Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Diệu Linh

Chương 31 : Bản Năng



Chương 30 – Bản Năng

Linh lảo đảo bước ra khỏi thang máy, cơ thể cô rã rời như một con búp bê vải bị rút hết ruột. Cơn đau nhức ê ẩm từ nơi hậu môn bị giày vò vẫn còn âm ỉ, một lời nhắc nhở trần trụi về sự nhục nhã mà cô vừa trải qua. Khi cánh cửa căn hộ vừa khép lại, cô liền dựa vào đó, hai chân mềm nhũn, không còn chút sức lực. Và điều đáng sợ nhất là, giữa cơn đau đớn tột cùng đó, một cơn co giật bệnh hoạn của khoái cảm đã trỗi dậy, đóng dấu lên linh hồn cô một sự thật không thể chối cãi.

Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên, dồn dập và thiếu kiên nhẫn, như tiếng trái tim đang đập loạn xạ của chính cô. Tim Linh thót lại. Đức Anh không bao giờ bấm chuông như vậy. Cô run rẩy bước tới, nhìn qua mắt mèo. Một bóng người cao lớn, quen thuộc. Trọc.

Cánh cửa vừa hé mở, hắn đã lách vào, mang theo hơi lạnh của đêm và một sự căng thẳng đến nghẹt thở. Chuyến bay đêm từ Nhật về Hà Nội giống như một hành trình đi qua các tầng địa ngục. Hắn không còn ghen tuông điên dại như trước. Cơn ghen đã nguội lạnh, đông cứng lại, rồi tan chảy, biến thành một thứ còn kinh khủng hơn: một cơn nghiện. Hắn nghiện Linh. Hắn nghiện cái cảm giác cào xé ruột gan khi chứng kiến em gái mình bị chà đạp, bị biến thành một con điếm. Hắn nghiện sự bất lực của chính mình, nghiện cả sự kích thích bệnh hoạn nảy sinh từ nỗi đau đó. Cơn thèm khát được sở hữu cô, không phải theo cách của một người anh trai hay một người tình mà theo cách của một kẻ đồng lõa, một kẻ cai ngục, đã thiêu đốt hắn từng giây, từng phút.

Trọc nhìn Linh, ánh mắt hắn quét qua cơ thể cô, dừng lại ở đôi môi sưng mọng và vẻ mệt mỏi kiệt quệ. Hắn không cần hỏi cũng biết cô vừa đi đâu về. – Anh… – Linh định nói gì đó, nhưng Trọc đã cắt lời. – Anh không về để đòi lại cô em gái ngày xưa. – Giọng hắn khàn đặc, đầy cam chịu. – Con người đó chết rồi. Nhưng con người bây giờ của em… cái phần dâm đãng nhất, hư hỏng nhất… nó vẫn có chỗ cho anh, đúng không?

Linh không trả lời, chỉ im lặng nhìn anh ta. Sự im lặng đó chính là câu trả lời. Cô quá mệt mỏi để diễn kịch, và hắn cũng không còn muốn xem.

Đúng lúc đó, tiếng cửa lại mở. Đức Anh trở về. Hắn nhìn thấy Trọc, rồi nhìn bộ dạng của Linh và ngay lập tức hiểu ra tất cả. Một nụ cười hài lòng và đầy quyền lực hiện trên môi. Hắn bước tới, không hề tỏ ra ngạc nhiên, vỗ vai Trọc như một người bạn cũ.

– Mừng anh trở lại. – Đức Anh nói, giọng điệu thân mật. – Đúng lúc lắm. Vợ em vừa đi “làm nhiệm vụ” về, có vẻ hơi mệt. Có anh ở đây chăm sóc thì tốt quá.

Không khí không còn căng thẳng. Nó biến thành một sự hòa hợp bệnh hoạn. Linh là trung tâm, là chiến lợi phẩm, được cả hai người đàn ông quan trọng nhất đời mình vây quanh, chiêm ngưỡng sự sa ngã của cô. Tối hôm đó, họ có một bữa ăn “đoàn tụ” kỳ lạ. Không còn những lời dằn vặt hay ghen tuông. Dưới gầm bàn, tay của Linh đang lén lút vuốt ve con cặc đã cương lên của Trọc qua lớp quần, trong khi bàn chân thon dài của cô thì cọ vào ống quần của Đức Anh. Họ vui vẻ nhắc lại những kỷ niệm cũ, những kỷ niệm giờ đây đã bị dục vọng vấy bẩn.

