Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Cuộc sống của cô giáo Lan

HangDS

Cuộc sống của cô giáo Lan

Hãy là người đầu tiên đánh giá
Xếp hạng: 0 / 10 từ 0 lượt đánh giá

Chương 1: Cuộc Sống Riêng Tư Buồn Tẻ Ánh nắng buổi sáng len qua rèm cửa sổ mỏng manh, chiếu rọi vào căn phòng ngủ nhỏ bé của Lan và Minh. Căn hộ chung cư...

Thông tin truyện Mã QR

Tác giả: HangDS

Trạng thái: Đang ra

Người theo dõi: 0

Truyện sex bạo dâm Truyện BDSM Truyện teen Truyện sex loạn luân Đụ máy bay Truyện sex khổ dâm Truyện sex ngoại tình Truyện sex cô giáo Bố chồng nàng dâu Truyện NTR

Danh sách chương (1)

Chương 1: Cuộc Sống Riêng Tư Buồn Tẻ


Chương 1: Cuộc Sống Riêng Tư Buồn Tẻ

Ánh nắng buổi sáng len qua rèm cửa sổ mỏng manh, chiếu rọi vào căn phòng ngủ nhỏ bé của Lan và Minh. Căn hộ chung cư ở ngoại ô thành phố, nơi họ đã sống riêng từ sau ngày cưới cách đây ba năm, giờ đây dường như chật hẹp hơn bao giờ hết. Lan mở mắt, cảm giác quen thuộc của sự cô đơn lại ùa về. Cô nằm đó, lắng nghe tiếng thở đều đặn của Minh bên cạnh. Anh vẫn đang ngủ, khuôn mặt mệt mỏi sau một đêm dài làm việc muộn. Lan đưa tay vuốt nhẹ lên má anh, hy vọng một cử chỉ nhỏ có thể khơi dậy chút ấm áp, nhưng Minh chỉ khẽ cựa mình, lật người sang bên kia mà không tỉnh giấc.

Lan là một cô giáo dạy văn tại trường THPT Quang Trung, một ngôi trường công lập khá lớn ở quận trung tâm. Năm nay cô 28 tuổi, với vẻ đẹp dịu dàng, mái tóc dài đen nhánh thường buông xõa, đôi mắt to tròn đầy biểu cảm, và thân hình cân đối với vòng một đầy đặn, vòng ba cong vút – những đường nét khiến không ít đồng nghiệp nam giới phải ngoái nhìn. Cô từng là sinh viên xuất sắc của khoa Ngữ Văn Đại học Sư Phạm, mơ mộng về một cuộc sống gia đình hạnh phúc bên người chồng thanh mai trúc mã. Minh, chồng cô, 30 tuổi, là kỹ sư phần mềm tại một công ty công nghệ lớn. Anh cao ráo, điển trai, với nụ cười ấm áp từng khiến Lan say đắm. Nhưng giờ đây, sau ba năm hôn nhân, mọi thứ đã thay đổi.

Lan ngồi dậy, kéo chiếc áo ngủ mỏng manh che kín cơ thể. Cô nhìn đồng hồ: 6 giờ sáng. Một ngày mới lại bắt đầu, nhưng với cô, nó chỉ là sự lặp lại của những ngày buồn tẻ. Minh thường dậy muộn, vội vã ăn sáng rồi lao đầu vào công việc. Công việc của anh đòi hỏi giờ giấc thất thường, thường xuyên làm thêm giờ đến khuya, thậm chí cuối tuần cũng bận rộn với dự án. Họ hiếm khi có thời gian dành cho nhau, và điều đó khiến Lan cảm thấy như đang sống một mình trong chính ngôi nhà của mình.

