Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Cô vợ bác sĩ dâm đãng

Chương 10 : 23H45, Vừa Rời Cây Xăng Được 300 Mét



Chương 9

23h45, vừa rời cây xăng được 300 mét.

Đường về khu trọ giờ vắng tanh, chỉ có vài ánh đèn vàng vọt từ những xe bánh bao, trà đá đêm.

Bảo cố tình giảm ga, chạy chậm như rùa bò khi thấy một chiếc xe bánh bao cũ dựng sát lề đường, đèn neon “BÁNH BAO – XÍU MẠI” nhấp nháy yếu ớt.

Ông Tư, 58 tuổi, người bán bánh bao nổi tiếng cả khu cũng là khách quen ở phòng khám, đang ngồi ngáp dài trên ghế nhựa, nồi hấp vẫn bốc khói nghi ngút.

Thấy ánh đèn xe máy vàng vàng, ông ngẩng lên, rồi trợn tròn mắt.

Chiếc Wave dừng khít lại ngay cạnh xe bánh bao, cách ông Tư chưa đầy hai mét.

Phương ngồi giữa, khỏa thân tuyệt đối dưới ánh đèn neon hồng tím của xe bánh bao, da trắng nổi bật như phát sáng.

Vú căng lắc nhẹ, núm vú cứng ngắc vì lạnh.

Lồn ướt nhẹp, vừa bị gió tạt vừa bị kích thích từ cây xăng, nước chảy thành dòng xuống yên xe.

Vòng cổ da, dây xích leng keng, khuôn mặt đỏ bừng nước mắt.

Ông Tư há hốc mồm, cái quạt nan trên tay rơi đánh “cạch” xuống đất:

– Trời ơi… con… con bác sĩ Phương… sao lại… không mặc đồ giữa đường thế này hả con?!

Bảo cười lớn, dựng chân chống, quay đầu lại:

– Chào chú Tư! Đêm khuya còn bán à? Bố con cháu đưa bác sĩ Phương về trọ, tiện đường ghé mua ít bánh bao ăn khuya.

Ông Tuấn ngồi sau, tay vẫn ôm trọn vú Phương, bóp một cái rõ kêu:

– Chú Tư bán 2 cái bánh bao nóng đi, để cháu nó ăn cho ấm người.

Ông Tư nuốt nước bọt đánh ực, mắt dán chặt vào lồn Phương, không chớp:

– Ấm… ấm cái gì mà… mà cởi trần truồng thế này… lạnh chết con bé chứ ấm cái gì…

Phương xấu hổ muốn chết, cố cúi gằm, nhưng Bảo giật dây xích:

– Ngẩng lên cười với chú Tư đi em, mai chú còn đến khám bệnh đấy.

Phương run rẩy ngẩng mặt, nước mắt lăn dài, nặn ra nụ cười gượng:

– Dạ… chú Tư… cho con… 2 cái bánh bao nóng ạ…

Ông Tư lúng túng mở nồi hấp, tay run đến mức làm rơi cả cái muôi.

Khói nóng bốc lên nghi ngút, quấn quanh cơ thể trần truồng của Phương, làm núm vú cô lấp lánh hơi nước.

Trong lúc ông Tư gói bánh, Bảo cố tình bảo:

– Chú Tư nhìn thoải mái đi, mai đến phòng khám Bảo An đặt lịch VIP là được sờ luôn. Giờ chỉ được ngắm thôi.

Ông Tư đỏ mặt, lí nhí:

– Thôi… chú già rồi… nhìn thế này là… là chết chú không ngủ được mất…

Nhưng mắt vẫn không rời khỏi lồn Phương, nơi đang co bóp từng cơn vì lạnh và vì nhục nhã.

Túi 2 cái bánh bao nóng hổi vừa được nhét vào tay Phương, cô ôm chặt vào ngực, hơi nóng phả vào núm vú làm cô rên khe khẽ.

Bảo cười đểu, quay sang ông Tư đang đứng chết trân:

– Chú Tư, bánh bao của chú ngon thật, nhưng mà…

Gã đưa tay chỉ vào ngực Phương:

– Bánh bao của bác sĩ Phương còn to hơn, trắng hơn, nóng hơn nữa này, chú thấy sao?

Ông Tư nuốt nước bọt đánh ực, mắt dán chặt vào hai “cái bánh bao” căng tròn đang bị túi nilon ép bẹp, núm vú hồng hào lấp ló qua lớp hơi nước:

– Ờ… ờ… của… của con Phương thì… to hơn thật… trắng hơn thật… nhìn là muốn… muốn cắn một phát…

Phương đỏ mặt đến tận mang tai, nước mắt lăn dài, nhưng lồn lại co bóp một cái rõ rệt vì câu nói đó.

Bảo không tha, tiếp tục chọc:

– Chú sờ thử xem, bánh bao của chú mềm thế nào thì bánh bao của Phương còn mềm hơn, nóng hơn nữa.

Ông Tuấn ngồi sau cười khà, buông một bên vú ra, đưa tay mời ông Tư:

– Sờ đi chú, miễn phí đêm nay.

