Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Diễm Ngộ Chi Lữ

Chương 47



Màn đêm phủ xuống, nhóm Hoa Tinh năm người rốt cục cũng tới được Lâm Đồng,thuê trọ ở một khách điếm lớn nhất của trấn. Sau khi dùng bữa, Mai Hương tiếnvào trong phòng của Hoa Tinh, trong mắt ẩn chứa vẻ thẹn thùng nhìn Hoa Tinh.Hoa Tinh thấy nàng đi tới, cười nói: "Lại đây nào Hương nhi, đến để ta ôm nàngmột cái nào."

Mai Hương chậm rãi tới gần hắn, trên mặt nàng lộ vẻ đỏ bừng, tựa hồ đang nghĩtới điều gì đó. Hoa Tinh ngồi trên giường, ôm lấy Mai Hương, ôm nàng vào tronglòng, song thủ vòng qua ôm lấy vòng eo thon nhỏ của nàng. Hoa Tinh cười nói:"Hôm nay nàng có mệt không? Sao không nghỉ ngơi cho tốt, có phải là nghĩ đếnta không, ta cũng đang tưởng niệm đến nàng đó." Đầu hắn nhẹ nhàng dán sát vàokhuôn mặt nàng.

Mai Hương nhẹ giọng nói: "Hoa Tinh, muội trong lòng có chút nghĩ về huynh.Không biết là vì sao chúng ta dù cho đang ở cùng nhau, nhưng muội vẫn nhớ tớihuynh, muốn được dựa vào lòng huynh, yên lặng lắng nghe thanh âm của huynh."

Hoa Tinh nhẹ nhàng hôn lên khuôn mặt mỹ lệ của nàng một cái, cười nói: "Tốt a,chúng ta hãy yên lặng trò chuyện một chút, được chứ? Ta cũng nghĩ đến Hươngnhi. Hương nhi, ta rất muốn thương yêu nàng thật tốt." Sắc mặt Mai Hương đỏbừng lên, từ từ cúi đầu không nói, nàng hiểu được ý tứ của Hoa Tinh, nàng cũngkhông bao giờ là không muốn được thân cận với Hoa Tinh. tại

Hoa Tinh thấy mặt nàng đỏ bừng lên mà không nói gì cả, trên mặt lộ ra vẻ vuimừng và tình cảm thương yêu, hữu thủ di chuyển lên trên, nắm lấy ngọc nhũ caovút vào trong tay,vuốt ve hết sức mềm nhẹ. Tả thủ từ từ ôm sát vòng eo nàng,Hoa Tinh cười nói: "Hương nhi thật đẹp, Hoa Tinh cực kỳ ưa thích a!" Mai Hươngyên lặng tựa trong lòng hắn, nhẹ nhàng vặn vẹo lắc lư thân thể, trong miệng từtừ truyền đến tiếng thở gấp.

Sắc mặt Mai Hương phát nóng lên, trong mắt lộ ra vẻ kiều mỵ, bàn tay nàng vôlực nắm lấy ma trảo của Hoa Tinh đang định làm mấy cái chuyện xấu kia, nhẹgiọng hét nhỏ hết sức yêu kiều: "Hoa Tinh, không muốn đâu, người ta muốn yêntĩnh cùng huynh trò chuyện thật tốt, huynh không được làm mấy cái chuyện xấukhi dễ Hương nhi, a, không muốn mà." Mai Hương nhịn không được duyên dáng hétlên một tiếng, thân thể dùng sức vặn vẹo để tránh né ma chưởng của Hoa Tinhđang công kích, nhưng đáng tiếc cuối cùng cũng để cho Hoa Tinh thắng thế. Toànthân Mai Hương không khỏi chấn động, trong nháy mắt xụi lơ nằm trong lòng HoaTinh, trong mắt lộ ra tình cảm thẹn thùng.

Trong tiếng cười của Hoa Tinh mang theo vẻ tà ý và tràn đầy sự đắc ý, mềm nhẹnói: "Ai bảo kiều thê Hương nhi của ta lại mỹ lệ như vậy, ta sao có thể nhịnkhông động lòng được đây? Hiện tại rất khó có được thời gian ở một mình vớinàng, ta đương nhiên muốn thương tiếc Hương nhi của ta thật tốt, được không,Hương nhi?" Vừa nói, song thủ đã nhẹ nhàng cởi y phục trên ngực của nàng,trong tiếng hét nhẹ nhàng duyên dáng của nàng, song thủ duỗi ra, tiến vào bêntrong, nắm lấy hai tòa nhục đoàn mềm mại mịn màng, thủ cảm mê người trong lòngbàn tay, tận tình nắn bóp. Thỉnh thoảng còn xe xe nắn bóp ngọc châu mẫn cảm,trêu chọc khiến Mai Hương toàn thân run rẩy không ngừng, trong miệng phát ranhững thanh âm kiều mỵ mê người.

