Hai cô con dâu và những ông cụ già
Chap 12 + 13 Nữ hoàng học đường
Một cô gái 23 tuổi, tràn đầy sức sống, cùng với bộ ngực to tròn, bộ mông cong tớn quyến rũ và đôi chân dài thẳng tưng, làn da trắng mịn không tì vết… ánh mắt của Uyên mở to đầy cảm xúc, cảm xúc cay cú xen lẫn với hồi hộp và có phần sợ hãi, đôi môi đỏ hé ra thở những hơi thở gấp vì hồi hộp… Bỗng kỷ niệm thời học đường ùa về, cái thời mà nàng được cả trường cung phụng như một nữ hoàng… vậy mà… cái tát của Phi tối nay đã làm cái tôi của một nữ hoàng bị tổn thương nghiêm trọng. Không còn gì cay cú hơn… Uyên cau mày lại nước mắt chảy rất nhiều xuống má… trong giây phúc bốc đồng… nàng quyết định sẽ trả thù Phi bằng cách tự hạ thấp bản thân một cách nhục nhã nhất để hạ giận… Như anh ta nói… như anh ta muốn…
….
Sáu năm trước tại trường THPT quốc tế Châu Á – Hà Nội…
-Mấy thằng KIA!!!!! tránh ra!!!!!!! Chị tao đói lắm rồi!!! –Dạo bước trên hành lang trường là một nhóm người gồm cả nam cả nữ khá hung hăng, có vẻ như là một nhóm chuyên bắt nạt tại trường.
-Thôi! mày be bé cái mồm lại… chị khác tự tránh chúng nó được!–Cô gái xinh đẹp vừa cất tiếng nói trong trẻo, cùng với đôi chân dài nổi trội đang đi giữa đám người đó là Uyên. Nàng đang học lớp 11 khối chuyên Anh giao tiếp ngoại giao tại đây… Sau 1 năm vào trường nàng đã trở nên cực kỳ nổi bật vì vẻ xinh đẹp, thông minh của mình. Nàng liên tiếp đạt điểm cao trong các kỳ thi học sinh giỏi cấp trường và cấp thành phố. Sáng thứ hai đầu tuần nào nàng cũng phải đứng lên bục để thay mặt cho học sinh xuất sắc toàn trường phát biểu… Nên thế Uyên là một cô gái cực kỳ nổi tiếng ở khắp các trường cấp ba tại thủ đô Hà Nội.
-Mấy cái bọn xấu xí này không được xuất hiện trước mặt chị… chị ạ! –Một đứa con gái lớp 10 cuồng Uyên chạy lên nịnh hót nàng. Uyên không nói gì… thậm chí còn không thèm nhìn nó, nàng sải bước nhanh đến căng tin trường, nàng thực sự khá khó chịu với đám lớp 10 đang vây quanh nàng. Nhưng nàng cũng không tỏ ra khó chịu với chúng nó vì chúng nó là đám sai vặt cực kỳ hiệu quả. Cả căng tin quay lại nhìn đám người của Uyên và nàng bước vào trong… Nàng cũng khá quen rồi, bởi vì nàng xinh mà… lại nổi tiếng nữa. Toàn bộ những đứa đang xếp hàng chờ cơm bỗng dẹp hết ra, kể cả là mấy đứa anh chị học lớp 12. Chỉ riêng một thằng béo ục ịch đang loay hoay lúng túng đứng trước Uyên.
-Err!!!! Cái thằng nào kia, mày có cút ra không! –Một đứa con gái chạy lên tóm vào cổ áo kẻ ngáng đườ
-Ơ! Ơ!… Tớ… tớ xin lỗi… -Nó quay lại và đứng đờ người ra khi nhìn thấy Uyên, nó còn không thể để ý nổi đứa đang túm cổ áo mình. Uyên cao hơn hẳn nó, nhìn từ góc này Uyên thật kiêu sa và lộng lẫy khiến nó đứng hình mắt trợn to trong chiếc kính cận dày cộp. Nó chính là Lý mập. Lý mập vừa mới chuyển vào trường sáng nay, nó không hề biết cuộc đời nó lại được gặp một người xinh đẹp đến vậy… Nó đã bị choáng ngợp, bị hút hồn ngay lần đầu tiên nhìn thấy Uyên.
-Chẹp! –Uyên cau mày chẹp một cái khi nàng nỡ nhìn thấy bản mặt xấu xí của Lý mập, nó khiến nàng thấy hơi ghê.
-Thằng mập địt này!!! Mày có cút ra không? –Đứa con gái đang túm cổ Lý mập nói, nó rất ghét cái phản ứng của Lý mập với thần tượng của nó. Nó nắm chặt cổ áo Lý mập kéo lại gần và trừng mắt. Vô tình khiến bát canh trên tay Lý mập vung lên và làm ướt áo và váy của Uyên.
-A!!!! –Bát canh hơi nóng khiến Uyên giật mình lùi về phía sau chống một tay xuống bàn suýt thì ngã.
-Mẹ kiếp thằng chó chết này!!! Cả lũ lao vào tát Lý mập bôm bốp nổ đom đóm mắt. Cả căng tin ồ lên khi Uyên bị hất canh vào người, viền áo lót và bộ ngực to của nàng in lên chiếc áo đồng phục trắng. Tuy bị tát nhưng trong những giây phút đó Lý mập vẫn cố gắng dán mắt vào bộ ngực đang thấp thoáng sau chiếc áo trắng của Uyên. Đúng là một tên mập xấu xí dâm dê… Nhưng ngay lập tức có một chiếc áo khoác đồng phục nam choàng tới che cho Uyên. Một thanh niên cao to đẹp mã xuất hiện như một vị thần, bỗng tất cả lũ nịnh hót của Uyên né sang một bên để lại Lý mập ngã chổng vó dưới sàn. Cậu thanh niên cao to vạm vỡ kia không nói gì lừ lừ tiến đến xách cổ Lý mập lên.
-Mày biết mày vừa làm gì không? Thằng ranh con! –Chàng trai kéo Lý mập lại gần và nói rất nhẹ nhàng, âm lượng không quá to, không quá nhỏ… đôi mắt lạnh lẽo trùng xuống.
-Em… em… -Lý mập sợ hãi không thốt nổi một câu xin lỗi, chân tay nó run như cầy sấy, bỗng “BỐP!!!” một cú đấm trực diện khiến Lý mập bay vào góc tường vỡ tan nát chiếc kính của nó.
-Ohhhhhh –Cả căng tin lại ồ lên, nháo nhác đứng lên xem kẻ xấu số. Chàng thanh niên đó tên Lực Hàn… Học lớp 12, anh ta là người yêu Uyên, thế lực của anh ta ở trường rất lớn, nghe nói đến hiệu trưởng còn phải kiêng nể vài phần… Bởi vì nhà Lực Hàn rất giàu, bố anh ta là cổ đông lớn nhất trong trường. Nên những kẻ vây quanh Uyên tuy mới lớp 10 lớp 11 mà đã ngang tàng hống hách đến vậy… Vì có Lực Hàn đứng sau bảo kê.
-Đi em! –Lực tiến đến chỗ Uyên khoác một tay lên vai và rìu nàng đi trước sự chứng kiến của cả căng tin… Một số em fan cuồng hò hét “anh Lực kìa! Chị Uyên kìa! Đẹp đôi quá!!! A!!!! tao tan chảy rồi mấy đứa chúng mày ơi!!!”. Mấy cô mấy bác ở căng tin đợi Lực đi mới dám đến đỡ Lý mập dậy và đưa nó lên y tế trường. Ngày đầu tiên nhập học mà thật sóng gió…
-Ê! Thằng mập kia! –Một con bé chân sai vặt của Uyên hất hàm về phía Lý mập gọi nó lại.
-Thôi kệ nó đi! –Uyên cau mày, nàng đứng trong góc khoanh tay dựa lưng vào tường, lúc này nàng đã thay bộ đồng phục mới. Cả đám người tầm chục đứa con gái đứng kín một góc phì phèo thuốc lá. Nhìn thấy vậy Lý mập sợ són đái cúi gằm mặt quay người đi hướng khác, trên mặt nó vẫn đang dính u gô và đeo quả kính mới, không biết mượn của ai.
