Em gái nuôi loli
Phương Thanh khẽ liếc sang, ánh mắt dừng lại ở đôi đũa trong tay hắn đang gắp tiếp một miếng thịt xào từ đĩa chung, dùng chính phần đầu đũa vừa chạm miệng hắn lúc nãy, để gắp thức ăn rồi đặt vào bát Tiểu Nhi một cách tự nhiên, không chút do dự. Cử chỉ ấy khiến Phương Thanh thoáng cau mày, cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng.
Theo phép tắc bàn ăn truyền thống, đặc biệt trong những bữa tiệc gia đình hay ngoại giao, khi gắp thức ăn từ đĩa chung cho người khác, người ta thường phải tráo đầu đũa. Dùng phần đầu sạch (chưa chạm miệng) để gắp, tránh để phần đã dùng ăn chạm vào thức ăn chung, vừa vệ sinh vừa giữ gìn sự lịch sự. Thế nhưng hắn lại hoàn toàn bỏ qua quy tắc ấy, dùng đuôi đũa vừa chạm môi mình để gắp cho Tiểu Nhi, như thể giữa hai người không tồn tại bất kỳ ranh giới nào về vệ sinh hay phép tắc.
Phương Thanh thoáng chau mày, rồi lặng lẽ đổi đầu đũa, gắp sang bát hắn một ít nộm sứa, động tác chậm rãi như cố tình để người khác nhìn thấy. Cả hắn lẫn Tiểu Nhi đều cùng nhìn cô với vẻ ngạc nhiên không giấu được. Phương Thanh chỉ khẽ liếc sang phía Tuệ Linh.
Tuệ Linh vẫn ngồi đó, lặng lẽ và xa xăm. Trước mặt cô, bát đũa còn nguyên, chưa hề được chạm tới. Ánh mắt trống rỗng dừng trên những món ăn bày biện gọn gàng, như thể mọi âm thanh và chuyển động xung quanh đều không lọt vào tầm chú ý.
Phương Thanh quay lại nhìn Tiểu Nhi. Ánh mắt hai người chạm nhau, thẳng thắn và căng lên trong một khoảnh khắc im lặng, như một sự đối đầu không lời. Tiểu Nhi sa sầm mặt, ánh nhìn đảo đi đầy bực bội, thái độ lộ rõ sự không hài lòng. Phương Thanh vẫn giữ vẻ bình thản, khóe môi nhếch nhẹ, như thể chẳng hề né tránh hay e dè trước phản ứng ấy.
Người hắn chợt động đậy. Nhìn chằm chằm chút thức ăn từ Phương Thanh gắp sang cho hắn. Rồi lại nhìn Tiểu Nhi, hắn trầm ngâm khẽ nói.
– Phương Thanh… chị đừng gắp cho tôi nữa, tôi bị dị ứng khi ăn sứa cùng nhiều món khác.
Phương Thanh đờ người. Nụ cười trên môi cô ta thoáng biến mất, gương mặt có chút bối rối rồi nhanh chóng trở về vẻ dịu dàng quen thuộc, nhưng ánh mắt đã không còn tự tin như trước. Thay vào đó đã cụp xuống một nỗi niềm man mác.
Tiểu Nhi lạnh lùng cầm lấy bát của hắn, gạt bỏ hết món sứa của Phương Thanh ra. Cô bé gắp cho hắn những món khác theo ý mình. Rồi thản nhiên đưa lên nếm thử rồi dùng chính đôi đũa đó gắp bò vào miệng hắn.
Xong xuôi, Tiểu Nhi thản nhiên đưa miếng thịt bò lên miệng mình nếm thử trước rồi dùng chính đôi đũa ấy, không hề tráo đầu, gắp miếng thịt còn lại đưa thẳng vào miệng hắn. Hắn mở miệng, ngoan ngoãn đón lấy, không một lời phản đối, ánh mắt sâu thẳm chỉ lặng lẽ nhìn cô bé với sự chấp nhận hoàn toàn.
