Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Có Vợ Là Cả Gia Tài

Hồng Loan Tâm Nhi

Có Vợ Là Cả Gia Tài

Hãy là người đầu tiên đánh giá
Xếp hạng: 0 / 10 từ 0 lượt đánh giá

[img=photo-1519681393784-d120267933ba?w=1200&h=675&fit=crop] Đang tải TTS... Đang tạo audio... 00:00 / 00:00 Cài...

Thông tin truyện Mã QR

Tác giả: Hồng Loan Tâm Nhi

Trạng thái: Đang ra

Người theo dõi: 0

Truyện sắc hiệp Vợ chồng Ngôn tình Truyện sex nhẹ nhàng Truyện sex có ảnh

Danh sách chương (309)

Chương 1: Một đêm Sai Lầm Chương 2: Đã Không Phải Lần đầu Tiên? Chương 3: Ả điếm Tâm Cơ! Chương 4: Có Thai? Chương 5: Đăng Ký Kết Hôn Chương 6: Điện Thoại Của Phùng Dịch Phong Chương 7: Loại Hàng Rách Nát đó Sao Xứng Với Em Chương 8: Miệng Chỉ để Làm Cảnh Thôi à Chương 9: Anh Có Rất Nhiều Nhà Sao? Chương 10: Mẹ Kiếp! Anh Có Bệnh Thích Sạch Sẻ Biến Thái Chương 11: Không Thích Mùi Cơ Thể Cô Chương 12: Ngủ Ghế Sô Pha! Chương 13: Ôm Anh Mà Gọi Tên Người Khác? Chương 14: Cô Không Mang Thai? Chương 15: Ly Hôn đi! Chương 16: Bị đá Xuống Giường? Chương 17: Đau Không? Chương 18: Ném Con Súc Sinh Ra Ngoài! Chương 19: Cái ôm Của Cô Chương 20: Cậu Chủ Phong Có Phụ Nữ Rồi Chương 21: Không Hợp Tình Người Chương 22: Mùi Nước Hoa Rẻ Tiền Chương 23: Sinh Nhật Anh Chương 24: Chồng Cô Rất Tức Giận Chương 25: Trừng Phạt Thế Nào Cũng được Chương 26: Nhớ Rõ Cô Là Người Phụ Nữ Của Ai Chương 27: Tôi Có Thai Rồi Chương 28: Váy Ngủ Màu đỏ Chương 29: Đã Trễ Như Vậy Còn Ra Ngoài Sao? Chương 30: Quá Nhớ Anh Chương 31: Kích động Chương 32: Chẳng Phải Nói Nhớ Anh Sao? Chương 33: Điện Thoại Của ông Xã Chương 34: Ông Xã, Cục Cưng Thật Thê Thảm Chương 35: Chán Ghét, Sao Còn Tới? Chương 36: Nửa đêm đón Nàng Dâu Chương 37: Tiểu Biệt Thắng Tân Hôn Chương 38: Thưởng Chuyên Cần Của Bà Xã Chương 39: Muốn ‘ăn’ Em Chương 40: Đẹp Cho Chồng Xem Chương 41: Thảm, Thảm, Thảm! Chương 42: Sủi Cảo Mà Cô Gói Chương 43: Nổi Giận Vô Cớ Chương 44: Điệu Nhảy Bươm Bướm Chương 45: Anh đang ôm Phụ Nữ? Chương 46: Người đang Nhảy Là Cô Sao? Chương 47: Nổi Giận Vì Phụ Nữ Chương 48: Sao Phải đi Nhảy? Chương 49: Anh Muốn đánh Tôi à? Chương 50: Chỉ Biết Hung Dữ Với Cô Chương 51: Ai Muốn Nhảy Với Anh Chương 52: Sao Em Lại Không Sợ Anh Bị Cướp đi Vậy? Chương 53: Mất Mặt, Bất Ngờ Chương 54: Giới Thiệu Phụ Nữ Cho Chồng Cô Sao? Chương 55: Chẳng Phải Là Cái Kia Sao? Chương 56: Đầu Giường Cãi Nhau Cuối Giường Hòa Chương 57: Tổ Chức Hôn Lễ Chương 58: Sự Thay đổi Của Cơ Thể Chương 59: Gian Phu Chương 60: Bị Trêu Vì Mập

Chương 1: Một đêm Sai Lầm


[img=photo-1519681393784-d120267933ba?w=1200&h=675&fit=crop] Đang tải TTS... Đang tạo audio... 00:00 / 00:00 Cài đặt Reset Giọng đọc Đang tải... Tốc độ − + Cao độ − + Cỡ chữ − + Giãn dòng − + Font Palatino Linotype Bookerly Minion Segoe UI Roboto Roboto Condensed Patrick Hand Noticia Text Times New Roman Verdana Tahoma Arial Nền Đọc truyện Có Vợ Là Cả Gia Tài – Chương 1: Một đêm sai lầm

Thành phố về đêm, không gian bốn bề tĩnh lặng.

“Bốp!”

Cảm giác bóng rát trên má làm Hiểu Nhi bừng mở mắt, cô thấy bản thân đang ngồi xổm dưới đất, chật vật bám tay vào thành giường. Cánh tay trắng nõn đầy những vết xanh, vết tím đậm nhạt khác nhau, còn người cô chỉ quấn hờ một chiếc chăn mỏng, rõ ràng là…không mặc gì!