– Nhớ hôm ở Hội An không? – Đức Anh cười, nhìn Trọc. – Lúc đó anh còn ngại. Trọc cũng cười, một nụ cười méo mó. – Tại lúc đó chưa biết Linh dâm đến thế. Phải công nhận vợ chú chịu chơi thật. Linh đỏ mặt, nhưng là vì tự hào. – Lúc đó em sợ lắm. – Cô nói, giọng nũng nịu. – Sợ anh Trọc không làm em sướng. Cả ba cùng cười phá lên, một tiếng cười lạc lõng trong bi kịch của chính mình.

Sau bữa ăn, khi men rượu đã ngấm, Đức Anh ra hiệu. Đêm đó, họ không còn tranh giành. Đó là một sự hòa hợp tuyệt đối, một nghi lễ để niêm phong giao kèo mới. Linh nằm giữa hai người đàn ông trên chiếc giường kingsize quen thuộc. Cô là trung tâm, là nữ hoàng, là vật hiến tế của họ.

Cô nằm ngửa, hai chân dạng rộng, cái lồn mọng nước đã ươn ướt sẵn sàng, mời gọi. Đức Anh và Trọc mỗi người quỳ một bên, như hai tín đồ đang chuẩn bị hành lễ. Cả hai cùng lúc cúi xuống. Đức Anh vùi mặt vào lồn cô, chiếc lưỡi điêu luyện của hắn bắt đầu càn quét. Hắn liếm dọc theo khe lồn ẩm ướt, rồi xoáy sâu vào bên trong, mút mạnh lấy hạt le đang sưng tấy. Vị mặn nồng của nước dâm hòa cùng mùi hương cơ thể của Linh khiến hắn rên lên một tiếng trầm đục. Trọc thì ngậm lấy một bên vú cô, bú mạnh như một đứa trẻ đói sữa, tay kia không ngừng xoa nắn bầu vú còn lại, vê mạnh núm vú đã cương cứng.

– Ưm… a… sướng quá… chồng… anh Trọc… – Linh rên lên, hai tay cô ôm lấy đầu của hai người đàn ông, ngón tay luồn vào tóc họ, ép họ sát hơn vào cơ thể mình. Cô ưỡn hông lên, để cho chiếc lưỡi của Đức Anh có thể tiến vào sâu hơn, trong khi bầu ngực thì căng cứng dưới miệng lưỡi của Trọc. Cảm giác được phục vụ từ cả hai phía, một trên một dưới khiến cô điên dại.

– Em là con đĩ của ai? – Đức Anh ngẩng lên hỏi, miệng vẫn còn dính đầy nước dâm của cô. – Của chồng… và cả của anh Trọc nữa… Á… – Nói lại. Mày là con đĩ của hai anh em tao. – Trọc ngẩng lên, gầm gừ, giọng đầy chiếm hữu. – Vâng… em là con đĩ của hai anh…

Họ đổi vị trí. Linh quỳ chổng mông, hai tay chống xuống giường, cặp mông căng tròn trắng nõn phơi bày ra rung rinh theo từng nhịp thở. Đức Anh tiến vào cái lồn ướt sũng của cô từ phía sau. Mỗi cú thúc của hắn đều chậm rãi, sâu và chắc chắn, như muốn đóng dấu chủ quyền. Cùng lúc đó, Trọc quỳ trước mặt, đưa con cặc của hắn đến miệng cô. – Bú đi em gái. Bú cặc anh trai mày đi.

Linh ngoan ngoãn ngậm lấy. Miệng cô vừa bú mút cho Trọc, lồn cô thì bị Đức Anh thúc mạnh. Tiếng “bộp bộp” của da thịt va chạm, tiếng “chùn chụt” ướt át ở miệng cô hòa cùng tiếng rên không thành lời. Cô bị lấp đầy, bị chiếm hữu hoàn toàn.

Đức Anh ghì chặt hông cô, thì thầm với Trọc, giọng đầy khoái trá: – Anh Trọc, anh thấy em gái anh giỏi không? Cái lồn nó mút cặc em chặt chưa kìa. Nó sinh ra để làm đĩ cho anh em mình đấy. Trọc gầm gừ, không trả lời, chỉ thúc mạnh con cặc của mình sâu hơn vào cổ họng Linh, bắt cô phải nuốt trọn sự chiếm hữu của hắn. – Nó là con đĩ giỏi nhất.