Mai Hương nhịn không được kiều mỵ trừng mắt nhìn hắn, nàng biết] hắn thamluyến thân thể nàng. Nhưng mà điều này bất quá cũng là một sự tình hết sứcbình thường, dù sao thì Hoa Tinh cũng là một nam nhân trẻ tuổi, có sự xungđộng bốc đồng và ưa thích của một thiếu niên. Huống chi nàng trên danh nghĩacũng là kiều thê của hắn, mặc dù còn chưa thành thân, bất quá sự tình này sớmmuộn gì cũng sẽ xảy ra. Nghĩ vậy, Mai Hương không hề giãy dụa, mặc a thủ củahắn được tận tình vuốt ve trêu đùa song nhũ mỹ lệ của nàng. Mai Hương nhẹgiọng nói: "Hoa Tinh, chờ khi huynh làm xong việc, huynh hãy thành thân vớiHương nhi được không? Hương nhi luôn mong đợi ngày ấy đến, muốn vĩnh viễn cùnghuynh chung sống bên nhau, yên lặng dựa vào huynh, để cho huynh ân cần chămsóc muội, cho huynh được tùy ý, vui vẻ trở thành tiểu thê tử của huynh, cóđược không?".

Hoa Tinh hôn lên khuôn mặt nàng, trong âm thanh tràn ngập nhu tình, nhẹ giọngnói: "Được, sau khi ta hoàn tất sự tình lần này, chúng ta sẽ trở về rồi thànhthân, Hương nhân có thể vĩnh viễn làm tiểu kiều thê của ta. Bây giờ hãy để tayêu thương nàng thật tốt,có được không?" Song thủ vuốt ve nhục cầu mềm mại ấmáp như ngọc kia, yên lặng cảm thụ tư vị tuyệt vời thập phần đàn hồi, Hoa Tinhnhẹ nhàng bên tai nàng ca ngợi một câu,thật đẹp.

Mai Hương ngọc diện ửng hồng, nhẹ nhàng nói: "Cám ơn huynh, muội yêu Hoa Tinhnhất." Nói xong nhẹ nhàng dâng hiến cặp môi thơm tho, từ từ nhắm mắt lại. HoaTinh cũng tận tình nhấm nháp đóa hoa mềm mại trong lòng hắn, hấp thu hơi thởthơm tho của nàng.

Trong căn phòng nhỏ yên tĩnh, lại tràn ngập ấm áp. Hoa Tinh ôm Mai Hương vàotrong lòng hắn, song thủ duỗi ra, tiến vào nội y của Mai Hương, nhẹ nhàng nắmlấy hai tòa ngọc nhũ ấm áp như ngọc, mềm nhẵn nhẵn nhụi trong lòng bàn tay,tận tình hưởng thụ tiện nghi nơi thủ cước. Đồng thời Hoa Tinh nhẹ giọng thuậtlại những lời thì thầm giữa những cặp tình nhân cho Mai Hương nghe, trong lúcđang thuật lại những lời nói đầy ngọt ngào ấy, hai trái tim đang đập kia nhanhchóng xích lại gần nhau.

Trong trấn, khi bóng đêm bưông xuống thì có một hắc ảnh nhanh như thiểm điệnphóng về trung tâm của thị trấn, không lâu sau chỉ nghe thấy trong bầu trờiđêm truyền đến một tiếng tiếng kêu thảm thiết ngắn ngủi, rồi sau đó tất cả đềutrở nên yên tĩnh. Trong một đại viện trong thị trấn, sáng ngày hôm nay có VõLâm cao thủ tới đây, tình cờ cũng đang lưu lại nơi này. Ba người này đều lànhân vật có thân phận địa vị trong chốn võ lâm, phân biệt lần lượt, người thứnhất trên Địa Bảng lần này bài danh thứ mười một Thiết Chưởng Vô Tình Cổ NhạcThiên, người thứ hai một lần bài danh thứ mười hai trên Long Bảng Khoái KiếmTrương Quân, người cuối cùng cũng là nhân vật một lần xếp trên Long Bảng, bàidanh thứ mười bốn, kêu bằng Túy La Hán Hàn Thất.

Ba người đi qua nơi này, tá túc tại đại viện này một đêm, vốn định sáng mairời đi, đáng tiếc thế sự vô thường, không ai nghĩ đến lại phát sinh biến cố.Lúc này thân thể ba người yên lặng nằm trên mặt đất, trên thân người không cólấy một vết máu, duy chỉ có nơi khóe miệng lộ ra một tia huyết ti (tơ máu). Bangười đang sống sờ sờ trong chớp mắt lại biến thành ba cỗ thi thể, đây là mộtsự tình khiến người ta phải giật mình. Ba người đều mặt úp xuống ( diện triêuhạ, không biết triêu 朝 này dịch sao???). Nhìn không ra phía trước có thươngtích hay không, nhưng sau lưng tìm không thấy một chút vết thương. Có thểtrong chớp mắt giết chết ba vị cao thủ, mà chỉ phát ra một tiếng hét thảmthiết, hung thủ cũng thật sự là bất phàm, bản lĩnh kinh thế hãi tục.

