Dâm Nữ Bú Cu
Chương 2 : Cuộc Sống Ở Thành Phố
Lan bước xuống xe đò ở bến xe lớn của thành phố vào một buổi sáng đầu thu. Không khí mát lạnh, xe cộ ồn ào, những tòa nhà cao tầng vươn lên như những ngón tay khổng lồ chọc thủng bầu trời xám. Cô kéo vali nhỏ, vai đeo ba lô, mắt mở to nhìn mọi thứ. Thành phố không giống làng quê chút nào – không có đồng lúa, không có sông nước, không có những con đường đất đỏ dẫn vào rừng. Nhưng Lan không sợ. Cô chỉ nghĩ đến một điều: ở đây sẽ có rất nhiều con cặc mới để cô thêm vào bộ sưu tập.
Ký túc xá trường đại học nằm trong khu dành riêng cho sinh viên. Phòng Lan ở tầng ba, chung với ba cô gái khác. Họ thân thiện, hay cười, nhưng Lan giữ khoảng cách. Cô không muốn ai biết bí mật của mình quá sớm. Ban ngày cô đi học, nghe giảng về áp cao, áp thấp, về mây tầng, mây tích. Cô thích môn học này – nó làm cô cảm thấy mình đang nắm bắt được một phần của thế giới rộng lớn. Nhưng ban đêm, khi đèn tắt và các bạn cùng phòng đã ngủ, Lan lại nằm nghĩ về những con cặc cô sẽ gặp.
Người đầu tiên ở thành phố là anh bảo vệ ký túc xá. Anh khoảng ngoài ba mươi, người dong dỏng, da ngăm đen vì nắng. Một tối muộn, Lan giả vờ quên chìa khóa, nhờ anh mở cửa phòng. Khi anh cúi xuống tra chìa, Lan đứng sát sau lưng, thì thầm: “Em trả ơn anh được không?” Anh ngạc nhiên, nhưng khi Lan quỳ xuống ngay hành lang tối, kéo tụt quần anh ra, anh không kháng cự nổi. Con cặc của anh dài, mảnh, đầu khấc hồng tươi. Lan ngậm lấy, bú chậm rãi, lưỡi liếm dọc thân như đang thưởng thức một món quà đầu tiên của thành phố. Anh bảo vệ vịn tường, rên khẽ, rồi bắn tinh nhanh chóng vào miệng cô. Lan nuốt sạch, đứng dậy cười: “Cảm ơn anh đã mở cửa.” Từ đó, cứ vài tối một lần, anh lại “quên” khóa cửa để Lan trả ơn.
Sinh viên trong trường thì nhiều vô kể. Lan nhanh chóng quen một anh khóa trên tên Minh – cao ráo, đẹp trai, hay mặc áo sơ mi trắng. Minh học khoa khác, nhưng hay ngồi library cùng tầng với Lan. Một buổi chiều mưa, họ trú cùng mái hiên. Lan chủ động ngồi sát, tay đặt lên đùi anh. Minh đỏ mặt, nhưng khi Lan thì thầm: “Em muốn thử một thứ… chỉ dùng miệng thôi,” anh đồng ý ngay. Trong góc khuất sau giá sách, Lan quỳ xuống, bú cặc Minh lần đầu. Cặc anh trắng trẻo, sạch sẽ, mùi nước hoa thoang thoảng. Lan bú sâu, mút mạnh đầu khấc đến mức Minh phải bịt miệng để khỏi rên to. Tinh dịch của anh ngọt nhẹ, ít mặn hơn đàn ông làng quê. Minh nghiện ngay, cứ vài ngày lại hẹn Lan ở thư viện, ở cầu thang bộ, ở thậm chí trong bãi giữ xe ở ngoài cổng trường.
Rồi đến Huy – cậu bạn cùng lớp, người nhỏ con nhưng cặc lại to bất ngờ. Huy nhút nhát, ít nói. Lan dụ cậu bằng cách nhờ học nhóm. Ở phòng tự học tối muộn, chỉ còn hai đứa, Lan đặt tay lên háng Huy và nói thẳng: “Cho chị bú nhé?” Huy run rẩy gật đầu. Khi Lan kéo quần xuống, cô bất ngờ vì độ lớn của nó – to gần bằng cặc bố cô từng nhìn thấy. Cô bú say sưa, ngậm sâu đến nghẹn họng, nước mắt tràn ra vì kích thước. Huy bắn tinh nhiều đến mức tràn cả ra khóe miệng Lan. Từ đó Huy trở thành “mẫu vật” yêu thích – cậu để Lan bú mọi lúc, mọi nơi có thể: sau giờ học, trong nhà vệ sinh nam, thậm chí dưới gầm bàn học nhóm khi các bạn khác không để ý.