Nhai được hai ba miếng, Tiểu Nhi lấy đũa gắp ra khỏi miệng mình. Khó chịu nói…
– Chị Thanh ơi… thịt bò cay quá…
Đoạn cô nhóc gắp miếng thịt bò vừa nhai trong mồm đưa sát sang miệng hắn trong cái những cái trố mắt của Phương Thanh và Tuệ Linh, thản nhiên ra lệnh như bà hoàng cho hắn.
– Há mồm… ăn cho em…
Hắn liếc nhìn sang ba vị trung niên đang ngồi đàm đạo, bát đũa của Bác Lương đã chuyển sang đó tự khi nào, một nhân viên phục vụ luôn túc trực thỉnh thoảng bồi rượu cho những người họ. Nhìn nét mặt họ dường như không còn để ý xung quanh, chỉ tập trung câu chuyện với vẻ mặt hớn hở. Hắn cũng đành há miệng, để Tiểu Nhi thả miếng thịt đã đầy nước miếng của cô bé vào miệng nhai ngon lành.
Giọng Tuệ Linh bỗng vang lên, lạnh và sắc, chan chứa sự khinh bỉ không hề che giấu:
– Tởm lợm…
Phương Thanh khẽ thở dài, như thể đã mệt mỏi với bầu không khí ngột ngạt ấy. Cô ta kéo ghế đứng dậy, giọng nhạt nhẽo:
– Xin lỗi… tôi ra ngoài một chút.
Trong khoảnh khắc quay người, ánh mắt cô vô tình bắt gặp một cảnh tượng khiến lòng chợt lạnh đi. Chân Tiểu Nhi đang kín đáo gác lên đùi hắn, khẽ đong đưa, tự nhiên đến mức như một thói quen. Hắn không hề né tránh, cũng chẳng tỏ ra khó chịu, để mặc cho cử chỉ ấy tồn tại giữa bữa ăn đông người.
Chỉ cần vậy thôi cũng đủ. Phương Thanh khẽ siết môi, bước chân chậm lại một nhịp. Đến lúc này, cô đã hoàn toàn tin vào cảm nhận của mình. Mối quan hệ giữa hai người kia chắc chắn không dừng lại ở hai chữ “anh em” đơn thuần.
Tuệ Linh đột ngột cầm lấy cốc rượu vang đỏ sóng sánh trong tay, đứng phắt dậy, dáng người run run nhưng cố giữ thẳng tắp. Cô nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt đầy bất lực, đau đớn và một nỗi uất ức dâng trào không thể kìm nén nữa. Giọng cô vỡ òa, vừa van xin vừa như ra lệnh:
– Duy… uống với em! Chỉ một ly thôi…
Tiểu Nhi vẫn đang gác chân trên đùi hắn, đôi mắt khẽ liếc sang Tuệ Linh, rồi quay lại nhìn hắn với vẻ mặt bình thản đến lạnh người. Bàn tay nhỏ bé của cô bé lặng lẽ lần mò xuống dưới bàn, không chút e dè hay ngại ngùng dù đang giữa chốn đông người. Những ngón tay thon thả tìm đúng vị trí, rồi trợn mắt bóp nhẹ hai hòn bi của hắn qua lớp quần, lực vừa đủ để hắn cảm nhận rõ ràng cơn đau nhói như lời cảnh cáo thầm lặng.
Hắn ú ớ một tiếng, cơ thể khẽ giật mình, khuôn mặt thoáng hiện vẻ đau đớn xen lẫn cam chịu. Hắn hiểu ngay ý tứ của cô bé không lời nào cần nói ra, nhưng cái bóp ấy rõ ràng hơn mọi lời đe dọa. Hắn hít sâu một hơi, cố giữ giọng bình tĩnh, quay sang Tuệ Linh với ánh mắt áy náy:
– Tuệ Linh… em chưa ăn gì mà, sao mà uống rượu ngay được… hơn nữa em cũng để anh ăn tí gì đã chứ…
Tuệ Linh cau mày, siết chặt ly rượu, nhìn tròng trọc vào Tiểu Nhi rít lên.
