Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Định Mệnh Đưa Anh Đến Với Em

Chương 7 : Cô Gái Hung Hãn



Đọc truyện Định Mệnh Đưa Anh Đến Với Em – Chương 7: Cô gái hung hãn

Thái Vy nặng nề bước từng bước trong bóng cây, cô bực tức không thể làm gìđược, ruốt cuộc thì cô đã mắc nợ gì tên khốn đó năm lần bảy lượt hại cômất việc… Thực sự cô rất muốn đánh người ngay lúc này, mẹ nó chứ….

Gốc cây ngay trước mặt Thái Vy dùng sức đấm mạnh một quyền vào thâncây, thân cây rung rinh nhẹ đủ hiểu lực đấm của Thái Vy mạnh cỡ nào, kết quả tay cô xây xước chút ít. Nhưng cô vẫn cảm thấy không đủ, cú đấm này không đủ làm nguôi cơn giận của cô. Thái Vy nhẹ nhàng bồi thêm một đạpvào thân cây này, trong một góc tối không ai để ý đến hành động của côcả.

“Cảm ơn và xin lỗi mày nhé cây!” Thái Vy cúi đầu nghĩ thầm trong lòng xong xuôi cô lại đi tiếp tản bộ trên con đường nhỏ, tất cả hành độngbên này Nam Cường cùng Vũ Hành Long đều nhìn thấy hết, Vũ Hành Long huýt sáo lái xe đi lên trước cô một đoạn.

Không nhanh không chậm kéo phanh tay nhảy xuống xe mở cửa cho NamCường một cách chuyên nghiệp. Nam Cường rời khỏi đi tiến nhẹ nhàng vềphía cô. Thái Vy không nhận ra chiếc xe nhưng ngay sau khi người đixuống không cần nhìn trong ánh sáng cô cũng biết đó là người nào. Thằngcha hại cô mất việc chứ đâu phải ai xa lạ, có chết cô cũng phải nhận ranó. Mẹ nó dám xuất hiện trước mặt cô đúng lúc lắm, cô còn chưa xả giậnđâu, gạt bỏ hết cả cái quy củ linh tinh không suy nghĩ kĩ Thái Vy mặtlạnh tiến đến hùng hổ muốn đánh nhau với hai người đàn ông bên này.

Vũ Hành Long muốn tiến lên để xử lí, Nam Cường chỉ nhìn ra lệnh anhkhông được xen vào, cả hai chạm nhau Thái Vy dứt khoát cho một cú đá vào người anh, rất nhanh anh liền né được mà không phản đòn, cô liên tục ra đòn một cách nhanh đến mức không ai nghĩ một đứa con gái chân yếu taymềm như cô có thể làm được chuyện mà người tập võ lâu năm mới làm được. Nam Cường nhếch mép nụ cười hiện lên ngày càng đậm, không ngờ cô gái

này lại khá đến thế. Sau một hồi qua lại Thái Vy đã thở bở hơi tai, đuối sức trông thấy ai nói chứ con trai và con gái khác biệt chắc chắn duynhất chính là điểm này. Nam Cường chỉ nhìn và đây là lần đầu tiên anhphản kháng lại, cảm giác nguy hiểm, chính cái cảm giác lâu lắm rồi cômới cảm nhận được, cảm giác đấy thường hiện hữu mấy lần trên sân thi đấu khi Thái Vy tham gia giải đấu huyện Taekwondo nhiều năm về trước.

Thái Vy hoảng hốt bước thụt chân không ổn định kịp liền ngã xuống mặt đấy, Nam Cường khá bất ngờ thật ra anh định chỉ dọa cô thôi sẽ dừng ởđiểm mấu chốt ai ngờ cô gái này lại có thể né được, thực sự là quá tàitình, chắc chắn không phải ăn may cô gái này đã né trước khi anh kịp rađòn hoảng hốt nên bị ngã.“What, là ăn may đúng không đại ca..” Vũ Hành Long còn ngạc nhiên đến không tin phải hỏi lại Nam Cường cậu bị anh lườm nguýt. Chính bản thânanh cũng ngạc nhiên không kém gì cậu ta nhưng đó là sự thật, cậu ta làđám khá nhất trong bọn đàn em của anh mà còn bị ăn đòn nhưng cô gái nàyné được thực là tài tình đi?

Thái Vy bực tức chả làm được gì anh ta kết quả còn thua sấp mặt, tứctrồng tức. Cô đứng dậy cay cú phủi quần áo, tức giận đi qua lúc này mớinghĩ thông mình đúng là ngu khi dây vào bọn người này! Thái Vy muốnnhanh chóng rời khỏi đây thì tiếng nói của anh người cô ghét nhất trong23 năm nay đã cất lên.

“Bình tĩnh chưa.” Nam Cường đánh mắt nhìn Thái Vy, cô gái này khiếnanh có chút quen mắt rất giống người bạn hồi nhỏ của anh, ánh mắt khôngtồi rất có khí chất.

“Gì, hại tôi mất việc giờ còn ở đây hội đồng tôi, các anh cótin…….” Thái Vy chưa nói hết câu Nam Cường liếc mắt ra lệnh Vũ HànhLong kéo cô lên xe, Nam Cường tự mình leo lên trước. Đáng ra lúc nàyThái Vy nên phản kháng mạnh mẽ nhưng cảm giác cho cô biết không cần phísức bởi những người này không làm hại cô! Cô tự hỏi cảm giác này chắcđang bị lỗi hay gì, cô chỉ xì xầm phản kháng một chút rồi bị đẩy vào xe. Vũ Hành Long nhảy lên ghế lái, lái chiếc xe đi.

