên trong chiếc quần lót hình tam giác khiến lão ăn mày khó thở. “Ực… Bốp!” lão lại chẹp đôi môi khô khốc nuốt nước bọt và lại tát mình thêm một cái nữa để nếu như đây là mơ thì xin hãy đừng trêu đùa lão như vậy… Lão ăn mày nhìn chằm chằm vào cặp đùi và mu bướm của Uyên… khiến dương vật lão lớn nhanh như thổi nổi cộm trong chiếc quần bẩn thỉu rách rưới của lão.

Uyên đứng đó lạnh lùng nhìn lão ăn mày… nàng biết lão đang nhìn vào trong váy mình nhưng nàng vẫn mặc kệ vì nàng đang do dự điều gì đó… Lúc này chỉ thấy một mùi hôi thối bốc lên nhưng nàng không mấy bận tâm vì trong đầu nàng lúc này tràn ngập những hình ảnh vũ phu của chồng Những câu chửi rủa, lăng mạ sỉ nhục nàng… và cái tát trời giáng ấy… Uyên cau mày bậm môi nhìn xuống đũng quần lão ăn mày… nàng thấy rất rõ đũng quần lão đang nhô lên như có con gì chui ở trong đó vậy… Tuy đang rất ấm ức nhưng nàng vẫn có chút tò mò về cái thứ ở trong đó trông sẽ thế nào… Uyên liền tiến lên một bước.

-Ô!…ơ!… –Lão ăn mày ú ớ không nói được gì, lão sợ hãi lùi sát vào tường… Mùi hương của Uyên càng ngày càng thơm hơn khi nàng tiến lại gần lão. Như một giấc mơ vậy, lão ăn mày cứng họng, đôi mắt nhăn nheo thâm cuồng mở to, hàng lông mày cứng như lông nhím rướn lên… Lão đang chẳng hiểu chuyện gì… hành động này của Uyên làm lão sợ… Lão lùi kịch tường, hai tay chống xuống đất.

Bất chợt Uyên thả tự do chiếc điện thoại xuống đất, ánh đèn flash tự động tắt, lúc này chỉ còn đèn của màn hình điện thoại… Lão ăn mày run lên khi thấy Uyên ngồi xuống cạnh mình… vài giây sau đèn màn hình điện thoại cũng tắt, chỉ còn ánh đèn đường bên ngoài hắt vào con ngõ tối. Lão ăn mày lúc này chỉ thấy được một chút mờ mờ hoặc mùi thơm và hơi thở gấp của Uyên. Tim lão ăn mày đập thình thịch… lão không biết Uyên sẽ làm gì tiếp theo… Lão chỉ biết ngồi im nín thở. “Hmm…” Bỗng lão nghe thấy một tiếng thở dài của Uyên rồi mọi thứ lại im lặng tầm 3 giây…

-ÔI!!!! ối!!! … -Lão ăn mày giật mình… bất chợt lão bị Uyên tóm vào dương vật, tim lão đập mạnh như muốn vỡ tung. Theo phản xạ hai tay lão tóm vào bàn tay mịn màng của Uyên.

-Ông không muốn sao? đừng nói gì cả… ông chỉ cần ngồi im thôi… -Trong bóng tối phát ra một giọng nói ngọt như đường, trong như nước… hơi thở thơm tho phả thẳng vào mặt lão… khiến lão bất động như hóa đá.

Uyên từ từ nắm vào bàn tay nhăn nheo run như cầy sấy của lão ăn mày rồi gạt ra khiến lão lại chống tay xuống đất. Sau đó nàng nắm một cái cảm giác như cầm cái đèn pin lớn vậy, nó vừa cứng vừa to đại khủng bố… đến mức Uyên còn cảm thấy sợ vì kích thước này… “Hmmm…” Uyên thở dài để che đi sự bối rối của mình. Tim nàng đập càng lúc càng nhanh… mặc dù đây là hành động trả thù và nàng muốn cho Phi biết thế nào là tận cùng của nhục nhã và đau khổ… Nhưng Uyên cũng không thể phủ nhận vừa rồi nàng có bị lơ đãng một chút khi nắm vào thứ đó… thực sự nàng đang có cảm giác và cảm thấy hồi hộp hơn bao giờ hết… cơ thể bỗng râm ran khó tả, cảm xúc này đang dần lấn át sự tức giận của Uyên

-Cô….cô uống rượu ư? –Phảng phất trong hương thơm có cả mùi rượu nên lão ăn mày liền hỏi.

Uyên không nói gì, nàng nắm dương vật lão ăn mày và nắn vài cái để cảm nhận rõ hơn. Tầm vài giây sau nàng từ từ rờ hai tay lên cạp quần của lão ăn mày và kéo xuống… Lão ăn mày thấy vậy liền nhấc chiếc mông gầy gò bẩn thỉu của mình lên, trong nháy mắt chiếc quần của lão đã tụt xuống đầu gối khiến con cu khủng dài 25cm của lão bật ra ngoài. Uyên cảm thấy có mùi hôi thối bốc lên, tuy nàng cũng đã chuẩn bị cho tình huống này nhưng không ngờ nó lại hôi đến thế… nhưng lúc này nàng cũng mặc kệ, nàng sẽ cho chồng thấy hậu quả của việc bỏ rơi vợ suốt thời gian dài sẽ thế nào tự dưng Uyên nghĩ đến cả những sự ấm ức suốt thời gian qua của mình khi chồng nàng liên tục không làm tình mặc dù nàng đã chủ động rất nhiều lần…

Uyên cau mày đẩy nhẹ cho lão ăn mày dựa lưng vào tường và ra hiệu cho lão duỗi thẳng chân. Uyên túm vào váy như một phản xạ vô điều kiện và bước qua chân lão ăn mày… rồi từ từ quỳ gối xuống tấm bìa cát tông cũng là chiếc giường của lão… Lúc này trông Uyên như đang ngồi trên chân lão vậy… chiếc váy ngắn phủ xuống chạm nhẹ vào bắp chân lão.

-“Xoạc…” Uyên xé chiếc bao cao su lấy ở ngăn kéo phòng ngủ. Nàng đưa bàn tay mịn màng mát lạnh của mình cầm vào dương vật bẩn thỉu của lão ăn mày… bỗng thấy lão rùng mình một cái… “hừ hừ…” lão rên rỉ như người sắp chết lạnh. Trong cuộc đời lão, chưa bao giờ được ai nắm vào chim như vậy… đây là một cảm giác thăng hoa tột đỉnh của lão ăn mày, là cảm giác sung sướng nhất trong cuộc đời của lão… Như thể lão đã dành dụm toàn bộ sự may mắn của cả cuộc đời vào những năm tháng này vậy.

Cầm dương vật trong tay, lần đầu tiên Uyên cảm nhận được rõ ràng kích thước khủng của nó, không những to nó còn sần sùi, nong nóng cứng như thép nguội… thực sự rất khủng khiếp, nàng không thể tin được con cu dũng mãnh này lại là của một lão già bằng tuổi ông cố nhà mình. Hơi thở của Uyên dần gấp gáp và lúng túng khi lần đầu tiên trong cuộc đời nàng làm những hành động thế này… thực sự là một hành động liều lĩnh và điên rồ của một cô gái mới 23 tuổi xuân.