Chuyện… Chuyện gì thế này?

Đầu cô ong lên, theo phản xạ có điều kiện, cô quay sang, vội vàng kéo góc chăn lên, đập vào mắt cô là hai bắp chân rắn chắc của đàn ông, bỗng nhiên, cô cảm thấy khó thở, anh ta đang bóp cổ cô.

“Nói! Cô theo dõi tôi bao lâu rồi? Là ai phái cô đến?”

Giọng nói trầm giận dữ của người đàn ông vang lên bên tai, Hiểu Nhi lập tức hoang mang, mờ mịt: “Là ai vậy? Anh ta đang nói gì vậy?”

Đầu cô lúc này vẫn còn rất váng vất, thiếu dưỡng khí, thế giới như chìm vào một màn xám xịt, theo bản năng, Hiểu Nhi đưa tay dùng sức kéo mạnh bàn tay đang siết chặt cổ mình ra.

“… Buông ra…”

“Nói! Cô to gan lắm, dám tính kế tôi?”

Giọng nói giận dữ lại vang lên, Hiểu Nhi có cảm giác như cái chết đang đến rất gần, cô không thốt ra tiếng được nữa, không ngừng lắc đầu.

Lúc cô tưởng mình sắp bị bóp cổ chết đến nơi thì sức mạnh nơi cổ mất đi, cô ngả nghiêng sang một bên, đấm đấm lồng ngực, cơ thể xụi lơ nằm sấp trên đất.

“Khụ khụ…”

Chưa kịp hoàn hồn, thì cằm lại bị người ta bóp chặt, một gương mặt đàn ông lạnh lùng đẹp như tượng tạc như phóng to trước mắt cô, kèm theo đó là một cặp mắt xanh đen quỷ dị lóe lên ánh nhìn lạnh lẽo.

Ánh mắt của anh ta sao lại là… màu xanh đen!

Người ngoại quốc thì cô gặp nhiều rồi nhưng người có màu mắt đặc biệt đến mức khó hình dung như thế này thì là lần đầu tiên!

Bắt được sự thay đổi trong ánh nhìn của cô, người đàn ông bỗng sầm mặt xuống. “Đừng tưởng rằng có chút quan hệ với tôi thì có thể thay đổi được gì! Chuyện ngày hôm nay, nếu cô dám nói ra ngoài dù chỉ là một chữ, tôi sẽ lấy mạng cô!”

Người đàn ông hất mạnh tay ra rồi quay người đi vào phòng tắm, đóng sầm cửa lại. Hiểu Nhi loạng choạng ngã xuống đất, sau đó cô nghe thấy tiếng nước xả ào ào!

Đầu óc vẫn cứ quay mòng mòng, Hiểu Nhi đưa mắt nhìn một vòng quanh căn phòng xa lạ, ánh mắt rệu rã.

Còn chưa định hình được chuyện vừa xảy ra thì “rắc” một tiếng, là tiếng gương vỡ.

Cô giật bắn người, ngước mắt lên nhìn thì thấy người đàn ông đó khoác áo choàng tắm đi ra, nhặt áo sơ mi rơi dưới sàn nhà lên, bàn tay nắm chặt buông xuống cạnh sườn còn dính vệt máu trông rất đáng sợ.

Trước khi bỏ đi, người đàn ông ấy trừng cô bằng ánh mắt hung ác rồi nói: “Nhớ kỹ những lời tôi nói đấy!”

Tiếng đóng sập cửa rất mạnh, sàn nhà cũng như theo đó mà rung lên, cảm giác lạnh lẽo rõ rệt bò lên sống lưng, ánh mắt cô dại ra, lúc này Hiểu Nhi mới chú ý tới giường chiếu lộn xộn.

Cơ thể cảm thấy cực kỳ khó chịu, trong phòng vẫn còn phảng phất không khí ám muội không thể ngó lơ.

Uỳnh…. Mặt tái nhợt trắng xanh, cô vội vàng vơ lấy quần áo, cánh tay nhỏ bé run run mặc đồ loạn xạ: “Rốt cuộc chuyện này là sao? Cô chỉ là tới tham dự… tiệc mừng thọ của bác Đào thôi mà?”

Đầu óc còn đang hoảng loạn thì một loạt tiếng bước chân đang tới!

Không xong rồi!

Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, ánh đèn flash rọi vào, nháy liên tục.

“A….” Hiểu Nhi hét lên một tiếng, theo bản năng kéo chăn che kín mặt.

“Ồ là một cô gái trẻ sao? Không phải phu nhân nhà giàu à?”

“Đây là ai? Đúng là lãng phí thời gian mà!”

*

Sau khi những giọng nói hụt hẫng lắng xuống là tiếng bước chân lục tục rời đi, lúc này Hiểu Nhi mới thò đầu ra khỏi chăn, nhìn thấy dáng người quen thuộc bất ngờ xuất hiện trước mắt, mặt cô trắng bệch không chút huyết sắc.

Trương… Trương Việt Khánh, anh đã trở về?


Mở rộng
Thu gọn

Truyện sex

Mở rộng
Thu gọn
Đang tải...