Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Còng tay tình yêu

Xuân Miên Dược Thuỷ

Còng tay tình yêu

Hãy là người đầu tiên đánh giá
Xếp hạng: 0 / 10 từ 0 lượt đánh giá

[img=photo-1519681393784-d120267933ba?w=1200&h=675&fit=crop] Đang tải TTS... Đang tạo audio... Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s...

Thông tin truyện Mã QR

Tác giả: Xuân Miên Dược Thuỷ

Trạng thái: Đang ra

Người theo dõi: 0

Truyện sắc hiệp Đụ người yêu của bạn Đô thị Truyện sex có ảnh

Danh sách chương (87)

Chương 1: Tháng mười hai ở Hồng Kông, đất trời không rét buốt như ở Kinh Châu nhưng cũng đủ se lạnh, trời dần Chương 2: Hai tháng sau, Anh Hiền đang tăng ca ở văn phòng, bất thình lình nhận được cuộc gọi của Anh Tề Chương 3: “Anh Phó, anh ổn chứ, rất xin lỗi vì quấy rầy anh vào lúc này, nhưng chuyện của em gái anh nên xử lý Chương 4: Phó Thành khựng lại hòng cho cô cơ hội đổi ý, thế nhưng người phụ nữ đối diện thậm chí còn chẳng thè Chương 5: Lý trí nói cho anh biết, bây giờ anh nên rời khỏi mà không được quay đầu lại, nhưng chân anh Chương 6: Thứ bảy, năm rưỡi sáng, chuông báo thức vang lên đúng giờ. Phó Thành cầm lấy điện thoại rồi Chương 7: Anh Hiền dẫn anh đến một quán súp đậu phụ kiểu Hàn Quốc ở tầng dưới. Quán tuy nhỏ nhưng rất đông khá Chương 8: Phó Thành siết chặt nắm tay Chương 9: Khi Anh Hiền còn đang trợn mắt thì Phó Thành đã đi rồi Chương 10: Phó Thành theo cô đi vào hầm giữ xe, hai người không ai nói chuyện với ai cả Chương 11: Chương 11: Chơi xong trở mặt (H) Chương 12: Chương 12: Dục vọng chiếm hữu Chương 13: Chương 13: Mua thuốc Chương 14: Chương 14: Muốn ăn à? (H) Chương 15: Chương 15: Tính mạng và tài sản Chương 16: Chương 16: Đê tiện hơn cả Chương 17: Chương 17: Nổi điên Chương 18: Chương 18: Đối tốt với tôi một chút (H) Chương 19: Chương 19: Ngứa [H] Chương 20: Chương 20: Dịu dàng Chương 21: Chương 21: Tiệc gia đình Chương 22: Chương 22: Lòng tham Chương 23: Chương 23: Xin lỗi Chương 24: Chương 24: Chơi trò chơi Chương 25: Chương 25: Giận là được rồi Chương 26: Chương 26: Ngu xuẩn Chương 27: Chương 27: Muốn em đến phát điên (H) Chương 28: Chương 28: Lẩu tê cay (H) Chương 29: Chương 29: Chân không Chương 30: Chương 30: Đúng mực Chương 31: Chương 31: Đánh bạc online Chương 32: Chương 32: Ngã ba nhỏ Chương 33: Chương 33: Chơi rất vui (H) Chương 34: Chương 34: Đồi bại (H) Chương 35: Chương 35: Châm dầu vào lửa (H) Chương 36: Chương 36: Chống đối Chương 37: Chương 37: Sống sót sau tai nạn Chương 38: Chương 38: Tình cảm thiếu nữ Chương 39: Chương 39: Rối bời Chương 40: Chương 40: Hôn Chương 41: Chương 41: Suy nghĩ thầm kín Chương 42: Chương 42: Vụng trộm Chương 43: Chương 43: Dark under light Chương 44: Chương 44: Quái vật Chương 45: thứ hai là có phương tiện truyền thông đã tiếng, nói rằng có xã hội đen giả vờ di tản dân làng, lấy Chương 46: Chương 46: Lẽ trời Chương 47: Chương 47: Tin tưởng Chương 48: Chương 48: Ảnh chụp Chương 49: Chương 49: Không phải người tốt Chương 50: Chương 50: Bé người yêu Chương 51: Chương 51: Chiếm hữu (H) Chương 52: Chương 52: Chơi chưa đủ (H) Chương 53: Chương 53: Chỉ có anh (H) Chương 54: Chương 54: Không thể nào Chương 55: Chương 55: Manh mối Chương 56: Chương 56: Thử thăm dò Chương 57: Chương 57: Sao Bắc Đẩu Chương 58: Chương 58: Nói thế rồi thôi Chương 59: Chương 59: Quần chữ T Chương 60: Chương 60: Bình thường [H]