Sau khi tiếng kêu thảm thiết kia truyền ra không lâu, chỉ thấy vài nhân ảnh từnhững phương hướng khác nhau cấp tốc phóng tới, hiển nhiên là những Võ Lâmbằng hữu bị tiếng kêu thảm thiết ngắn ngủi kia hấp dẫn mà tới, tiến đến xemxét tình huống. Rất nhanh trong đại viện đã hạ xuống sáu nhân ảnh, tuổi táckhác nhau. Sáu người lao thẳng tới ba cỗ thi thể đang nằm trên mặt đất, đứngcách xa vài thước ở bên ngoài yên lặng nhìn ba người kia. Sáu người trong mắtđều lộ ra vẻ khiếp sợ, hiển nhiên nhận ra ba người đã chết là ai.

Một vị lão giả khoảng lục tuần đứng ở phía bên trái mở miệng nói: "Không thểtưởng được lại là ba người bọn họ, thật sự khiến người ta khó có thể tin được.Rốt cuộc là ai đã giết bọn họ? Võ công của hung thủ phải đạt đến trình độ cựccao, mới có thể tại đây trong thời gian ngắn nhất giết chết ba vị Võ Lâm caothủ, mà chỉ phát ra một tiếng kêu thảm thiết cực kỳ ngắn ngủi. Điều này có lẽtrong thiên hạ mà nói cực hiếm. Thật sự là làm cho người ta giật mình, khôngdám tin tưởng."

Bên cạnh lão giả, một vị đại hán khoảng tứ tuần nói: "Điều La lão nói cũngchính là chỗ trong lòng chúng ta cảm thấy khó hiểu, hung thủ lợi hại như vậy,vì sao phải giết bọn họ? Hơn nữa ba người này tất cả đều là mặt úp xuống dưới,trên lưng lại nhìn không thấy một chút thương tích, không biết là bị thương ởđâu. Ta thấy chúng ta trước hết nên xem xét phía trước của ba người, xem cóhay không có thương khẩu (miệng vết thương), nếu nói là có thương khẩu, xemchúng ta có thể suy đoán hung thủ là ai hay không?"

Bốn người còn lại gật đầu, tỏ vẻ đồng ý. La lão kia cũng nói: "Phạm Quân nóirất có lý, chúng ta hãy động thủ nhìn xem." Nói xong sáu người phóng tới ba cỗthi thể, cẩn thận xem xét nguyên nhân của cái chết. Sau khi trải qua một hồixem xét, phát hiện ba vị cao thủ đã chết, mỗi người đều là ngực bị trúngchưởng mà chết. Ba người kinh mạch toàn thân bị đứt đoạn, xương cốt vỡ vụn,trên ngực có một huyết sắc chưởng ấn vô cùng rõ ràng, lọt vào sâu trong mắtsáu người.

Sáu người trong mắt lộ ra vẻ ngưng trọng, nhìn huyết sắc chưởng ấn kia rõ ràngvô cùng, sáu người hiểu được công lực của hung thủ phải tinh thâm vô cùng,không phải điều người bình thường có thể làm được. Xem chưởng ấn rõ ràng hiệnlên trên ngực, nhưng chưa hề tàn phá lớp da, xương ngực đều hoàn hảo không cóchuyện gì. Có thể thấy được hỏa hầu của hung thủ cực chuẩn, khi nội lực thâmhậu nhậo vào cơ thể, chấn liệt nội phủ, mà lại không hề gây bất cứ thương tíchnào bên ngoài da thịt, võ công hay thủ đoạn đều là nhất lưu cao thủ như vậytrong thiên hạ cũng hiếm thấy.

Mà ba thi thể trên mặt đất, huyết sắc chưởng ấn trên ngực lúc này đã xảy rabiến hóa, từ từ biến thành hắc sắc. Cảnh tượng này khiến sáu vị nhân sĩ Võ Lâmđứng bên cạnh quan sát đều cả kinh, trong lòng vô cùng kinh ngạc. Sáu ngườitrong mắt lóe lên ánh mắt kinh hãi, nhìn chăm chú không hề chớp mắt biến hóatrên ba thi thể, trong viện có vẻ yên tĩnh dị thường, có vẻ vô cùng âm trầm.Gió đêm thổi tới, mang theo những tiếng rít khe khẽ, tựa như tiếng khóc củavong hồn lúc nửa đêm, khiến lòng người có chút sợ hãi.

Theo thời gian trôi đi, sáu người mười hai ánh mắt đều bắn ra ánh mắt hoảngsợ, nhìn hắc sắc chưởng ảnh từ từ biến thành thanh sắc, sáu người trong lòngnhịn không được bắt đầu cảm thấy kinh hãi, thân thể đều từ từ run rẩy, vẻ mặtkia có vẻ giống như đang nhìn thấy quỷ mị, trên khuôn mặt cực kỳ hoảng sợ.Phạm Quân lúc trước mở miệng, hiện tại thanh âm khẻ run nói: "La lão, ngườixem cái này có phải là Tam Sắc Chưởng trong truyền thuyết không?" Thanh âm runrẩy, ngay cả câu chữ cũng có chút không rõ ràng cho lắm, bất quá năm ngườiđứng bên cạnh đều hiểu được ý tứ của hắn.