Thành phố lớn, đàn ông đa dạng hơn làng quê nhiều. Một hôm Lan đi chợ đêm gần trường, cô gặp chú bán hàng trung niên – người đầy mùi khói nướng và gia vị. Chú vui tính, hay đùa. Lan mua nhiều đồ, rồi xin chú chỉ đường về. Chú dẫn cô vào ngõ nhỏ, và ở đó Lan quỳ xuống bú ngay giữa mùi thịt nướng. Cặc chú ngắn nhưng rất dày, đầy gân. Lan phải há miệng thật to mới ngậm hết được. Chú xuất tinh nhanh, mạnh, bắn thẳng vào vòm họng làm Lan suýt sặc. Chú cười khà khà, dúi cho cô thêm túi đồ ăn miễn phí.
Rồi có lần Lan đi xe ôm. Bác tài khoảng năm mươi tuổi, người chắc nịch, râu lởm chởm. Trên đường về ký túc, Lan ngồi sát sau, tay luồn qua háng bác. Bác giả vờ không biết, nhưng khi Lan thì thầm: “Dừng xe ở chỗ vắng đi bác,” bác lập tức rẽ vào con đường nhỏ. Trong bóng tối, Lan bú cặc bác tài – cặc đầy mùi mồ hôi và xăng xe, đầu khấc bự như quả cà chua. Bác rên lớn, tay ấn đầu Lan xuống sâu. Tinh dịch của bác đặc quánh, nhiều đến mức Lan phải nuốt hai lần mới hết.
Người đặc biệt nhất là Jamal – anh chàng da đen du học sinh mà Lan gặp ở câu lạc bộ tiếng Anh của trường. Jamal cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, nụ cười trắng sáng. Anh nói tiếng Việt lơ ngơ nhưng rất vui tính. Lan bị cuốn hút ngay từ cái nhìn đầu tiên. Một buổi tối sau giờ học ngoại ngữ, Lan rủ Jamal đi uống nước. Ở quán nhỏ ít người, Lan đặt tay lên đùi anh và nói thẳng: “Em muốn xem… của anh.” Jamal cười lớn, dẫn Lan vào nhà vệ sinh quán. Khi anh kéo quần xuống, Lan gần như chết lặng.
Con cặc của Jamal là thứ lớn nhất cô từng thấy – dài hơn một gang tay, to như cổ tay cô, đen bóng, đầu khấc tím sẫm. Nó cứng ngắc, nổi gân guốc như dây thừng. Lan quỳ xuống, hai tay ôm lấy mà vẫn không hết. Cô ngậm đầu khấc, lưỡi liếm quanh, cố gắng ngậm sâu nhưng chỉ được một phần ba. Jamal rên bằng tiếng Anh, tay vuốt tóc Lan. Cô bú hết sức, mút mạnh, liếm dọc thân, vuốt ve hai hòn dái to như quả trứng. Jamal bắn tinh sau gần nửa tiếng – lượng tinh khổng lồ, nóng hổi, mặn chát, bắn từng đợt vào miệng Lan đến mức cô phải nhổ bớt ra tay vì không nuốt kịp. Sau đó, Jamal trở thành “mẫu vật quý” nhất của cô. Anh hay hẹn Lan ở phòng trọ của anh, để cô bú thoải mái, lâu bao nhiêu cũng được. Lan mê mẩn con cặc da đen ấy – nó khác hẳn mọi thứ cô từng biết.
Nhưng bước ngoặt thực sự đến khi Lan quen nhóm “dân chơi”. Đó là một buổi tiệc sinh viên cuối tuần. Lan được Minh rủ đi – một party ở căn hộ chung của mấy anh chị khóa trên. Ở đó có nhạc lớn, bia rượu, thuốc lá cuốn. Lan mặc váy ngắn, đứng nhảy giữa đám đông. Cô thu hút ngay ánh nhìn của Long – thủ lĩnh của nhóm dân chơi. Long đẹp trai kiểu bad boy, xăm trổ đầy tay, đi xe phân khối lớn. Bên cạnh Long là Bin, Ken, Tí hon và Đen – năm thằng bạn thân, đều giàu có, thích chơi bời.
Long tiếp cận Lan trước. Anh mời cô ly rượu, rồi kéo cô ra ban công nói chuyện. Lan không uống nhiều, nhưng cô cười, cô nói, và khi Long hôn cô, cô không đẩy ra. Nhưng khi tay Long luồn vào váy, Lan giữ tay anh lại, thì thầm: “Em không làm chuyện đó… em chỉ bú thôi.” Long ngạc nhiên, rồi cười lớn: “Thật không? Thích thế!” Anh dẫn Lan vào phòng riêng ngay trong đêm tiệc đó. Lan quỳ xuống bú cặc Long – cặc anh dài, cong cong, đầu khấc nhọn. Long sướng đến mức rên lên, gọi bạn vào xem. Bin, Ken, Tí hon và Đen lần lượt đứng nhìn, rồi cũng kéo quần ra. Tối đó Lan bú cả năm thằng – mỗi thằng một kiểu cặc khác nhau: Long cong, Bin dày, Ken nhiều gân, Tí hon nhỏ nhưng bắn xa, Đen thì to đen và lắm lông.