– Duy… anh từ lúc nào phải nghe lời con nhóc này vậy? Anh giờ có giống một đứa trẻ ranh bị quản thúc không?
Ngay lúc tiếng Tuệ Linh vừa dứt, một tiếng quát sắc nhọn, đầy uy quyền khiến cả không gian như bị chấn động:
– Tuệ Linh! Im ngay!
Giọng cha Tuệ Linh người từ nãy giờ vẫn ngồi cười nói vui vẻ với Bác Lương giờ đây đã to tiếng, nặng nề như sấm. Ông đứng bật dậy, khuôn mặt đỏ bừng vì rượu nhưng ánh mắt thì lạnh lẽo, đầy giận dữ. Bà mẹ bên cạnh cũng vội đứng lên, tay kéo nhẹ vạt áo chồng như muốn can ngăn, ông toan bước nhanh về phía bàn nơi hắn đang ngồi, nhưng rất nhanh bàn tay hắn đã ngầm giơ lên nhắc khéo ông bình tĩnh. Nhưng giọng nói ông không còn chút nặng nhẹ nào.
– Tiểu Nhi mới 13 tuổi, con lớn hơn cô bé bao nhiêu mà nói “con nhóc” như thế hả? Con muốn làm mất mặt gia đình này trước mặt khách à?
Tuệ Linh cứng đờ người, cốc rượu trong tay suýt rơi, nước mắt vẫn lăn dài nhưng giờ đây cô không dám khóc thành tiếng nữa. Cô quay sang nhìn cha, miệng mấp máy, giọng nghẹn ngào:
– Con… con chỉ…
Ông ta cắt lời, giọng vẫn nghiêm khắc nhưng đã hạ thấp xuống, như không muốn làm to chuyện thêm.
– Chỉ cái gì? Con chưa ăn gì, ngồi đó khóc lóc, rồi còn nói năng hỗn hào với khách. Con nghĩ mình là ai? Ngồi xuống đi, ăn cho xong rồi đi lên phòng cho ta nhờ.
Bà mẹ vội vàng kéo tay ông chồng, hướng về phía Tuệ Linh giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy lo lắng:
– Linh… nghe cha con đi. Đừng làm mọi chuyện tệ hơn nữa…
Hắn thở dài, rồi cầm tay Tiểu Nhi đang đặt trên đũng quần mình ra, công khai đặt hẳn lên bàn. Tiểu Nhi giật mình thon thót, đôi mắt to tròn đầy hoảng hốt, cố rút tay về theo bản năng, nhưng hắn siết chặt hơn, ngón tay đan xen vào tay cô bé, không cho phép cô né tránh. Khuôn mặt non nớt của Tiểu Nhi thoáng đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa kinh ngạc, ánh mắt nhìn hắn như muốn hỏi: “Anh làm gì vậy…”
Hắn không nhìn Tiểu Nhi, mà ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt xung quanh. Tuệ Linh đang chết lặng, cha mẹ cô thì có thái độ kỳ lạ không quá ngạc nhiên. Bác Lương khẽ mỉm cười không chút lạ lẫm.
Rồi hắn cất giọng, rõ ràng, từng chữ như đập vào không gian, khẳng định với mọi người.
– Vậy… để tôi nói rõ cho các vị biết… Tiểu Nhi vốn là… người con gái vài năm nữa tôi sẽ cưới làm vợ. Nên mọi thứ tôi làm gì đều phải nhìn sắc mặt cô ấy.
Tiểu Nhi vẫn cầm chặt tay hắn, khuôn mặt giờ đây đỏ rực, đôi mắt mở to đầy bối rối và… một chút hoang mang. Cô bé nhìn hắn, có phần xấu hổ.
