Dâm Nữ Bú Cu
Chương 4 : Luyện Tập Để Trở Lại
Mùa hè năm thứ hai đại học đến nhanh hơn Lan tưởng. Sau thất bại thảm hại ở cuộc thi, cô không còn là cô gái kiêu ngạo ngày nào. Đêm nào cô cũng nằm mơ thấy những con cặc rời khỏi miệng mình giữa chừng, thấy những ánh mắt thờ ơ của đám đàn ông giàu có. Cô thức dậy với cổ họng khô khốc và quyết tâm cháy bỏng: phải thay đổi.
Long giữ lời hứa. Một buổi chiều, anh chở Lan đến một con phố nhỏ yên tĩnh ở ngoại ô thành phố. Trên con phố ấy có một tiệm cà phê nhỏ xinh, tường gạch đỏ, cửa kính trong suốt, bảng hiệu viết tay “Cà Phê Hương”. Chủ tiệm là chị Hương – người từng ba lần vô địch cuộc thi bú cặc ngầm những năm trước, giờ đã nghỉ thi, mở quán sống bình lặng.
Chị Hương khoảng ngoài ba mươi lăm, dáng người đầy đặn, da trắng hồng, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt sắc bén như dao. Chị mặc áo sơ mi trắng đơn giản, tóc buộc đuôi gà thấp. Khi Lan bước vào, chị đang lau ly, mỉm cười nhẹ: “Em là Lan phải không? Long kể nhiều về em lắm.”
Lan cúi đầu chào, giọng hơi run: “Dạ, em chào chị. Em… muốn nhờ chị dạy em.”
Chị Hương nhìn Lan từ đầu đến chân, rồi gật đầu: “Ừ, được. Nhưng chị có điều kiện. Em phải làm thêm ở quán này suốt mùa hè. Sáng pha cà phê, chiều dọn dẹp, tối… luyện cùng chị. Đồng ý không?”
Lan gật đầu ngay. Cô cần chỗ ở, cần tiền, và quan trọng nhất là cần người thầy như chị.
Cậu con trai chị Hương tên Bin, đang học lớp tám. Thằng bé cao ráo, mặt mũi sáng sủa, hơi nhút nhát. Chị Hương giới thiệu ngắn gọn: “Đây là con chị. Từ giờ nó sẽ là ‘đối tác luyện tập’ chính của em.”
Lan hơi ngạc nhiên, nhưng không dám hỏi. Chị bảo thế nào thì làm thế ấy.
Ngày đầu luyện tập diễn ra vào buổi tối, sau khi quán đóng cửa. Chị Hương khóa cửa kéo rèm, dẫn Lan và Bin vào phòng trong – một căn phòng nhỏ có ghế sofa dài và ánh đèn ấm áp. Chị bảo Bin ngồi xuống, kéo quần thằng bé ra. Con cặc của Bin còn non, nhưng đã khá lớn so với tuổi, đầu khấc hồng hào, sạch sẽ.
Chị Hương bảo Lan: “Em cứ làm như bình thường đi. Chị xem.”
Lan quỳ xuống, ngậm lấy cặc Bin như mọi khi: nhanh, mạnh, sâu, đầy ham muốn chiếm hữu. Cô bú liên tục, lưỡi quấn chặt, tay vuốt ve dái, cố làm thằng bé xuất tinh thật nhanh để chứng minh kỹ thuật. Chỉ tám phút sau, Bin rên lên, bắn tinh ào ạt vào miệng Lan. Lan nuốt sạch, ngẩng lên cười tự hào.
Chị Hương lắc đầu.
“Kỹ thuật em khá tốt. Bú sâu, mút mạnh, biết dùng lưỡi. Nhưng… em quá hung hăng. Quá vồ vập. Quá nóng vội. Em giống như thợ săn đang săn mồi – chỉ quan tâm đến việc bắt được con mồi nhanh nhất, nhiều nhất. Với đàn ông bình thường thì họ sẽ thích, vì họ chỉ cần xuất tinh là xong. Nhưng với những tay chơi sành sỏi – những người chấm điểm ở cuộc thi – họ không thích thế. Họ muốn được chiều chuộng, được chăm sóc, được cảm nhận rằng người phụ nữ đang làm vì họ, vì sự sung sướng của họ, chứ không phải vì chính bản thân cô ta.”
Lan chết lặng. Chị nói đúng. Bao năm nay, cô bú để thỏa mãn cơn nghiện của mình, để thêm vào bộ sưu tập, để chứng minh mình giỏi. Cô chưa từng nghĩ đến cảm nhận của đối tác.