Uyên nhẹ nhàng lấy bao cao su đặt lên đầu dương vật lão, sau đó tuốt dần chiếc bao xuống dưới thân dương vật. “ờ….ờ….ờ….ờ…..” tuốt đến đâu lão ăn mày rùng mình đến đấy và rên như lão già sắp chết… Bỗng Uyên cảm giác có chút thích thú khi thấy phản ứng này của lão già ăn mày… Chiếc bao cao su giãn ra hết cỡ, Uyên kéo kịch kim xuống nhưng vẫn chỉ bọc được đến giữa chim lão… đây là chiếc bao cao su cỡ trung bình của chồng nàng. Chứng tỏ chim lão ăn mày to và dài hơn của Phi rất rất nhiều lần… Uyên nhẹ nhàng vuốt lại vài cái cho chắc chắn, sau đó nàng từ từ đứng dậy… Lúc này bên trong bóng tối, mắt của hai người bắt đầu thích nghi dần với điều kiện ánh sáng quanh đây nên có phần nhìn rõ hơn một chút… Lão ăn mày ngước lên nhìn, lão nhìn thấy rất rõ chiếc quần lót màu trắng của Uyên… dương vật lão cửng lên giật giật, chưa bao giờ lão được tuốt bao cao su vào chim thế này… Lão hồi hộp đến rụng cả tim… cảm giác khoan khoái hưng phấn tột độ chờ đợi hành động tiếp theo của Uyên…

Bỗng lão thấy Uyên đứng chụm hai đầu gối lại, nàng thò hai tay vào trong váy, và cúi người từ từ tụt dần chiếc quần lót xuống. Lão ăn mày trợn mắt nhìn chiếc quần lót từ từ bị kéo dần xuống làm lão như tắc thở Lão không dám nghĩ đây là sự thật, mồ hôi lão chảy ướt đẫm trán chảy xuống dưới cằm… mồm há ra khô khốc… Uyên túm váy phủ xuống khi chiếc quần lót tụt xuống dưới gót chân, sau đó nàng nhấc một chân lên để kéo hẳn quần lót ra ngoài, chiếc quần lót vướng vào chiếc dép khiến Uyên phải thả chiếc dép ra và đá một cái chiếc quần lót trắng rơi xuống cạnh cái điện thoại. Uyên lảo đảo chống tay vào tường và đi lại dép… Uyên đứng đó nhìn xuống cây hàng của lão ăn mày đang chỉa thẳng lên mặt mình… chân Uyên bủn rủn, nàng run lên vì kích cỡ khủng khiếp của dương vật, nàng vừa hồi hộp vừa tò mò… nàng không biết có thể làm chuyện đó được không, nó to thế kia… liệu có đút vào được?… cảm giác vừa sợ vừa dạo rực trong người… nàng không thể phủ nhận mình cũng có rất nhiều cảm giác… minh chứng cho điều đó là âm đạo nàng cũng chảy khá nhiều nước nhờn, đủ ướt để sẵn sàng làm chuyện đó….

Uyên đứng đó bậm môi suy nghĩ, lồng ngực nàng thở mạnh khiến bộ ngực thả rông nâng lên hạ xuống, mắt nhìn chằm chằm xuống chim lão ăn mày… “Thật là điên rồ…” Nghĩ xong nàng thở dài một cái và quyết định bước lên. Nàng túm lại váy và dạng chân ra từ từ ngồi xuống quỳ gối sát người lão ăn mày… Nàng phủ váy lên chim lão… lúc này dương vật lão ăn mày chỉ cách bướm Uyên tầm 05cm.

Nàng chống một bàn tay mình ra bức tường phía sau lão ăn mày… Ở khoảng cách gần thế này khiến bộ ngực to của Uyên đung đưa ngay trước mặt lão… mùi thơm da thịt của một cô gái mới 23 tuổi khiến lão càng phát dục mạnh… chưa hết, mái tóc dài của Uyên còn đang đung đưa mơn chớn cọ vào mặt lão… Lão ăn mày lúc này chỉ dám ngồi im như tượng. Tất cả mọi thứ đã vào vị trí, Uyên cúi đầu nhìn xuống dương vật lão và thở mạnh, nàng chưa hề làm gì mất sức nhưng áp lực từ tâm lý, áp lực từ mùi hôi thối đã khiến Uyên thở dốc, khiến nàng có chút đắn đo vì Uyên là một cô gái rất sạch sẽ… mùi hôi thối bốc lên từ chim lão khiến Uyên thấy khó chịu…

Nhưng… đã rất lâu rồi nàng chưa làm tình… đứng trước con cu khủng của lão ăn mày thực sự là một cám dỗ rất lớn đối với một cô gái không tỉnh táo như Uyên… biết rằng cảm giác sẽ rất sướng nếu như kích thước lớn thế kia… Nhưng… như thế này có phải hơi quá không… xung quanh nàng có biết bao nhiêu kẻ thèm muốn, chỉ cần nàng mở lời có khi cả dãy phố cả đoàn người xếp hàng đứng chờ để được làm tình với nàng… Nhưng tại sao nàng lại chọn lão ăn mày? Chắc chắn vì muốn trả thù người chồng hay ghen của mình… hoặc có lẽ vì lão không bao giờ có thể tiết lộ được bí mật này…? Tự nhiên Uyên cảm thấy mình có chút lợi dụng lão ta… nàng bậm môi lại lưỡng lự một h

-Hơ… hơ… hơ… –Uyên phải thở bằng mồm vì mùi hôi thối cộng với mùi cam của chiếc bao cao su quyện lại tạo nên một mùi thật kinh tởm… nhưng… phải thừa nhận sức mạnh từ con chym khủng kia đã phá vỡ mọi rào cản, mọi tiêu chuẩn của Uyên… Suy nghĩ một hồi lâu. Uyên cắn môi, chiếc đùi trắng như tuyết của nàng dần dần chuyển động, một tay nàng đưa xuống cầm dương vật lão ăn mày và từ từ chỉnh vào miệng âm đạo mình….

-Ưm!!! –Uyên khẽ rên, nàng cảm thấy bản thân mình quá nhạy cảm khi vừa cảm nhận được bao quy đầu của lão ăn mày chạm vào miệng bướm ẩm ướt của mình. Lão ăn mày rùng mình run lên khi đầu chym lão vừa chạm vào bướm Uyên cảm giác vừa mềm vừa ấm… Trong những giây phút này lão chẳng nghĩ được gì, chỉ biết mình sắp được làm chuyện đó ư? mặc dù qua một lớp bao cao su nhưng chưa gì lão đã thấy tê và rất sướng rồi…

Uyên cầm dương vật lão ăn mày di xung quanh âm hộ ẩm ướt của mình để làm quen… trước đây khi làm tình với Phi nàng cũng thấy anh ấy làm như vậy để cho dễ đút hơn… “Ahh…ưm~…” Cơ thể Uyên lúc này rất nhạy cảm, nàng không thể không phát ra những tiếng rên rỉ trong cổ họng. Uyên hé môi hôi đỏ của mình ra và từ từ chỉnh chim lão ăn mày ngắm ngay chính giữa và từ từ ngồi xuống.

-Ahgg!…. -Dương vật lão ăn mày bắt đầu ngập vào trong bướm Uyên, nó vừa đi vào được một chút thì Uyên dừng lại Nàng cảm thấy hơi đau, cảm giác nó sẽ không thể chui lọt được vào bên trong vì miệng âm đạo của Uyên khá nhỏ so với cái đầu khấc to như cái cối sắt của lão ăn mày. Lão ăn mày ôm ngực thở hổn hển, lão ngẩng đầu lên nhìn bộ ngực to tròn của Uyên… lão muốn sờ lắm nhưng lão không dám, lão chỉ dám phả những hơi thở của mình vào ngực Uyên và tưởng tượng như đang được úp mặt vào đó vậy… “Hờ…hờ…hờ….” lão hứng tình lắm rồi, lão vừa thở vừa lè lưỡi ra như muốn liếm vào cái hạt đậu đang lồi ra trước mắt mình… bên dưới Uyên vẫn đang nắm chặt dương vật lão nhấc hông rồi ngồi nhẹ xuống, mỗi lúc nàng cắm vào một chút để làm quen dần… Bỗng nàng cảm thấy trên ngực mình có một hơi nóng phả vào đầu ti mình… điều đó càng khiến nàng thêm hưng phấn.

-“Đã đút vào chưa?… sao cảm giác sướng quá?…” –Lão ăn mày nghĩ thầm và nhìn xuống bên dưới, cảm giác đầu khấc của lão đang được ôm chọn bởi một cái gì đó vừa nóng vừa nhờn khiến lão sướng đến phát điên, cảm giác như muốn xuất tinh luôn rồi…

Uyên nắm chặt chim lão ăn mày và tiếp tục cố gắng ngồi xuống… “Ahh….” Vẫn không được, mặc dù đã làm quen một lúc rồi nhưng vẫn chỉ đi vào được thêm một chút không đáng kể… nhưng đối với lão ăn mày thì cảm giác này thật sướng, sướng đến tê dại… lão cảm giác mình sắp xuất tinh rồi… nếu như bây giờ chỉ cần sóc vài cái lão sẽ xuất ngay lập tức…

Lão tham lam nhìn ngực Uyên và thổi những hơi thở nóng vào đó. Lão đang cố gắng rướn cổ lên và thè chiếc lưỡi dài đặc biệt của mình ra liếm liếm vào không trung… Càng lúc lão càng nứng mạnh và liều lĩnh hơn khi liếm dần đến ngực Uyên… lúc sau bỗng dưng lão liếm vào vải áo của Uyên và lướt qua đầu ti nàng… “Ahh!!!….” Uyên giật mình rên lên một tiếng, theo phản xạ người nàng rụt ra đằng sau vì buồn và buông tay khỏi chim lão ăn mày rồi ngồi thụp xuống… Chim lão ăn mày bị trượt ra khỏi bướm Uyên và bị nàng ngồi lên.