-Để em xử nó tiếp, ai bảo nó làm chị em ướt quần áo! Ê! MẬP!!! –Vừa nói con bé vừa hất hàm vẫy tay về phía Lý mập. Thằng cu Lý mập lấm lét không biết nên quay lại hay đi tiếp, nó lưỡng lự sợ sệt.
-Thôi! tao bảo thôi tha cho nó, cũng là do mày túm cổ áo nó! đúng không nào? –Uyên nhẹ giọng lườm con bé đó, một ánh mắt xinh đẹp đầy quyền lực.
-Dạ… dạ… vâng! Em xin lỗi chị!… -Nhìn thấy ánh mắt của Uyên nó run lập cập, biết mình sai và không dám nói thêm câu nào n Nó quay đầu lại và ra hiệu cho Lý mập đi chỗ khác chơi. Ngay khi con bé đó vừa quay đi, mắt Lý mập sáng lên… nó lại nhìn thấy Uyên đang đứng trong góc. Lúc nãy nó không thấy nàng vì có vài con bé che mất. Thấy vậy không lưỡng lự nó bèn chạy đến trước sự ngạc nhiên của mọi người, cái dáng ục ịch lùn tịt của nó vừa buồn cười vừa thấy cáu.
-Tớ… tớ xin lỗi cậu… –Lý mập đứng cách Uyên và đống con gái tầm 3 mét.
-Lại đây tôi xem mắt ông nào? –Bỗng Uyên vẫy một ngón tay gọi Lý mập lại gần. Mấy đứa con gái kia hết sức ngạc nhiên nhưng không dám nói gì. Lý mập liếc trái liếc phải xem thái độ của đám con gái hung hãn rồi từ từ tiến đến trong lo sợ… Sợ bị đánh.
-Hmm… Tôi sẽ đền ông một cái kính khác. –Uyên khoanh tay nhìn Lý mập với một ánh mắt lạnh lù
-Không… không cần đâu… nhà tớ nhiều kính lắm… he he… không cần đâu! –Nghe Uyên nói vậy mặt Lý mập đỏ lên lúng túng. Uyên không nói gì và nhìn qua hướng khác, nàng không thể chịu được vẻ xấu xí của Lý mập quá 10 giây. Mặt nó nhễ nhại mồ hôi, mái tóc đen dài chấm mắt bết dính như cả tuần rồi chưa tắm… Đã thế trên mặt nó còn có cái mũi vừa to vừa rỗ.
-À cậu là Uyên đúng không, tớ là Lý… cậu cứ gọi tớ là Lý mập. Tớ mới chuyển đến hôm nay, mong các cậu chiếu cố… -Lý mập đứng chắp tay ở chim cúi đầu lễ phép với đám con gái.
-Huh… -Mặt Uyên hơi cau lại, nàng khó chịu vì biết tên này vừa có tìm hiểu về mình.
-Này thằng mập địt! hết chuyện của mày rồi! LƯỢN!!! –Mấy đứa con gái thấy thái độ không vui của Uyên liền đuổi Lý mập.
-Tớ… tớ rất hâm mộ cậu… cho tớ làm bạn với cậu nhé!!! –Lý mập ậm ừ… nó lấy hết can đảm để nói ra câu đó trước khi rời đi.
-Mày định làm bạn với ai cơ? Thằng ranh ngu xuẩn này! –Lý mập rợn hết tóc gáy khi nghe thấy có tiếng nói ồm ồm ở đằng sau mình… tiếng nói nghe rất quen… nó run như cầy sấy quay lại. Y như rằng, đứng đằng sau nó là Lực Hàn… kẻ vừa đấm nó lúc trưa ở căng tin. Mặt Lực lúc này trông khá cau có, đứng sau Lực có vài tên con trai cũng cao to không kém, chúng là đàn em của Lực. Bỗng người Lý mập run lên, chân tay như mất hết sức lực vì sợ hãi… Nó đang đứng ở giữa hai thế lực đang căm ghét mình, chân nó không nhấc nổi vì sợ… bờ môi dày lắp bắp, mồ hôi đổ ướt hết chiếc áo trắng.
-Cút đi! Trước khi tôi đổi ý! –Uyên mặt lạnh te đuổi Lý mập, lời lẽ không còn “hiếu khách” như lúc nãy nữa. Lý mập run run, nhưng nó nghĩ nếu không chạy ngay bây giờ khả năng lành ít dữ nhiều… Nó đành dùng mọi sức lực còn lại để chạy… nó chạy như bị ma đuổi… “bịch bịch bịch” tiếng chạy xa dần… cả đám cười phá lên khi thấy cái dáng chạy ngu xuẩn của nó.
…
-Ha ha ha! Em thấy dáng nó chạy không? -18h chiều tại nhà của Lực Hàn.
-Cái thằng đó cũng hài hước đấy chứ! –Uyên mỉm cười… Hai người đang ôm nhau trên chiếc giường to lớn của Lực Hàn.
-Sao trên đời lại có một đứa xấu xí, ngu xuẩn đến vậy nhỉ? –Lực vắt một tay lên trán thắc mắc.
-Có phải ai cũng được hoàn hảo như anh đâu! –Uyên nằm lên một tay của Lực và ôm lấy phần thân của anh ta. Lực là người yêu đầu tiên của Uyên… Phải nói hai người rất xứng đôi vừa lứa.
-Không! Hoàn hảo mới là em… anh chỉ đứng thứ nhì thôi! – Nói xong Lực hôn vào mắt của Uyên, hai người mỉm cười trông rất hạnh phúc.
-Vậy anh có hứa yêu em suốt đời không? –Uyên ngẩng lên nhìn vào mắt của Lực.
-Có! Anh sẽ không bao giờ yêu người con gái khác ngoài em… –Lực nhìn vào mắt Uyên và hôn nàng một cái.
-Nhớ đó! Đừng làm em buồn… -Uyên dụi đầu vào người Lực.
Một tháng trôi qua… kể từ khi Lý mập nhìn thấy Uyên, trong lòng nó đã tương tư nàng, thậm chí khoảnh khắc Uyên gọi nó lại hỏi về vết thương trên mặt nó và nói sẽ đền kính cho nó. Nó đã nghĩ rằng Uyên có tình cảm với nó… Thực sự là một tên ảo tưởng sức mạnh, mơ mộng hão huyền. Tuy nhiên, nó vẫn khôn khi không dám lại gần Uyên dù chỉ một chút. Nó với Uyên bằng tuổi nhưng học khác lớp, lúc nào ra chơi hay có hoạt động chung, bất kể thời gian rảnh nó đều lén lút dõi theo Uyên Thậm chí nó còn ra ngửi cái lan can sau khi Uyên vừa ngồi ở đó. Đỉnh cao của sự mê muội là nó còn liếm sạch chỗ lan can Uyên vừa chạm đùi vào đó. Hành động của nó giống hệt một kẻ biến thái bệnh hoạn… vì quá hâm mộ và si mê nàng đã khiến nó thành con người tởm lợm bẩn thỉu… Tuy nhiên nó thỉnh thoảng vẫn được hít thở chung bầu không khí với Uyên khi nó bị tay chân của Uyên sai mua đồ, mấy đứa lớp 10 thấy Lý mập ngu ngơ nên chúng luôn lợi dụng nó, bắt nó phải bỏ tiền ra mua rất nhiều đồ ăn cho chúng. Lý mập không những không từ chối mà còn rất vui vẻ làm những điều như một kẻ nô dịch… tất cả cũng vì muốn được nhìn thấy Uyên.
