Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Dâm Nữ Bú Cu

Chương 3 : Nữ Hoàng Bị Lật Đổ



Đầu năm học thứ hai, thành phố đón Lan bằng những cơn mưa phùn dai dẳng. Cô đã quen với nhịp sống nơi đây: sáng đi học về mây tích, áp thấp nhiệt đới, chiều tối thì “làm thêm” với nhóm dân chơi. Bộ sưu tập của cô giờ đã vượt xa con số hai trăm – đủ kiểu đàn ông, đủ màu da, đủ mùi vị tinh dịch. Lan tự hào nghĩ mình đã đạt đến đỉnh cao của nghệ thuật bú cặc. Cô bú sâu hơn, lâu hơn, khéo léo hơn bất kỳ ai cô từng biết. Không ai phàn nàn, tất cả đều nghiện cô.

Một tối cuối tuần, nhóm dân chơi rủ Lan đến một quán bar ngầm nằm sâu trong con hẻm tối om. Long lái xe phân khối lớn, chở Lan ngồi sau, gió lạnh thổi qua váy ngắn làm cô rùng mình thích thú. Trong quán, ánh đèn mờ ảo, nhạc bass đập mạnh, mùi thuốc lá và rượu nồng nặc. Cả nhóm ngồi vào góc riêng, Long rót ly rượu cho Lan rồi cười cười:

“Em nghe tin gì chưa? Tháng sau có một cuộc thi lớn lắm. Thế giới ngầm tổ chức. Giải nhất hơn trăm triệu tiền mặt, cộng thêm hợp đồng tài trợ dài hạn.”

Lan nhướng mày. “Thi gì?”

Long hạ giọng, mắt sáng rực: “Thi bú cặc. Chuyên nghiệp. Chỉ dành cho những con đĩ hàng đầu. Có cả trăm thí sinh từ khắp nơi đổ về. Đàn ông chấm điểm là những tay chơi khét tiếng, giàu có, khó tính. Ai bú giỏi nhất, làm chúng sướng nhất, giữ chúng lâu nhất – người đó thắng.”

Bin chen vào: “Năm ngoái giải nhất là một con bé miền Tây, nghe nói có thể bú cùng lúc một phát năm thằng mà mà thằng nào cũng sướng. Giải nhì là gái Thái, kỹ thuật mút sâu kinh khủng như máy hút vậy.”

Lan nghe mà tim đập thình thịch. Hơn trăm triệu – đủ để cô trả hết nợ học phí cho bố, sắm sửa thêm đồ đạc cho ông và giúp cho cô sống hết quãng thời gian đại học thoải mái mà không phải lo. Quan trọng hơn, đó là cơ hội để cô chứng minh mình là nữ hoàng thực sự.

“Em tham gia.” Lan nói ngay, không do dự. Long cười lớn, vỗ vai cô: “Biết ngay em sẽ đồng ý mà. Nhưng nghe anh, để anh tìm huấn luyện viên chuyên nghiệp cho em. Có mấy ông già từng làm cố vấn cho gái thi quốc tế, biết đủ chiêu độc.”

Lan lắc đầu, cười kiêu ngạo: “Không cần. Em bú từ năm mười ba đến giờ, gần chục năm kinh nghiệm. Em tự tin ăn chắc giải này. Không ai địch nổi em.”

Cả nhóm nhìn nhau, rồi gật gù. Chúng tin Lan – cô đã làm chúng sướng đến mức nào chúng biết rõ.

Tháng sau, ngày thi đến. Cuộc thi diễn ra trong một biệt thự lớn nằm ngoại ô, cách trung tâm thành phố hơn giờ xe chạy. Biệt thự được canh gác nghiêm ngặt, chỉ những ai có thư mời mới được vào. Lan mặc váy ngắn bó sát, không mặc quần lót, tóc buộc cao để tiện “làm việc”. Cô bước vào sảnh chính, nhìn quanh: hơn năm mươi thí sinh, tất cả đều xinh đẹp, quyến rũ, ăn mặc hở hang. Có gái da trắng, gái da ngăm, gái Thái, gái Lào, thậm chí vài cô Tây nữa. Không khí căng thẳng, mọi người nhìn nhau như đối thủ.