Cô bước vào bếp, pha một tách cà phê đen đắng. Tiếng máy xay cà phê vang lên, át đi sự im lặng nặng nề. Lan nhớ lại những ngày đầu hôn nhân. Khi đó, Minh còn lãng mạn, thường ôm cô từ phía sau, thì thầm những lời yêu thương trong khi cô nấu ăn. Họ làm tình thường xuyên, những đêm dài đầy đam mê, nơi cơ thể Lan rung động dưới bàn tay khéo léo của anh. Minh biết cách chạm vào những điểm nhạy cảm nhất của cô, khiến cô rên rỉ trong khoái lạc. Nhưng giờ đây, những khoảnh khắc ấy đã trở thành ký ức xa xôi. Lần cuối cùng họ quan hệ là cách đây hai tháng, và ngay cả lúc đó, Minh cũng vội vã, như thể chỉ để “hoàn thành nghĩa vụ”. Anh xuất tinh nhanh chóng, rồi lăn ra ngủ, để lại Lan với cảm giác trống rỗng, âm đạo vẫn còn ẩm ướt nhưng không thỏa mãn.

Lan ngồi xuống bàn ăn, nhấp ngụm cà phê, suy nghĩ lan man. Cô không trách Minh hoàn toàn. Công việc của anh áp lực, và anh luôn nói rằng đang cố gắng vì tương lai của hai người. Nhưng sự cô đơn đã gặm nhấm cô từng ngày. Ban đêm, khi Minh ngủ say, Lan thường nằm thao thức, đưa tay vuốt ve cơ thể mình. Cô sờ vào cặp vú tròn trịa, đầu ti cương cứng dưới lớp áo ngủ. Dần dần, những cử chỉ ấy trở thành thói quen bí mật. Lan bắt đầu thủ dâm, ban đầu chỉ là cách để giải tỏa căng thẳng, nhưng dần dần nó trở thành niềm an ủi duy nhất. Cô tưởng tượng những cảnh phim tình cảm, hoặc đôi khi là những người đàn ông lạ mặt, để kích thích bản thân. Nước nhờn từ âm hộ chảy ra, ngón tay cô ngoáy sâu vào bên trong, rên khẽ để không đánh thức Minh. Khoái cảm đến nhanh, nhưng sau đó là nỗi buồn sâu thẳm hơn.

Hôm nay là thứ Hai, ngày đầu tuần. Lan phải đến trường sớm để chuẩn bị bài giảng. Cô dạy lớp 12A, một lớp chuyên văn với những học sinh năng động. Công việc giảng dạy là niềm vui duy nhất của cô lúc này. Học sinh yêu quý cô, gọi cô là “cô giáo xinh đẹp”, và những buổi lên lớp khiến cô quên đi phần nào nỗi buồn gia đình. Lan thay đồ: chiếc váy công sở ôm sát thân hình, tôn lên đường cong quyến rũ, kết hợp với áo sơ mi trắng mỏng manh. Cô trang điểm nhẹ, tô son đỏ, nhìn mình trong gương và tự nhủ: “Mình vẫn còn trẻ, vẫn đẹp. Tại sao cuộc sống lại thế này?”

Minh tỉnh dậy khi Lan đang chuẩn bị ra khỏi nhà. Anh ngái ngủ, ôm cô từ phía sau một cách máy móc. “Em đi làm à? Chúc em ngày mới vui vẻ.” Lan mỉm cười gượng, hôn nhẹ lên má anh. “Anh cũng vậy. Tối nay anh về muộn không?” Minh lắc đầu: “Chắc chắn muộn. Dự án đang gấp.” Lại một ngày nữa mà họ không có thời gian cho nhau. Lan bước ra cửa, lòng nặng trĩu.

Trên đường đến trường, Lan đi bộ qua công viên nhỏ gần nhà. Không khí buổi sáng trong lành, nhưng tâm trí cô vẫn rối bời. Cô nghĩ về Minh, về những lần cãi vã nhỏ nhặt gần đây. Anh luôn bận rộn với máy tính, điện thoại, hiếm khi hỏi han cô. Lần cuối họ nói chuyện thật sự là khi nào? Lan cảm thấy mình như một bóng ma trong cuộc hôn nhân này. Cô dừng lại bên ghế đá, nhìn những cặp tình nhân trẻ ôm nhau. Một nỗi khao khát dâng trào trong lòng. Cô muốn được ôm ấp, được vuốt ve, được làm tình một cách cuồng nhiệt. Nhưng với ai? Minh ư? Anh dường như đã quên mất cách làm cô hạnh phúc.