Dần dần, theo một nghĩa nào đó Lý mập như một thành viên trong nhóm, nhưng là kẻ hèn kém nhất không khác một tên cu ly đần độn chuyên bị lợi dụng… Nó luôn bị phân biệt đối xử, lúc nào cũng phải đứng cách nhóm thật Thực ra chả ai coi nó là người trong nhóm cả, chỉ có Lý mập ảo tưởng như vậy, và nó coi việc mua đồ cho nhóm Uyên là một việc cực kỳ tự hào đối với nó. Nhưng một điều nó không bao giờ biết đó chính là Uyên không bao giờ ăn đồ nó mua, đối với quan điểm của Uyên thì nàng không phải tuýp người thích lợi dụng. Nếu như nàng thích gì đó đều tự bỏ tiền túi ra mua, thậm chí còn bao cả nhóm… Đơn giản vì nàng cũng là một tiểu thư nhà giàu, không thua kém bất kể ai trong trường. Chính vì có tính cách mạnh mẽ tự lập như vậy nàng mới toát ra vẻ kiêu sa, quyền quý và cực kỳ sang chảnh… Những người còn lại trong trường hay có câu: “Uyên và những chiếc móng chân của cô ấy!”.
….
Vài tháng sau… vào một buổi sáng đẹp trời Uyên khoác túi đi học, đến cổng trường lúc này còn rất sớm… Bỗng nhìn từ phía xa nàng thấy chiếc SH quen quen, nàng liền chạy thật nhanh đến núp sau tấm bảng chỗ chờ xe bus… chiếc SH phóng vụt qua, đôi mắt bồ câu của nàng lưng tròng đỏ ửng ở viền mắt… nàng cau mày nhìn theo chiếc xe… Đó chính là Lực Hàn, anh ta đang chở một con bé đằng sau, trông có vẻ cũng khá xinh, nhưng mặc đồng phục trường khác… “chở em gái đi học hay gì?” Uyên đã cố tự nhủ đó chỉ là em gái của anh ta thôi… nhưng sự thật luôn phũ phàng, con bé đó còn ôm eo Lực, chắc chắn là ôm eo, nàng không thể nhìn nhầm được… Có vẻ còn rất tính cảm… thậm chí hai người còn không đội mũ bảo hiểm. Trong khi đi với Uyên lúc nào Uyên cũng nhắc Lực phải đội mũ khi đi xe máy. Ánh mắt của Uyên dõi theo chiếc SH cho đến khi không còn nhìn thấy nữa, nàng cứ đứng ở đó nhìn về phía xa. “KÉT!!! XÌ!!!” Chiếc xe bus dừng lại, học sinh và dân văn phòng bước xuống, ai nấy đều nhìn Uyên vì nàng quá xinh đẹp và đáng yêu với bộ đồng phục trên người… đôi mắt sáng hoe đỏ… Không biết con bé đã xảy ra chuyện gì nhưng vì vẻ kiêu xa này nên chẳng ai dám lại gần.
-Uyên! Uyên ơi hì hì… Cậu đi học sớm thế? Sao cậu lại đứng ở đây? Cậu cũng đi xe bus đi học à?–Lý mập bước xuống xe, mắt nó sáng quắc khi nhìn thấy Uyên, nó không ngần ngại mà chạy lại bắt chuyện hot girl của trường. Đúng là ông trời đã ban cho nó vẻ xấu xí còn ban cho nó sự tự tin có thừa.
-Uyên! Ê ê!! –Nó thấy mọi người mắt to mắt nhỏ nhìn nó thì nó lên mặt tự hào, vẻ mặt tự mãn của nó trông thật kinh tởm Thấy vậy nó càng ra vẻ, nó càng tỏ ra thân thiết với Uyên. Thấy Uyên cứ nhìn về một phía nó tiến lại gần Uyên và vẫy vẫy cái tay béo múp của nó sát mặt Uyên. Uyên vẫn đứng im nhìn về phía đó, nàng không nói gì nhưng lông mày cau lại vì thấy mùi xôi bốc lên từ cánh tay béo lằn của Lý mập.
-Cút… -Uyên chỉ nói vỏn vẹn đúng một câu, rồi lườm xuống nhìn Lý mập với khóe mắt đỏ hoe. Lý mập thấy sát khí của Uyên nên nó sợ hãi cười trừ rồi lùi lại. Uyên nhẹ nhàng nhắm mắt nhìn lên về hướng cũ và quay lưng bước về phía cổng trường.
-Thơm.. thơm quá… -Lý mập khép hờ đôi mắt cận lại rồi hếch cái mũi ngửi ngửi mùi hương thoang thoảng của Uyên. Sau đó nó liếc nhìn vào bộ mông cong của Uyên đánh qua đánh lại bên trong chiếc váy đồng phục trường… Thấy Uyên đi xa dần, nó hếch cái vai khoác cặp lên cao hơn và chạy theo Uyên.
Giờ ra chơi…
-Uyên ơi! Xuống căng tin mình ăn chút gì đi, em đói không? –Lực Hàn đứng ngoài cửa lớp Uyên ngó mặt vào cười nói rất thân thiện, nhiều đứa con gái lớp Uyên luôn say nắng Lực nhưng không dám bày tỏ cảm xúc vì chúng nó luôn e dè Uyên.
-…. À…um… vâng! Anh chờ em một lát… –Uyên ậm ừ lưỡng lự nhưng nghĩ thế nào nàng lại đồng ý trong khi nàng đang rất sôi máu. Uyên bình tĩnh bước ra ngoài như chưa có chuyện gì xảy ra.
Như thường lệ… Uyên và Lực dạo bước trên hành lang cùng với đám bậu xậu của mình, họ xuống sân trường hướng về căng tin. Họ luôn có những ánh mắt hâm mộ hoặc những ánh mắt soi mói dõi theo. Nhiều kẻ hâm mộ thái quá còn hét tên hai người như gặp những người nổi tiếng vậy.
-Em ăn gì? –Lực mỉm cười kéo ghế cho Uyên ngồi.
-Như mọi khi đi anh. –Uyên mỉm cười ngồi xuống, nàng được Lực Hàn phục vụ như một nữ thần trường học… điều mà những đứa con gái trong trường luôn mơ ước.
-Ê mấy đứa, tìm mấy bàn bên cạnh ngồi đi, hôm nay anh bao tất! –Lực Hàn chỉ tay đưa một vòng xung quanh nói với đám bậu xậu.
-ZÊ!!!!!!!!! –Cả đám hô to rồi ào ào tìm bàn để ngồi.
-Hôm nay em làm sao vậy? Anh thấy em là lạ. –Lực Hàn mỉm cười, kéo ngược chiếc ghế dựa và ngồi đối diện Uy
-Không có gì! Hôm nay em hơi mệt thôi. –Uyên vẫn rất bình tĩnh trả lời.
-Hay đến ngày rồi? hì hì! –Lực Hàn thò tay sang véo má Uyên.
-Không… em không sao… hihi… –Uyên cười tươi, nụ cười xinh đẹp của Uyên đã xua tan lo nghĩ của Lực Hàn, nàng đang tỏ ra cực kỳ tự nhiên với sự ấm ức trong lòng.
-Mệt phải nói với anh nhé, anh xin cô giáo đưa em về… đừng ngại. –Lực Hàn lại lôi quyền lực của mình ra nói, đây luôn là điểm mạnh của Lực.
-Vâng, anh biết tính em mà… em không sao…
-Đây, đồ ăn của các cháu đến rồi! –Bác gái mỉm cười thân thiện mang khay đồ ăn đến cho Lực và Uyên. Cả đám ngồi ăn cười nói vui vẻ, Uyên cũng rất hòa chung không khí như bình thường, nhưng trong lòng nàng lại đang cực kỳ tức giận tò mò không biết cô gái Lực đèo sáng nay là ai.
-Các anh về lớp đi, em đi cùng đám bạn ra đây một lát. –Ăn xong cả đám lại kéo nhau ra sân trường… thường Uyên nói như vậy có nghĩa nàng sẽ đi vệ sinh nên Lực Hàn quay đầu về khu lớp mình.
-Ê mấy đứa! về lớp đi, chị đi ra đây có tí việc. –Thấy Lực đi khuất, Uyên tiếp tục đuổi đám bậu xậu lớp 10 và 11 về lớp. Không dám cãi lời, tụi nó tủa ra khắp nơi. Lúc này chỉ còn một mình Uyên. Bỗng mặt nàng tối sầm lại, nàng cau mày đi khắp khối 11 như tìm gì đó rồi quay ra sân sau khu lớp 11 thấy Lý mập đang bị mấy đứa con gái túm áo tát mặt bôm bốp.
-Au ui.. au ui.. Tha cho tớ, tớ có làm gì đâu. –Lý mập vừa ôm đầu vừa van xin.