La lão trong mắt hiện lên ánh mắt hoảng sợ, nhỏ giọng nói: "Đúng là bộ chưởngpháp hung tàn độc ác này, mọi người tốt nhất cũng nên tức tốt rời khỏi nơinày, tránh phát sinh điều gì bất trắc, ta đi trước một bước đây." Nói xongcũng không quay đầu lại mà thi triển khinh công nhanh chóng ly khai. Năm ngườicòn lại thoáng nhìn nhau, cũng đều tự chọn một phương hướng để rời đi. Nhưngmà không lâu sau, trên không trung lại truyền đến vài tiếng kêu thảm thiết,chợt lóe lên rồi biến mất, phiêu tán trong gió đêm.

Trong gió đêm một hắc sắc nhân ảnh, đứng trên nóc đại viện, nhìn về phươngđông. Nhìn lên bầu trời đêm tối đen, hắc ảnh tựa hồ như muốn hỏi nơi xa xămkia một điều gì đó? Nhẹ nhàng ngẩng đầu, như là muốn ngửa mặt lên trời thétlên một tiếng thật dài, nhưng đáng tiếc lại không hề phát ra thanh âm; giốngnhư là nhìn trời kia mà than khóc, đáng tiếc cũng nhìn không thấy trong mắthắn có hay không giọt nước mắt. Khi màn đêm yên tĩnh rời đi, rạng đông đangbất tri bất giác đến gần, mà hắc ảnh vẫn đứng ở nơi đây, mãi cho đến lúc bìnhminh mới lặng lẽ rời đi về hướng đông.

Hắc ảnh này là ai, có phải là hung thủ giết người hay không? Hắn có phải là kẻthi triển Tam Sắc Chưởng khiến người ta vừa nghe đã thấy khiếp đảm không?Trong đêm nhìn về bầu trời đêm xa xăm, trong lòng hắn đang cất giấu bí mật gìmà không muốn để người khác biết, tất cả đều là điều bí ẩn. Bí ẩn này còn đangđợi mọi người từ từ vạch trần nó, có lẽ chờ tới một ngày kia mọi người vạchtrần hết tất cả những bí mật này, chắc sẽ khiến không ít người phải giật mình!

Đêm qua, Hoa Tinh và Mai Hương sau một lúc triền miên quấn quýt, hai ngườilặng lặng thuật lại cho nhau nghe những lời thì thầm tâm sự, cuối cùng HoaTinh cũng để Mai Hương trở về phòng nàng mà nghỉ ngơi. doc truyen tai . Kỳthật phải nói là Hoa Tinh không muốn nhân cơ hội này mà chiếm đoạt Mai Hương,điều này hoàn toàn không hề trái ngược với mong muốn trong lòng hắn, chỉ cóđiều chưa đúng lúc đúng chỗ mà thôi.

Buổi sáng, Trần Lan thức dậy đầu tiên, chuẩn bị từ rất sớm nước cho Hoa Tinhrửa mặt, mang tới cho hắn. Sau đó đến Cô Ngạo rời khỏi giường, một thân mộtmình lên trên thị trấn tìm hiểu xem trong Võ Lâm có động tĩnh gì hay không,điều gì có lợi cho năm người bọn họ để có thể tránh khỏi các tai ương, khôngmắc phải những chuyện phiền tóai không cần thiết. Mà Ám Vũ bởi vì vừa mới pháthân, thân thể nàng vẫn còn chút không được dễ chịu, nên ngủ thêm một hồi, MaiHương cũng bởi vì ngủ rất muộn, cho nên cũng đang trên giường cùng Chu Côngnói chuyện phiếm.

Hoa Tinh rời khỏi giường, thấy Trần Lan cũng vừa lúc mang nước rửa mặt tới,trong mắt không khỏi lộ ra vẻ thương tiếc, nhẹ nhàng đi tới phía sau ngườinàng, vòng tay ôm lấy eo nàng, phì đồn phong mãn tròn trịa của nàng dán chặtkiên đĩnh của hắn, khiến Hoa Tinh trong lòng xúc động không thôi. Trần Lantoàn thân chấn động,thân thể vội vàng đứng thẳng ra, trong miệng ngượng ngùngnói: "Công tử không nên như vậy." Vài ngày nay nàng đã quen gọi hắn là côngtử, nên nhất thời cũng không thay đổi cách xưng hô. Đồng thời Trần Lan thânthể cũng giãy dụa, muốn né tránh song thủ của Hoa Tinh.

Hoa Tinh song thủ dùng sức, ôm chặt lấy eo nàng, miệng cười nói: "Tỷ tỷ để chotiểu đệ ôm một cái nhé, ta thường hay nghĩ về nàng đó." Trên mặt lộ ra vẻ vôlại, hữu thủ hướng tới nắm chặt lấy bộ ngực của nàng, hạ thân đang áp chặttrên đồn nhục phong mãn.

Trần Lan đang dùng sức giãy dụa, đột nhiên thân thể run lên, cảm nhận được vậtđặc thù đầy nam tính của Hoa Tinh đang áp sát vào người nàng, Trần Lan tronglòng cực kỳ xấu hổ, khí lực toàn thân đột nhiên biến mất vô ảnh vô tung, trongmiệng nhẹ giọng giãy dụa: "Đệ đệ, đệ đã đáp ứng tỷ tỷ là không khi dễ tỷ tỷ,đệ mau buông ta ra, đợi lát nữa Mai Hương trông thấy sẽ tức giận đó."