Từ đó, Lan trở thành “em gái mưa” đặc biệt của nhóm. Chúng không coi cô là bạn gái chính thức, nhưng rất cưng chiều. Chúng đưa Lan đi chơi, đi bar, đi hát karaoke, đi phượt ngắn ngày trên xe máy. Và đổi lại, Lan bú cho chúng bất cứ lúc nào chúng muốn – trong xe hơi, trong phòng karaoke, trong motel ven đường, thậm chí trong rạp chiếu phim tối om.
Nhờ nhóm dân chơi, Lan khám phá rất nhiều điều mới. Chúng dạy cô cách bú sâu hơn, cách dùng họng mà không nghẹn – bằng cách thư giãn cổ họng và thở bằng mũi. Long hay ấn đầu Lan xuống sâu, giữ lâu để cô quen cảm giác con cặc đâm tận hầu. Bin thích cô liếm hậu môn trong khi bú – Lan ban đầu ngượng, nhưng dần dần thích vị mặn lạ lùng ấy. Ken dạy cô cách vuốt ve tuyến tiền liệt qua da bìu dái để thằng đàn ông sướng điên người. Tí hon thì thích bắn lên mặt, lên tóc – Lan để mặc, rồi lau sạch sau. Đen lại thích cô bú khi anh đang lái xe – nguy hiểm, nhưng kích thích kinh khủng.
Chúng còn đưa Lan đến những buổi tiệc riêng – chỉ toàn đàn ông giàu có, lớn tuổi. Ở đó Lan được bú những con cặc đắt tiền: của doanh nhân mặc vest, của nghệ sĩ nổi tiếng, của vận động viên thể hình. Có lần cô bú một lúc ba người – quỳ giữa phòng, tay cầm hai cặc, miệng ngậm một cặc, thay phiên nhau. Tinh dịch bắn đầy mặt, đầy ngực cô, nhưng Lan chỉ cười, nuốt những gì vào được miệng.
Chúng tổ chức “thi đấu” cho Lan: ai xuất tinh lâu nhất khi được cô bú sẽ thắng tiền cá cược. Lan bú từng thằng một, dùng mọi kỹ thuật để làm chúng xuất nhanh – liếm đầu khấc nhạy cảm, mút mạnh gốc cặc, vuốt ve dái. Có thằng chỉ chịu được ba phút, có thằng cố đến mười lăm phút mới bắn. Lan luôn thắng – vì cô quá giỏi.
Nhóm dân chơi còn quay video lại – chỉ để xem riêng trong nhóm. Lan không phản đối. Cô thích nhìn lại mình quỳ giữa đám đàn ông, miệng ngậm cặc, mắt long lanh vì khoái cảm. Cô thích nghe chúng khen: “Con đĩ bú cặc số một!”
Nhưng Lan vẫn giữ giới hạn: không để ai đụ, không để ai đưa tay vào lồn cô. Cô chỉ bú, chỉ nuốt, chỉ dùng miệng và tay. Đôi khi cô thủ dâm một mình sau khi bú xong, tưởng tượng về bố, về con cặc lớn nhất mà cô chưa từng nếm.
Năm nhất trôi qua nhanh. Lan học giỏi, điểm cao, được khen là sinh viên chăm chỉ. Không ai biết ban ngày cô dự báo mưa nắng, ban đêm cô “dự báo” tinh dịch sẽ bắn bao nhiêu. Bộ sưu tập của cô giờ đã vượt quá trăm – đủ kiểu đàn ông, đủ màu da, đủ kích cỡ.
Cuối năm học, nhóm dân chơi tổ chức chuyến đi biển ngắn ngày. Ở villa riêng, Lan bú cả nhóm suốt ba ngày ba đêm – trên bãi cát, trong hồ bơi, trên ban công nhìn biển. Tinh dịch của chúng hòa lẫn với mùi muối biển và nắng gió.
Khi trở về, Lan nằm trên giường ký túc, nhìn trần nhà. Cô mỉm cười. Thành phố đã cho cô nhiều hơn những gì cô mơ ước. Cô đã lớn hơn, kỹ thuật bú điêu luyện hơn, và vẫn giữ được bí mật lớn nhất: chưa từng để ai chạm vào nơi sâu kín nhất của mình.
Năm hai sắp bắt đầu. Lan biết sẽ còn nhiều con cặc hơn nữa đang chờ. Cô nhắm mắt, tay luồn xuống quần lót, thì thầm: “Cảm ơn thành phố… cảm ơn những con cặc tuyệt vời.”
Và dưới bầu trời đầy sao của thành phố lạ, cô gái mê bú cu tiếp tục giấc mơ của riêng mình – một giấc mơ chỉ toàn là miệng, lưỡi, và những dòng tinh nóng hổi chảy xuống cổ họng.