“Rồi sao hại tôi mất việc, đánh hội đồng tôi, rồi bắt tôi lên xe đâycó được quy vào tôi bắt cóc người trái phép không?” Thái Vy khịt mũiliếc nhìn Nam Cường.

“Nói chuyện trên đường không tiện, đại ca bảo vừa đưa cô lên xe nóichuyện cô sẽ hiểu ngay!” Vũ Hành Long nhàn nhạt đáp, cá nhân cậu rất cóhứng thú với cô gái này.

“Chuyện gì nói đi, bà đây còn có việc” Thái Vy hất mũi nhìn vào NamCường trong lòng chửi thề tên điên này câm sao mà chảnh dữ thần hồn vậy?

“Ồ cô gái hung hãn cô không sợ chúng tôi sao?” Vũ Hành Long đá mắt nhìn Thái Vy châm chọc“Đâm lao thì theo lao, cá nhân tôi nếu có phản kháng chắc gì đã ănlại mấy người.” Thái Vy nhàn nhạt đáp, Nam Cường bị ánh mắt ghét bỏ củacô nhìn xong nghe câu trả lời của cô đại khái cảm thấy một cảm giác mớimẻ, phải bọn anh chắc chắn không làm hại cô.

“Tôi có tên chứ không phải cô gái hung hãn, bớt nói mấy câu châm trọc đi em trai ạ.” Thái Vy mỉa mai Vũ Hành Long vừa nói vừa nhìn đểu khiếnanh ta tức ken két.

“Thế chị giá hung hãn tên gì nào.” Vũ Hành Ling nhếch mép trêu chọc.

Thái Vy liếc mắt nhàn nhạt trả lời: ” Tôi tên là Th…Tiêu Vy.”

Vũ Hành Long nhếch mép miệng lại phun ra mấy câu châm chọc rồi mớitrả lời: “Tôi là Vũ Hành Long, còn đại ca là Nam Cường, cô có thể gọitôi là đại gia Long!”

Nghe đến đây Tháu Vy nhếch mép, cố nhịn cười, qua lại vài câu khiến Vũ Hành Long tức anh ách.

“Họ Tiêu à….”Nam Cường ở bên này cũng chịu nhả ra mấy chữ phải nóianh ta quý chữ như vàng vậy, hay cố tỏ ra lạnh lùng boy đây? Nghĩ đếnđây Thái Vy gạt phăng cái suy nghĩ đấy ngay nhìn anh ta cũng đủ hiểu rồi chứ không phải loại giả vờ.

Thái Vy liếc mắt sang chỗ anh bụng lại giật mình, mong là cô nghĩ sai đi. Nam Cường lật lật lại trí nhớ sau đó đăm chiêu nhìn cô rồi lại nghĩ ngợi gì đó tiếp không nói gì nữa.“Cô Tiêu, đại ca muốn cô đến làm ở chỗ chúng tôi, chỗ chúng tôi đangthiếu người cần tìm một người như cô.” Vũ Hành Long nói xong, vên nàyNam Cường cắt đứt suy nghĩ vừa rồi nghĩ đến tìm một người làm đúng ý mà

phải tìm tận gần nửa tháng trời vẫn không đâu vào đâu làm anh phải đíchthân đi tìm ai dè đi loanh quoanh cũng tìm được người coi như là phù hợp đi?

Ánh mắt Nam Cường lại như viên đạn hướng về Vũ Hành Long, bị anh nhìn Vũ Hành Long ái ngại cười trừ, cũng cảm thấy bản thân thực sự quá kémtrong phương diện tìm người thích hợp để làm việc, hay nói trắng ra làanh rất ngu về khoản này khoản không biết nhìn người hay tìm người phùhợp.

Thật ra thì việc này đáng ra phải giao cho Việt Dã nhưng có phi vụquan trọng nên Việt Dã đã đi xử lí, tiếp đến là Mộc Tử nhưng tình hìnhkhông khả quan Nam Cường liền cử Mộc Tử đi hỗ trợ Việt Dã, còn lại cáinhiệm vụ ối dồi ôi này đương nhiên là ném lên đầu Vũ Hành Long. Sau đóthì mất tận nửa tháng những người Vũ Hành Long đưa đến làm tàn bọn bẩntính không trộm cắp thì lại không làm được việc, nháy mắt Nam Cườngkhông chịu nổi liền phải đích thân đi tìm rất may mắn vận may của anhkhông tồi liền vừa mắt Thái Vy, còn Thái Vy chính là vận may đạp phảicứt chó đi? (Đấy là bây giờ thôi chục chương nữa chị có ý nghĩ khácngay..)

Ngay từ đầu sự việc dẫn đến đây chính là do quản gia và vợ ông vốnluôn đi theo Nam Cường bị mẹ anh gọi về nhà xử lí việc giúp bà ước chừng mẹ anh sẽ giữ lại khá lâu nên anh phải tìm người xử lí quét dọn quản lí vệ sinh công ty của anh.

Nhưng Thái Vy là một phụ bếp tại sao lại vừa mắt Nam Cường, ừm đấy chính là do thuận mắt và cảm thấy cô sẽ làm được.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...