-Thằng biến thái bệnh hoạn này, thằng chó!!! –Mấy đứa con gái vừa chửi vừa tát túi bụi vào mặt Lý mập.
-Có chuyện gì mà đánh nó vậy? –Uyên đứng trên thềm nhìn xuống. Tất cả đều đứng hình run rẩy khi nhìn thấy Uyên.
-Dạ… à… tớ… không phải… cậu xem đi, thằng chó này nó đứng dưới chân cầu thang nó nhìn váy bọn tớ. –Một đứa lấy được bình tĩnh nói với Uyên.
-Vậy à… đánh nó thêm vài cái rồi cho tớ gặp nó có chút chuyện. –Uyên cau mày rồi bước xuống dựa vào tường khoanh tay nhìn Lý mập.
-Uyên!!! Cứu tớ!!!!! –Lý mập giọng lèo nhèo van xin với tay tới chỗ Uyên.
-Thôi! hôm nay tao nể bạn Uyên, tha cho mày… đánh mày bẩn cả tay. –Nói xong đứa con gái rút lọ rửa tay khô trong túi áo xịt vào tay từng đứa cho hết bẩn, vì tay bọn chúng vừa chạm vào cái mặt mụn đầy bã nhờn của Lý m Chẳng qua cũng vì nể Uyên nên chúng nó mới tha cho Lý mập, nếu không đánh xong chúng nó đã lôi Lý mập lên ban giám hiệu.
-Bọn tớ về đây! cậu ở lại chơi nhé! Hihi! –Cả đám cười thân thiện với Uyên rồi bước lên thềm về lớp. Uyên không nói gì, nàng chỉ dơ một tay lên chào với vẻ mặt lạnh lùng.
-Tớ… -Lý mập lủi thủi phủi quần áo, chỉnh lại tóc và kính đi đến chỗ Uyên.
-Thằng bệnh hoạn, sao mày lại làm thế? –Lần đầu tiên Uyên nói một câu nhiều chữ như vậy với Lý mập.
-Tớ… đâu tại chúng nó cứ đi qua đi lại, tớ đang quét dưới cầu thang đấy chứ. –Lý mập giải thích cho cái thói dâm dê bệnh hoạn của nó… trong lòng nó lúc này rất vui vì được nói chuyện với Uyên.
-Nếu còn làm thế thì lần sau đừng lẽo đẽo theo bọn tao nữa. –Uyên cau mày lườm Lý mập với ánh mắt khinh bỉ.
-Tớ xin lỗi, sau tớ sẽ không thế nữa… -Lý mập cúi đầu nói.
-Chẹp! –Uyên chép miệng một cái rồi quay đầu đi, nhìn cái tướng với cái vẻ mặt Lý mập khiến Uyên bực mình. Nàng tính bỏ đi nhưng lúc này thật chớ trêu nàng lại đang cần đến đến sự giúp đỡ của nó.
-Nghe này, ông có thể giúp tôi một việc không? –Uyên đổi cách xưng hô để dễ thuyết phục Lý mập h
-Có! Có! Có! Việc gì cũng được!!! –nghe thấy vậy Lý mập mắt sáng như đèn pha, vì chưa bao giờ Uyên chịu mở mồm để nhờ nó cả, nó cảm giác như sắp được làm tay chân thân cận của Uyên vậy.
-Theo dõi Lực Hàn! –Uyên nói một câu mà như sét đánh bên tai Lý mập, mắt nó trợn tròn mồm há hốc. Có thể mọi thứ nó đều làm được, như nhảy vào dầu sôi hay lên núi đao xuống biển lửa… Nhưng theo dõi Lực Hàn là điều nó sợ nhất. Mới vào trường đã bị đấm cho đau điếng, qua một thời gian nghe đám học sinh trong trường nói chuyện Lý mập cũng biết Lực Hàn quyền lực như thế nào… Và đương nhiên nó là thằng đáng sợ nhất trường… Nhưng đây lại là yêu cầu của Uyên nên cũng khiến nó có thêm dũng khí để chiều lòng người đẹp.
-Tớ… tớ… -Lý mập run run nói.
-Không phải lăn tăn! Nếu có thông tin hữu ích, tôi sẽ thưởng thêm! –Uyên rút trong túi ra vài tờ 500k, khoảng 3 triệu đưa cho nó.
-Không… không phải lăn tăn… tớ không đòi thù lao… Nhưng… cái quan trọng ở đây là… Lực Hàn… -Lý mập cụp mắt nhìn xuống đất đảo như rang lạc.
-Huh! Hèn!… -Uyên bĩu môi.
-Không phải thế… mà tớ sợ… anh Lực sẽ đánh chết tớ mất…
-Không phải lo! Anh ta sẽ không dám đánh ông đâu… nếu bị phát hiện cứ đổ lỗi cho tôi. –Dưới Uyên có rất nhiều đàn em, nhưng thực sự mà nói thì nàng không tin được đứa nào… Chúng nó chỉ là một đám khua môi múa mép, nịnh bợ các thứ… Nhưng với Lý mập lại khác, nó có thể xấu xí, ngu xuẩn, dốt nát, hám gái, bệnh hoạn, ngu học nhưng ít ra nó sẽ là người đáng tin hơn đám con gái k Với lại Uyên còn nắm được điểm yếu của nó là kẻ cực kỳ thích mình nên lợi dụng nó để điều tra về quan hệ của Lực Hàn với con bé sáng nay.
-Thật không? nếu tớ bị bắt… tớ sẽ không bị đánh chứ?…
-Yên tâm! –Uyên mỉm cười để tiếp thêm cho nó sức mạnh, nụ cười đầu tiên mà Uyên dành cho Lý mập… Điều này đã khiến Lý mập tan chảy như kẹo đường gặp nóng. Nụ cười ấy đã xoáy vào trái tim ngu xuẩn, hèn kém của Lý mập… khiến nó trở nên sắt đá, dũng cảm hơn rất nhiều.
-Được! tớ sẽ giúp cậu! cậu yên tâm! không việc gì làm khó được tớ! hè hè… -Lý mập đứng khom lưng nắm đấm lại gồng lên lấy quyết tâm. Uyên nheo mắt lại nhìn hành động ngu độn, thiểu năng của Lý mập.
-Này cầm lấy! –Uyên đưa tiền cho Lý mập và chuẩn bị rời đi, nàng không muốn nhìn thấy cái dáng ngủ xuẩn đó nữa.
-Tiền không phải vấn đề! Tớ không lấy đâu! Uyên cứ giữ lấy, bạn bè giúp nhau thôi! –Lý mập đẩy ra từ chối rất khách khí.
-Thôi đi ông! Ông cầm cho tôi nhờ. –Uyên dúi vào tay Lý mập, bàn tay mềm mại của Uyên chạm vào tay Lý mập làm nó sướng rơn. Nó đứng hình như con lợn sắp ỉa, mắt nó mở to nhìn Uyên, bàn tay béo múp của nó nắm lại.
-Dời ơi! –Uyên rụt tay ra phẩy phẩy, nàng nhìn Lý mập với vẻ mặt sợ hãi có chút khinh miệt.
-Nếu ông có nhiều thời gian, ông theo dõi Lực Hàn xem anh ấy đi đâu? làm gì? Và quan trọng đi với ai… Nghe chưa? xem quan hệ của họ thế nào… rồi về báo cáo cho tôi!
-Cậu yêu tâm! tớ không có gì ngoài thời gian hí hí… -Lý mập cười sướng nhìn Uyên dặn dò mình với ánh mắt long lanh. Như kiểu nó vừa được lên chức thám tử riêng của idol vậy.
-Vậy nhé! Sau tiết một… Ở đây! báo cáo hàng ngày nghe chưa! –Vừa nói Uyên vừa chỉ một ngón tay thon dài của mình xuống đất để đánh dấu vị trí cho Lý mập. Sau đó nàng túm váy và quay lại nhìn Lý mập… Lý mập vẫn cười như một thằng thiểu năng nhìn chằm chằm vào Uyên.
-Quay mặt đi chỗ khác! –Uyên cau mày nói, vì nàng phải bước lên thềm nên không tránh khỏi việc sẽ bị hở một chút nên phải dặn trước tên biến thái này.