Chương 1: Tháng mười hai ở Hồng Kông, đất trời không rét buốt như ở Kinh Châu nhưng cũng đủ se lạnh, trời dần


[img=photo-1519681393784-d120267933ba?w=1200&h=675&fit=crop] Đang tải TTS... Đang tạo audio... Tự động chuyển chương tiếp theo sau 5s 00:00 / 00:00 Cài đặt Reset Giọng đọc Đang tải... Tốc độ − + Cao độ − + Cỡ chữ − + Giãn dòng − + Font Palatino Linotype Bookerly Minion Segoe UI Roboto Roboto Condensed Patrick Hand Noticia Text Times New Roman Verdana Tahoma Arial Nền Tự động chuyển chương Bạn đang đọc Còng tay tình yêu – Chương 1:

Tháng mười hai ở Hồng Kông, đất trời không rét buốt như ở Kinh Châu nhưng cũng đủ se lạnh, trời dần tảng sáng, thế nhưng Tưởng Anh Hiền chỉ mặc một chiếc áo dệt kim mỏng manh ngồi bên ngoài phòng. Cô đang cần cái lành lạnh này, giúp nâng cao tinh thần hơn so với cà phê. Ngẩng đầu trông về phía xa, toàn cảnh cảng Victoria thu hết vào tầm mắt, không hổ danh là  phòng suite có khung cảnh đẹp nhất ở Hồng Kông, giá cả kinh người nhưng cũng phải xếp theo thứ tự trước sau. Cô đang bùi ngùi, sau lưng tản mát tiếng nói của người đàn ông trẻ tuổi: “Nghĩ gì mà xuất thần thế.” Thẩm Đông Dương không ngại ngần mà nâng chiếc cốc của cô lên, uống xong lại ghét bỏ, “Giống như nước tro, vậy mà em uống nổi. Sao em dậy sớm thế?”Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Mắt Thẩm Đông Dương một mí, không tính là trai đẹp truyền thống, nhưng trên người anh ta lại có khí chất như tất cả mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay, nên vẻ ngoài càng xuất chúng hiếm có. Anh Hiền nhún vai, “Giờ sinh học, đã quen rồi.” Cô tạm thời đổi visa đến Hồng Kông vào tối hôm qua, do đang vào mùa cao điểm du lịch nên rất khó tìm khách sạn, bất đắc dĩ gọi điện thoại cho Thẩm Đông Dương, hỏi anh ta có thuận tiện hay không. Lần nào Thẩm Đông Dương đến cũng ở phòng suite của Intercontinental, bao trọn cả năm phòng, thêm một người là cô thì vẫn dư dả. Tại sao phải hỏi, là sợ có người khác trong phòng, chạm mặt ngượng ngùng. Cũng may anh ta thuận tiện, một giờ sáng đích thân xuống lầu đón cô, điều này ngoài dự đoán của cô. Sau đó ngẫm nghĩ lại cũng không thấy kì lạ, cái người này xưa giờ không thiếu lịch sự phong độ. Không nhìn ngắm cảnh đẹp cao cấp, ánh mắt Thẩm Đông Dương dừng lại tờ báo trên bàn. Anh Hiền thấy kì lạ, thuận theo tầm mắt của anh ta mà nhìn sang, trong phút chốc có chút ít ái ngại. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.Tờ báo là cô tiện tay mua ở sân bay để giết thời gian, chỉ chú ý đến trang tài chính kinh tế, không ngờ trang giải trí càng hay ho hơn. Cô không quen biết cô gái trẻ trung thần thái sáng láng trong tấm ảnh, nhưng cô nhận ra sợi dây chuyền trên cổ cô ta — Ngôi sao Cerulean, sản phẩm có một không hai của Bvlgari. Mùa thu năm ngoái, Thẩm Đông Dương đã vung tiền như rác mua về trong một buổi đấu giá, tặng cho cô làm quà đính hôn. Lúc đó chuyện này cũng đã lên một trang tin tức nhỏ của truyền thông Hồng Kông, chỉ là Thẩm Đông Dương không tiện lộ diện, cô không thích xuất hiện, vì thế trên tờ báo chỉ có tấm hình của sợi dây chuyền.