Đến trường, Lan bước vào cổng với nụ cười quen thuộc. Trường THPT Quang Trung là một ngôi trường lớn, với sân chơi rộng và các tòa nhà hiện đại. Học sinh chào cô rộn ràng: “Chào cô Lan!” Cô mỉm cười đáp lại, cảm thấy ấm áp hơn. Phòng giáo viên ở tầng hai, nơi cô thường ngồi chuẩn bị bài. Hôm nay, cô có tiết đầu tiên với lớp 12A, bài giảng về tác phẩm “Vợ chồng A Phủ” của Tô Hoài. Lan thích văn học, thích cách nó phản ánh cuộc sống, và đôi khi cô thấy mình giống như nhân vật Mị – bị kìm kẹp trong cuộc sống buồn tẻ, chờ đợi một cơn gió đổi thay.

Trong phòng giáo viên, Lan gặp chị Nga, đồng nghiệp dạy toán, người bạn thân thiết nhất của cô ở trường. Nga 30 tuổi, đã ly hôn, sống một mình với con trai nhỏ. Chị thường chia sẻ những câu chuyện đời tư, khiến Lan cảm thấy gần gũi. “Chào em Lan, hôm nay trông em mệt mỏi thế? Chồng em lại làm việc muộn à?” Nga hỏi, giọng quan tâm. Lan gật đầu: “Vâng chị, anh ấy bận lắm. Em quen rồi.” Nga cười: “Đàn ông mà, lúc yêu thì ngọt ngào, cưới rồi thì như khúc gỗ. Chị khuyên em, phải tự tìm niềm vui cho mình đi, đừng chờ đợi.”

Lan cười gượng, không muốn kể sâu hơn. Cô ngồi vào bàn, mở sổ giáo án. Lúc này, Phong bước vào phòng. Phong là giáo viên dạy thể dục, 32 tuổi, cao to, cơ bắp săn chắc từ những năm tháng chơi bóng chuyền. Anh có nụ cười rạng rỡ, đôi mắt tinh nghịch, và luôn là trung tâm của các cuộc trò chuyện vui vẻ ở trường. Phong mới chuyển đến trường cách đây nửa năm, và từ đó, anh thường tìm cách tiếp cận Lan. Ban đầu chỉ là những lời chào hỏi, sau dần là những câu đùa vui.

“Chào cô Lan xinh đẹp! Hôm nay cô mặc váy đẹp quá, trông như nữ sinh ấy nhỉ?” Phong nói, giọng trêu đùa nhưng đầy ý tứ. Lan đỏ mặt nhẹ, cười: “Anh Phong nói quá. Em già rồi.” Phong ngồi xuống ghế bên cạnh, đưa cho cô một hộp sữa: “Uống đi, sáng nay em chưa ăn gì phải không? Anh thấy em gầy đi đấy.” Lan nhận lấy, cảm ơn. Anh tán tỉnh nhẹ nhàng, không quá lộ liễu, nhưng đủ khiến Lan rung động. Phong kể chuyện về buổi tập thể dục sáng, hỏi han về bài giảng của cô. “Em dạy văn hay lắm, anh nghe học sinh khen mãi. Lần sau cho anh dự giờ nhé?” Lan gật đầu, lòng hơi xao xuyến.

Tiết học bắt đầu. Lan bước vào lớp 12A, học sinh vỗ tay chào. Cô bắt đầu bài giảng, giọng nói truyền cảm, dẫn dắt học sinh vào thế giới của Tô Hoài. “Các em, trong ‘Vợ chồng A Phủ’, Mị là một người phụ nữ bị kìm kẹp bởi cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc. Cô ấy cô đơn, lạc lõng, nhưng rồi sức sống trỗi dậy…” Lan nói, nhưng trong lòng cô tự hỏi: Mình có giống Mị không? Học sinh thảo luận sôi nổi, và Lan cảm thấy sống động hơn. Sau tiết, một học sinh nữ tên Hương lại gần: “Cô ơi, cô đẹp quá. Em ước sau này được như cô.” Lan cười: “Cảm ơn em, nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng đẹp như vẻ ngoài đâu.”