-À! à! hì hì! Tớ quên… đây!! đây!! –Vừa nói Lý mập vừa quay mặt đi chỗ khác, lúc sau nó chỉ nghe thấy tiếng bước chân của Uyên lên bậc “cộp cộp”. Lúc nó quay lại thì đã không thấy Uyên đâu. Nó đứng đực ở đó một lúc rồi dơ hai bàn tay múp lên trời và nắm lại… “Ye!!!!!” Nó nhảy cẫng lên trong vui sướng khi được trực tiếp phục vụ nữ hoàng của mình.
-Hộc hộc… hộc hộc…. hộc hộc… mệt quá… phù!… -Lý mập chống hai tay vào đầu gối thở phì phò như con lợn chạy nước rút…. như đã hẹn với Uyên. Sau tiết một hàng ngày nó sẽ phải đến sân sau dẫy nhà của khối 11 báo cáo… Vì Lý mập không được đi thang máy nên nó chạy như ma đuổi xuống thang bộ, nó sợ lỡ hẹn với Uyên vì mỗi tiết nhà trường chỉ cho ra chơi có 15 phút.
-Chào… Uyên…Hộc! hộc!… -Nó chạy đến nơi đã thấy Uyên dựa vai vào tường nghịch điện thoại chờ nó… nhìn thấy nữ thần mọi mệt mỏi của nó tiêu tan… Giây phút nào cũng vậy, Uyên luôn đẹp rực rỡ bất chấp thời tiết, thời gian… Mặt nàng lúc nào cũng trắng mịn không chút dầu mồ hôi, đôi môi đỏ tươi, đôi mắt sắc sảo, đôi chân dài, vòng eo con kiến… Bộ mông cong gợi dục cùng với bộ ngực to ưỡn lên… nàng đúng là một người người đẹp không góc chết khi mới tuổi 17… xứng danh nữ thần của trường học.
Uyên không nói gì, vẫn ánh mắt miệt thị nhìn Lý mập, nàng đứng thẳng dậy khoanh tay cong mông chờ Lý mập nói.
-Xin lỗi, tớ đến muộn… phì! Phì!…. –Trông nó thật cục mịch, nó thở như con cá mắc cạn nước bọt bắn tung tóe khắp nơi… người béo tròn như quả bóng, sơ vin quần âu xanh áo trắng làm chiếc bụng nó trông càng to tròn hơn… Điều đặc biệt khiến nó trở lên xấu xí quê mùa đó chính là sau lưng lúc nào cũng đeo cái balo mầu xám nhìn như thằng trẻ con.
-Nhanh lên! có gì không? –Uyên mấp máy đôi môi đỏ, giọng nói trong trẻo sắc lạnh làm Lý mập nuốt nước bọt *ực* một cái.
-Hôm qua!… hộc hộc… tớ có đến địa chỉ cậu đưa, chờ mãi đến 23h đêm mới thấy ông Lực đi về… nhưng… nhưng đi một mình… ực! hờ hờ… –Hai tay Lý mập xoa xoa lại với nhau luống cuống khi đứng trước người đẹp trình bầy.
-Huh! Chỉ vậy thôi à, cậu không có thông tin nào hữu ích sao? –Uyên cau mày lại.
-Tớ… xin lỗi… mới hôm qua nên tớ chưa nắm được lịch trình di chuyển của Lực… hic. –Nó sợ, nhìn cái mặt nó vừa tội vừa muốn đấm. Uyên cau mày, nhắm mắt cho qua, nàng phải giải thích thật nhanh cho thằng đầu đất này hiểu không đứng đây lâu cũng không ổn.
-Sáng sớm mai 5h đến nhà ông ấy, theo dõi xem ông ấy đón ai đi học… Sau giờ học ở trường, 17h đi tập gym, 19h về nhà tắm rửa, ăn cơm, khoảng 20h lại ra ngoài… đó là lịch trình hàng ngày của ông L –Uyên khá rõ về cuộc sống của Lực, ngoài việc nhờ Lý mập theo dõi, Uyên vẫn luôn khéo léo cầm điện thoại của Lực kiểm tra nhưng không có một dấu vết gì, điều đó khiến nàng có chút suy nghĩ lại. Nhưng sáng hôm đó nàng không thể nhìn nhầm được, chắc chắn anh ta đã đèo một cô gái. Với tính cách thanh cao của Uyên nàng sẽ không bao giờ tha thứ cho kẻ nào dám cắm sừng mình, bất kể kẻ đó là ai. Uyên rất thông minh, nàng luôn giữ bình tĩnh trước mọi tình huống, sau đó sẽ lặng lẽ xử lý, lén lút dấm dúi sau lưng nàng là một điều rất khó… Cái tôi của một nữ nhân xinh đẹp rất cao, nếu không khéo Lực Hàn có thể bị đá bất kể lúc nào… Việc chinh phục Uyên còn khó hơn chinh phục đỉnh Everest, việc giữ được nàng còn khó hơn thế gấp trăm lần.
Sau một tuần lặng lẽ điều tra, mọi thông tin Lý mập đưa đều không liên quan đến cô gái nào, anh ta luôn sinh hoạt theo y chang những gì Uyên nói với Lý mập, buổi tối không đi chơi với Uyên thì anh ta lại đi đá PS hoặc đi đánh bi-a. Nhìn Lực Hàn không giống một kẻ đang cắm sừng Uyên cho lắm. Mọi thứ dường như đi vào ngõ cụt, cho đến một buổi sáng đẹp trời thứ ba.
-Bịch bịch bịch!!! –tiếng bước chân của Lý mập chạy trên hành lang trường.
-Uyên!!!… hộc hộc… -Như thường lệ, Uyên vẫn đứng ở đó trước Lý mập với ánh mắt lạnh lùng.
-Lại mấy thông tin vớ vẩn thì lượn đi cho sớm chợ. –Uyên một tay chống vào hông một tay cầm chiếc kẹo mút đưa lên miệng.
-Có!!! he he… lần này cậu sẽ phải cảm ơn tớ đấy… he he… -Lý mập lấy ngón giữa để vào gọng kính và đẩy lên nhìn Uyên một ánh mắt tràn đầy tự tin. Uyên cũng khá bất ngờ, đôi mắt nàng mở to hồi hộp khi nghe Lý mập nói vậy.
-Sáng nay tớ phải rình ở nhà anh Lực từ 4h sáng, 4h30 phút thấy anh Lực ra ngoài chạy bộ… hộc hộc… -Lý mập vừa thở vừa nói.
-Chạy với ai? –Uyên hồi hộp quá cắt lời Lý mập.
-Chạy một mình. –Lý mập trả lời rất thản nhiên.
-Chạy một mình? –Uyên cười nhạt, nàng bắt đầu thấy bực tên mập này.
-Ừ! Chưa hết! Tớ đi theo mà… 5h10 anh ta phóng xe ra khỏi nhà là tớ đã nghi rồi.
-Rồi sao nữa?
-Đáng nhẽ anh ta phải đi về hướng trường mình đúng không? nhưng anh ta lại đi ngược lại…
-Rồi sao? cuối cùng có đi cùng đứa nào không? –Uyên cau mày.
-Có! Để tớ kể từ từ nó mới hấp dẫn… –Lý mập muốn Uyên công nhận sự cố gắng của nó nên nó muốn kể chi tiết hơn.
-Hấp cái đầu ông! có phải con bé tóc hung vàng, dài ngang lưng?
-Chính xác!! Nhìn có vẻ tình cảm lắm, ôm nhau các thứ… hôn nhau… đá lưỡi… -Lý mập nói xong lấm lét nhìn Uyên vì câu “đá lưỡi” là nó thêm vào.
-Cái gì? –Nói đến đây mặt Uyên ửng hồng vì tức giận, hai bàn tay nắm chặt… “Rộp!” nàng cắn tan chiếc kẹo mút chupachup.
-Con bé này học trường khác thì phải, vì thấy mặc áo đồng phục mầu đỏ, tớ bị mất dấu lúc họ ăn sáng xong…
-Ông có chụp ảnh hay có gì làm bằng chứng không?