-Ah… -Uyên rên một tiếng, hai đầu ti nàng cứng đơ vừa buồn vừa tê, lúc này chắc hẳn nàng đang rất hưng phấn và cơ thể cực kỳ nhạy cảm. Thấy Uyên bị ngồi xuống lão ăn mày cũng theo phản xạ mà đỡ lấy mông của Uyên, hai bàn tay bẩn thỉu của lão bóp chặt mông Uyên và kéo lại như bản năng của thằng đàn ông.

-Ưm… -Bướm Uyên trượt trên dương vật lão ăn mày tầm ba lượt thì Uyên mới nhận ra và nàng giật mình đẩy đầu lão ăn mày đập “cộp” một cái vào tường giống hệt tình huống của Như. Sau đó nàng chống tay xuống đất để chuẩn bị đứng dậy thì không may trượt chân và ngã ngồi bệt ra đ

Một tay nàng chống xuống đất, một tay ôm vào bên ngực vừa bị lão liếm một cái, cảm giác vẫn còn rất tê… Lúc này nàng không để ý chiếc váy của mình đã bị tốc lên trên bụng để lộ ra phần eo con kiến cùng với vòng ba nẩy nở của mình, đôi chân dài trắng nõn nà dạng ra hình chữ M… Lão ăn mày trợn to mắt như con cú vọ nhìn vào vòng ba không mảnh vải của Uyên. Trong bóng tối lờ mờ lão vẫn nhìn thấy có một nhúm lông đen gọn gàng ở mu bướm như được cắt tỉa, vì hơi tối nên lão chỉ nhìn được có vậy.

Không thể chịu được nữa, lão ăn mày trợn mắt vùng dậy nắm vào chim thủ dâm ngay trước mặt Uyên… vừa sóc lão vừa nhìn chằm chằm vào bướm và đùi của Uyên. Uyên vẫn ngồi đó ngơ người ra nhìn lão ăn mày thủ dâm… nàng không hiểu sao mình lại để cho lão ta nhìn vào những nơi nhạy cảm của mình thế này Lão ăn mày sóc rất nhanh, mồm há hốc chảy ra những dòng nước rãi xuống bìa cát tông. Lão gầm gừ rên rỉ vài tiếng như con bò tót gọi bạn tình… Rất nhanh, lão gồng người mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào bướm Uyên và giật đít bắn một đống tinh trùng vào trong bao cao su. Uyên lúc này mới định thần lại, nàng nhíu lông mày phủ lại váy và ngồi dậy bịt mũi không nói năng gì… “thối quá” mùi thối của lão ăn mày càng lúc càng bốc lên nhiều… Uyên cau mày, nàng thực sự không thể chịu được cái mùi này nữa… Uyên cầm chiếc quần lót và điện thoại đứng dậy, nàng ôm ngực nhìn lão ăn mày tầm ba giây…

-Chuyện này…xin ông đừng nói cho ai… cháu xin lỗi…. –Uyên liếc nhìn lão ăn mày một cái rồi nàng lặng lẽ bước ra ngoài hướng về cổng nhà và thở hắt ra như thể bước ra nơi có không khí trong lành vậy… Lão ăn mày đờ đẫn nắm chim nhìn theo bóng Uyên đi khuất dần.

-Híc… híc…. *sụt sịt*…. –Uyên vừa đi vừa khóc, bỗng nàng cảm thấy sợ hãi. Trong một thoáng suy nghĩ, nàng không còn cảm thấy tức giận Phi nữa… có lẽ sự trả thù như vậy đã đủ. Nhưng… nếu như lúc đó nàng cố gắng đút vào không biết cảm giác sẽ thế nào… nhìn chim lão thực sự rất to, nó to khủng khiếp không thể nào diễn tả được… chưa bao giờ nàng thấy chim ai lại to đến vậy… Và nếu như lúc đó… lão ăn mày không toát lên những mùi hôi thối khó chịu thì có khi nàng đã cố gắng để nhét nó vào… bởi vì chưa bao giờ nàng cảm thấy tò mò đến vậy… cảm giác lúc ấy sẽ thế nào chứ?… Uyên bắt đầu hoài nghi về bản thân… nàng không hiểu tại sao mình lại điên rồ đến vậy.

Uyên ôm mặt đi vào trong nhà… nàng bước vào phòng tắm và lột sạch đồ để tắm thêm một lần n Đứng dưới vòi trầm ngâm suy nghĩ nàng không biết mình hành động như vậy có đúng không? Chuyện này thực sự xấu hổ và nhục nhã… nàng đã tự nhận thức được mình vừa gây ra một vấn đề hết sức nghiêm trọng nên thế không thể để ai biết kể cả cái Như. Nhưng dù sao nàng cũng cảm thấy rất hả dạ, một phần nào đó nàng đã trả thù được Phi dù chỉ trong tâm khảm của mình… Nhưng không có nghĩa nàng sẽ tha thứ hoàn toàn cho Phi, nếu dễ dàng tha thứ điều đó sẽ khiến Phi không nhận ra lỗi lầm thực sự của mình. Phụ nữ hiện đại phải tự đứng lên để bảo vệ chính mình, phải biết đòi quyền lợi cho mình và họ cũng xứng đáng được làm những điều mình thích….

“Chuyện gì vậy??? Chuyện gì sảy ra với con bé này vậy???… mà….sướng quá… “thứ đó” ấm như vậy sao? mềm như vậy sao? thật không thể tin nổi… cuối cùng thì thằng già này cũng được chạm vào “nó” rồi… khặc khặc…” –Uyên đi khuất để lại lão ăn mày ngơ ngác thất thần, đôi mắt già nua của lão mở to trợn lên nhìn vào bóng tối khi vẫn chưa tin vào sự thật vừa rồi, chưa bao giờ lão dám tưởng tượng đến chứ đừng nói chuyện này thực sự đã xảy ra… Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời lão biết thế nào là bướm, cũng là lần đầu tiên lão được nhìn một cơ thể đẹp đến vậy… chắc chắn đây sẽ là hình ảnh ấn tượng nhất trong cuộc đời lão, và lão sẽ không bao giờ quên…

Với một kẻ sống lâu nhiều kinh nghiệm như lão, lão đã nhận ra điều không bình thường ở gia đình này. Ngày hôm nay khi lão biết thế nào là bướm… trong lão đã nẩy sinh một khao khát mãnh liệt rằng sẽ được làm như vậy một lần nữa, lão rất tò mò muốn biết đút vào trong cái bướm nóng nhờn đó cảm giác sẽ ra sao… và lão ước sẽ được địt gái một lần trong đời trước khi lão rời xa cõi đời này… đó là ước nguyện cuối cùng của lão. Với một kẻ chẳng có gì để mất như lão ăn mày không biết lão sẽ có những mưu mô toan tính gì để có thể thực hiện được mơ ước cuối cùng của mình…

….

Vài ngày sau, Uyên không hề nói với Phi một lời nào, mặc dù Phi có bắt chuyện hay nịnh nọt như thế nào đi nữa nàng cũng không quan tâm. Không phải vì nàng vẫn còn tức Phi, nàng muốn để Phi hiểu rõ hành động đó của anh ta không phải chuyện cỏn con, không phải cứ xin lỗi là đư

-Uyên! Uyên! Uyên!… –Phi vừa gọi vừa đuổi theo Uyên lên trên tầng.

-Uyên! Chúng mình cần nói chuyện. –Phi cầm tay Uyên kéo lại. Uyên cau mày phụng phịu vùng vằng giật tay ra không nói gì và đi thẳng vào trong phòng ngủ của hai vợ chồng.

-Ngày mai anh đi công tác rồi! –Phi đứng chống nạnh giữa phòng nói. Uyên ngồi xuống giường mặt bắt đầu xị ra khi nghe Phi nói vậy. Phi thở dài đi ra ngồi cạnh và nắm vào hai bên vai vợ.

-Trước khi đi, anh phải nói với em một chuyện… –Mặt Phi trầm ngâm.