Tuệ Linh đứng chết lặng như bị đóng băng tại chỗ, toàn thân cứng đờ đến mức không còn cảm giác được cả hai chân đang run rẩy. Cốc rượu vang trong tay cô rơi xuống sàn từ bao giờ không hay, tiếng thủy tinh vỡ tan “xoảng” vang lên như một tiếng nổ giữa không gian im lặng chết chóc, rượu đỏ loang lổ trên thảm như máu tươi. Cô không hề chú ý đến mảnh vỡ dưới chân, cũng không quan tâm đến những giọt rượu bắn tung tóe lên váy áo. Ánh mắt cô fa chỉ dán chặt vào hắn, vào lời tuyên bố vừa rồi, và vào bàn tay nhỏ bé của Tiểu Nhi đang được hắn nắm chặt trên mặt bàn.
Vai cô run lên từng đợt dữ dội, bàn tay dưới bàn siết chặt đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng cô không cảm thấy đau. Trong đầu Tuệ Linh lúc này là một mớ hỗn loạn kinh hoàng: “Vợ… Vài năm nữa sẽ cưới… Con nhóc 13 tuổi… Không thể nào… Không thể nào…” Những từ ngữ ấy lặp đi lặp lại trong đầu cô như một vòng xoáy không lối thoát, khiến hơi thở cô dồn dập, ngực phập phồng mạnh mẽ như sắp vỡ tung.
Tuệ Linh đột ngột xô mạnh chiếc ghế ra sau, tiếng gỗ va chạm xuống thảm nhưng cũng khô khốc, vang lên tiếng động giữa không gian im lặng nặng nề. Cô ôm chặt mặt bằng hai tay, nước mắt tuôn rơi không kìm nén được nữa, tiếng nức nở bật ra đầy đau đớn và tuyệt vọng. Không nói thêm lời nào, cô quay người chạy vội ra khỏi phòng, bước chân loạng choạng như sắp ngã, váy áo xô lệch, tóc tai rối bù, để lại sau lưng những mảnh thủy tinh vỡ và rượu vang đỏ loang lổ trên sàn.
Tiểu Nhi thoáng ngỡ ngàng, khẽ ngước lên nhìn theo bóng dáng Tuệ Linh khuất dần sau cánh cửa. Cô bé chớp mắt một cái, vẻ mặt thoáng chút bối rối nhưng nhanh chóng quay lại nhìn hắn, như thể chỉ cần xác nhận rằng mọi thứ vẫn ổn.
Cha mẹ Tuệ Linh vẫn ngồi yên tại chỗ, không ai đứng dậy đuổi theo con gái. Ông ta khẽ lắc đầu, thở dài một tiếng dài đầy bất lực, ánh mắt nhìn về phía cửa với vẻ mệt mỏi. Bà mẹ đưa tay che miệng, mắt long lanh nước nhưng không rơi, chỉ lặng lẽ lắc đầu theo chồng, như thể họ đã quá quen với những cơn bùng nổ cảm xúc của con gái, hoặc… họ đã quá mệt mỏi để can thiệp thêm nữa.
Hắn khuôn mặt vẫn điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Chỉ nhẹ nhàng dục Tiểu Nhi.
– Tập trung vào ăn đi…
Tiểu Nhi gật đầu, trầm ngâm cầm đũa lên gắp một salad miệng, nhưng tâm trí lại có phần không vui. Cùng lúc đó, Tuệ Linh lao ra khỏi phòng, nước mắt giàn giụa, hơi thở dồn dập, va mạnh vào Phương Thanh đang bước vào phòng ăn ngoài hành lang. Cú va chạm khiến cả hai khựng lại. Tuệ Linh ngẩng lên một giây, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt, ánh mắt hoảng loạn xen lẫn đau đớn, rồi không nói lời nào, cô tiếp tục lao vội đi, như muốn chạy trốn khỏi tất cả.