-À… tớ xin lỗi, tớ cũng hồi hộp quá nên… -Lý mập bẽn lẽn sợ sệt nói.
-Haizzz đầu đất!!!… Nếu không có bằng chứng thì nói làm gì hả anh zaiiii!!! –Uyên cau mày ôm đầu bất lực, nàng rút 500k từ trong ví ra đập vào ngực Lý mập một cái khá mạnh và đút vào túi áo đồng phục của nó, coi như thông tin có giá trị nên nàng thưởng. Sau đó Uyên lườm Lý mập một cái, nó hiểu ý liền quay mặt đi… Uyên túm váy lại và bước lên bậc thang đi về lớp.
-Cậu yên tâm!!! Tớ sẽ có bằng chứng, cứ tin tưởng vào tớ!!! Kiểu gì họ cũng sẽ gặp nhau lần nữa. –Lý mập nói với theo, tim nó đập thình thịch, nó lấy tờ 500k trong túi đưa lên mũi ngửi, nó sướng rơn khi được bàn tay mềm mại của Uyên chạm vào người, dù chỉ là cử chỉ nhỏ nhưng đối với Lý mập đó là một hành động lớn Nó thích lắm, mùi hương nước hoa ở tay Uyên vẫn dính ở tờ tiền, nó đứng đó một lúc chỉ để hít ngửi tờ 500k Uyên đưa… thậm chí con chim của nó còn đang cửng lên trong quần, nếu nó để Uyên nhìn thấy cái đũng quần cộm lên chắc Uyên sẽ đánh chết nó mất.
Ba ngày sau… chưa một hôm nào Uyên thấy Lý mập đến điểm hẹn để báo cáo, nàng rất tức giận vì không hiểu chuyện gì đã sảy ra. Nàng còn sai một đứa lên lớp Lý mập điều tra nhưng cũng không thấy nó đi học… Uyên cũng không biết nhiều về nó, số điện thoại cũng không có nên không biết liên lạc kiểu gì. Sợ thằng ngu đó làm điều gì dại dột mà làm lộ ra vụ điều tra thì toang. Nhưng hôm nay đứng cùng hội Lực Hàn thấy mọi thứ vẫn bình thường, nếu có chuyện gì Lực đã kể cho cả nhóm nghe… Vậy thằng mập địt đó đi đâu? Uyên bất giác chợt nhận ra chả nhẽ mình lại đang lo cho nó?… Lo lắng cho một tên tay sai đắc lực cũng không có gì lạ… nhưng biến mất kiểu này làm Uyên cực kỳ bực mình… biết thế lấy số nó cho rồi.
-Ha! ha! ha! này chúng mày ơi!! chúng mày còn nhớ thằng mập đầu năm bị Lực đấm vỡ mặt không? –Một thằng trong nhóm Lực vừa cười vừa nói.
-Ừ sao? –Lực Hàn hỏi… Uyên giật mình, nhưng nàng vẫn đứng nghịch điện thoại tỏ ra bình thường như không quan tâm.
-Ha ha ha… Thằng đó hôm nọ sang Lê Quý Đôn ăn trộm quần lót, bị chúng nó đánh thừa sống thiếu chết! đưa hẳn lên công an phường! –Uyên thót tim, người nàng hơi nóng lên, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
-Vậy à! thằng chó chết này, làm ô uế danh tiếng trường mình quá! khốn nạn thật! –Lực Hàn cau mày tức giận.
-Ừ! Cậu bảo bố cậu nói với hiệu trưởng đuổi học con mẹ nhà nó đê! –Một thằng bơm đểu. Lực Hàn không nói gì, đưa điếu thuốc lên hút trầm tư suy nghĩ điều gì đó. Uyên liếc thấy sự suy tư trong mắt Lực, nàng liền quay ra khai thác.
-Cũng không cần thiết đâu anh… trường nào cũng có người nọ người kia… chẳng phải nhìn thằng đó anh bảo nó rất tội nghiệp sao? Xấu như nó chắc chưa được gì đó đó…. –Uyên nói xong ôm miệng cười mỉm, giả bộ như đang khơi lại chuyện cũ cho Lực nghe. Lực ngậm điếu thuốc mắt híp lại quay sang nhìn Uyên cười gian.
-Ừ! ừ! Cái thằng đó nhìn vậy chắc chưa biết gái gú là gì đâu nhể? Có khi còn trinh đó chúng mày ha ha!!! –Lực Hàn ngửa đầu lên trời cười khoái chí.
-Còn trinh hay không làm sao mà biết được anh! Có khi quay tay suốt mất trinh rồi cũng nên! ha ha ha- Một con bé lớp 10 nói.
-Vậy hả? Sao mày biết rõ vậy? mày kiểm tra nó rồi hả? ha ha –Một thằng trong nhóm Lực vừa nói vừa cười.
-Anh ý, làm gì đã có ai động vào người em đâu mà em dám kiểm tra người khác hí hí.- Con bé cười dâm đãng đánh tay bộp bộp vào người thanh niên kia.
-Chắc bấn quá sang trường khác kiếm ăn, ở bên này sợ Lực nó đấm cho ha! ha! –Cả lũ cười phá lên… Riêng Uyên chỉ cười mỉm, thực ra trong lòng nàng đang cảm thấy tức giận vì không biết thằng ngu Lý mập đã làm cái điều ngu xuẩn gì nữa… Trộm quần lót sao? đúng là một thằng bệnh hoạn thất bại nhất trong số những thằng thất bại… Uyên thở dài nhắm mắt lại nghĩ tại sao nó lại là tên sai vặt của mình chứ… nếu để người khác biết thì thật mất mặt quá.
-Ha ha ha! Ở đâu mà chả bị Lực nó đấm hả chúng mày! Ha! ha! –Một thằng trong nhóm vẫn đang cố nịnh hót. Bỗng bị Lực quay ra lườm… cả nhóm im bặt… Sau đó Lực quay sang nhìn Uyên, thấy Uyên vẫn đang cúi đầu nghịch điện thoại, điều này khiến Lực yên tâm… hắn lại cười nói bình thường.
-Chị Ngọc Thảo á? Ừ! Chị ấy được treo ảnh ở phòng tuyên dương đó, ngày nào đi qua tao cũng ngắm chị ấy… chị ấy xinh thực sự đó… Không! Chị Uyên xinh hơn! Ơ! sao mày hâm thế, tao có nói chị Uyên không xinh đâu, vì tao thấy hai chị ấy đẹp giống nhau, giỏi giống nhau thì tao mới nói thôi -Bỗng câu chuyện của mấy đứa con gái thu hút Uyên. Cách đây 5 năm nàng có nghe nói ngôi trường nàng đang học có xuất hiện một hoa khôi cũng xinh đẹp giỏi giang không kém gì nàng… Thời gian Lực Hàn tán nàng cũng có một lần nhắc đến chuyện đó… cô ấy tên Thảo… và theo những giáo viên trong trường hay nói chuyện tếu táo với nhau thì cứ năm năm, trường lại xuất hiện một người xuất chúng… vừa xinh đẹp vừa giỏi giang về mọi mặt… Uyên nghe thấy nhưng cũng lảng đi vì nàng không thích họ đem mình ra so sánh với bất kỳ ai…
-Tao chắc chắn khi ra trường chị Uyên sẽ được lưu ảnh tại phòng tuyên dương, vì tao cảm giác chị ấy còn xinh và giỏi hơn chị Thảo kia ý chúng mày ạ… Ừ thì trẻ hơn thì phải xinh hơn giỏi hơn chứ… tao cũng nghĩ giống mày đấy… Ừ! Nếu chị ấy đạt số điểm tuyệt đối như chị Thảo cơ… với lại giáo dục cải cách như bây giờ thì khó lắm mày ơi!!! thôi mày nói bé thôi kẻo lại bị ăn chửi bây giờ… -Lũ con gái vẫn cứ rủ rỉ với nhau khiến Uyên không thích lắm. Thấy Uyên cau mày Lực Hàn liền đứng dậy.
-Thôi giải tán đi chúng mày! vào lớp rồi! –Lực vừa nói vừa khoác vai Uyên.