-Chuyện gì? – Cuối cùng Uyên cũng chịu mở miệng nói, nhưng nàng nói rất chống không cùng với gương mặt lạnh như tiền. Bình thường một người gia trưởng như Phi sẽ không cho phép vợ mình ăn nói như vậy, nhưng lúc này đang dỗ dành nên anh đành phải xuống nước.

-Anh…anh muốn xin lỗi em chuyện đêm hôm trước! Anh sai rồi… Anh… đã quá say xỉn, anh đã mất nhân tính… cũng chỉ vì…Anh quá yêu em… anh sợ mất em…. –Phi nói và ôm vào eo vợ.

-Hmm… –Uyên không nói gì mặt nàng vẫn tỏ ra không vui.

-Và… anh…muốn nói với em một chuyện này…. –Thấy Uyên không chuyển biến thái độ khi biết tin anh sắp đi công tác, là một nhà kinh doanh Phi liền thay đổi chiến lược, anh đành phải hạ thấp mình để nói ra bí mật… có lẽ chỉ còn điều ấy mới có thể xoay chuyển được tình thế lúc này.

-Anh… anh bị liệt dương…. –Phi buông tay ra chống xuống đùi, mặt cúi gằm. Anh tính sẽ giấu vợ chuyện này để tự mình chạy chữa nhưng đến nước này rồi, đành phải nói ra để cầu xin sự tha thứ từ

-Hả!!!!!… -Uyên quay lại mắt tròn xoe nhìn Phi.

-Là sao….anh Phi… anh nói gì….? –Quá bất ngờ với tin Phi vừa nói, Uyên vừa ngạc nhiên vừa lo lắng.

-Anh đã lâu rồi… không còn cảm giác… dù có chuẩn bị tâm lý như thế nào đi nữa, “nó” vẫn không cương lên được…. –Phi cúi gằm mặt.

-Anh đi khám chưa? –Uyên lo lắng quay sang Phi.

-Rồi! bác sỹ bảo anh bị dối loạn cương dương, không hẳn là liệt…

-Vậy… có nghĩa vẫn chữa được đúng không anh? –Uyên nhíu mày vào đôi mắt rơm rớm đỏ. Lúc này nàng mới ngộ ra mình đã hiểu lầm chồng bấy lâu nay… nàng không hề biết bệnh tình của Phi lại ra nông nỗi này.

-Anh không biết… anh đã thử uống nhiều loại thuốc rồi, nhưng vẫn không có tác dụng. –Phi luôn để thuốc ở công ty và dấu Uyên những loại thuốc anh uống.

-Sao anh không nói cho em biết… sao anh lại dấu em??? –Uyên cao giọng trách móc. Phi vẫn không nói gì, mặt cúi gằm.

-Em còn tưởng anh có người khác cơ… bao nhiêu lâu rồi không động vào người ta cũng phải nói cho người ta biết chứ!!! anh tệ lắm…. –Uyên rưng rưng nước mắt đánh “tét” vào vai Phi một cái. Phi nhắm tịt mắt không nói gì…

-Hừ!… Tệ! –Uyên dùng lực hai tay đẩy vào vai Phi làm anh tí thì đổ xuống giường… Phi loạng choạng lấy lại thăng bằng nắm chặt tay Uyên.

-Thôi!… Anh… đừng lo, đến nước này chúng mình sẽ cùng nhau giúp anh chữa bệnh. –Mắt Uyên đỏ hoe, nàng cảm thấy mình thật vô tâm và ích kỷ, nàng đã không chú ý tới Phi suốt thời gian dài mà chỉ để ý đến cảm nhận của bản thân. Uyên nhẹ nhàng dang tay ra ôm tấm lưng to lớn của Phi và dựa mặt vào đó. Tuy phải nhịn nhục để nói vấn đề tế nhị ra với vợ nhưng đổi lại anh và Uyên đã làm lành và thấu hiểu nhau h

Thấy Uyên đã nguôi giận, Phi quay người lại mặt buồn thiu nhìn Uyên, hai ánh mắt nhìn nhau một lúc. Phi ngồi dịch sát vào vợ và trao cho nàng những nụ hôn thương cảm, rồi tự động cả hai người ngã xuống giường… ôm hôn nhau tầm 1 phút… Uyên bắt đầu có cảm giác, nước nhờn của nàng lại chảy ra… nàng thò tay xuống luồn vào trong đũng quần của Phi nhưng không thấy có phản ứng gì… bình thường ngày xưa chỉ cần hôi môi Phi đã cứng đơ lên rồi… nhưng đúng như Phi nói, con cu của anh ta vẫn mềm oặt thậm chí còn đang sun vào. Uyên mím môi nhíu mày lại khẽ nhìn xuống dưới rồi nhìn vào mắt Phi…

-Anh xin lỗi… -Phi xấu hổ, anh dụi đầu vào bộ ngực to của Uyên.

-Em không trách anh đâu… nhưng từ lần sau anh đừng đối xử với em như vậy nhé. –Uyên ôm đầu Phi như ôm đứa trẻ.

-Anh sợ mất em lắm… -Phi luôn tay ra sau lưng Uyên ôm chặt.

-Anh hâm à… anh nghĩ em là người thế nào? –Uyên dơ tay gõ “cóc” vào đầu Phi một cái.

-Nhưng…. rất lâu rồi… anh không làm tốt nghĩa vụ cơ bản của một người chồng, liệu em có chán ghét anh không?…

-Em đã bảo không sao mà, Anh đừng lo!! Quan trọng bây giờ mình phải tìm cách chữa căn bệnh này cho anh đã và sau đó mình sinh con… sinh hẳn cho anh hai đứa nha hihi. –Uyên cười và nói về tương lai cũng khiến Phi cảm thấy yên tâm nhẹ lòng hơn.

Uyên ôm Phi và mím môi lại nhìn vào khoảng không vô định… Nàng nghĩ đến chuyện nàng với lão ăn mày hôm đó Lúc đó thực sự nàng đã rất điên rồ và nông nổi. Ở cái tuổi 23 thực sự quá ương bướng, nàng đã vô tình gây ra một lỗi lầm nghiêm trọng… nếu để Phi biết chắc chắn nàng sẽ rất nhục nhã và anh ấy sẽ đuổi nàng ra khỏi nhà mất. Nghĩ vậy mặt Uyên đỏ ửng lên vì xấu hổ, lương tâm nàng cắn dứt… Nhưng… chuyện đã rồi… bây giờ thời gian cũng không quay trở lại được, nàng chỉ có thể dấu kín nó… tự kiểm điểm ban thân mình và đề phòng mọi việc có thể xảy ra.

-Ơ! Mà ngày mai anh đi mấy giờ.

-Tầm trưa mai! Anh với chú Ninh sẽ bay sang Nairobi (Thủ đô của Kenya Châu Phi), ở nhà em và Như nhớ để ý bố nhé, bố già rồi lắm bệnh lắm tật… có gì cứ gọi cho anh hoặc chú Ninh. –Phi buông tay ra và từ từ ngồi dậy.

-Vâng! Anh cứ yên tâm đi công tác, còn có bố Lý sẽ sang chơi với bố Lưu nữa, anh đừng lo. –Uyên ngồi dậy ôm Phi từ đằng sau.

-Uh! Cảm ơn em… lần này nhất định bọn anh sẽ xin được giấy phép để khai thác thêm một mỏ bên đó nữa… Nếu thành công thì đây sẽ là bước tiến lớn của công ty mình. –Chuyến đi lần này Phi đã hạ quyết tâm lấy được giấy phép khai thác mỏ bên Kenya. Chuyến công tác lần này rất quan trọng, anh và Ninh đã chuẩn bị cả năm trời cho dự án này, nhất định phải thành công không được phép thất bại.

-Vậy…anh đi có lâu không?

-Tùy theo công việc, nhưng anh nghĩ nó không dưới một tháng đâu… có thể lâu hơn… vì bọn anh phải khảo sát nữa… không đơn giản là thời gian…

-Hả? hơn 1 tháng??? –Uyên nhíu mày lại mặt buồn thiu.

-Nghĩ thì lâu nhưng sẽ nhanh thôi! Anh sẽ cố gắng về sớm nhất có thể! Em yên tâm! –Phi đưa tay lên ôm vào hai bên má Uyên và hôn nhẹ vào trán nàng. Cuối cùng thì Phi cũng thành công trong “dự án” dỗ dành vợ… Lúc này Phi đã hoàn tất mọi việc… tâm lý anh hoàn toàn thoải mái để chuẩn bị cho chuyến công tác xa nhà lâu ngày.