Phương Thanh đứng im lặng vài giây, ánh mắt lướt theo bóng dáng Tuệ Linh, rồi khẽ thở dài. Không chút do dự, cô rảo bước đuổi theo, đôi giày cao gót gõ lộc cộc trên sàn đá, nhanh chóng bắt kịp cô gái trẻ đang khóc nức nở ở cuối hành lang.
Không khí trong phòng ăn vẫn nặng nề, nhưng tiếng dao nĩa bắt đầu vang lên trở lại chậm rãi, lẻ tẻ như một nỗ lực cố gắng kéo bữa tiệc về quỹ đạo cũ. Nhưng ai cũng biết, từ khoảnh khắc này, mọi thứ đã thay đổi mãi mãi.
Mẹ Tuệ Linh ngồi im lặng một lúc lâu, ánh mắt lặng lẽ quan sát Tiểu Nhi. Cô bé nhỏ nhắn vẫn ngồi cạnh hắn, cầm đũa gắp thức ăn một cách lặng lẽ. Bà khẽ thở dài, rồi bất ngờ cất giọng, giọng nói ấm áp nhưng mang theo chút áy náy và mệt mỏi.
– Duy… cậu đưa Tiểu Nhi lại gần đây ăn với chúng tôi. Xin lỗi hai người vì chuyện vừa rồi nhé, tính con bé nó vẫn vậy, nóng nảy, bốc đồng… Mong hai người đừng để bụng, cũng đừng cười nó…
Lời nói của bà nhẹ nhàng, như một lời xin lỗi chân thành, nhưng ai cũng nghe ra nỗi day dứt và sự bất lực trong đó. Bà nhìn Tiểu Nhi với ánh mắt dịu dàng hơn, như thể đang cố gắng xoa dịu không khí nặng nề bằng sự bao dung của một người mẹ.
Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng xa xăm. Hắn nhẹ nhàng đỡ Tiểu Nhi đứng dậy, rồi cầm tay dẫn cô bé lại gần chỗ ba vị trung niên. Tiểu Nhi bước đi bên cạnh hắn, tay nhỏ bé nắm chặt tay anh, khuôn mặt có phần buồn thiu, đôi mắt không nhìn bất cứ ai, chỉ âm thầm nhìn đi đâu đó.
Cha Tuệ Linh giọng đều đều khi cả hắn và Tiểu Nhi đã đến bên.
– Tiểu Nhi… Ngồi đây đi cháu. Ăn tiếp nào, đừng để nguội…
Tiểu Nhi gật nhẹ, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh hắn, nhưng giờ đã giữ khoảng cách với hắn không còn tỏ ra gần gũi lộ liễu như trước. Bàn tay khẽ đặt lên đùi như một dấu ấn không lời. Không khí bàn tiệc dần dịu lại phần nào, tiếng dao nĩa bắt đầu vang lên trở lại, dù vẫn còn những khoảng lặng nặng nề.
Hắn vẫn tỏ ra quan tâm ân cần với cô bé, gắp cho cô những món ăn cô có thể ăn. Rất nhiều và đầy đủ. Tiểu Nhi lặng thinh, không nói gì nhiều. Cô bé cầm đũa lên, ăn từ tốn từng miếng nhỏ, nhai chậm rãi như đang suy nghĩ điều gì đó sâu xa. Gương mặt non nớt giờ đây thâm trầm lạ thường, đôi mắt không còn vẻ tinh nghịch ban đầu, thay vào đó là một lớp sương mù tâm sự, như thể cô bé đang mang theo những điều nặng nề mà không muốn chia sẻ.
Những tiếng leng keng dao nĩa vang lên đều đặn, xen lẫn tiếng thở nhẹ của cô bé, tạo nên một khoảng lặng riêng biệt giữa không gian bàn tiệc.
