Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Cuộc Đời Em Nữ Sinh Vùng Quê

Chương 24 : Cuộc Sống Hạnh Phúc Tại Quê Nhà (hết truyện)



Linh trở về làng vào một buổi sáng đầu thu, khi sương còn đọng trên lá lúa và tiếng gà gáy vang vọng từ những mái nhà tranh. Cô không còn vali kéo lạch cạch, chỉ mang theo một chiếc ba lô nhỏ và cây violin cũ – những thứ gắn bó nhất với cô từ ngày rời quê. Căn penthouse ở Canary Wharf đã được bán, tài khoản ngân hàng vẫn đầy ắp, nhưng trái tim cô đã chọn nơi này: con đường đất đỏ, dòng sông Hương lấp lánh, và căn nhà hoang – nơi chứa đựng mọi ký ức mãnh liệt nhất của cuộc đời cô.

Cô thuê một căn nhà nhỏ gần sông, bắt đầu hành trình mới. Với kinh nghiệm quản lý cấp cao ở London và nguồn vốn tích lũy, Linh thành lập một công ty công nghệ nông nghiệp sạch ngay tại làng. Cô đầu tư vào hệ thống tưới tiêu thông minh, giống lúa mới, và ứng dụng AI để dự báo thời tiết, giúp nông dân tăng năng suất mà không phụ thuộc vào hóa chất. Cô xây dựng một trung tâm đào tạo kỹ năng số cho thanh niên làng, dạy họ lập trình, thiết kế web, và kinh doanh online. “Quê mình không chỉ có lúa, có sông,” cô nói trong buổi họp làng, giọng ngọt ngào nhưng kiên định, “mà còn có tương lai.” Dân làng ban đầu nghi ngờ, nhưng khi vụ mùa đầu tiên tăng gấp đôi năng suất, khi những chàng trai cô gái làng có việc làm lương cao mà không phải xa quê, họ bắt đầu tin. Làng dần thay đổi: đường bê tông hóa, trường học được nâng cấp, khu resort của chị Thắm mở rộng, và một trung tâm y tế nhỏ mọc lên nhờ quỹ từ thiện của Linh.

Cô làm việc không ngừng, nhưng không quên những người đã cho cô sức mạnh để bay xa. Một buổi tối, dưới ánh trăng bạc, Linh tổ chức một đám cưới bí mật trong căn nhà hoang. Cô mặc váy cưới trắng tinh khôi, dài chấm đất, chất liệu lụa mềm mại ôm sát đường cong cơ thể, núm vú cương cứng lộ rõ dưới lớp vải mỏng. Ông Hùng và ông Tâm, trong bộ vest đen giản dị, đứng chờ cô bên tấm chiếu cũ, ánh nến lung linh chiếu lên khuôn mặt họ – vẫn khỏe mạnh, vẫn đầy đam mê. Không khách mời, không gia đình, chỉ có ba người và cây violin của Linh đặt ở góc phòng.

Linh bước đến, váy cưới xòe ra như cánh hoa, nụ cười rạng rỡ. “Cháu là cô dâu của mấy chú, mãi mãi,” cô thì thầm, giọng dâm đãng nhưng ngọt ngào. Ông Hùng kéo cô vào lòng, hôn cuồng nhiệt, lưỡi quấn lấy lưỡi cô, tay luồn dưới váy cưới, xoa âm vật ướt át: “Lồn mày vẫn chặt… cô dâu của chú…” Linh rên khẽ, tay mở khóa quần ông, mút cặc to lớn, lưỡi xoáy quanh đầu khấc, nước miếng chảy xuống váy cưới: “Ư… cặc chú ngon quá… đụ cháu đi…” Ông Tâm cởi áo cô, mút núm vú qua lớp lụa, tay móc hậu môn: “Đít mày vẫn sướng… chú đụ nát nó đây…”

Họ đè cô xuống chiếu, váy cưới xốc lên tận eo, để lộ lồn ướt át và hậu môn hồng hào. Ông Hùng đâm vào lồn cô, cặc lấp đầy, mỗi cú thúc khiến váy cưới rung lên, tiếng da thịt va chạm vang vọng: “Ư… chú Hùng… mạnh nữa… lồn cháu nát rồi…” Nước dâm phun tung tóe, ướt đẫm váy cưới trắng tinh. Ông Tâm đâm vào hậu môn cô, hai cặc thay phiên nhau, khiến cô hét lên: “Ư… hai lỗ… sướng vãi đái… mấy chú là chồng cháu…” Tinh trùng bắn ngập lồn và hậu môn cô, chảy xuống váy cưới, tạo thành những vệt trắng đục. Linh đạt cực khoái liên tục, nước phun như suối, váy cưới ướt sũng, cơ thể co giật: “Ư… cháu ra nữa… sướng quá…” Họ làm tình suốt đêm, từ chiếu đến cầu thang, váy cưới của Linh rách ở mép, nhưng cô không quan tâm. Cô là cô dâu, và họ là chồng cô, trong ngôi nhà hoang – nơi tình yêu và đam mê của họ bắt đầu.

Vài tháng sau, Linh mang thai. Cô sinh một bé gái, đặt tên là Hương – mùi hương của quê nhà. Dân làng tò mò, xì xào về người cha, nhưng không ai dám hỏi thẳng. Linh chỉ mỉm cười, ôm con, ánh mắt rạng rỡ. “Con là món quà của quê hương,” cô nói, và dân làng, dù tò mò, vẫn yêu mến cô – người con gái đã đưa làng họ vươn xa. Không ai dị nghị, vì Linh là niềm tự hào, là người đã thay đổi cuộc sống của họ.

Cô mua lại căn nhà hoang, sửa sang thành một quán cà phê nhỏ mang tên “Ký Ức”. Quán có sàn gỗ cũ, cửa sổ nhìn ra sông Hương, và một góc đặt cây violin của cô. Mỗi tối, Linh kéo violin, giai điệu vang vọng, khách đến uống cà phê, nghe cô kể chuyện làng, chuyện thế giới. Ông Hùng và ông Tâm thường ghé, ngồi ở góc quen, uống rượu đế, nhìn cô mỉm cười. Hương lớn lên trong quán, chạy nhảy giữa những kỷ niệm của mẹ, giữa tình yêu của hai người cha bí mật.

Linh hạnh phúc, hài lòng với cuộc sống. Cô đã thực hiện ước mơ thời thơ ấu: gắn bó mãi mãi với quê hương. Dưới ánh trăng lòng cô nhẹ nhàng như thiếu nữ ngày xưa. Quê hương là nhà, là nơi trái tim cô thuộc về, mãi mãi.

HẾT

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...