 Gần đây Anh Hiền có mang nó đi một lần, nhân dịp lễ khai mạc một buổi triển lãm tranh tại Hồng Kông, bởi vì sau khi kết thúc phải đi Singapore ngay, trên người không tiện mang theo món đồ quý giá này, cô tạm thời giao sợi dây chuyền quay trở về tay của Thẩm Đông Dương, nhờ anh ta tạm thời cất giữ giùm. Truyền thông Hồng Kông bàn tán và cũng dám viết, tiêu đề đi thẳng vào chủ đề — Idol thế hệ mới Chu Hiểu Tinh đang say đắm trong chuyện tình yêu bí mật, nghi ngờ bạn trai là người có gốc gác. Một tấm ảnh nhỏ khác kèm ở bên góc, Chu Hiểu Tinh cột tóc đuôi ngựa, thản nhiên tựa vào vai một người đàn ông. Dù đã làm mờ ảnh, Anh Hiền chỉ liếc nhìn cũng nhận ra người đàn ông kia là Thẩm Đông Dương. Những tay săn ảnh này chuyên chọn bóp mấy quả hồng mềm. Nghiêm túc chân thật làm mờ mặt Thẩm Đông Dương, trong khoảnh khắc chụp khuôn mặt cười rạng rỡ của Chu Hiểu Tinh, tới cả mấy nếp nhăn cực mảnh dưới mắt cũng có thể nhận ra. Anh Hiền cười cười, ném tờ báo vào trong thùng rác, “Ở sân bay tiện tay cầm lấy thôi.” Người đàn ông nhìn cô chằm chặp, đột nhiên hỏi, “Em thấy không vui?” Anh Hiền bất ngờ, “Làm gì có, tôi biết anh sẽ không như thế.” Sẽ không lấy quà đính hôn tặng cho cô bạn gái khác. Cũng không phải trong lòng anh ta cô có gì đặc biệt hơn người khác, mà là cuộc liên hôn giữa hai gia đình, ít nhất tôn trọng đối phương, anh ta không phải người không có chừng mực. Có lẽ là tâm tư cô bạn gái ỡm ờ, tự mình lấy sợi dây chuyền ra khoe khoang, muốn cho mọi người biết hết sự việc. Đáng tiếc là tính toán sẵn đã bị thất bại, quan hệ giữa cô ta và Thẩm Đông Dương không duy trì dựa vào cảm tình, cũng không dựa vào lòng trung thành mà là dựa vào quyền lợi. Chỉ cần anh ta vẫn mang họ Thẩm, chỉ cần cô vẫn mang họ Tưởng, bọn họ sẽ là cặp đôi không thể nào đổ vỡ. Thẩm Đông Dương vẫn đang nhìn cô: “Nếu như không muốn nhìn thấy cô ta, tôi bảo cô ta bớt xuất hiện.” Anh ta nói nhẹ nhàng, nhưng Anh Hiền nghe hiểu rõ được — Anh ta muốn triệt đường phát triển sự nghiệp của Chu Hiểu Tinh để tỏ ý xin lỗi. Không biết nếu Chu Hiểu Tinh nghe thấy sẽ có cảm nghĩ gì. Nói không chừng đêm hôm qua cái người này có lẽ còn gọi cô ta là cục vàng cục bạc, sáng hôm nay lại lấy vận mệnh tiền đồ của cô ta ra để làm quà lấy lòng một cô gái khác.