Bên kia bàn, hắn cùng Bác Lương và cha mẹ Tuệ Linh dần bắt đầu nâng cốc. Tiếng chạm ly leng keng nhẹ nhàng, theo sau là những câu chuyện bắt đầu rì rầm. Ban đầu còn ngập ngừng, nhưng rồi tiếng cười nói dần xôn xao, trở nên rôm rả hơn.
Tiểu Nhi đưa mắt nhìn sang mấy người lớn, quan sát họ mỉm cười, tập trung vào những câu chuyện rộn ràng. Cô bé khẽ nghiêng đầu, đôi mắt lặng lẽ lướt qua từng gương mặt, rồi lại cúi xuống đĩa thức ăn, tiếp tục ăn từ tốn. Không ai biết trong đầu cô bé đang nghĩ gì chỉ có hắn, ngồi bên cạnh lén lút siết nhẹ bắp đùi cô bé dưới bàn, như một lời quan tâm thầm lặng.
Một quãng thời gian dài trôi qua trong tiếng cười nói rôm rả của người lớn. Không khí dường như đã được vá víu tạm thời, nhưng Tiểu Nhi ngồi đó, cảm giác lạc lõng ngày càng rõ rệt.
Tiểu Nhi lặng lẽ ăn từng miếng nhỏ, đôi đũa trong tay di chuyển chậm rãi, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua những gương mặt đang rạng rỡ xung quanh. Hắn vẫn hòa mình vào cuộc trò chuyện, nâng ly chúc tụng, cười đáp lại những câu bông đùa, như thể mọi chuyện vừa qua chỉ là một cơn gió thoảng. Chỉ thỉnh thoảng, hắn mới quay sang cô bé, ánh mắt dịu dàng liếc qua một giây, rồi lén lút đưa tay xuống dưới gầm bàn.
Những ngón tay của hắn tìm đến tay nhỏ bé của Tiểu Nhi, nắm nhẹ vỗ về như an ủi. Nhưng chẳng bao lâu, bàn tay ấy bắt đầu lang thang, sờ mó quá đà, luồn lách khắp nơi dưới lớp quần yếm bò của cô bé. Hắn sờ soạng một cách kín đáo nhưng táo bạo, ngón tay lướt nhẹ lên đùi, lên hông, rồi thậm chí còn cố ý chạm vào những nơi nhạy cảm hơn, khiến Tiểu Nhi khẽ giật mình, má đỏ ửng. Cô bé cắn môi, cố giữ vẻ mặt bình thản, nhưng đôi chân nhỏ khẽ khép lại, siết chặt để ngăn bàn tay hư hỏng ấy đi quá giới hạn. Nếu chỉ mặc váy như mọi khi, có lẽ bàn tay hắn đã tự do thọc thẳng vào trong quần lót Tiểu Nhi nhiều hơn, và những gì xảy ra dưới gầm bàn sẽ không còn là bí mật chỉ hai người biết.
Rồi hắn đột nhiên nở nụ cười tươi rói, miệng nói chuyện rôm rả với mọi người như chẳng có gì xảy ra, giọng cười vang lên giòn giã xen lẫn câu chuyện đang kể. Nhưng ngay dưới gầm bàn, bàn tay của hắn lặng lẽ nắm lấy cổ tay nhỏ bé của Tiểu Nhi, kéo mạnh tay cô bé đặt thẳng vào đũng quần mình. Một cục cương cứng căng phồng, nóng hổi, như muốn đội tung lớp vải quần lên, chạm rõ ràng vào lòng bàn tay cô bé qua lớp quần dày.