Hoa Tinh hữu thủ đang bóp chặt trên bộ ngực của nàng, dùng sức vuốt ve mộtcái, đáng tiếc không có cảm giác gì, tả thủ từ từ dùng sức, miệng khẽ cườinói: "Ta làm như vậy là muốn ôm tỷ tỷ cho thật tốt, thật sự đó." Nói xong hônnàng một chút, trong mắt ẩn chứa chút tiếu ý tà tà. Trần Lan vẻ mặt đỏ bừng,cảm nhận được phía dưới của Hoa Tinh đang làm mấy chuyện xấu, hữu thủ của hắnđang vuốt ve nơi thần bí xấu hổ của nàng, Trần Lan toàn thân trở nên mềm oặt,song thối vô lực cố gắng khép lại, nhưng đáng tiếc đối với cặp ma thủ kia lạikhông có một chút hiệu quả.

Hoa Tinh sau một lúc nhàn nhạt nhấm nháp nơi mỹ lệ xấu hổ của Trần Lan, mớikhai mở cho nàng, hắn chậm rãi rửa mặt. Hoa Tinh làm như vậy, thứ nhất là muốnchiếm lấy tiện nghi của thủ cước, thứ hai là muốn cho Trần Lan quen với nhữngtiếp xúc thân mật của hắn, để nàng trong lúc bất tri bất giác từ từ trầm mêtrong nhu tình của hắn, cuối cùng là chinh phục phương tâm của nàng.Ba điềunày cũng là một loại của chỉ trìu mến đối với nàng.

Trần Lan trong mắt lộ ra vẻ phức tạp, Nhìn Hoa Tinh. muốn hận hắn nhưng lòngnàng lại không đủ nhẫn tâm như vậy, có thể nói là không hề hận hắn, hắn haylàm ra những sự tình đáng xấu hổ, khiến nàng vừa thẹn vừa tức. Nhìn hắn, TrầnLan cũng không hiểu được lòng nàng nữa, có lẽ sau khi trải qua mấy ngày naytiếp xúc, nàng đã mắc vào rất sâu trong lưới tình của hắn, vô lực tự kiềm chế,chỉ có điều nàng ngoài miệng không thừa nhận mà thôi. Nhưng trong lòng thìsao? Nàng tự hỏi bản thân, có lẽ không cần hỏi cũng biết, không phải sao? Nếunàng thật sự không thích hắn, há có thể cho hắn một lần, rồi lại tiếp tụcchiếm tiện nghi trên thân thể nàng.

Sau khi Hoa Tinh rửa mặt xong, thấy Trần Lan đang suy nghĩ thất thần sự tìnhgì đó, khóe miệng không khỏi lộ ra một nụ cười, tiến sát tới đôi môi đang hémở của nàng, đem đôi môi đỏ mọng thơm ngát của nàng ngậm trong miệng, dùng sứcmà nhấm nháp. Trần Lan cả kinh, liền lấy lại tinh thần, trong mắt lộ ra vẻ bấtđắc dĩ, trừng mắt nhìn hắn, nhẹ nhàng đẩy hắn ra, nhanh chân rời đi. Hoa Tinhcũng mỉm cười bước theo ra ngoài.

Lúc điểm tâm, Cô Ngạo mang về một tin tức kinh người. Nguyên lai lúc sáng sớm,trên trấn truyền đến một tin là đêm hôm qua tổng cộng có tám vị võ lâm cao thủbị giết chết, trong đó cao thủ trên Địa Bảng chiếm hai người, mặt khác cao thủtrên Long Bảng cũng có hai người. Mà tám người đều chết do cùng một loại võhọc, thương tích cực kỳ rõ ràng mà cũng vô cùng quỷ dị. Nghe nói là đều bịchết do Tam Sắc Chưởng, mà tám mươi về trước trong Võ Lâm thập đại tuyệt độcvõ học thì Tam Sắc Chưởng bài danh đệ tam, điểm này đều được những người cótuổi khẳng định, chỉ là không biết hung thủ là ai mà thôi.

Hoa Tinh và tam nữ nghe xong, lộ ra biểu tình hoàn toàn bất đồng. Trên khuônmặt tam nữ lộ ra thần sắc kinh hãi, tựa hồ đều biết uy lực của Tam Sắc Chưởng,sắc mặt đại biến. Nhưng Hoa Tinh lại vô cùng bình tĩnh, không hề có vẻ giậtmình, chỉ cười nói: "Nguyên lai lại là nó, không thể tưởng được nó lại xuấthiện, hắc hắc, có ý tứ, cũng thật đúng lúc, càng loạn càng tốt." Tam nữ nghexong trong lòng tức thì tức giận, Hoa Tinh này thật sự là chỉ sợ thiên hạkhông loạn, người khác vì điều này mà lo lắng, còn hắn vô sự ở nơi đây mà nóinhững lời vô lại như vậy, có thể nào không khiến cho người ta vừa tức vừa hậnđược chứ.