Ông Tư đã tiến sát lại, chỉ còn cách Phương chưa đầy một cánh tay.

Mùi mồ hôi đàn ông già, mùi bột mì, mùi thịt nướng từ nồi hấp bốc lên quyện vào mùi nước lồn nồng nặc của cô.

Bảo ngồi trước, giữ chắc dây xích để Phương không thể cúi người né tránh.

Ông Tuấn ngồi sau, cố tình buông cả hai tay ra, để hai bầu vú căng tròn hoàn toàn tự do trước mặt ông Tư.

Ông Tư nuốt nước bọt đánh ực, hai bàn tay nhăn nheo, đầy vết chai vì nhào bột bao năm, run run đưa lên.Ông Tư run rẩy bước tới một bước, ngập ngừng trước bầu vú trái của Phương.

Cuối cùng cũng chạm vào…

Đầu tiên chỉ là những ngón tay lướt nhẹ, chạm vào da vú dưới như thử nhiệt độ bánh bao mới ra lò.

Phương rùng mình một cái, núm vú lập tức cứng thêm, nổi rõ dưới ánh đèn.

Ông bóp nhẹ một cái, mắt sáng rực:

– Trời ơi… mềm hơn bánh bao mới ra lò… nóng bỏng tay luôn… núm vú cứng thế này… ngon hơn cả nhân thịt chú làm…

Rồi ông mới dám ôm trọn.

Hai bàn tay to bè, thô ráp, bóp nhẹ bầu vú trái trước.

Ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy núm vú hồng, xoáy nhẹ một vòng như kiểm tra độ đàn hồi của bột.

Phương rên lên khe khẽ:

– Ư… chú… nhẹ thôi…

Nhưng ông Tư không nghe thấy gì nữa, tay kia cũng đưa lên bóp luôn bầu vú còn lại, miệng lẩm bẩm:

– Bánh bao chú bán 5 nghìn một cái… còn bánh bao của con thì… chắc cả đời chú có tiền cũng không mua nổi…

Bảo cười phá lên, giật dây xích một phát làm Phương ưỡn ngực ra trước thêm:

– Mai chú đến phòng khám, khuyến mãi chú 500 nghìn một lượt khám VIP là được ăn thoải mái hai cái bánh bao này luôn, còn được nhét thêm nhân thịt tươi nữa

Tay phải ông Tư chuyển sang bầu vú phải, bóp mạnh hơn, làm cả bầu vú tràn ra khỏi kẽ tay, da thịt trắng hồng in rõ năm dấu tay đỏ.

Ông nâng lên, thả xuống, để vú nảy tưng tưng vài cái, rồi lại ôm chặt, xoa đều như nhào bột.

Mỗi lần xoa, núm vú lại cọ vào lòng bàn tay thô ráp của ông, làm Phương co rúm người, lồn co bóp từng cơn, nước chảy thành dòng xuống yên xe.

Ông Tư cúi sát xuống, mũi gần chạm vào da vú, hít một hơi thật sâu:

– Thơm… thơm hơn cả bánh bao nhân thịt… mùi sữa, mùi mồ hôi, mùi… mùi con gái…

Rồi ông bất ngờ há miệng, ngậm lấy núm vú trái, mút một cái thật mạnh.

“Chụt!”

Tiếng mút vang lên giữa đêm khuya rõ mồn một.

Phương giật nảy người, rên to:

– A… chú Tư… đừng mà…

Phương rên lên một tiếng nhỏ, toàn thân run lẩy bẩy:

– Ư… chú Tư… đừng… huhu…

Nhưng ông Tư đã mất kiểm soát.

Ông mút thêm hai cái nữa, lưỡi liếm quanh núm vú, rồi chuyển sang bầu vú kia, để lại hai vệt nước miếng lấp lánh trên da trắng.

Bảo cười phá lên, giật nhẹ dây xích:

– Thôi chú Tư, đủ rồi, để dành sức mai đến phòng khám ăn no luôn một thể.

Ông Tư mới buông ra, thở hổn hển, hai bàn tay vẫn còn lưu luyến xoa thêm vài cái cuối cùng, như không nỡ rời.

Trên hai bầu vú Phương giờ in rõ năm dấu tay đỏ, núm vú sưng mọng, ướt nhẹp nước miếng, lấp lánh dưới đèn neon.

Ông Tư lùi lại một bước, mắt vẫn dán chặt:

– Mai… mai chú đến thật… chú mang hết tiền bán bánh bao cả tháng…

Bảo rú ga, xe lao đi.

Phương ôm túi bánh bao nóng vào ngực, nước mắt rơi lã chã, nhưng hai bầu vú vẫn nóng rát vì những cái bóp, cái mút của ông Tư, và lồn thì ướt đến mức nhỏ giọt xuống đường.

Cô biết, chỉ còn vài trăm mét nữa thôi,

nhưng hai “cái bánh bao” của mình đã chính thức được ông Tư “thử nếm” trước một ngày khai trương dịch vụ VIP.

Hết chương 9…

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...