Con Đĩ Huỳnh Như Ẩn Giấu Trong Cô Sinh Viên Giỏi
Sau đêm “cuộc họp lớp nam” ấy, em tưởng mọi chuyện sẽ dừng lại ở hơn 60 thằng bạn cùng lớp. Nhưng không. Bí mật lan ra toàn trường nhanh như lửa cháy rừng.
Chỉ vài ngày sau, những clip ngắn được cắt từ đêm hội đồng đã bị phát tán trong các group chat kín của trường. Không rõ mặt thầy Trung và Huy, nhưng mặt em thì rõ mồn một: em quỳ giữa bục giảng, miệng ngậm cặc, lồn và đít bị nhồi đầy, tinh trùng chảy thành dòng, miệng rên rỉ “Đụ em đi anh… bắn vào trong lồn em đi…”. Caption đi kèm: “Đĩ Như ngân hàng, sinh viên 5 tốt mà dâm thế này đây!”. Từ lớp em, clip lan sang các lớp khác, sang cả khoa khác, rồi toàn trường. Ai cũng biết Mai Thị Huỳnh Như là con đĩ dâm loạn chính hiệu.
Ban đầu em hoảng loạn lắm. Em trốn học mấy ngày, nằm trong phòng trọ khóc. Nhưng Huy không cho em nghỉ ngơi. Hắn nhắn: “Mày nổi tiếng rồi con đĩ, giờ khách book kín lịch luôn. Đừng có giả vờ nạn nhân.” Thật sự, sau cơn sợ hãi ban đầu, em lại thấy… hứng thú. Cơn nghiện tình dục trong em bùng nổ mạnh hơn. Em muốn bị nhìn, bị thèm thuồng, bị dùng bởi càng nhiều người càng tốt.
Bí mật lan ra, thái độ mọi người với em thay đổi hoàn toàn. Trước đây em là “cô gái ngoan” của khoa, giờ đi ngang hành lang là bị thì thầm: “Kia con đĩ Như kìa”, “Lồn nó ngon lắm tao nghe nói”. Các bạn nữ nhìn em khinh bỉ, tránh xa. Nhưng các bạn nam thì khác. Chúng nó nhìn em bằng ánh mắt đói khát. Có thằng lén nhéo mông em ở cầu thang, có thằng nhắn tin riêng: “Như ơi, cho anh đụ với được không? Anh trả tiền.”
Huy và thầy Trung tận dụng triệt để. Chúng nó mở rộng “dịch vụ”. Không chỉ lớp em, mà cả các lớp khác, cả khoa khác đều được mời “thưởng thức đĩ Như”. Có tuần em bị book nguyên ngày ở các phòng học trống, phòng thí nghiệm, thậm chí phòng bảo vệ sau giờ hành chính. Một buổi chiều, Huy chở em đến sân sau ký túc xá nam. Ở đó đã chờ sẵn hơn 20 thằng sinh viên các khóa, từ năm nhất đến nghiên cứu sinh. Chúng nó xếp hàng, mỗi thằng trả 500 nghìn để được đụ em 10 phút. Em nằm trên ghế đá, váy kéo lên, chân dạng rộng. Thằng nào cũng xuất trong, gọi em là “đĩ trường”, “bồn chứa tinh ngân hàng”. Em sướng đến mức xuất tinh phun nước liên tục, miệng rên: “Tiếp đi anh… lồn em còn trống này…”
Rồi có hôm thầy Trung gọi em lên phòng thầy riêng, bảo “hướng dẫn thêm”. Nhưng vừa vào là thầy khóa cửa, đè em ra bàn: “Em nổi tiếng quá rồi Như, thầy phải thưởng thêm.” Thầy đụ em trên bàn làm việc, giữa đống bài thi của sinh viên, bắn tinh đầy lồn em rồi bắt em ngồi họp ban cán sự khoa với tinh trùng còn chảy xuống ghế.
Dần dần, em không còn cố che giấu nữa. Em mặc đồ ngày càng hở: váy ngắn cũn, áo cổ sâu, không mặc đồ lót. Giờ ra chơi, em cố tình ngồi dạng chân ở căng tin để mấy thằng nhìn thấy lồn em. Có lần em bị ba thằng khóa dưới kéo vào nhà vệ sinh nam, chúng nó thay phiên đụ em ngay trong buồng, bắt em quỳ bú cặc trong khi nước tiểu còn vương vãi dưới sàn. Em nuốt tinh, liếm sạch cặc chúng nó, rồi bước ra như không có gì.
Toàn trường biết em là đĩ, nhưng không ai tố cáo. Vì ai cũng muốn được đụ em. Thầy cô nam thì lén lút book qua Huy, sinh viên thì tự tìm đến. Em trở thành “bí mật công khai” của trường đại học Ngân Hàng. Ban ngày em vẫn ngồi học (nếu có lịch trống), nhưng lồn em lúc nào cũng đầy tinh trùng của thằng nào đó vừa bắn xong giờ ra chơi.
Em không còn là Mai Thị Huỳnh Như của ngày xưa nữa. Em là đĩ Như – con đĩ dâm đãng của cả trường, chuyên làm bồn chứa tinh cho bất kỳ thằng đàn ông nào trong khuôn viên này. Em nghiện cảm giác bị nhìn, bị thèm, bị dùng thô bạo. Em yêu tất cả cặc trong trường này. Sắp tốt nghiệp rồi, nhưng em không biết rời khỏi đây em sẽ sống thế nào, vì em đã quen với việc ngày nào cũng bị đụ bởi hàng chục, hàng trăm con cặc lạ.