Chiếc xe Range Rover màu đỏ lăn bánh thẳng tiến tới cảng hàng không quốc tế Nội Bài. Lúc này là 7h sáng. Phi và Ninh phải ra sân bay trước 2 tiếng để chuẩn bị thủ tục bay sang Châu Phi. Bốn chiếc vali to đùng được kéo đằng sau, Uyên và Như đều dựa vào vai chồng đi từ từ trên khu sảnh rộng lớn của sân bay như không muốn có cuộc chia ly. Ông Lưu ở đằng xa châm điếu thuốc đăm chiêu nhìn ra ngoài. Hôm nay Phi và Ninh đều mặc quần bò áo phông và đi giày thể thao, còn Uyên và Như mặc hai bộ váy dài qua đầu gối giống nhau nhưng khác màu, với chiều cao lý tưởng, gu ăn mặc hiện đại, sang trọng, nên đi đến đâu mọi người cũng phải ngước nhìn, trông hai đôi họ thật giống những diễn viên chính trong phim ngôn tình Hàn Quốc.

-Em nhớ lời anh dặn rồi chứ. –Phi nắm tay và nhìn vào mắt Uyên.

-Vâng! Anh cứ yên tâm công tác, ở nhà có em và Như rồi… bọn em sẽ chú ý đến bố… –Uyên đặt tay lên ngực Phi, mắt chăm chú nhìn vào cổ áo.

-Mà… Sang bên đó anh léng phéng với con nào thì đừng trách em! –Uyên ngẩng mặt lên cau mày mím môi và đưa một ngón tay dí vào ngực Phi. Mặc dù nàng biết tính Phi sẽ không phải loại chăng hoa nhưng nàng vẫn phải nhắc nhở chồng như một sự quan tâm.

-Ha ha ha!!! Uyên lo gì, bên đấy không có mỹ nhân đâu mà phải lo ha ha…. –Ninh vừa cười vừa nói.

-Ai mà biết được! Ở đâu mà chả có mỹ nhân chứ! –Uyên quay sang bĩu môi với Ninh.

-Hihi… -Như không nói gì, nàng dựa đầu vào vai Ninh mỉm cười nhìn mọi người nói chuyện.

-Anh Ninh… -Giọng Như nhỏ nhẹ.

-Ơi!

-Bay tận 9 tiếng… Anh cầm theo cái gối không sẽ rất mỏi cổ đó. –Nói xong Như mở túi xách đưa cho Ninh 1 cái gối ôm cổ và đưa 1 cái cho Phi. Ninh rất vui và cảm thấy hạnh phúc khi vợ mình là một người rất chu đáo, anh mỉm cười cảm ơn vợ và hôn vào trán nàng.

-Nếu nhớ anh quá thì em sẽ làm thế nào. –Ninh nhìn Như cười, nụ cười có chút biến thái.

-Nhớ thì em gọi điện cho anh… –Như ngây thơ không hiểu ý Ninh.

-Nhớ daddy mà… cái kia kìa he he…

-Eo! Anh biến thái… –Như xấu hổ nhìn mọi người xem có ai nghe thấy câu đó không, mặt nàng đỏ lên nhanh chóng và cấu nhẹ vào người Ninh.

Tầm 30 phút sau… Bốn người họ trao cho nhau những lời yêu thương, lời dặn dò cùng với những cái ôm tình cảm. Cuối cùng thì thời khắc chia tay đã đến, thủ tục đã làm xong, Uyên và Như đứng vẫy tay chào tạm biệt chồng của mình, hình bóng của Phi và Ninh dần biến mất theo đoàn người đông đúc. Lúc này khóe mắt Như bắt đầu đỏ lên rơm rớm… nàng buồn và nhớ chồng lắm, nàng đã nhịn từ nãy nhưng không dám thể hiện ra sợ Ninh không yên tâm mà đi công tác. Uyên cũng vậy, nàng rất buồn và nhớ chồng, nhưng nàng có phần mạnh mẽ hơn em gái, chả nhẽ nàng lại khóc nữa thì nhìn hai chị em kỳ cục lắm. Tầm 30 phút sau, chiếc máy bay mang số hiệu HXZ 667 đã cất cánh hướng thẳng tới thủ đô Nairobi của Kenya, nhìn chiếc máy bay khuất vào làn mây, hai chị em mới chịu về.

Trên chuyến bay HXZ 667…

-Sao rồi, chú Ninh đã nhớ nhà rồi hả? –Thấy mặt Ninh buồn thiu nhìn ra ngoài cửa sổ Phi liền hỏi.

-Nhớ chứ anh… –Ninh gục đầu vào cửa sổ ngắm nhìn trời mây phía bên ngoài. Phi mỉm cười, anh lấy laptop từ trong túi ra định tranh thủ làm việc thì bất chợt nhớ tới một việc cần tâm sự. Thời điểm này khá hợp lý để nói ra.

-Chú Ninh này!

-Vâng! sao thế anh.

-Tối qua anh đã nói cho Uyên bí mật đó của anh rồi!

-Vậy Uyên có nói gì không anh? –Ninh quay sang ngạc nhiên vì đây vốn là bí mật của Phỉ, chỉ có hai anh em mới biết.

-Cô ấy khá sửng sốt đấy, nhưng lúc sau thì hết tức anh hẳn…. Haizzz –Phi ngửa đầu lên trần máy bay thờ dài.

-Là vụ cãi nhau đêm hôm trước hả anh?. –Ninh tò mò không biết lầm lỗi gì mà khiến anh mình phải nói ra bí mật đó.

-Uh! Cũng tại anh… Có lẽ cô ấy đã chịu thiệt suốt thời gian qua. –Phi ôm mặt vuột một cái tỏ rõ sự bất l

-Theo em thì anh nên nói chuyện đó với Uyên từ lâu rồi, đã là vợ chồng thì không nên dấu nhau đâu anh ạ.

-Uh! Nhưng điều quan trọng là… anh muốn hỏi chú xem, chú có lo lắng gì không? –Phi nhìn thẳng vào mắt Ninh. Phải mất một lúc Ninh mới hiểu Phi muốn nói về điều gì.

-Haizzz… Thực ra, cũng có lo đấy, mình xa nhà lâu ngày như vậy… con người mà anh, đều phải có nhu cầu. Em thì không sao… Nhưng anh đã lâu rồi đấy… -Ninh nhìn Phi cười.

-Anh cũng lo chứ, chú tưởng anh chú không biết lo về chuyện đó chắc. –Phi lại thở dài, cả hai anh em đều không nói gì trong vài phút. Ninh liếc sang anh mình, hóa ra một con người cục cằn gia trưởng như Phi cũng có nhiều nỗi niềm như vậy.

-Mà thôi! suy nghĩ nhiều chỉ khiến con người ta sinh ra ảo tưởng! Chuyến đi này, anh em mình nhất định phải thành công, không có thời gian cho những suy nghĩ vớ vẩn đâu! Đã là vợ chồng thì phải tin tưởng lẫn nhau! –Phi vắt tay lên trán nói.

-Có anh hay ghen mới suy nghĩ linh tinh thôi! Chứ em thì thoải mái, em tin vợ em lắm, cô ấy tuy trẻ tuổi nhưng chưa bao giờ em thấy có tình ý gì với ai… suốt ngày loanh quanh trong nhà với đi học thôi mà anh… –Ninh nói vậy thôi chứ anh cũng rất lo lắng khi mình đi xa, vợ anh lại rất xinh đẹp, còn đang là sinh viên, không thể tránh khỏi những lúc con gái yếu lòng được.

Ninh không biết bao lâu mới được trở về Việt Nam để che chở nàng, tuy nói Phi là người hay suy nghĩ vớ vẩn nhưng chính bản thân anh đôi lúc cũng hay tưởng tượng lắm. Đối với Ninh, Như còn hơn cả một gia tài, anh yêu Như hơn mọi thứ mà anh có được lúc này, điều anh sợ nhất khi đi xa đó chính là Như. Anh rất hiểu tính vợ mình, cô ấy hiền lành, dễ thương lại rất xinh đẹp… Điều đó khiến cô ấy dễ bị lợi dụng.