Sắc mặt hắn vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, môi cong lên cười đùa với ba vị trung niên, ánh mắt lấp lánh như đang tận hưởng câu chuyện, không một dấu hiệu nào lộ ra hành động táo bạo đang diễn ra dưới lớp khăn trải bàn che chắn. Tiểu Nhi khẽ giật mình, đôi mắt mở lớn đầy ngỡ ngàng, khuôn mặt non nớt nhăn lại vì xấu hổ và khó chịu. Cô bé cắn chặt môi dưới đến trắng bệch, hai má đỏ rực như sắp bốc cháy, cố sức rụt tay lại nhưng bàn tay to lớn của hắn siết chặt hơn, không cho phép cô thoát ra. Ngón cái của hắn chậm rãi vuốt ve mu bàn tay cô, động tác vừa dịu dàng vừa mang ý ra lệnh rõ ràng, thúc giục Tiểu Nhi kéo khóa quần hắn xuống.
Tiểu Nhi mặt mày tím tái, toàn thân run rẩy, cố gắng rút tay về lần nữa nhưng vừa ngẩng lên đã bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của hắn đang trừng sang, đầy đe dọa. Hắn không chờ đợi thêm, tự tay kéo khóa quần xuống. Cục thịt căng cứng bật ra, mạnh mẽ đến mức như muốn xé toạc cả lớp vải còn sót lại.
Hắn nắm lấy cổ tay nhỏ bé của cô, lần nữa ấn thẳng vào.
Tiểu Nhi kinh hãi, mặt đỏ bừng đến mức như sắp nổ tung vì xấu hổ, đôi mắt long lanh nước, vừa sợ vừa hoảng, nhưng không dám phát ra dù chỉ một tiếng động nhỏ. Hắn bình thản để bàn tay nhỏ bé đang run lẩy bẩy của cô trên dương vật mình đang căng cứng. Đồng thời, bàn tay còn lại của hắn lặng lẽ luồn xuống dưới, chậm rãi bóp nhẹ lấy âm hộ Tiểu Nhi qua lớp vải mỏng manh, động tác như muốn kích thích cô bé.
Trên bàn, tay kia của hắn vẫn không ngừng nâng chén. Hắn tu ừng ực từng ngụm rượu lớn, chất lỏng cay nồng trôi tuột xuống cuống họng như muốn dập tắt thứ lửa dục vọng đang bùng cháy dữ dội trong lồng ngực. Nhưng càng uống, ánh mắt hắn càng trở nên mờ đục, khát khao càng thêm mãnh liệt, như thể rượu chỉ càng đổ thêm dầu vào ngọn lửa đang thiêu đốt lý trí.
Tiểu Nhi ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng vẫn thở dài một tiếng đầy bất lực, chiều theo ý hắn mà đưa bàn tay nhỏ nhắn khẽ chạm vào dương vật đang căng cứng đến mức đau nhức kia. Cô bé cẩn thận liếc nhìn xung quanh, ánh mắt lo lắng dò xét từng người một, sợ bị phát hiện. Trong khi đó, bàn tay còn lại run run, rụt rè vuốt ve phần đầu rùa nhạy cảm. Ngón tay cô vừa chạm vào đã cảm nhận rõ ràng dòng dịch rỉ ra, dính dính, trơn nhẫy, khiến lòng bàn tay cô cũng ướt át theo.
Tiểu Nhi khẽ cắn môi, vừa xấu hổ vừa bất đắc dĩ tiếp tục động tác nhẹ nhàng ấy, như thể đang dỗ dành một thứ gì đó hung dữ đang giãy giụa trong tay mình. Bên kia, bàn tay hắn vẫn chậm rãi, đều đều xoa nắn âm hộ mềm mại của cô, ngón tay hắn lướt qua khe một cách mạnh mẽ, rồi lại nhẹ nhàng miết lên hột le, khi thì khẽ ấn sâu hơn như muốn thăm dò.
Nhưng lúc này Tiểu Nhi đã chẳng còn chút tâm trí nào để cảm nhận những cái chạm ấy nữa. Trái tim cô đập thình thịch như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực, từng nhịp dồn dập, hỗn loạn vì nỗi sợ bị phát hiện. Mắt cô liên tục đảo quanh, căng thẳng quan sát từng người xung quanh, lo lắng đến mức tai ù đi, hơi thở cũng trở nên gấp gáp, đứt quãng.
