Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Dâm xảo tập

Tử Thanh

Dâm xảo tập

Hãy là người đầu tiên đánh giá
Xếp hạng: 0 / 10 từ 0 lượt đánh giá

[img=photo-1519681393784-d120267933ba?w=1200&h=675&fit=crop] Đang tải TTS... Đang tạo audio... Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s...

Thông tin truyện Mã QR

Tác giả: Tử Thanh

Trạng thái: Đang ra

Người theo dõi: 0

Truyện sắc hiệp Truyện cổ trang Truyện tiên hiệp Truyện sex có ảnh

Danh sách chương (19)

Chương 1: Hồ Chân năm thứ tư, lần thứ tư ta thi vào khoa bảng nhưng vẫn chưa đỗ tiến sĩ nên đành phải chọn buô Chương 2: Đây là một câu chuyện sắc dục. Có lẽ là về một vị vua của triều đại nào đó. Có dâm tư, có sắc ý, nếu Chương 3: Nàng sợ hãi đứng bật dậy, hoảng hốt cởi bỏ phần váy đã bị thấm ướt phân nửa trên người mình. Vừa sợ Chương 4: Đây là lần đầu tiên hắn giao hoan với nữ tử mà lại rơi vào thế cục như vậy, đúng là chẳng ra sao. Nó Chương 5: “Ah… Nô, nô gia thích Hoàng Thượng như vậy…” Tay Lưu phu nhân duỗi đến bên h Chương 6: Lưu phu nhân nhìn thấy Lưu công công vừa đi, ánh mắt ướt át nhìn chăm chăm vào khúc gậy dưới háng củ Chương 7: Tiếng nước nhóp nhép lọt vào tai, kết hợp với tiếng rên rỉ của bà ta khiến cho lửa dục trong lòng ng Chương 8: Từng có trải nghiệm nguyên vẹn rồi sẽ càng trơn tru tựa “xe nhẹ chạy quen đường”, vui vẻ Chương 9: Ngoại trừ môi, hắn còn cọ vào vành tai mềm mại của nàng ấy, hơi thở phả vào sau gáy mang đến một hồi Chương 10: Ở phía dưới cánh hoa và rừng rậm còn có một cái động, hắn vẫn chưa từng thử nơi này. Trước kia vì ch Chương 11: Sau lần Hợp Đức săn xuân kia, trong cung truyền ra lời đồn đại nói rằng thê tử trẻ đẹp của Ngô Thượn Chương 12: Cửa bị đẩy ra, hương tường vi ngào ngạt nồng đậm bay vào làm tinh thần hắn căng thẳng. Người tới chỉ Chương 13: Có lẽ giống như bậc trí giả từng nói: Đã là con thì đều có dục, nếu không có tâm trí chống đỡ được, Chương 14: Cuối cùng, khi hắn kéo lớp quần mỏng manh xuống, ngọn nguồn của sự căng cứng lập tức nhảy vọt ra. Dư Chương 15: Cầm phi phản ứng vô cùng kịch liệt, tưởng như bị đốt bỏng, nhưng chờ đợi sau đó lại là giọt sáp nhỏ Chương 16: “Hu hu…” Nàng không biết mình đang xúc động hay đang khóc, hoặc có lẽ nàng đang cảm nhận được Chương 17: Trời tối âm u lạnh lẽo, ngọn lửa cũng đã tàn. Nơi đây là tử lao trong triều, nơi giam giữ những tù n Chương 18: “A a a!” Lưu phu nhân kiệt sức lại bị đau mà tỉnh, toàn thân đều vô cùng cay rát. Thủ đoạn này đúng Chương 19

Chương 1: Hồ Chân năm thứ tư, lần thứ tư ta thi vào khoa bảng nhưng vẫn chưa đỗ tiến sĩ nên đành phải chọn buô


[img=photo-1519681393784-d120267933ba?w=1200&h=675&fit=crop] Đang tải TTS... Đang tạo audio... Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s 00:00 / 00:00 Cài đặt Reset Giọng đọc Đang tải... Tốc độ − + Cao độ − + Cỡ chữ − + Giãn dòng − + Font Palatino Linotype Bookerly Minion Segoe UI Roboto Roboto Condensed Patrick Hand Noticia Text Times New Roman Verdana Tahoma Arial Nền Tự động chuyển chương Bạn đang đọc Dâm xảo tập – Chương 1:

Hồ Chân năm thứ tư, lần thứ tư ta thi vào khoa bảng nhưng vẫn chưa đỗ tiến sĩ nên đành phải chọn buông bỏ. Theo lệnh của phụ thân trong nhà, ta mở một cửa tiệm sách ở thành Đông của Lạc Dương, bán thoại bản, sách vẽ, hay các loại vật phẩm nhã nhặn như bút nghiên giấy mực… Xét trên phương diện công việc thì cũng không bận rộn như các loại việc dãi nắng dầm sương. Về sách vở, chúng là một món ăn tinh thần, cộng với việc ta thích đọc nên xem như vẹn cả đôi đường. Ban đầu vốn đủ để nuôi sống già trẻ lớn bé cả nhà, dư ra một ít có thể dành dụm, nhưng sau này ngày càng khó khăn hơn. Đầu năm nay, có một rạp hát mở ở thành Tây, sau đó tất cả mối làm ăn đều bị cướp đi.Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Nghe nói bên rạp hát kia có một tiên sinh kể chuyện, những câu chuyện mà người đó diễn thuyết đều thuộc dạng lý thú bậc nhất. Những buổi diễn thuyết đông nghịt người, cung không đáp ứng nổi cầu, chỉ để lại cho quầy sách của ta sự thê lương ảm đạm. “Đọc nhiều sách như vậy mà lại không nghĩ ra được biện pháp nào, chẳng lẽ phải chờ chết đói hay sao?” Thê tử trong nhà cứ lải nhải mãi. “Biết rồi! Biết rồi!” Ta hạ quyết tâm tìm một ngày rảnh rỗi, nhờ người trông tiệm để đi tranh mua phiếu xem diễn, phải đến nghe thử càng sớm càng tốt. 

Bên trong rạp hát chật ních không còn chỗ trống, người người chen chúc tựa như dế trong tổ trước khi vào nồi. Ta ngồi đây với tâm trạng xem náo nhiệt, trong lòng thì lại đang tính toán trước sau, đối chiếu và đánh giá từng cái một, muốn xem thử người này lợi hại thế nào. Trên sân khấu được trải thảm đỏ xù xì, đặt một chiếc bàn nhỏ, trên bàn có một cái quạt và một chén sứ trắng đang bốc lên hơi trà nóng. Lúc này có một lão đầu râu ngắn mắt hổ đi lên đài, ngồi vào chỗ bàn. Tiếng vỗ tay ập tới như đại hồng thủy. Thời gian trôi qua nhanh chóng vánh, đợi đến khi tiếng vỗ tay nhiệt liệt hơn nữa vang lên thì ta mới nhận ra câu chuyện đã kết thúc rồi. Có lẽ do hoàn toàn đắm chìm vào trong câu chuyện của người này, nói dài cũng không dài lắm, chỉ hai ba canh giờ đã kể hết cuộc đời ngoạn mục của một người. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.Lão đầu kia nhấp một ngụm trà rồi đứng dậy đi xuống khỏi sân khấu. Những thính giả ở bên dưới cũng đứng dậy và lục tục rời khỏi. Ta vội vàng đứng lên, đi theo bọn họ ra ngoài và tìm kiếm bóng dáng của lão đầu kia bên trong đám đông. Sau khi nghe người này kể chuyện xong, ta mới chợt nhận ra đây là câu chuyện trong một quyển sách được bán tại tiệm sách của ta. Hơn nữa, đó còn là bản do chính ta biên soạn.   Lão đầu không ngạc nhiên khi trông thấy ta, thế nhưng trông lão ta có hơi sợ hãi. “Ông là chủ của tiệm sách ở thành Đông kia à?” “Đúng.” Ta thở phì phò: “Câu chuyện mà tiên sinh vừa kể có lập luận chặt chẽ, đặc biệt sinh động, nhưng vì sao ta lại thấy câu chuyện này có hơi quen?” “Ông còn phải còn hỏi ta sao? Câu chuyện này là thoại bản được bán ở tiệm sách của ông mà.” Hay lắm, người này hoàn toàn không có ý định lấp liếm, không hề cảm thấy xấu hổ. Cơn thịnh nộ của ta tràn tới não, cất cao giọng: “Câu chuyện này do chính ta sáng tác và viết thành sách, chỉ được phép tiêu thụ ở cửa hàng của ta! Ông sao chép bừa bãi như vậy, chẳng qua là diễn miệng, đúng là tiểu nhân!” Lão đầu nhe răng trợn mắt, đảo mắt: “Sao chép thì thế nào? Cửa tiệm kia của ông không ai ngó nhìn. Vả lại, cùng một câu chuyện, tại sao khách sẵn lòng đến để nghe ta kể chứ cũng không muốn tới chỗ ông?” 