Chị Hương tiếp tục: “Cốt lõi của việc bú cặc giỏi không phải là kỹ thuật cao siêu, mà là sự quan tâm. Em phải lắng nghe cơ thể họ, cảm nhận nhịp thở, sự co giật của cặc, tiếng rên… Em phải làm chậm lại khi họ sắp xuất, kéo dài khoái cảm cho họ. Em phải khiến họ cảm thấy mình là trung tâm vũ trụ lúc ấy. Chỉ khi họ thật sự sung sướng tột độ, họ mới cho điểm cao.”
Lan cúi đầu: “Em… hiểu rồi ạ.”
Từ hôm đó, hành trình thay đổi bắt đầu. Chị Hương dạy Lan từng bước nhỏ. Đầu tiên là luyện tập với Bin. Mỗi tối, sau giờ quán đóng cửa, Lan quỳ trước Bin, nhưng không được bú nhanh. Chị Hương ngồi bên cạnh hướng dẫn:
“Làm chậm lại. Liếm nhẹ đầu khấc trước. Quan sát xem Bin thích chỗ nào. Thấy nó co giật chưa? Đó là điểm nhạy cảm. Tập trung vào đó.”
Lan học cách lắng nghe cơ thể. Cô liếm chậm, nhẹ nhàng như lông vũ chạm vào da. Cô dừng lại khi Bin sắp xuất, chỉ mút nhẹ đầu khấc để kéo dài khoái cảm. Cô vuốt ve đùi trong, hôn lên bụng dưới, thì thầm khen ngợi: “Cặc em đẹp quá… chị thích lắm…” Bin từ nhút nhát dần trở nên thoải mái, rên rỉ dài hơn, xuất tinh mạnh mẽ hơn, và quan trọng nhất – thằng bé ôm đầu Lan, thì thầm cảm ơn.
Lan nhận ra: khi cô chăm sóc Bin, cô cũng sướng hơn. Không phải cơn sướng đói khát chiếm hữu, mà là cơn sướng dịu dàng, lan tỏa, khi thấy đối tác thật sự hạnh phúc.
Chị Hương khen: “Tốt lắm. Em đang thay đổi rồi đấy.”
Lan dần bỏ đi cái tôi cũ. Cô không còn nghĩ đến bộ sưu tập nữa. Cô nghĩ đến việc làm đối tác sung sướng. Cô học cách mỉm cười nhẹ nhàng, nhìn vào mắt họ, hỏi han: “Anh thích thế này không?” “Em làm chậm hơn nhé?” Cô học cách dùng hơi thở ấm áp phả vào cặc, dùng lưỡi vẽ những vòng tròn chậm rãi, dùng tay massage nhẹ nhàng hai bên đùi.
Cô trở thành người chăm sóc, chứ không còn là thợ săn.
Một đêm giữa mùa hè, Lan thức dậy khát nước. Cô rón rén ra khỏi phòng nhỏ chị Hương sắp cho cô ở tạm trong quán, đi xuống bếp. Khi đi ngang phòng Bin, cô nghe tiếng động lạ: tiếng rên khe khẽ, tiếng thì thầm, tiếng da thịt chạm nhau. Lan tò mò, ghé mắt qua khe cửa khép hờ. Cảnh tượng khiến cô chết sững.
Chị Hương đang quỳ trước Bin, ngậm cặc con trai mình một cách chậm rãi, dịu dàng nhất. Bin nằm ngửa trên giường, mắt nhắm nghiền, tay vuốt tóc mẹ. Chị Hương bú sâu, nuốt trọn, rồi nhả ra liếm dọc thân, thì thầm: “Con trai mẹ sướng không?” Bin gật đầu, rên lên: “Sướng lắm mẹ ơi…”
Sau đó, chị Hương trèo lên giường, nằm cạnh con, để Bin ôm mẹ từ phía sau. Lan thấy chị kéo váy lên, không mặc quần lót, và Bin… đâm vào mẹ mình. Hai mẹ con làm tình chậm rãi, thì thầm yêu thương, hôn nhau sâu. Chị Hương rên khe khẽ: “Con trai mẹ lớn rồi… làm mẹ sướng đi…” Bin đẩy nhẹ nhàng, tay xoa ngực mẹ.
Lan lùi lại, tim đập thình thịch. Cô chạy về phòng, nằm co ro, nước mắt trào ra. Không phải vì ghê tởm – mà vì sốc. Chị Hương, người thầy cô kính trọng, lại có quan hệ loạn luân với chính con trai mình.
Nhưng rồi Lan nghĩ lại. Chị Hương yêu thương Bin đến mức nào? Chị chăm sóc con trai theo cách riêng, dịu dàng, tận tụy. Có lẽ đó là cách chị thể hiện tình yêu. Lan không phán xét nữa. Cô chỉ thấy… thương chị. Một người phụ nữ từng là nữ hoàng, giờ sống lặng lẽ, chỉ có cậu con trai là tất cả.