-Lớp em hướng kia mà! –Uyên nhún vai đẩy Lực Hàn đi về phía trước. Lực mỉm cười vẫy tay chào Uyên và đi về khối 12… Uyên mỉm cười vẫy cánh tay thon dài trắng trẻo của mình theo hướng của Lực… Ánh mắt sắc sảo của nàng có vẻ như đã đoán ra điều gì đó.
Uyên quay đầu về lớp thì bỗng gặp Lý mập đứng trên tầng ba vẫy vẫy. Hóa ra hôm nay nó đã đi học… Uyên đứng lại nhìn lên cau mày như muốn chửi sấp mặt Lý mập ngay lập tức nhưng vì tính tình kiêu sa quý phái nên nàng chỉ lườm nó. Thấy cái bộ dạng nó với với ra ban công nhìn thấy ghét, chỉ muốn nó ngã mẹ đi cho xong… Nhưng lúc sau nàng lại thấy nó giơ hai ngón tay mồm thì nói nói điều gì đó rồi chỉ chỉ ra phía sau nhà… nó không dám nói to vì bọn Lực Hàn chưa đi khuất. Uyên không nói gì chỉ cau mày lại và đi thẳng lên lớp.
Sau tiết hai Uyên lững thững đi bộ xuống dãy nhà phía sau khối 11 và thấy Lý mập hôm nay khá tiến bộ khi đã ở đây trước nàng… Nó đang cầm điện thoại và đang xem thứ gì đó.
-Lần sau ông mất tích mà không nói gì thì đừng trách. –Uyên lườm Lý mập.
-Tớ xin lỗi… tại tớ không biết liên lạc với cậu thế nào, cậu có cho tớ số điện thoại đâu… –Lý mập lấm lét nói, nó sợ bị Uyên chửi.
-Ba ngày qua ông đi đâu? sao lại bỏ học? –Uyên không những không trách còn hỏi thăm nó. Vì nàng biết có vẻ như nó đã trải qua vài ngày khổ sở, nhìn những vết thương trên mặt nó cũng khiến Uyên có chút thương h
-Tớ đã biết nhà con bé kia và trường nó học! He! He!… -Lý mập vênh mặt lên nói, nó dường như vẫn rất quan tâm đến nhiệm vụ và trách nhiệm của mình. Nó không hề quan tâm đến việc học hay những vết thương trên mặt nó, điều này khiến Uyên cảm thấy Lý mập rất một lòng một dạ với mình… Có lẽ nàng đã nhìn đúng người khi giao phó một nhiệm vụ quan trọng.
-Lê Quý Đôn đúng không? –Uyên dựa vai vào tường khoanh tay nhìn Lý mập. Bị nhìn chằm chằm vào mắt làm Lý mập hơi run, tim đập thình thịch.
-Ừ… sao cậu biết? –Lý mập không ngờ chỉ ngay tiết một khi nói chuyện với bọn Lực Hàn, Uyên đã đoán trước được tình hình chỉ với vài chi tiết cực nhỏ.
-Biết ngay mà… thằng khốn nạn! –Uyên đưa một ngón tay lên cắn và lẩm bẩm. Sau đó nhìn lên lườm Lý mập.
-Vậy lần này có bằng chứng không?
-Có! tớ đã chụp được vài bức… –Lý mập tiến đến đưa chiếc Iphone cho Uyên.
-Đứng dịch ra. –Uyên cau mày cầm điện thoại và đuổi Lý mập đứng xa nàng. Không dám cãi lời Lý mập lùi hẳn 3 bước tay chắp ở dái chờ nữ thần khen thưởng… Lúc Uyên tập chung vào điện thoại, Lý mập liếm mép nhìn vào chiếc áo đồng phục của Uyên bị căng ra bởi bộ ngực to của cậu ấy nếu đứng đúng góc nó sẽ nhìn được vào bên trong và thấy áo lót của Uyên… Sau đó nó thận trọng liếc nhìn thấy Uyên vẫn đang chăm chú xem điện thoại, nó lại lợi dụng điều đó để nhìn xuống đôi chân dài thẳng tưng trắng trẻo của Uyên, khi nàng mặc chiếc váy đồng phục này trông chân lại càng dài… Uyên rất cao, mặc dù nàng chỉ đi một đôi giày búp bê đế cao khoảng 5cm nhưng nhìn nàng cao hơn hẳn Lý mập cả một cái đầu.
Uyên cau mày xem ảnh trong điện thoại, thấy Lý mập chụp khá nhiều nhưng toàn ảnh mờ… chỉ có vài cái là rõ. Trong ảnh Lực Hàn đang đèo một con bé đi học… Sau đó lại đi ăn, nhìn rất tình cảm… Biết trước được trường hợp xấu nhất sẽ thế này, nàng đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng Uyên vẫn rất tức giận. Nàng cau mày lướt ảnh… bên ngoài Lý mập cứ thấp thỏm ngó qua ngó lại.
-Xong chưa Uyên? trả điện thoại cho tớ… -Thấy Lý mập có vẻ đáng nghi, Uyên lục thùng rác trong thư viện ảnh (iphone có phần “ảnh đã xóa” gọi là thùng rác bao gồm những ảnh đã xóa trong thư viện nó sẽ hiện ở đó). Nàng khôi phục toàn bộ ảnh đã xóa và xem chúng… Sau đó Uyên cau mày lại.
-Thằng khốn nạn này! –Uyên mở to mắt nhìn Lý mập chửi.
-Sao… sao cậu… lại chửi tớ? –Thấy có điềm không lành Lý mập tỏ ra tội nghiệp để được Uyên thương hại.
-Mày chụp cái vớ vẩn gì đây? –Uyên dơ điện thoại ra cho nó xem. Mặt Lý mập đỏ ửng, hóa ra toàn ảnh nó chụp lén Uyên… Nó chụp cả ngực cả mông từ đợt nó mới quen Uyên. Nó đã rất cẩn thận xóa tạm vào thùng rác, nhưng chính vì cái vẻ ngu xuẩn cứ lén la lén lút của nó làm Uyên nghi ngờ và phát hiện… Chưa hết trong đó còn rất nhiều ảnh nó chụp lén bọn con gái ở trường nữa… Đúng là một tên bốn mắt bệnh hoạn.
-Tớ… tớ… -Lý mập cúi gằm mặt luống cuống.
-Thằng chó chết… Sở khanh, bệnh hoạn, dâm đãng, bốn mắt thất thủ… tại sao tao lại chơi với cái thằng thất bại như mày cơ chứ! –Uyên cau mày chửi té tát vào mặt Lý mập, cũng may khu vực này ngoài lúc tổng vệ sinh trường ra thì chẳng có ai.
-Tớ xin lỗi! Lần sau tớ không dám nữa! Tớ xin hứa, tớ sẽ không chụp cậu nữa… nhưng… nhưng… bốn mắt thất thủ là gì… tớ không biết… -Lý mập đứng khom người cầu xin Uyên, Uyên chửi nó thêm vài câu chắc nó quỳ xuống mất. Uyên không nói gì, nàng cũng không hiểu vừa rồi giận quá nàng đã chửi nó là “bốn mắt thất thủ”… Thực ra Uyên là một cô gái rất lịch sự và ngoan ngoãn, chẳng qua chơi với đám du côn trong trường nên nàng có chút nhiễm tính của bọn chú Vốn từ để chửi rủa trách mắng của nàng rất ít, những lúc tức giận như vừa rồi vì Uyên không biết phải chửi nó thế nào cho hả giận nên đã lỡ mồm nói linh tinh, điều này khiến Uyên đỏ ửng mặt… Tuy luôn tỏ ra khó tính với vị trí hiện tại của mình nhưng Uyên vẫn không thể dấu nổi cái vẻ đáng yêu trong cử chỉ lời nói của mình… Uyên tức giận cầm điện thoại và xóa triệt để toàn bộ ảnh nó chụp lén mình và những đứa con gái khác.
-Thằng như mày bị đánh cũng đúng! Lại còn sang Lê Quý Đôn ăn trộm đồ lót… Mày hết thuốc chữa rồi mập bốn mắt! –Uyên vừa nói vừa ném cái điện thoại vào người Lý mập… Nó phải cố gắng lắm mới chụp được chiếc điện thoại.