“Chẳng bằng ông thử ngẫm lại xem, có phải vì lý do truyện của ông còn thiếu ba phần sinh động không?” Tựa như trận mưa rào dập tắt đi lửa giận của ta. Lời lão ta nói, quả thật có chút đạo lý. Ăn cắp của người khác đúng là đê tiện thật, nhưng cùng một câu chuyện, ta diễn tả trên giấy không bằng ông ta cách diễn giải bằng miệng của hắn. Đó là sự thật! Lão đầu nhận thấy sự rối rắm khó chịu của ta, bèn nói một tràng không giống an ủi là mấy:  “Cũng không cần thiết phải buồn bực như thế, không phải không có cách giải quyết. Như thế này đi, sáng ngày mai ông đến tìm ta, ta sẽ bàn bạc kỹ càng lại với ông.” Dứt lời, lão ta để lại địa chỉ rồi tiêu sái rời đi. Màn đêm buông xuống, ta trằn trọc có nên đến chỗ hẹn hay không? Nghĩ trước nghĩ sau, cuối cùng vẫn quyết định đi. Thứ nhất là để xem người này có bản lĩnh như thế nào. Thứ hai, đây là câu chuyện do chính ta làm ra, đáng được phân chia và mang về một ít. Thê tử sau lưng đã ngủ yên ổn ngon lành, ta trở mình một cái, nghĩ tạm thời vẫn không nên nói với bà ấy. Ngày hôm sau ta đi sớm, trước khi đi thì giao tiệm cho thê tử trông và bị cằn nhằn một phen. Ta tìm lý do thoái thác và hối hả bỏ chạy, lần theo địa chỉ đi đến trước cửa nhà lão đầu kia. Lão đầu kia dường như đã chờ ta sẵn ở trước cửa, không nói nhiều lời vô nghĩa mà dắt ta vào trong nhà. “Chớ chê phòng ốc đơn sơ.” Lão ta mỉm cười. Trong phòng chỉ có nước trà, thậm chí mâm đựng trà bánh cũng không có. 

Ta ngồi xuống uống nước trà thì mới phát hiện đây là trà nguội, vừa định tức giận trách móc thì liền nghe lão ta nói: “Ta đã định dành thời gian ra để đến bái phỏng ông. Nhưng gần đây các buổi diễn ở rạp hát chật ních người, chả dư lấy một vé, ta cũng không có thời gian nhàn rỗi.” Ta cười giễu, đây chẳng phải là khoe mẽ hay sao? “Ta cũng rất thích truyện của ông nên mới chọn nó để diễn. Là ta không đúng khi không báo trước với ông.” “Ta có một đề nghị, không biết ông có cảm thấy hứng thú hay không. Ta cũng có một câu chuyện cảm thấy vô cùng đặc sắc, thậm chí còn lý thú hơn đôi chút so với truyện của ông. Coi như ta tặng cho ông, ông có thể viết nó thành sách hoặc bán ra ngoài, ta sẽ không truy cứu.” “Huống hồ chi, chẳng phải ông muốn nghiên cứu xem ta có sức hấp dẫn gì mà có thể mạnh hơn ông hay sao?” Lời này nói trúng tim đen. Ta mở tiệm sách không phải là vì thèm truyện hay sao? Với hai phần không phục, hai phần hiếu kỳ và cả sáu phần bản tính thèm thuồng, ta liền đáp ứng. Lão đầu châm thêm cho ta một tách trà nguội, hắng giọng: “Ông yên tâm, không dài lắm, sẽ không làm lỡ thời gian về nhà ăn cơm của ông.” 


Mở rộng
Thu gọn

Truyện sex

Mở rộng
Thu gọn
Đang tải...