Mai Hương nghe ra trong miệng của Hoa Tinh còn có ý tứ khác, nhẹ giọng hỏi:"Hoa Tinh huynh đã từng gặp Tam Sắc Chưởng rồi à, nói xem thế nào mà nó lạixuất hiện? Chẳng lẽ trước đây nó cũng từng xuất hiện rồi sao?"

Hoa Tinh nhìn vẻ mặt tò mò của bốn người, khẽ cười nói: "Trước khi ta đếnTrường An, ở một tiểu trấn nằm dưới chân Tần Lĩnh Sơn cũng có một người chếtdưới Tam Sắc Chưởng, không thể tưởng được hôm nay nó lại xuất hiện ở nơi này,thật sự là có ý tứ. Tốt rồi, chúng ta cũng nên dùng bữa sớm một chút rồi cònlên đường." Nói xong cũng không để ý tới vẻ mặt của bốn người, giục mấy ngườiđi ăn cơm.

Rời khỏi khách điếm, nhóm Hoa Tinh năm người lại tiếp tục đi tới Đồng Quan,nhân lúc tiết trời buổi sáng còn mát mẻ dễ chịu, năm người càng bước đi nhanhchân hơn. Trên đường đi năm người lúc nói lúc cười, so ra cũng rất là vui vẻ,khi gần tới trưa thì cũng đã đi được trăm dặm, tiến vào trấn Quan Sơn.

Lại nói Vạn Trọng Sơn trên đường cấp tốc đuổi theo Lý Dục và Lâm Phương, saumột lúc lâu cũng đã đuổi theo hai người được hơn sáu mươi dặm. Vạn Trọng Sơnbị bỏ xa tới hơn mười trượng, trong mắt mãn hàm ( mãn:đầy, hàm: ẩn chứa ) thâmtình nhìn hoàng sắc thân ảnh kia, trong lòng thầm có chút đau lòng, trong mắtlộ ra vẻ tâm tóai. Nhìn bối ảnh ( bóng lưng) của Lý Dục kia, trong mắt VạnTrọng Sơn bắn ra ánh mắt đầy cừu hận, chính tên tiểu nhân hèn hạ này tham đồvẻ mỹ lệ của Lâm Phương, ở giữa nói những lời xúi bẩy ly gián cảm tình giữaTrọng Sơn hắn và Lâm Phương, khiến cuối cùng hắn và người hắn trong lòng yêuthương phải chia lìa, Lâm Phương cũng bị những lời hoan ngôn xảo ngữ của tênLý Dục này mê hoặc.

Vạn Trọng Sơn thề trong lòng, sẽ có một ngày hắn phải đoạt về nhân nhi màtrong lòng hắn yêu thương, để nàng vĩnh viễn chung sống bên hắn, yêu thươngnàng thật tốt, không để vì những tiểu sự mà khiến nàng phải chịu ủy khuất.Cũng không vì tính tình trẻ con của nàng mà phát sinh bực bội, hắn sẽ vĩnhviễn yêu thương chỉ một mình nàng, cả đời này không ruồng bỏ.

Lý Dục lơ đãng quay đầu, nhìn nhân ảnh đang ở xa xa kia, trong lòng ngẩn ngơ.thế nào mà hắn lại không chết, thật không có khả năng. Trúng phải Bôn lôi thầnquyền của hắn hẳn phải chết chứ không còn nghi ngờ gì nữa, trừ Phi chính mìnhcứu chữa, bằng không người khác cũng không thể cứu sống được hắn. Chiếu theothời gian hắn trúng chưởng, hơn nữa mình còn cố ý dẫn dắt hắn đi thêm một đoạnđại lộ, không có thời gian để liệu thương, hắn lúc này cũng phải chết rồi chứ,nhưng vì sao hắn lại còn sống vậy? Điểm này Lý Dục nghĩ không ra, hắn tự nhiênkhông biết chính Hoa Tinh đã ra tay cứu Vạn Trọng Sơn, bằng không những ngườikhác có lẽ cố tình muốn cứu cũng không có khả năng làm vậy.

Lý Dục trong mắt hiện lên vẻ âm ngoan, khóe miệng lộ ra nụ cười cười lạnh,nhìn thoáng qua khuôn mặt đang cao hứng của Lâm Phương, Lý Dục trong mắt bắnra ánh mắt dâm dục bẩn thỉu, nhẹ nhàng quét qua song nhũ cao vút và cặp môngđang đung đưa vặn vẹo của nàng, trong mắt ẩn chứa tiếu ý tà ác nhè nhẹ.Vẻ mặttrên khuôn mặt hắn đảo mắt một cái đã biến thành bộ dạng thâm tình, tả thủ củaLý Dục nhẹ nhàng lau khô mồ hôi trên trán của nàng, mềm nhẹ nói: "Mệt không,chúng ta đến phía trước tìm một chỗ nghỉ hơi thật tốt một lúc rồi mới tiếp tụclên đường, được không?"