Ban tổ chức giải thích thể thức:

Mỗi thí sinh sẽ được thả vào một căn phòng lớn riêng biệt. Trong phòng có đúng năm mươi người đàn ông – tất cả đều là những tay chơi giàu có, khó tính, đã từng trải qua hàng trăm cô gái. Họ sẽ tự do chọn thí sinh nào để “trải nghiệm”. Mỗi người đàn ông có một phiếu chấm điểm từ 1 đến 10, kèm nhận xét. Điểm trung bình cao nhất thắng. Thời gian thi: ba tiếng đồng hồ. Thí sinh nào giữ được nhiều đàn ông nhất ở lại lâu nhất, làm họ xuất tinh nhiều lần nhất, sẽ có lợi thế lớn.

Lan mỉm cười. Năm mươi thằng – với cô chỉ là con số nhỏ. Ở làng cô từng bú cả chục thằng một đêm. Ở thành phố, nhóm dân chơi năm thằng thay phiên nhau cô còn làm cho chúng bắn ba bốn lượt.

Tên cô được gọi. Lan bước vào phòng thi của mình. Căn phòng rộng lớn, ánh đèn đỏ mờ ảo, ghế sofa dài, thảm dày, mùi nước hoa nam nồng nặc. Năm mươi người đàn ông đứng, ngồi, trò chuyện. Họ mặc vest, mặc áo phông, đủ kiểu, đủ tuổi – từ ba mươi đến sáu mươi. Khi Lan bước vào, vài người liếc nhìn, nhưng không quá hào hứng.

Lan không nao núng. Cô quỳ ngay giữa phòng, cười quyến rũ: “Các anh ơi, em sẵn sàng phục vụ rồi đây.”

Cô bắt đầu. Đầu tiên là một anh doanh nhân khoảng bốn mươi tuổi, vest phẳng phiu. Lan kéo quần anh xuống, ngậm ngay con cặc đang mềm. Cô dùng hết kỹ thuật học được: liếm chậm dọc thân, mút mạnh đầu khấc, ngậm sâu đến họng, tay vuốt ve dái. Chỉ năm phút, anh đã cứng ngắc, rên rỉ. Lan tăng tốc, bú mạnh mẽ, lưỡi quấn quanh như rắn. Anh bắn tinh nhanh chóng vào miệng cô. Lan nuốt sạch, liếm mép cười: “Anh thấy em thế nào?”

Anh gật đầu lịch sự, chấm điểm… rồi đi sang phòng bên cạnh. Lan hơi ngạc nhiên, nhưng nghĩ chắc anh muốn thử thêm thí sinh khác. Tiếp theo là một ông già tóc bạc. Lan bú ông chậm rãi, nhẹ nhàng, liếm hậu môn như Bin dạy. Ông sướng run người, bắn tinh đặc quánh vào miệng cô. Lan nghĩ chắc chắn được điểm cao. Nhưng ông cũng chỉ gật đầu, chấm điểm rồi… rời đi.

Cứ thế, Lan bú liên tục. Cô bú mười thằng, hai mươi thằng, ba mươi thằng. Mỗi thằng cô đều cố hết sức: ngậm sâu, mút mạnh, liếm khéo, nuốt tinh sạch sẽ, thậm chí hát khe khẽ trong họng để rung động truyền sang cặc. Cô quỳ đến mỏi chân, miệng tê rần, nhưng vẫn cười, vẫn nhiệt tình.

Nhưng điều kinh hoàng bắt đầu xảy ra.

Có thằng vừa bắn tinh vào miệng Lan xong, lau sạch, kéo quần lên… rồi chạy sang phòng thí sinh khác. Có thằng đang để Lan bú nửa chừng, bỗng rút ra, bảo “Thôi để anh thử bên kia chút” rồi bỏ đi. Có thằng thậm chí chỉ đứng nhìn Lan bú người khác một lúc, rồi lắc đầu quay sang phòng khác mà không thèm thử.

Lan hoảng. Cô chưa từng thấy đàn ông bỏ cô giữa chừng thế này. Ở làng, ở thành phố, ai cũng nghiện cô, cũng xin thêm lượt nữa. Vậy mà ở đây…

Cô nhìn quanh. Qua cửa kính mờ, cô thấy các phòng khác. Một cô gái Thái nhỏ con đang bú ba thằng cùng lúc – miệng một, tay hai – và đám đàn ông vây quanh đông kín, không ai rời đi. Một cô Tây tóc vàng nằm ngửa, để đàn ông thay phiên nhét cặc vào họng sâu đến mức nước mắt chảy dài, nhưng họ vẫn xếp hàng dài chờ lượt. Một cô gái da ngăm khác thì vừa bú vừa dùng ngực kẹp cặc, vừa rên rỉ dâm đãng – đám đàn ông cười nói hào hứng, vỗ tay.