Giờ ra chơi, Lan quay về phòng giáo viên. Phong lại xuất hiện, mời cô xuống căng tin uống nước. “Đi thôi, anh mời. Em đừng từ chối chứ.” Lan do dự nhưng đồng ý. Họ ngồi ở góc khuất, Phong kể chuyện vui về học sinh. “Em biết không, thằng cu lớp 10B hôm nay té ngã vì nhìn cô giáo xinh đẹp.” Lan cười: “Anh đùa hoài.” Phong nhìn sâu vào mắt cô: “Anh nói thật mà. Em đẹp thật sự, Minh may mắn lắm mới có vợ như em.” Lời tán tỉnh nhẹ khiến Lan ấm áp, nhưng cũng khiến cô bối rối. Cô nghĩ về Minh, về cuộc hôn nhân lạnh lẽo, và tự hỏi liệu mình có nên để bản thân buông thả một chút?

Buổi chiều hôm ấy, sau khi trở về từ trường học, Lan bước vào căn hộ quen thuộc với tâm trạng nặng nề hơn bao giờ hết. Minh vẫn chưa về, và có lẽ anh sẽ không về sớm. Căn phòng khách im lìm, chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường vang vọng như nhắc nhở về sự cô đơn đang bao trùm lấy cô. Lan tháo giày, để chúng lộn xộn bên cửa, rồi đi thẳng vào phòng ngủ. Cô đóng cửa lại, khóa chốt, như thể muốn cách ly bản thân khỏi thế giới bên ngoài. Ánh nắng chiều tà len qua rèm cửa, chiếu lên giường ngủ rộng lớn – nơi từng chứng kiến những đêm đam mê của cô và Minh, nhưng giờ đây chỉ còn là một khoảng không lạnh lẽo.

Lan ngồi xuống mép giường, thở dài. Cô cởi bỏ chiếc váy ôm sát đi dạy ở trường, để lộ ra bộ đồ lót ren đen mỏng manh – bộ đồ mà cô đã mua cách đây vài tháng với hy vọng khơi dậy lửa tình từ Minh, nhưng anh thậm chí còn chẳng nhận ra. Làn da trắng hồng của cô nổi bật dưới ánh sáng mờ ảo, cặp vú D cup tròn trịa căng mọng, đầu ti hồng hào đã bắt đầu cương cứng vì không khí se lạnh. Lan nhìn mình trong gương treo tường đối diện, tự hỏi: “Mình vẫn đẹp thế này, tại sao Minh lại thờ ơ?” Nỗi khao khát dâng trào, không phải chỉ là tình cảm, mà là dục vọng thể xác đang bị kìm nén quá lâu. Hai tháng không quan hệ, cơ thể cô như một quả bom nổ chậm, sẵn sàng bùng nổ.

Cô nằm ngửa ra giường, kéo chăn mỏng che nửa thân dưới, nhưng rồi lại đẩy ra vì cảm thấy nóng ran. Tay Lan vô thức vuốt ve bụng dưới, nơi da thịt mịn màng, ấm áp. Bất chợt cô lại nhớ đến Phong, đồng nghiệp ở trường – nụ cười rạng rỡ, thân hình vạm vỡ của anh khi mặc áo thể thao bó sát. “Nếu anh ấy ở đây…” Lan thầm nghĩ, mặt đỏ bừng. Ý tưởng ấy khiến nước nhờn bắt đầu rỉ ra từ âm hộ, thấm ướt lớp quần lót ren. Cô đưa tay luồn vào áo ngực, sờ nắn cặp vú to tròn. Ngón cái và ngón trỏ véo nhẹ đầu ti, kéo dài ra rồi thả, khiến một làn sóng khoái cảm lan tỏa khắp cơ thể. “Ưmm… sướng…” Lan rên khẽ, giọng thì thầm đầy dục vọng.