Từ hôm sau, Lan không nhắc đến chuyện ấy. Chị Hương cũng không biết cô đã thấy. Mọi thứ vẫn tiếp diễn như bình thường. Chị Hương bắt đầu đưa Lan ra ngoài luyện tập thực tế. Đầu tiên là những khách quen của quán – những ông chú trung niên hay ngồi đọc báo. Chị bảo Lan phục vụ họ trong phòng sau, nhưng phải áp dụng kỹ thuật mới: chậm rãi, chăm sóc. Lan làm theo. Các ông chú sướng đến mức ngồi lâu hơn, gọi thêm cà phê, tip nhiều hơn, và khen: “Con bé này bú khác hẳn, sướng từ từ mà thấm.”
Sau đó là những người khó hơn. Một buổi tối, chị Hương dẫn Lan đến khu đất hoang gần sông – nơi có những ống cống lớn bỏ hoang, bên trong là nơi trú ngụ của một nhóm đàn ông vô gia cư. Họ khoảng mười người, quần áo bẩn thỉu, tóc tai rối bù, cơ thể lâu ngày không tắm rửa, mùi hôi thối nồng nặc.
Chị Hương bảo: “Đây là thử thách thật sự. Nếu em làm họ sướng dù trong hoàn cảnh này, nghĩa là em đã thay đổi thật rồi.”
Lan không do dự. Cô quỳ xuống giữa đám đàn ông ấy, dưới ánh đèn pin yếu ớt. Mùi hôi xộc vào mũi, nhưng cô mỉm cười dịu dàng: “Các bác cứ thư giãn, cháu sẽ chăm sóc từng người.”
Cô bắt đầu với ông cụ lớn tuổi nhất – cặc ông già nua, đầy mùi mồ hôi và nước tiểu cũ. Lan liếm sạch sẽ trước, dùng lưỡi rửa nhẹ nhàng, rồi ngậm sâu chậm rãi. Ông cụ run rẩy, lần đầu tiên sau bao năm được phục vụ như thế. Ông xuất tinh yếu ớt, nhưng mắt ông sáng lên, thì thầm cảm ơn
Lan tiếp tục với từng người. Cô không nhăn mặt, không vội vàng. Cô chăm sóc họ như chăm sóc những người thân yêu nhất. Có người bắn tinh vào miệng cô, có người chỉ cứng lên mà không xuất được – nhưng tất cả đều cười, đều hạnh phúc. Họ chia sẻ cho cô chút đồ ăn thừa, bảo: “Cháu là thiên thần.”
Chị Hương đứng xa nhìn, gật đầu hài lòng.
Gần hai tháng trôi qua. Lan thay đổi hoàn toàn. Cô không còn là cô gái đói khát ngày nào. Cô bình tĩnh hơn, dịu dàng hơn, biết lắng nghe hơn. Cô bú không phải để thỏa mãn bản thân, mà để mang lại niềm vui cho người khác. Và chính điều đó làm cô sướng – một cơn sướng sâu lắng, bền vững.
Ngày cuối cùng, Lan thu dọn đồ đạc. Chị Hương pha cho cô ly cà phê cuối, hai thầy trò ngồi đối diện nhau.
“Em sẵn sàng rồi.” Chị Hương nói. “Năm sau em sẽ lấy giải nhất. Chị tin.”
Lan cúi đầu: “Cảm ơn chị. Không chỉ dạy em kỹ thuật, mà còn dạy em cách yêu thương.”
Chị Hương cười buồn: “Chị cũng từng như em. Từng hung hăng, từng ích kỷ. Rồi chị học được rằng, chỉ khi mình cho đi thật sự, mình mới nhận lại được nhiều hơn.”
Lan ôm chị Hương thật chặt. Cô không nhắc đến bí mật đêm ấy. Cô chỉ thì thầm: “Chị và Bin… hạnh phúc nhé.”
Chị Hương hơi khựng lại, rồi ôm lại Lan: “Cảm ơn em đã hiểu.”
Lan rời quán cà phê vào một buổi sáng mùa thu se lạnh. Cô kéo vali nhỏ, bước ra đường lớn. Thành phố vẫn ồn ào, nhưng cô thấy bình yên lạ. Cô đã khác rồi. Không còn là thợ săn. Mà là người chăm sóc. Người mang lại hạnh phúc bằng chính đôi môi và trái tim mình. Năm sau, cuộc thi đang chờ. Và lần này, không ai có thể rời khỏi miệng cô.