Còn một điều khiến anh lo lắng hơn cả đó chính là nhu cầu của vợ anh… Tuy cô ấy không bao giờ thể hiện ra ngoài Ninh rất rõ những vấn đề đó. Đã yêu nàng từ năm mới học cấp 3, đã nhiều lần làm tình cũng Như và Ninh luôn nhận ra thẳm sâu trong con người ngoan ngoãn đáng yêu đó là một cô bé có nhu cầu rất cao, cứ lần nào lâu lâu không làm tình là cô ấy lại phụng phịu mè nheo các thứ. Có lẽ chính Như còn không nhận ra sự thật đó… Chỉ đến lúc làm tình xong cô ấy mới đỡ ương bướng và tung tăng trở lại Và mỗi lần làm tình cô ấy cứ như một người khác vậy, chủ động nhiều hơn không giống một cô gái nhút nhát ngoan ngoãn hàng ngày… Nhưng Ninh biết… phải yêu và đã quá quen thuộc với anh rồi nên Như mới có những phản ứng hành động nóng bỏng như vậy trong chuyện tình dục. Vì được hưởng những đặc ân đó từ Như nên Ninh hiểu mình luôn là một người có vị trí đặc biệt trong trái tim nàng. Và anh không muốn chia sẻ điều đó cho bất cứ ai.

Thấy Ninh trầm ngâm không nói gì nữa, Phi lẳng lặng lấy chiếc laptop ra làm việc. Chiếc máy bay dần dần rời khỏi lãnh thổ Việt Nam, mang theo bao nhiêu suy tư, nỗi nhớ và lo âu….

Cả ngày hôm đó, sinh hoạt của ba người ông Lưu, Uyên và Như có chút ngại ngùng, vì lúc này trong nhà chỉ còn ba bố con… Cả hai chị em không còn tự nhiên như lúc có Phi và Ninh ở nhà, đây là lần đầu tiên chồng các nàng đi công tác xa từ khi hai chị em về làm dâu.

-“Cộc cộc cộc” Chị Uyên ơi… -Như đứng ngoài cửa phòng Uyên gõ cửa.

-“Cạch!” Như à! Chị cũng đang định gọi mày sang đây ngủ với chị. –Uyên mở cửa ra cười rất tươi.

-Uầy! Thế đúng ý em quá hihi. –Như nhanh nhảu chui vào phòng Uyên.

-Phòng thơm nha. –Như đi quanh phòng ngó khắp nơi và lục lọi ngăn kéo của chị. Bình thường Như chẳng bao giờ vào phòng của anh chị, hôm nay nàng như một đứa trẻ con được đi khám phá vậy.

-Mày nghĩ chị bẩn lắm à mà “phòng thơm nha” –Uyên đứng khoanh tay nhìn cái tướng vui vẻ của em mình.

-Hì hì… -Như trèo lên giường, đắp chăn chân duỗi thẳng nhìn lên trần nhà cười mỉm, Uyên bật đèn ngủ rồi leo lên giường nằm cạnh Như.

-Gì mà vui thế, trước khi đi chắc lão Ninh lại cho lên mây rồi chứ gì. –Uyên nhìn Như bĩu môi.

-Hừ! chị đừng nhắc nữa, lão ấy đêm qua cứ cặm cụi làm cái gì ở máy tính ấy, rồi lên giường thì ngủ như chết. –Như cau mày.

-Hơ hơ… Chị tưởng hai vợ chồng mày phải mây mưa đến sáng chứ.

-Mây mưa thì đã tốt nha! Thế còn chị? –Như quay người chống tay vào đầu nhìn chị.

-Cũng không luôn! Suốt ngày công việc thôi… –Uyên không dám tâm sự với Như chuyện chồng mình bị bệnh, nàng rất hiểu tính Phi, vì gia trưởng nên những vấn đề đó rất tế nhị. Uyên luôn phải cẩn trọng trong lời nói của mình.

-Haizz chán nhờ… mà anh Ninh không ở nhà em không quen mấy… cứ ngại ngại ấy…–Như chui đầu vào chăn.

-Dần khác quen thôi… hay để chị bảo bố Lưu đưa mày về nhà bố Lý ở nhé. –Uyên dí tay vào đầu Như… Thực ra nàng cũng muốn về nhà bố đẻ vì lâu rồi chưa về thăm gia đình, mặc dù nhà ông Lý cách đó có hai quận.

-Thui!!! Anh Ninh sẽ mắng em mất!! Trước khi đi anh ấy dặn đi dặn lại phải chăm sóc bố vì bố già rồi… mà bây giờ về nhà anh ấy giận em ngay, còn không làm được việc ý…

-Chị đùa mày thôi! Ông Phi cũng nói y hệt… mà… sao nóng thể nhỉ. –Uyên kéo chăn đắp xuống dưới bụng, nàng cầm điều khiển điều hòa bấm “tít tít tít” để giảm nhiệt độ xuống.

-Hì hì…. –Như nhìn chằm chằm vào ngực chị rồi cười tủm tỉm.

-Gì thế con này? –Thấy Như có ý đồ Uyên quay mặt sang lườm.

-To à nhà! Dạo này ti chị to ra nhiều đó… Hì hì…. –Như lấy một ngón tay chọc chọc vào chiếc áo ngủ mỏng của Uyên khiến ngực bị lõm vào trong trông rất mềm và đàn hồi.

-To làm sao bằng mày được… -Uyên cười mỉm, thấy em gái khen ngực to Uyên thích lắm, vì thực ra gần đây nàng thường xuyên massage ngực mình lúc tắm, đó là bài tập giúp ngực to tròn và không bị xệ.

-Cũng gần bằng em rồi… –Như đưa hẳn một tay lên bóp một bên ngực của chị… bóp bóp vài cái rồi đưa tay sang ngực mình ướm thử.

-Mày bóp nhẹ thôi!… A! cái con này! Mày bóp vào đâu đấy! –Bị Như bóp ngực và vô tình ngón tay của Như lướt qua đầu ti khiến Uyên giật mình. Vì nàng khá nhậy cảm nên rùng mình một cái… đầu ti nổi cứng đơ sau lớp áo ngủ. Không chịu thua, Uyên thò hai tay sang bóp ngực em gái mình trả đũa.

-AAAAA haha ha ha!!!! Đừng! chị Uyên! em buồn!!!! ha ha ha!!! –Hai chị em cười phá lên lăn lộn trên giườ

-“Cộc cộc cộc” Các con ơi! Khuya rồi đi ngủ đi! –Một lúc sau có tiếng gõ cửa, là giọng của ông Lưu ở phía ngoài.

-Hihi… Suỵt! –Uyên đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu. Như không nói gì chỉ mỉm cười gật đầu. Hai chị em nằm xuống cười tủm tỉm… Một lúc sau mới chịu đi ngủ. Uyên vuốt tóc mình ra đằng sau, nàng cảm thấy cơ thể mình càng ngày càng nhạy cảm, vừa rồi bị cái Như lỡ sờ vào đầu ti mà cũng có cảm giác nữa… thực sự quá xấu hổ mà… Tất cả tại anh căn bệnh đó của Phi khiến nàng lâu rồi chưa được thỏa mãn… càng lúc sự khó chịu và ngứa ngáy của cơ thể Uyên càng lớn dần.

Ngày hôm sau lên công ty. Như mọi lần Uyên mặc một chiếc áo sơ mi và váy công sở ôm sát vào mông, nàng dạo bước ở sảnh công ty như người mẫu. Vừa đi đến cửa thang máy thì nhìn thấy xa xa bóng lưng quen thuộc… Uyên cau mày đi tới và cuộn tròn quyển sách lại đập “BỘP!” một cái.

-Au ui!! –Lý mập ôm đâu quay lại nhăn mặt, sau đó mặt nó nở bung ra khi thấy người đó là Uyên.

-Au ui cái gì? Tôi hỏi tội ông đây! Hôm đi ăn cơm lớp sao ông lại đưa tôi về? Làm chồng tôi ghen dã man đấy! –Uyên cau mày định dơ quyển sách đánh thêm cho cái nữa.

-Tớ… tớ không nhớ nữa… lúc đó tớ cũng say rồi… mà lớp mình có ai đưa câu về được đâu… -Lý mập ôm đầu thanh minh.

-Tạm tha cho ông! Lần sau tôi chắp tay lậy ông xin đừng đưa tôi về như thế… Gia đình tan vỡ đó!!! –Uyên thở dài với những hành động ngu xuẩn của Lý mập. Trước đây thì không nói nhưng bây giờ nàng có gia đình rồi, sự đeo bám đó chỉ khiến mọi chuyện thêm phức tạp.