 “Không cần thiết.” Anh Hiền không có hứng thú trò chuyện, trầm mặc trong chốc lát, tự cảm thấy giọng điệu quá lạnh lùng, lại nói tiếp, “Làm ra động thái lớn như thế, ngược lại còn khiến người ta cảm thấy có chút gì đó.” Thẩm Đông Dương không tiếp lời. Cô tiếp tục lên tiếng: “Hoạt động tối nay tôi đeo sợi dây chuyền đó đi, miễn cho người ta đoán già đoán non.” Người đàn ông nghiêng một bên, dựa nửa người vào ghế, khóe miệng nhếch lên nụ cười không rõ ý nghĩa: “Nhà em có sáu người, chỉ có em xem như người giống như tên.” Anh Hiền giả vờ nghe không hiểu lời châm chọc của anh ta, cười nhạt, “Cảm ơn đã khích lệ.” Nụ cười của Thẩm Đông Dương dần dần trở nên nguội lạnh, trong lòng có thất bại và có cả tức giận. Trong ba mươi năm cuộc đời thuận lợi của anh ta, gặp trúng cô chính là va phải vách tường. Cô gái này lúc nào cũng mang dáng vẻ không nóng không lạnh, nhìn thì thấy dịu dàng thật ra là một khối thép rắn chắc khó chơi. Thực ra anh ta nên sớm nghĩ đến, là người có thể được vang danh giữa bao nhiêu người con gái nhà họ Tưởng, sao có thể thật sự không nguội không lạnh. Tưởng Chấn phong lưu, trước sau cưới hỏi ba bà vợ. Người vợ danh chính ngôn thuận Trang Nguyệt Cầm là con gái duy nhất của bí thư thành ủy, mang tới rất nhiều thuận lợi cho sự nghiệp kinh doanh của Tưởng Chấn. Cơ thể Trang Nguyệt Cầm yếu ớt nhiều bệnh tật, sinh được một trai một gái xong thì quanh năm suốt tháng nằm trên giường, vì bệnh mà ba mươi sáu tuổi đã qua đời. Chưa đầy nửa năm, Tưởng Chấn lại cưới phó tổng đương thời của đối tác là Trần Phong. Trần Phong là một con rùa vàng (*) hiếm thấy của thời đại đó, diện mạo hàng đầu, năng lực trong công việc càng là hàng đỉnh cao, hai người hợp sức cùng đưa Tưởng thị phát triển đến quy mô như ngày nay. Sau khi kết hôn Tưởng Chấn vẫn phong lưu không thay đổi, Trần Phong cũng không phải người phụ nữ có thể kìm nén cơn giận, cãi nhau ồn ào khá nhiều năm, cuối cùng cũng phải ly hôn mới xong việc. Trần Phong mang theo nửa phần tài sản của mình sang Singapore phát triển. (*) Người đi du học ở nước ngoài về, gia đình giàu có. Bà Tưởng hiện tại chỉ lớn hơn Anh Hiền bốn tuổi, năm nay vừa tròn ba mươi, đầu năm vừa sinh hạ đứa con trai nhỏ Tưởng Anh Độc. Tưởng Chấn hơn sáu mươi tuổi lại có được đứa con trai, tâm trạng quá hào hứng, chuyển thẳng tên của một căn tứ hợp viện cho cô ta đứng tên. 