Lâm Phương nghe vậy, nhìn nụ cười trên khuôn mặt anh tuấn của hắn, cảm nhậnđược động tác mềm nhẹ của hắn, trong mắt không khỏi lộ ra vẻ ngọt ngào, nhẹgiọng nói: "Cám ơn huynh, huynh thật là tốt với muội." Nhìn bộ dạng thuầnkhiết kia, Lý Dục trong lòng mừng thầm, thầm nghĩ có cơ hội thì trước hết phảichiếm đoạt thân thể nàng rồi nói sau, đến lúc đó chính hắn có thể muốn đùagiỡn với nàng thế nào, thì có thể đùa giỡn nàng như thế ấy. Hắc hắc, ha ha.Trong lòng Lý Dục trong lòng cực kỳ đắc ý.

Trong một tiểu lâm, Lý Dục đang ngồi trên một khối đại thạch, nhìn Lâm Phươngthẹn thùng ở bên cạnh, đem nàng ôm vào trong lòng một cái. Toàn thân LâmPhương chấn động, miệng vẫn dịu dàng nói: "Lý Dục, không muốn như vậy, khôngmuốn đâu." Thân thể nàng dùng sức giãy dụa, xem ra quan hệ giữa hai người vẫncòn chưa thân mật tới mức giống như những cặp tình nhân, bằng không Lâm Phươngsao lại dùng sức giãy dụa chứ?

Lý Dục trong mắt hiện lên tà khí, hai tay dùng sức ôm chặt, đã sắp mang thânthể nhỏ nhắn xinh đẹp, lung linh thanh tú của Lâm Phương ôm vào trong lòng,miệng gã nhẹ nhàng kê sát tai nàng thì thầm: "Phương muội, đừng sợ, ta sẽkhông làm bậy đâu. Ta chỉ hy vọng nàng ngồi trên người ta, tránh gây ô uế yphục của nàng, thật mà, muội không tin huynh hay sao?" Sau khi nói xong miệnghắn thổi bên tai nàng, nhẹ nhàng trêu chọc nàng, song thủ trên tiểu yêu mềmmại của nàng nhẹ nhàng vuốt ve, trêu chọc đến mức khiến nàng toàn thân vô lực.

Lâm Phương từ bên trong nội tâm mà nói, người mà nàng chính thức yêu khôngphải là Lý Dục hắn, mà là Vạn Trọng Sơn, bất quá đối với Lý Dục cũng ít nhiềucó hảo cảm. Vài ngày qua đối với vẻ anh tuấn tiêu sái của hắn nàng cũng đã ítnhiều có chút trầm mê. Bất quá một suy nghĩ không phải với Vạn Trọng Sơn cũngnổi lên, trong lòng nàng không khỏi muốn giãy dụa, nhưng khi nghe Lý Dục nóixong, hơn nữa song thủ của hắn đang vuốt ve phần eo nhạy cảm của nàng, khiếntoàn thân Lâm Phương nhất thời trở nên vô lực, mềm oặt ra.

Lý Dục trong mắt lóe lên ánh mắt đắc ý, song thủ nhẹ nhàng vuốt ve thân thểthiếu nữ nhu nhuyễn của nàng, miệng hắn nhẹ nhàng hôn lên cổ của nàng, thửthăm dò phản ứng của nàng. Thân thể Lâm Phương chấn động, cố gắng giãy dụanói: "Huynh nếu còn tiếp tục làm vậy, muội sẽ tức giận lắm đó." Nói xong trongmắt bắn ra vẻ bực bội. Lý Dục thấy nàng giãy dụa dữ dội quá, biết cũng chưatới lúc, bất quá sớm muộn gì thì nàng cũng tới tay, gian dâm một phen thậttốt.

Ở xa xa Vạn Trọng Sơn thấy Lý Dục đem Lâm Phương ôm vào trong lòng, trong lònghắn nộ hỏa bùng phát, định liều mạng với Lý Dục, nhưng nghĩ lại lời Hoa Tinhnói, hiểu được giờ mà hắn xông lên làm vậy cũng bất quá chịu chết mà thôi.Huống chi nói không chừng điều này chính là do Lý Dục cố ý làm như vậy, khiếnhắn tức giận, rồi sau đó có được một cái cớ rất tốt để giết chết hắn. VạnTrọng Sơn cố nén sự tức giận trong lòng,và sự lo lắng của hắn với Lâm Phương,sợ nàng sẽ bị những lời điềm ngôn mật ngữ của Lý Dục lừa dối, rơi vào bẫy củatên Lý Dục kia, vô lực tự kiềm chế, đến lúc đó thì có hối hận cũng không kịp.

Mỗi khi nghĩ đến Lâm Phương tùy thời đều có thể bị Lý Dục lừa gạt, bị hắn làmô uế thân thể thanh thuần của nàng, trong lòng Vạn Trọng Sơn giống như bị vạnkiếm xuyên tâm, đau khổ cực kỳ. Có thể tưởng tượng được, muốn giết chết cáitên tiểu nhân hèn hạ vô sỉ Lý Dục thì Vạn Trọng Sơn hắn vẫn còn chưa có cáibản lĩnh ấy, thật sự là thiên ý lộng nhân ( ý trời trêu người).