-Hề hề tớ nhớ, tớ xin rút kinh nghiệm… Mà… hôm nay sao cậu đi làm muộn thế? –Lý mập nói xong câu đó thì Uyên quay mặt và đi ra thang máy. Nàng cau mày nhìn Lý mập ra hiệu cho nó đừng đi theo nàng nữa… Nhưng nó vẫn lẽo đẽo đi sau…. Đã vậy, bước vào trong thang máy lại chỉ có hai người… Uyên lại càng thấy mệt mỏi, nàng đang đứng trước Lý mập và lúc sau cảm thấy có gì đó không đúng. Uyên bất ngờ quay lại thì y như rằng thằng Lý mập đang dơ điện thoại lên chụp mông nàng.

-Này!! Ông làm cái trò gì thế? sao ông vẫn bệnh hoạn y như xưa vậy? lớn rồi đó đừng làm mấy trò biến thái nữa đi Lý!! –Uyên nhíu lông mày lại vừa nói vừa giật máy của Lý mập… Y như rằng trong máy Lý mập là hình ảnh mông và đùi nàng… Mặc dù Uyên đang mặc váy công sở nhưng nhìn kỹ thì mông nàng thực sự rất cong…

Uyên hơi đỏ mặt và lườm thằng Lý mập… cái điệu bộ cười cợt rồi gãi đầu gãi tai của nó càng làm Uyên thấy khó chịu. Nhưng rồi nàng vẫn phải trả lại điện thoại cho nó… vì biết tính nó nên cũng không thấy bất ngờ là mấy nhưng Uyên vẫn thấy kinh tởm bắt nó đứng lên trước mình… Thấy cái dáng khúm núm sợ sệt của nó Uyên thấy vừa thương vừa buồn cười… Nếu là thời cấp ba chắc nàng sẽ đập nó nhừ tử rồi… nó vẫn là thằng béo bốn mắt bệnh hoạn như ngày nào… chả lẽ nó lại mang ảnh đó về để quay tay sao… nhìn mông mình mà nó cũng xuất được ra sao… đúng là một tên bệnh hoạn thất bại mà… “Tính toong!!” Thang máy mở ra… Uyên đi vội về phòng mình… Ngồi xuống ghế, Uyên thở mạnh vì hồi hộp, nàng cũng không hiểu sao lại như vậy nữa… chả lẽ thằng Lý mập chụp mông nàng lại khiến nàng thấy xấu hổ đến thế sao… thật hoang đường… cảm giác gì đây… Uyên lại vuốt tóc ra sau với gương mặt đỏ ửng xinh như búp bê…

Cùng sáng hôm ấy… Như dậy khá muộn. Nàng vừa gặm cái bánh mỳ ở mồm vừa khoác cặp chạy ra ngoài cổng… Lúc này đã là 7h40 mà tiết đầu của nàng sẽ bắt đầu lúc 8h00. Ở Hà Nội nếu di chuyển bằng ô tô thời điểm này chắc chắn sẽ bị kẹt cứng ở đâu đó. Đó cũng chính là một trong những lý do Như chẳng bao giờ đi ô tô của mình đi học, nếu như dậy sớm nàng cũng chỉ đi taxi hoặc Grap là cùng… Nhưng hôm nay chẳng hiểu sao chị nàng lại không gọi nàng dậy… Như cau mày vừa đi ra ngoài khóa cổng vừa lẩm bẩm trách chị mình.

Như cầm chiếc điện thoại gọi Grap mà trên app lại đang bảo trì 15p thật là đen cùng đường… Nếu như hôm nay nàng đi học muộn sẽ bị ảnh hưởng đến thi đua cả năm của mình. Như luống cuống chạy ra đầu phố, bộ ngực to nẩy tưng tưng trong chiếc áo sơ mi.

-Xe ôm không cháu? –Chạy ra đầu ngõ Như gặp mấy chú xe ôm đang tụ tập với nhau, người ngồi người nằm ra yên xe đọc báo.

-Dạ cháu có ạ! –Không còn cách nào khác, lúc này nàng chỉ có thể đi xe ôm. Vì một phần xe ôm cũng dễ luồn lách.

-Thế cháu đi đâu cháu gái! –Một ông chú đứng lên hỏi.

-Cháu lên Kim Mã ạ, trường RMIT chỗ Daewoo ý ạ! 8h cháu phải vào lớp rồi, chú có đưa cháu đến đó trước 8h được không ạ? –Như vội lắm rồi nàng đang rất lo lắng vì chỗ này cách khá xa trường nàng. Lúc nào cũng phải đi 30p mới tới.

-Ui dời ơi!! mày đánh đố chú rồi! lên đấy giờ này có mà tắc vỡ mồm làm sao kịp 8h được! –Mấy ông xe ôm ồ lên với nhau khẳng định không đến được đó trước 8h.

-Các chú giúp cháu được không ạ? cháu sẽ gửi thêm tiền ạ! –Như nhíu lông mày lại, mặc dù đứng trước một cực phẩm nhan sắc nhưng mấy ông chú xe ôm cũng không thể giúp được.

-Tiền không phải vấn đề, vấn đề là mấy ông này không đi lên đó trước 8h được! không mày ra hỏi ông già kia kìa! NÀY! Lão Lú ơi! dậy đi có khách này! –Ông xe ôm gọi với ra xa chỗ bóng cây có một chiếc xe dream cũ cùng một người đàn ông có vẻ khá già đang nằm úp tờ báo lên mặt n

-Không đi đâu! –Lão Lú vẫy cánh tay giọng ngái ngủ.

-Đấy! mày ra thuyết phục lão ta thì may ra đi được, hôm qua vừa đánh bạc chắc lão đang ngủ. Khổ cái ở đây chỉ có lão này mới đáp ứng được yêu cầu đó thôi! –Ông xe ôm lắc đầu ngồi xuống chiếc ghế nhựa. Người ông vừa chỉ cho Như là ông Lú một xe ôm lâu đời nhất nhì đất Hà Thành, lão ta được mệnh danh là bản đồ sống Hà Nội, không một ngóc ngách nào là lão không biết, thời trẻ cũng đam mê tốc độ, nên trình độ lái xe lượn lách của lão ta thuộc hạng số một trong giới xe ôm.

-Bác ơi!!! bác ơi!! bác giúp cháu với, bao nhiêu tiền cũng được ạ! Cháu muộn học mất rồi ạ… -Như chạy ra chỗ lão Lú gọi lão với vẻ mặt đáng thương.

-Mày đi xe khác đi, tao buồn ngủ lắm… -Lão Lú phẩy phẩy tay. Nghe giọng con bé trong trẻo quá, lão cũng tính mở mắt ra để nhìn nhưng vì buồn ngủ quá nên lão không ngần ngại đuổi khách hàng của mình, lão ta thực sự khá đặc biệt trong đám xe ôm.

-Bác ơi! bác giúp cháu được không ạ? –Như vẫn cố gắng thuyết phục thêm một lần nữa không thì nàng đành phải chịu đi học muộn.

-Đã bảo…. –Lão Lú cau mày lật tờ báo ra thì đứng hình khi nhìn thấy Như. Chưa bao giờ lão nhìn thấy con bé nào xinh như vậy mặc dù hàng ngày lão rong ruổi trên những con đường Hà N Lão ta ngạc nhiên khi lão chạy xe ôm ở đây lâu như vậy rồi giờ mới nhìn thấy Như. Vẻ đẹp của Như đã khiến lão Lú mủi lòng, lão mở to đôi mắt của mình nhìn từ chân lên mặt Như… Đúng là tuyệt thế giai nhân, ngay ánh nhìn đầu tiên đã khiến lão Lú bị sốc.

-Lên xe! –Không chần chừ lão Lú bật dậy, gạt chân chống đưa mũ bảo hiểm cho Như. Thấy vậy Như cũng không nói gì thêm, nàng đội mũ bảo hiểm và nhảy lên xe vì quá muộn rồi. Chiếc xe nổ máy rồ ga phóng vút đi vào đoàn người đông đúc trên đường.

-Bác ơi! bác không đội mũ ạ, bác không sợ công an bắt sao? –Như ngồi đằng sau hơi sợ vì nàng chưa đi xe ôm kiểu này bao giờ.