Dần dần, tay kia của cô di chuyển xuống dưới, luồn qua viền quần lót, chạm vào mu lồn phồng rộp, lông mu tỉa gọn gàng. Ngón giữa xoa nhẹ lên hột le sưng mọng, vòng tròn chậm rãi, khiến cơ thể Lan giật nhẹ. Nước nhờn chảy ra nhiều hơn, nhớt nhát, thơm mùi dâm dục quen thuộc. Cô tưởng tượng Phong đang quỳ giữa hai chân mình, úp mặt vào háng, hít hà: “Em thơm quá Lan ơi… Anh liếm nhé?” Trong đầu Lan, anh vạch mép lồn ra, lưỡi liếm mạnh từ dưới lên trên, mút hột le điên cuồng. “Aaa… Phong… liếm mạnh nữa đi…” Lan thì thầm, tay ngoáy nhanh hơn.

Cô cởi phăng quần lót, dạng háng rộng hai chân hình chữ M như đang được Phong dùng tay banh 2 chân cô ra và bú liếm lấy lồn cô, lộ ra cái lồn hồng hào, mép thịt múp míp, lỗ lồn co thắt đòi hỏi. Ngón trỏ và giữa chụm lại, đút chậm vào bên trong, nong rộng thành âm đạo khít khao. “Chặt quá… Như gái trinh…” Lan tưởng tượng cặc Phong to đùng, dài ngoằng đút vào. Cô nhấp tay pạch pạch, nước nhờn chảy xuống khe mông và cả xuống ga giường, tiếng ướt át vang vọng trong phòng. Tay kia bóp mạnh vú, nhéo đầu ti đến đau đớn xen lẫn khoái lạc. “Sướng… sướng chết em rồi… Đụ em đi Phong… Mạnh nữa…”

Dục vọng lên cao trào, Lan cong người, ưỡn lồn lên, ngón tay ngoáy sâu chạm điểm G. Cô tưởng tượng Phong bắn tinh vào tử cung mình, đặc sệt, nóng hổi. “Aaaa!!! Ra… ra rồi!!!” Lan giật bắn, nước lồn phun ra như vòi sen, ướt nhẹp ga giường. Cơ thể cô run rẩy, thở dốc, mồ hôi nhễ nhại. Khoái cảm kéo dài vài giây, rồi Lan nằm vật ra, nước mắt lăn dài. “Mình đang làm gì thế này? Minh ơi… Sao anh không quan tâm em?” Tội lỗi ùa về, nhưng sâu thẳm, Lan biết dục vọng này sẽ không dừng lại. Cô lau chùi, mặc lại đồ, nhưng mùi dâm dục vẫn thoang thoảng, nhắc nhở về bí mật riêng tư của mình.

Đồng hồ điểm 11 giờ 45 phút đêm. Lan đã tắt đèn phòng ngủ từ lâu, nằm co ro bên mép giường, cố gắng chìm vào giấc ngủ nhưng không thể. Cơ thể cô vẫn còn dư âm từ cơn thủ dâm dữ dội hồi chiều: ga giường đã được thay mới, nhưng mùi dâm dục thoang thoảng vẫn lẩn khuất đâu đó trong không khí, lẫn với mùi nước hoa quen thuộc của cô. Mỗi lần nhắm mắt, hình ảnh Phong lại hiện lên – nụ cười tinh nghịch, thân hình săn chắc, giọng nói trầm ấm – khiến lồn cô lại khẽ co thắt, nước nhờn rỉ ra thêm một chút dù cô đã cố kìm nén.

Tiếng chìa khóa xoay ổ vang lên ngoài cửa chính. Minh về rồi.

Lan nằm im, giả vờ ngủ, quay lưng về phía cửa phòng. Cô nghe tiếng bước chân nặng nề của anh, tiếng cặp tài liệu rơi xuống bàn, tiếng áo khoác được treo lên mắc. Minh vào phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào, tiếng đánh răng, súc miệng. Mọi thứ đều quen thuộc đến mức nhàm chán – một quy trình lặp lại gần như mỗi đêm. Lan mở mắt trong bóng tối, nhìn trần nhà. Lòng cô vừa nhẹ nhõm vì anh về nhà an toàn, vừa nặng trĩu vì biết chắc đêm nay cũng sẽ chẳng có gì xảy ra giữa hai người.