Lan cố gắng hơn nữa. Cô chủ động bò đến từng người, kéo quần xuống, ngậm mà không cần hỏi. Cô bú nhanh, bú chậm, bú sâu, bú nông, thay đổi liên tục. Cô liếm dái, liếm hậu môn, nuốt sâu đến mức nghẹn thở. Cô thậm chí thử chiêu mới tự nghĩ ra: vừa bú vừa dùng tay massage tuyến tiền liệt qua da bìu. Có thằng sướng thật, bắn hai lần. Nhưng rồi… họ vẫn rời đi.

Ba tiếng trôi qua như địa ngục.

Khi chuông reo kết thúc, Lan quỳ giữa phòng, miệng sưng mọng, tinh dịch khô dính trên má, trên tóc. Trong phòng cô chỉ còn vỏn vẹn bảy người đàn ông – phần lớn đã bú xong từ lâu và ngồi chờ hết giờ. Còn lại bốn mươi ba người đã bỏ sang phòng khác.

Kết quả được công bố tối đó.

Lan không lọt nổi top 10.

Người đứng đầu là cô gái Thái Lan nhỏ con – điểm trung bình 9.8/10. Giải nhì cô Tây tóc vàng – 9.6. Giải ba cô da ngăm – 9.4. Top 10 toàn những gương mặt Lan chưa từng nghe tên, nhưng rõ ràng kỹ thuật vượt xa cô tưởng tượng.

Lan ngồi chết lặng trong góc phòng thay đồ. Long và nhóm dân chơi đến đón, thấy cô như vậy thì im lặng. Chúng không dám nói gì, chỉ đưa cô về ký túc.

Về đến phòng, Lan đóng cửa, tắt đèn, nằm dài trên giường. Nước mắt trào ra không kiểm soát được. Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy mình… kém cỏi. Tất cả sự tự tin bao năm xây dựng sụp đổ hoàn toàn. Cô – người từng “càn quét” cả làng, từng làm nhóm dân chơi quỳ dưới chân – giờ bị đám đàn ông khó tính ấy thẳng thừng bỏ rơi.

Cô nghĩ về những con cặc đã rời khỏi miệng mình giữa chừng. Nghĩ về những ánh mắt thờ ơ. Nghĩ về những nụ cười hào hứng của đàn ông ở phòng bên. Cô đau. Tự ái. Nhục nhã. Nhưng rồi, giữa những giọt nước mắt, một ngọn lửa bùng lên.

Lan ngồi dậy, lau mặt, nhìn vào gương. Mắt cô đỏ hoe, nhưng ánh nhìn sắc lạnh.

“Năm sau.” Cô thì thầm với chính mình. “Năm sau tao sẽ quay lại. Và tao sẽ lấy giải nhất. Bằng mọi giá.”

Cô mở điện thoại, nhắn tin cho Long: “Tìm giúp em huấn luyện viên giỏi nhất. Em cần học lại từ đầu.”

Long trả lời ngay: “Ok em. Lần này anh sẽ lo hết.”.

Lan nằm xuống giường, tay luồn vào quần lót, thủ dâm lần cuối trong đêm thất bại ấy. Cô tưởng tượng đến năm sau – khi cô đứng trên sân khấu nhận giải, khi tất cả đàn ông trong phòng quỳ dưới chân cô, khi không ai dám rời đi dù chỉ một giây. Cô lên đỉnh với những tưởng tượng của mình rồi thì thầm trong bóng tối:

“Chờ đấy. Tao sẽ trở thành nữ hoàng thực sự.”

Và dưới bầu trời thành phố vẫn mưa phùn dai dẳng, cô gái từng tự tin bị lật đổ bắt đầu hành trình mới – hành trình biến thất bại thành động lực, biến nhục nhã thành sức mạnh. Năm sau, cô sẽ quay lại. Và lần này, không ai được phép rời khỏi miệng cô.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...