Cảm giác được kích thích từ dưới thân thể bị bàn tay hắn khơi lên chỉ còn là thứ gì đó mờ nhạt, xa xôi, hoàn toàn bị nỗi kinh hoàng che lấp. Cô chỉ biết cắn chặt môi, cố gắng giữ cho cơ thể không run lên, tay vẫn phải tiếp tục vuốt ve hắn một cách máy móc, trong khi đầu óc hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: “Đừng mong ai thấy… đừng để ai nhìn được cảnh này…”
Đúng lúc ấy, từ phía xa vọng lại một tiếng động khiến cả hai giật bắn mình như bị điện giật. Hắn và Tiểu Nhi hoảng hốt buông tay ra ngay tức khắc, trong khi dương vật hắn vẫn còn cương cứng, thò lò ra ngoài khóa quần đỏ au, bóng nhẫy dịch nhờn, lắc lư theo nhịp thở hoảng loạn dồn dập mà chẳng kịp che đậy.
Cùng lúc đó, cửa phòng khẽ mở ra. Tuệ Linh và Phương Thanh bước vào. Tuệ Linh đã thay bộ đồng phục trường học bằng chiếc váy dài trắng tinh khôi ở nhà, chất vải mỏng nhẹ thướt tha ôm lấy đường cong cơ thể. Chiếc váy liền thân cúp ngực, phần trên được giữ bằng hai sợi dây mảnh mảnh vắt hờ trên vai, để lộ đôi vai trần mịn màng và phần ngực đầy đặn căng tròn, như hai quả đào chín mọng đang cố gắng tràn ra khỏi lớp vải mỏng manh ấy. Mỗi bước đi của cô khiến bầu ngực sau chiếc váy khẽ lay động, cùng vòng eo thon và đường cong hông quyến rũ.
Tiểu Nhi mặt cắt không còn giọt máu, tay chân luống cuống, trong khi hắn vội vàng kéo vạt áo xuống che tạm, Tiểu Nhi chỉ còn biết gác chân mình lên đùi hắn nhằm che đi cái đang dài ngoằng đó. Ánh mắt Tuệ Linh thay đổi rõ ràng đã nhìn thấy thứ gì đó không nên thấy. Tiểu Nhi chợt thấy không khí trong phòng đột nhiên trở nên ngột ngạt, căng thẳng đến nghẹt thở.
Tiểu Nhi trong cơn hoảng loạn chỉ biết hất tay làm đôi đũa trên bàn rơi đánh cạch xuống sàn. Cô bé vội vàng lí nhí xin lỗi, giọng run run: “Em… em xin lỗi…” rồi cúi gập người xuống nhặt.
Nhưng ngay lúc ấy, cô nhanh tay như chớp, nhân cơ hội thân hình đang cúi thấp, dùng bàn tay nhỏ bé ấn mạnh “cái của nợ” vẫn còn cương cứng, bóng nhẫy của hắn vào trong quần. Cô bạo gan há miệng mút mạnh lớp da nóng hổi một cái cuối cùng, rồi vội vã kéo khóa quần lên cho hắn, động tác gấp gáp đến mức hơi thở cũng đứt quãng.
Xong xuôi, Tiểu Nhi mới ngẩng đầu lên, mặt đỏ bừng, tim vẫn đập thình thịch như trống trận. Vừa ngẩng lên, cô đã thấy Tuệ Linh đứng sát bên cạnh, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở nhẹ nhàng của cô ấy phả vào tóc mai.
Ánh mắt Tuệ Linh khẽ lướt xuống, rồi dừng lại một giây nhìn chằm chằm vào đôi chân đang vắt chéo của hắn, khiến Tiểu Nhi chỉ biết cúi gằm mặt, hai tay siết chặt đôi đũa vừa nhặt được, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh vì nghĩ Tuệ Linh đã nhìn thấy hành động của mình.