Cửa phòng tắm mở ra. Minh bước vào phòng ngủ, chỉ mặc độc chiếc quần đùi thể thao. Dưới ánh đèn hành lang hắt vào, Lan thoáng thấy thân hình anh vẫn đẹp như ngày mới cưới: vai rộng, bụng phẳng, cơ ngực rõ nét. Nhưng tất cả giờ chỉ như một bức tượng – đẹp mà lạnh lẽo, không còn khiến cô rạo rực nữa. Minh tắt đèn hành lang, leo lên giường, nằm xuống bên cạnh cô. Chiếc giường king size rộng thênh thang, khoảng cách giữa hai người đủ để đặt vừa một người nữa.

Minh thở dài mệt mỏi, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Lan.

“Em ngủ chưa?” Giọng anh khàn khàn vì thiếu ngủ.

Lan khẽ “ừ” một tiếng, vẫn quay lưng, không muốn đối diện. Cô sợ nếu quay lại, anh sẽ nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mình, hay tệ hơn, anh sẽ nhận ra cơ thể cô vẫn đang nóng ran vì dục vọng chưa nguôi.

Minh im lặng một lúc, rồi đưa tay vòng qua eo cô, kéo sát lại như thói quen cũ. Bàn tay anh chạm vào bụng Lan qua lớp áo ngủ mỏng. Trong một thoáng, Lan hy vọng – hy vọng anh sẽ vuốt ve, sẽ hôn lên cổ cô, sẽ lột áo cô ra như ngày xưa. Tim cô đập nhanh hơn, hơi thở dồn dập. Cô khẽ ưỡn người về phía sau, ép mông vào hạ bộ anh, cảm nhận con cặc mềm oặt của Minh qua lớp vải quần.

Nhưng chỉ vài giây sau, bàn tay anh buông lỏng. Minh thì thầm:

“Anh mệt quá em ơi… Hôm nay họp hành cả ngày, deadline dí sát nút. Ngủ thôi, mai anh dậy sớm.”

Rồi anh rút tay về, quay lưng lại, tiếng thở đều đều vang lên chỉ sau vài phút.

Lan nằm đó, bất động. Cơn hy vọng nhỏ nhoi vừa le lói đã tắt ngấm. Lồn cô vẫn ướt át, hột le vẫn sưng mọng vì tưởng tượng ban chiều, nhưng giờ đây chỉ còn lại cảm giác trống rỗng và uất ức. Cô cắn môi đến bật máu để không bật khóc. Nước mắt lặng lẽ rơi xuống gối.

Trong đầu cô, hình ảnh Phong lại hiện lên rõ mồn một. Cô tưởng tượng nếu là Phong nằm đây, anh sẽ không dừng lại ở cái ôm qua loa. Anh sẽ lật cô lại, hôn ngấu nghiến lên môi, tay luồn vào áo ngủ bóp mạnh cặp vú đang căng cứng. Anh sẽ thì thầm những lời dâm đãng: “Em ướt thế này từ bao giờ vậy Lan? Thèm cặc anh à?” Rồi anh sẽ kéo quần lót cô xuống, đút hai ngón tay vào lồn, ngoáy mạnh khiến nước nhờn trào ra lênh láng…

Nước mắt Lan lại rơi. Cô nằm đó, nhìn bóng tối, tự hỏi bao giờ tình trạng này mới chấm dứt. Cô yêu Minh, nhưng cơ thể cô đang phản bội. Dục vọng đang gào thét, và cô biết, sớm muộn gì nó cũng sẽ tìm đường thoát ra.

Cảnh đêm khuya ấy kết thúc trong im lặng nặng nề – chỉ có tiếng thở đều của Minh và tiếng nấc nghẹn ngào kìm nén của Lan hòa quyện trong bóng tối.


Mở rộng
Thu gọn

Truyện sex

Mở rộng
Thu gọn
Đang tải...