-Ơ sao cậu biết tớ sang Lê Quý Đôn? –Lý mập cầm điện thoại đút vào túi quần làm cái vẻ mặt thắc mắc trông cực buồn nôn.
-Hừ! chuyện gì tao chả biết!! –Uyên đứng khoanh tay quay mặt đi chỗ khác tức giận.
-Nhưng tại… con bé bồ Lực đó ở ký túc mà… Tớ đã phải theo dõi tận 2 ngày lận… –Lý mập tủi thân nói. Nghe thấy nó nói vậy… Uyên bất chợt nhận ra hình như mình vừa hiểu lầm nó.
-Nó ở ký túc sao? –Nàng cau mày nhìn Lý mập, ngay lập tức trong đầu Uyên nẩy ra một vài ý tưởng.
-Ừ! Con bé đó ở ký túc mà… chẳng qua… tớ… theo dõi nó… nhìn thấy cái quần lót bị rơi, tớ mới nhặt lên định đút vào phòng cho chúng nó… Ai ngờ… bị bắt… chứ tớ đâu dám ăn trộm đồ lót… -Lý mập cúi mặt giải thích.
-Hừ! Dù sao mày cũng thật bệnh hoạn… Cái đồ lót thì liên quan gì mà mày nhặt giúp chúng nó? Bộ muốn sờ lắm hả? –Uyên chửi Lý mập nhưng không còn gay gắt như trước… Vì nàng vẫn tức giận vụ nó chụp lén mình.
-Có chứ! à… không! Không! Ý tớ là tớ chỉ muốn giúp chúng nó… -Lý mập lỡ mồm thừa nhận nhưng bị Uyên trừng mắt lên nó lại sợ hãi mà cúi mặt xuống.
Uyên không nói gì, nàng thật hết thuốc chữa với tên mập địt dâm dê này… nàng thở dài lặng lẽ rút hai triệu đưa cho Lý mập.
-Tớ không lấy đâu! –Lý mập từ chối, nó lúng túng nhìn xuống đất, hai bàn tay đan vào nhau chảy rất nhiều mồ hôi tay.
-Lại sao nữa đây? hay chê ít? –Uyên trùng mắt xuống bắt đầu nghi ngờ thằng mập này lại có ý đồ gì đó.
-Không phải… là vì… -Lý mập ấp úng, nó xoa xoa hai bàn tay vào nhau, mắt liếc sang trái sang phải.
-Cầm đi! Tôi còn nhờ ông thêm một lần nữa, nếu lần này ông hoàn thành nhiệm vụ thì tôi sẽ trả ông năm triệu. –Nghĩ bằng đấy ảnh thì nàng chưa thể tổng sỉ vả Lực Hàn một vố… Và nàng chỉ sợ hắn sẽ đeo bám mình sau khi chia tay… Chỉ cần hành động ôm eo hôn hít con khác nàng đã không bao giờ tha thứ rồi. Nàng dứt khoát sẽ lấy đầy đủ bằng chứng để cho Lực Hàn cứng họng Những tình cảm mà Uyên trao cho Lực Hàn nay đã bị nàng vứt hết xuống cống… đơn giản vì Uyên là một cô gái có cá tính mạnh mẽ, không chấp nhận sự phản bội… Sau khi nghe vài thông tin Lý mập đưa, nàng đã nẩy ra một số ý tưởng…
-Tớ sẽ giúp cậu, nhưng… tớ không cần tiền… -Lý mập nuốt nước bọt liếc nhìn Uyên.
-Hơ?… trên đời lại có người không cần tiền? Mày đùa chị à mập? –Uyên cười nhạt nhìn Lý mập.
-Đúng! Tớ không cần tiền… –Lý mập nói dứt khoát, bày tỏ sự quyết tâm của mình.
-Thế ông muốn gì? –Uyên nhẹ giọng, vì đợt này sẽ khó và vất vả hơn đợt trước nên Uyên quyết định xuống nước hỏi xem nó muốn gì… Đây là lần đầu tiên nàng thấy tiền không thể giải quyết được vấn đề… đó cũng là một sự tò mò mà nàng muốn biết xem cái gì có thể hấp dẫn hơn tiền?
-Tớ… tớ… Hay thôi để nói sau được không? –Lý mập nhìn Uyên và không dám nói ra điều đó.
-Nói!!!! –Uyên mở to mắt, mím môi dọa nó.
-Tớ… Hay thôi, để tớ viết ra giấy yêu cầu của tớ… vì tớ không dám nói….
-Hừ! Thằng thất bại này!! Chuyện gì mà khiến mày không dám nói? Đàn ông gì như mày chứ… Huh! thôi được rồi viết đi!!! -Uyên quay mặt đi thở dài, nếu không phải nàng quyết định cho Lực Hàn một bài học vì đã cắm sừng mình thì không bao giờ nàng để thằng Lý mập nó đưa ra yêu cầu cho mình cả. Lý mập đặt cặp xuống chậm chạp lấy tờ giấy cái bút ra quay lưng lại viết cái gì đó lên giấy… Chỉ thấy nó thở mạnh vì đang lo sợ điều gì đó… Uyên cau mày khó chịu vì cái dáng vẻ ngu độn của Lý mập, không biết nó sẽ đưa ra cái yêu cầu quỷ quái đần độn nào nữa…
-Xong! Cậu nói đi… Tớ sẽ phải làm gì tiếp theo? –Lý mập đứng lên khoác cặp, cầm tờ giấy trong tay run như cầy s
-Đâu! đưa tôi xem! –Uyên rướn người định lấy tờ giấy trong tay Lý mập thì nó rụt lại, làm nàng tí thì ngã.
-Ơ! Đưa xem nào! –Uyên đứng chống hai tay vào hông mặt đỏ lên ngại vì bắt trượt, chưa bao giờ nàng làm những động tác thừa thãi như vậy trước mặt một kẻ như Lý mập.
-Cậu nói yêu cầu đã rồi tớ mới đưa. –Lý mập dấu tờ giấy vào túi quần.
-Haizz… mệt mỏi! Đây nhé! Lần này nhờ ông thức đêm một chút, nếu không làm được thì thôi, tôi sợ ảnh hưởng đến việc học của ông… –Uyên nhờ vả nhưng luôn có chừng mực.
-Không sao! việc gì tớ cũng làm được huống gì thức đêm… Tất cả vì cậu hề hề… –Lý mập nắm bàn tay lại thể hiện sự quyết tâm, có lẽ nó đang có động lực từ việc nó yêu cầu Uyên thì đúng hơn.
-Tôi đang nghi ngờ ông Lực với con bé kia sẽ qua lại với nhau lúc nửa đêm, đơn giản vì con bé kia ở ký túc trường… Nó có thể trốn ra ngoài được… ông theo dõi giúp tôi được không?
-Được! Tớ sẽ rình cả đêm, cậu yêu tâm!!! hehe… -Lý mập đồng ý không chút do dự.
-Nhớ lấy bằng chứng!!! nghe chưa nào! –Uyên mím môi nhìn Lý mập…. chuyến này nàng nhất định sẽ chia tay với tên cặn bã Lực Hàn… luôn tỏ ra mình thanh cao nhưng bản chất chẳng ra gì.
-Oke!!! yên tâm!! Ai chứ thằng Lý này hơi cẩn thận đấy he he. –Lý mập cười tự tin với vẻ mặt ngu
-Rồi! thế yêu cầu của ông là gì? –Uyên xòe bàn tay ra trước mặt Lý mập. Lý mập nhìn những ngón tay thon dài của Uyên mà chỉ muốn cầm vào đó… da Uyên đã trắng nàng lại còn sơn móng tay màu đỏ, trông thực sự rất đẹp.
-Ừm!! ừm!!! đây… đây!!! khi nào tớ xong việc tớ sẽ liên lạc với cậu nhé! –Nói xong Lý mập đặt tờ giấy vào lòng bàn tay Uyên và ngay lập tức mặt nó tái mét lại chạy thật nhanh về lớp. Nó chạy được một đoạn thì nghe thấy tiếng vọng vang đến “THẰNG CHÓ KIA!!!!!”….
________________
Hết Chap 12 + 13