Nhà họ Tưởng cả trai lẫn gái là sáu người, trong đó người con thứ năm là con riêng, mẹ ruột không rõ lai lịch. Tên đệm của sáu người đều có chữ Anh, chữ sau cùng phân biệt nhau theo các chữ Kiến Hiền Tư Tề, Thận Độc. (Ganh đua, cẩn thận và duy nhất). Anh Hàng xếp hàng thứ ba, theo lý mà nói đáng lẽ phải lấy tên là Anh Tư mới đúng, nhưng Tưởng Chấn lấy chữ Tư đưa cho đứa con gái thứ hai trước rồi, vì vậy cô mới có tên Tưởng Anh Hiền, người Hiền (hiền đức, có tài) như cái tên. * Buổi tối, trong dạ tiệc của khách sạn Intercontinental có thể nói là hoa bướm dập dìu, quan chức tụ họp. Trước khi dạ tiệc chính thức bắt đầu, mọi người cùng trò chuyện rôm rả với nhau, Anh Hiền cũng bị vài người xoay quanh, nhiệt tình cùng bắt chuyện với cô. Ngược lại không phải vì cô là cô chủ nhà đại gia, trong giới nhà giàu tự cao tự đại của xứ Hương Cảng cũng chỉ thuộc về hàng nhà giàu mới nổi, nhưng cô là vị hôn thê của Thẩm Đông Dương, vì vậy nhà giàu mới nổi cũng được người ta yêu thích. Bầu không khí yên bình bỗng chốc bị phá vỡ bởi một tiếng mắng chửi: “Vậy thì anh vào đây mà xem tôi đi tiểu!” Chữ “tiểu” kích thích tới thần kinh của không ít người, tiếng đàm tiếu thoáng chốc cứng lại. Anh Hiền theo tiếng la hét nhìn sang, trông thấy một cô gái thon gầy tái nhợt đang tức giận trừng mắt với một người đàn ông mặc vest đen. Người đàn ông rất cao, ước chừng bằng mắt tầm một mét chín, vai rộng eo hẹp, để kiểu tóc húi cua (*)hiếm thấy. Phát hiện ánh mắt chung quanh, cô gái từ từ cảm thấy xấu hổ, cúi đầu nhanh bước rời đi. Người đàn ông vest đen sắc mặt không thay đổi đi theo. Anh Hiền không nhịn được nhìn thêm vài lần, tuy nói đường nét gương mặt anh xuất sắc, nhưng cô nhìn không phải vì điều này, mà vì anh hoàn toàn không ăn khớp: Eo và lưng quá cứng rắn, vẻ mặt quá lạnh lùng, so với tiệc xã giao thì trông càng giống như đi bắt khách bom hàng hơn. Trò hề nho nhỏ vốn dĩ đã kết thúc, không ngờ hai người lại nhanh chóng trở thành tiêu điểm. Người đàn ông tóm cánh tay cô gái, trực tiếp rời khỏi buổi dạ tiệc, hai vết rạch máu tươi mới trên khuôn mặt cực kỳ bắt mắt. Cô gái vừa đi vừa giãy giụa trong biên độ nhỏ, vẻ mặt méo mó, rõ ràng là đang nín nhịn cơn lửa giận. Anh Hiền chú ý tới bên dưới mũi của cô hình như đang dính thứ gì đó, đang nghi ngờ, người đứng bên cạnh đã giải thích giùm cô. “Cô Tưởng, cô quen cô Từ chứ?” 

Anh Hiền lắc đầu. Một người khác tiếp lời: “Là Từ Á Vi con gái nhỏ của giám đốc Từ tập đoàn Hoa Dương chứ gì, tôi suýt chút không nhận ra, còn người kia là?” “Có lẽ là vệ sĩ mới của cô ta.” “Vệ sĩ? Nhìn không giống lắm.” Quả thật không giống, mặt mũi vệ sĩ phải tầm thường không dễ dàng để cho người ta ghi nhớ, riêng điểm này là anh đã không đạt tiêu chuẩn. “Phải, nghe nói lúc trước là bộ đội đặc chủng, còn từng tham gia nhiệm vụ gìn giữ hòa bình ở nước ngoài.” “Gìn giữ hòa bình? Có nói quá không vậy, giám đốc Từ nhận được thư tống tiền?” “Aiz, anh không biết à? Cô Từ ở nước ngoài nhiễm phải thói quen xấu, bị nhốt trong nhà hai năm không cho gặp người khác. Bây giờ được ra ngoài tham dự hoạt động có lẽ là đã được tha bổng rồi. Còn về phần vệ sĩ, có lẽ giám đốc Từ lo lắng những bạn bè cũ trước kia lại đến quấy rầy cô ta.” “Ý là nói là hít thuốc — Thứ đồ đó mà cô ta cũng dám rớ tới, gan cũng to thật.” “Ai bảo không phải.” Anh Hiền im lặng lắng nghe, mơ hồ đoán ra đại khái câu chuyện: Cô Từ không kiềm chế nổi, hoặc có thể ngay từ ban đầu đã nhân cơ hội tham gia hoạt động đi hít một ngao, cho rằng trốn trong nhà vệ sinh nữ thì sẽ không có sơ hở, ai ngờ vệ sĩ mới công chính nghiêm minh. Nhưng mà, nhờ phúc của cô Từ, dạ tiệc năm nay có chút hứng thú hơn so với năm trước. Anh Hiền cười cười, ném hai người ra sau đầu.

 (*) Tóc nam chính

 


Mở rộng
Thu gọn

Truyện sex

Mở rộng
Thu gọn
Đang tải...