Nhìn hai người phía đằng xa xa cũng từ từ lên đường, trong lòng Vạn Trọng Sơntạm thời yên ổn bình tĩnh lại, từ từ đuổi theo bọn họ. Hắn không dám theo sátbọn họ quá, sợ đến lúc đó nếu Lý Dục động sát khí, thì chính hắn ngay cả thờigian chạy trốn cũng không có. Liếc mắt nhìn về phương xa, trong mắt Vạn TrọngSơn lộ ra một tia tang thương, con đường giữa hắn và Lâm Phương còn dài nữakhông, khi nào mới là điểm kết thúc đây? Hoặc giả căn bản là không có kết quả?

Buổi tối khi ba người hai trước một sau đến tiểu trấn Quan Sơn, Vạn Trọng Sơnđi theo Lâm Phương ở phía xa xa, thấy bọn họ thuê trọ tại một khách điếm, hắncũng kiếm một nhà nào đó cách đó không xa mà trọ lại. Sắc trời tối sầm lại,tay của Vạn Trọng Sơn đang đặt ở xa xa bên ngoài khung cửa sổ nơi nàng đangnghỉ trọ, hy vọng nàng sẽ bình an, cũng chờ đợi nàng có thể mở cửa sổ, liếcmắt nhìn hắn. Chỉ cần một cái liếc mắt thôi, thật sự chỉ cần liếc mắt nhìnhắn, vậy đã là đủ rồi.

Gió đêm gào thét gầm rú, Vạn Trọng Sơn tựa như một cái bóng vẫn bồn chồn đứngở nơi đây, vẫn không nhúc nhích. Đứng đúng hai canh giờ, song nhãn si ngốcdừng trên khung cửa sổ đang đóng chặt kia, chỉ có hy vọng nhỏ nhoi là lúc nàynó sẽ mở ra, sợ rằng nó chỉ mở ra trong nháy mắt nhưng thế cũng được rồi, hắnthầm nghĩ vậy. Chỉ cần liếc mắt nhìn nàng, xem nàng có bình yên hay không màthôi. Thật là một kẻ si tình, chỉ đáng tiếc.

Thời gian một đêm chờ đợi của kẻ si tình đã trôi đi, nhưng hắn đợi mãi cho đếntận khi hừng đông kéo đến mà hai cánh cửa kia vẫn không mở ra, không để hắntrông thấy tình lữ mà hắn thương yêu, luôn mong muốn gặp nàng. Sương rơi đêmqua, đã làm ướt đẫm thanh y của hắn, nhưng hắn lại không hề nghĩ tới nó, mộtchút cũng không thèm để ý. Có lẽ lòng hắn đã không còn ở chốn này, mà đã baytới bên cạnh một người nào đó rồi.

Nhẹ nhàng, không nỡ, một đêm đã trôi đi nhưng chưa từng lọt vào ánh mắt hắn.Trên khuôn mặt Vạn Trọng Sơn lộ ra vẻ thở dài, vô lực xoay người, kéo theocước bộ trầm trọng nặng nề, từ từ rời đi. Lưu lại phía sau chính là sự tươngtư vô cùng và tiếng thở dài đầy đau xót, có lẽ còn có bối ảnh tang thương saukhi trải qua gió sương.

Khi hắn xoay người rời đi, thì có lẽ tiếng bước chân trầm trọng kia, đã đánhthức nhân nhi trong cơn ngủ mê. Khung cửa sở vẫn đóng chặt đột nhiên mở ra.Ngọc diện mỹ lệ hé lộ ra, vươn ra bên ngoài khung cửa sổ, Nhìn theo bối ảnh côđơn mà tang thương kia, trong mắt nàng lộ ra vẻ phức tạp. Nhìn thanh y bịsương đêm thấm ướt đẫm, thân hình đã trải qua vô số mưa gió, từ từ rời đi xa,trên khuôn mặt của thiếu nữ mỹ lệ chảy xuống một giọt nước mắt long lanh trongsuốt. Đáng tiếc kẻ vẫn đang chờ đợi kia không hề quay đầu lại, chỉ lẳng lặngrời đi, không ở lại đợi tình lữ mà hắn muốn gặp, cũng không nhìn thấy giọtnước mắt trong suốt kia.

Có lẽ đây là vận mệnh, cũng có lẽ đây là thiên ý. Trên con đường khác nhau,hai người yêu nhau, nhưng lại không được vai kề vai mà đi cùng nhau, cũngkhông nắm lấy được khe hở kia, chỉ lưu lại tiếng thở dài bồi hồi trong đáylòng mà thôi.

Một giọt nước mắt, ẩn chứa trái tim của người thiếu nữ, lại từ từ mà rơi xuốngtrong gió như vậy, vô tình rơi trên mặt đất, làm bắn lên vô số những giọtsương rất nhỏ, từ từ biến mất trong không khí. Thanh y bối ảnh trải qua tangthương kia trong gió rời đi xa, từng bước từng bước rời xa tình lữ mà hắn cựckỳ thương yêu, từ từ bước tới vực sâu khiến lòng người tan nát kia, mang theotang thương bất đắc dĩ, mang theo mấy phần hồi ức, bước đi trên hành trình củasố mệnh.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...