-Mày muốn đến trường sớm thì ngồi im để tao tập chung lái xe! –Như bị lão Lú quát liền sợ hãi ngồi im trên xe không dám nói câu gì. Lão Lú lạng lánh đánh võng vào những con ngõ nhỏ mà Như chưa bao giờ đặt chân đến. Thỉnh thoảng có một vài người trợn tròn mắt nhìn theo chiếc xe vì vẻ đẹp phát sáng của Như. Lão Lú phóng như điên trên đường, nhưng phải công nhận lão đi rất tốt, lão đi tốc độ cao nhưng phán đoán cực kỳ giỏi, đúng biệt danh của lão không phải là hư danh.

Lão phóng qua con ngõ này đến dãy phố khác, lão băng qua đường như một vị thần, lúc rồ ga lúc phanh gấp khiến người Như bị đẩy lên trên và ép ngực vào lưng lão, cứ mỗi lần như vậy Như lại xấu hổ ngồi dịch ra ngoài.

-Xuống xe! Hết tiền! –Sau một thời gian chạy như bay trên đường, lão Lú dừng ở một vệ đường nhìn hơi lạ, nhưng nhìn kỹ Như mới biết đây là cổng sau của trường RMIT, nàng thực sự quá bất ngờ với trình độ và kinh nghiệm của lão Lú.

-Bác ơi! cháu gửi tiền bác ạ! Cháu cảm ơn bác! –Như lễ phép trả lại mũ bảo hiểm cho lão Lú.

-Bốn mươi nghìn! –Lão Lú vừa cất mũ vừa nói. Như thêm một lần bất ngờ vì giá cho một cuốc xe đầy kinh nghiệm như vậy chỉ có 40 nghìn.

-Dạ cháu gửi bác ạ! Cháu chào bác! Bác cứ giữ lấy tiền thừa ạ! –Như đưa cho lão 100k và chạy một mạch vào trường vì tiết học của nàng sẽ bắt đầu sau năm phút nữa. Lão Lú không nói gì chỉ nhìn theo cặp mông của Như và lắc đầu tự nhủ bọn trẻ sao bây giờ chúng nó phổng phao đến vậy. Lão Lú thấy Như đi khuất rồi rồ ga và phóng xe vào đoàn người đông đúc.

Lão Lú xe ôm năm nay vừa tròn 60 tuổi, lão học hết cấp hai rồi đi phụ mẹ cầy ruộng. Đến năm 18 tuổi thì bắt đầu chạy xe ôm… Là người già nhất trong đội xe ôm trên con phố ấy. Lão được được mệnh danh là bản đồ Hà Nội sống vì tất cả các ngõ ngách nhỏ đi tắt ra các đường lớn lão đều bi Hiện nay lão đang sống với vợ trong một ngôi nhà nhỏ nằm sâu trong ngõ. Vợ lão làm nghề nhặt sắt vụn năm nay 55 tuổi. Lão có một đứa con gái đã lấy chồng xa.. Lão Lú tuy ăn nói bỗ bã như một kẻ không có học nhưng được cái thẳng tính vui vẻ và khá tốt bụng. Lão ta cao 1m68, tuy già nhưng dáng người khá to và đậm… Lão có một khuân mặt vuông đét dạn dày sương gió cùng với mái tóc hoa râm nửa đen nửa bạc… nước da ngăm đen săn chắc.

Tối qua vừa đánh bạc thâu đêm nên lão rất buồn ngủ… nhưng khi gặp được Như một cô gái trẻ hết sức xinh đẹp thì lão như bừng tỉnh. Lúc đó lão có thể lấy Như 200k cho cuốc chạy vừa rồi nhưng không. Vì lão chưa bao giờ lấy tiền bậy bạ, bản chất tốt bụng nhưng lại ăn nói quá bỗ bã khiến nhiều người không ưa lão trong lần gặp đầu tiên… Nhưng đối với Như lại khác, nàng cảm nhận được sự chân thành của ông bác xe ôm này, việc chỉ lấy 40k cho cuốc chạy đó khiến Như cảm thấy khá bất ngờ… Bình thường nàng đi grap hay taxi toàn 50 đến 100k. Tiền đối với nàng không quan trọng nhưng nàng cảm thấy mình được tôn trọng khi ông bác xe ôm không lấy tiền vớ vẩn như nhiều người khác.

Một tuần sau… Uyên và Như đã dần quen với cảnh không có Phi và Ninh ở nhà. Ngày hôm nay Uyên đi làm về sớm… 15h30 nàng đã từ công ty về nhà.

-Vâng! Em nhớ, em vừa đến nhà, em vào nhà đã nhé, tối em gọi lại! -Nàng vừa nói chuyện với Phi vừa bấm nút mở cổng và rút chiếc tai nghe Bluetooth ra. Uyên đi xe vào cổng thì thấy ngôi nhà im ắng đến lạ thường, vì hôm nay không thấy ông Lưu ngồi ngoài sân chơi cờ. Uyên tắt máy xe khi chưa vào hẳn gara, nàng rón rén bước vào nhà thấy khóa trong. Trong đầu nàng bắt đầu nghĩ đến việc lợi dụng lúc các con trai đi vắng bố chồng dẫn bồ nhí về nhà.

Đứng suy nghĩ một lúc… Uyên càng tò mò, nàng lấy khóa mở cửa và bước vào nhà rất nhẹ nhàng. Vào đến nhà cũng không có một tiếng động. Nàng tiếp tục bước lên cầu thang và đi đến phòng ông Lưu xem ông có trong đó không… Nàng ngó vào trong thì không thấy ai… Trên ti vi đang chiếu người mẫu áo tắm… Uyên thấy vậy liền lắc đầu và nghĩ bố chồng chắc đang vệ sinh. Nàng nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng ông Lưu và bước về phòng mình.

“Cạch!” –Cửa phòng mở ra… Uyên trợn tròn mắt, nàng làm rơi chiếc túi tài liệu xuống đất. Trước mặt là ông Lưu đang trần truồng như con lợn cạo nằm trên giường của vợ chồng nàng. Một tay ông đang cầm một chiếc áo lót của nàng đưa lên mũi ngửi, tay còn lại cầm quần lót bọc xung quanh dương vật đen xì và thủ dâm. Uyên mở to mắt nhìn vào dương vật to dài của bố chồng. Nàng lấy tay che mồm, gương mặt xinh xắn đỏ lên nhanh chóng. Lúc này ông Lưu mới giật mình mở mắt ra và kéo chiếc chăn để che đi hạ bộ.

-Bố… bố…đang làm gì vậy…. –Giọng Uyên run run… nàng lùi lại một bước.

-Uyên!….con!… sao con… đi làm về sớm thế. –Ông Lưu mặt đỏ bừng như khỉ ăn ớt, trong trường hợp này ông là người xấu hổ nhất… Không biết nói gì lúc này, ông lắp bắp như một tên trộm bị bắt quả ta

-Bố…đang làm gì trong phòng bọn con…. –Uyên cau mày hai tay run run bám vào cửa phòng.

-Uyên! nghe bố giải thích…. –Cả cuộc đời ông Lưu chưa bao giờ gặp tình huống trớ trêu như thế này, thật là nhục nhã… Nếu bây giờ có một dòng sông chắc ông sẽ nhảy xuống và lặn mất tăm không bao giờ nổi lên thế gian này nữa.

-Bố! Sao… bố lại lấy đồ lót của con…. –Uyên rất hoang mang, mặc dù đã có lần nàng nhìn thấy ông Lưu thủ dâm bằng đồ lót của mình rồi. Nhưng hôm nay ông ấy lại nằm ngay trên chính chiếc giường của vợ chồng nàng và dùng đồ lót của nàng để thủ dâm. Uyên cảm thấy rất khó xử, nàng chưa biết phải xử lý tình huống này thế nào cho hợp lý nên vẫn còn nói theo bản năng, không suy nghĩ.

-Bố!… bố…. –Ông Lưu ậm ờ luống cuống. Ông cũng không biết mình phải giải thích như thế nào nữa, ông cảm thấy thật xấu hổ và nhục nhã.

Uyên mím môi cau mày và quay đầu bỏ đi. Lúc này có lẽ đây là hành động hợp lý nhất mà nàng làm được… Ông Lưu thấy vậy liền nhảy rất nhanh xuống giường mặc cho ông đang khỏa thân và chạy ra ngoài nắm vào bàn tay mịn màng của Uyên kéo lại. “A!!!…” mái tóc dài của nàng hất tung về phía sau đập vào mặt ông Lưu.

“Con! Hãy nghe bố giải thích!…”

__________________

Hết Chap 15 + 16.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...