Họ làm tình như những con thú, không còn một chút rào cản đạo đức nào. Nhưng đêm nay, Đức Anh có một bài học cuối cùng. Hắn rút ra, ra hiệu cho Trọc tiếp tục địt lồn cô. Rồi hắn lật người Linh lại, bắt cô nằm ngửa, hai chân gác lên vai Trọc. Hắn nhìn vào lỗ đít vẫn còn hơi sưng đỏ của cô từ đêm hôm trước.

– Chỗ đó, hôm trước em đã để một thằng địt vào. – Đức Anh nói, giọng lạnh tanh. – Hôm nay, em phải để anh trai mình vào, để ‘gột rửa’ nó.

Linh hoảng hốt. – Không… chồng ơi… đau lắm… – Tao biết mày sướng. – Trọc gằn giọng, ánh mắt hắn rực lên sự ghen tuông bệnh hoạn. Hắn rút con cặc đang dính đầy nước lồn của Linh ra, không cần bôi trơn, nhắm thẳng vào lỗ đít cô mà ấn vào.

“Á!” Linh hét lên một tiếng xé lòng, cơ thể co giật dữ dội vì đau đớn. Nhưng Đức Anh đã quỳ xuống, giữ chặt hai vai cô, bắt cô phải chịu đựng. Hắn cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt đang lăn dài trên má cô, thì thầm: – Ngoan nào. Đây là sự thanh tẩy. Em đang được gột rửa bởi chính người thân của mình. Mỗi một nỗi đau sẽ là một nấc thang của khoái cảm.

Dần dần, cơn đau dịu đi, nhường chỗ cho một cảm giác căng tức, đê mê đến bệnh hoạn. Tiếng khóc của cô biến thành tiếng rên man dại. Cô đã hoàn toàn buông thả, để mặc cho anh trai mình chiếm hữu cả nơi thầm kín và nhục nhã nhất.

Nhưng trò chơi vẫn chưa dừng lại. Đức Anh đứng dậy, kéo Trọc ra. Giờ đến lượt hắn. Hắn không vào lồn cô, mà cũng nhắm thẳng vào lỗ đít vừa bị khai phá của cô mà thúc vào. – Bây giờ, đến lượt chồng em. – Hắn nói, rồi quay sang Trọc. – Anh Trọc, lại đây. Vợ em cần được chăm sóc. Liếm lồn cho nó đi.

Trọc, không một chút do dự, nằm lên người Linh theo thế 69. Hắn vùi mặt vào cái lồn đang ướt sũng của cô, bắt đầu liếm mút một cách cuồng nhiệt, trong khi Đức Anh nằm bên dưới đang thúc mạnh vào lỗ đít cô. Linh bị kẹp giữa, bị tấn công từ cả hai phía, bởi cả chồng và anh trai. Cô không còn biết mình là ai, cô chỉ là trung tâm của một cơn bão dục vọng, gào lên những tiếng rên không thành lời, cơ thể co giật liên hồi.

Cuối cùng, cả hai cùng ra. Đức Anh ra lệnh: – Bắn lên mặt nó đi, anh Trọc. Để nó nếm vị của anh. Còn cái đít này là của em.

Trọc gầm lên, bắn hết tinh dịch nóng hổi lên khắp mặt và ngực Linh. Cùng lúc đó, Đức Anh cũng gầm lên, bắn đầy vào sâu trong lỗ đít cô. Linh nằm giữa, cơ thể phủ đầy tinh dịch, kiệt sức nhưng vô cùng mãn nguyện.

Sau đêm ấy, Trọc không còn là kẻ thua cuộc. Hắn đã chấp nhận vị trí của mình. Hắn sẽ là đồng minh của Đức Anh, cùng anh ta “dạy dỗ” và khám phá những giới hạn mới của Linh. Linh nằm trong vòng tay chồng, không còn sợ hãi hay tội lỗi. Cô đã tìm thấy sự bình yên trong chính vũng lầy của mình. Mối quan hệ này không còn là cuộc đấu tranh quyền lực. Nó là một trò chơi của tình cảm, đam mê và sự thỏa mãn méo mó.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...