Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Cô hiệu trưởng dâm Đãng

Chương 4



Vũ tiến thêm một bước, ánh mắt như muốn xuyên qua lớp bình tĩnh mà Huyền đang cố giữ.

“Em không thể chỉ gọi cô là ‘hiệu trưởng’ nữa…,” giọng cậu trầm xuống, đầy thách thức.

“Em dám…” Huyền chưa kịp dứt lời thì khoảng cách giữa hai người gần như biến mất.

Không khí trong căn phòng bỗng trở nên nặng nề, đặc quánh bởi những điều không nên nói

ra.

Hơi thở họ hòa vào nhau, gấp gáp, lẫn lộn giữa giận dữ và một thứ cảm xúc khác – khó gọi

tên, nhưng mãnh liệt.

“Em đang đi quá xa rồi đấy, Vũ.” – Huyền lùi một bước, giọng run nhẹ.

“Có lẽ vậy.” – Vũ đáp khẽ, nhưng không rời ánh mắt. – “Nhưng cô biết không, có những giới

hạn… càng cấm, con người ta càng muốn bước qua.”

Khoảnh khắc ấy, Huyền bối rối thật sự. Giữa lý trí của một người đứng đầu nhà trường, và sự

xao động rất con người của một phụ nữ trung niên – cô không biết mình đang muốn ngăn lại

hay chỉ đang chậm trễ trong việc làm điều đó.

Huyền lùi lại và giật mình khi ngã ngửa xuống giường, vạt áo choàng rơi ra. Như phản xạ cô

chống 2 tay ra sau, khơi gợi toàn bộ cơ thể sau lớp váy ngủ hồng satin. Ánh nhìn của Vũ, như

phản xạ tự nhiên, thoáng dừng lại vào vùng tam giác của Huyền, vừa bối rối vừa khó kìm nén

khi cậu thấy màu đen huyền bí của chiếc quần lót ren giữa 2 đùi trắng của cô…sau lớp đầm

ngủ màu hồng phi bóng vô tình bị lộ ra khi cô ngã ra. Không khí trong phòng dường như

đông cứng lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nơi ranh giới giữa “thầy – trò” trở nên mong

manh hơn bao giờ hết.

“Em nhìn gì vậy, Vũ?” – Huyền hỏi khi thoáng nhìn thấy Vũ liếc vào vùng nhạy cảm bên

dưới của cô, giọng khẽ run và hơi đỏ mặt khi biết nội y cô đã bị lộ. Cô vội kéo lại áo khoác,

kéo đầm che lại với ánh mắt đầy cảnh giác và vội vã đứng dậy.

“Em… em…. đã nhìn thấy màu gì sau lớp váy hồng rồi cô ạ, có cả ren nữa .. nổi bật và quyến

rũ quá nên em không thể không nhìn cô ạ . …nhưng em chỉ muốn giải thích bản tường trình,

và muốn đỡ cô đứng dậy thôi, không có ý gì khác ạ….” Vũ nuốt nước bọt thèm khát nhưng

cậu lại nói với giọng thấp và chậm đến lạ.

“Không cần….đồ học sinh mất dạy, ăn nói hỗn xược…”– Huyền ngắt lời và biết cậu muốn

gì, cô cố lấy lại uy nghiêm sau vẻ tức tối khi nghe cậu cố tình chọc tức cô. – “Cậu quên mình

đang nói chuyện với ai à, cậu xéo ra ngoài ngay cho tôi..”

“Em nhớ chứ,” Vũ đáp, mỉm cười sau vẻ tức tối vì vừa bị cô chửi – một nụ cười nửa như

thách thức, nửa như van xin. – “Nhưng… có lẽ em đang nói chuyện một người đàn bà đang

khát tình, không phải là cô hiệu trưởng lúc này đâu.”

“Cậu câm ngay, cậu dám???”, Huyền tức giận muốn tát cậu một cái nhưng chưa kịp thì…

Vũ tiến lại gần, chỉ một động tác hất nhẹ, áo khoác của cô đã rơi xuống vai. Huyền giật mình

giữ áo khoác, tim đập mạnh, cảm giác vừa bất ngờ vừa khó chịu. Cô chưa kịp kéo áo khoác

lên thì Vũ lại chủ động kéo nhẹ dây áo lót đen của cô rớt xuống cánh tay và nói thì thào “cô

mặc đồ thế này sao em chịu nổi đây…?”

Cô vẫn cố gắng giữ khoảng cách, nhưng bàn tay Vũ đã chạm vào cô, giữ lấy cô trong tư thế

ôm chặt.

Huyền hít một hơi sâu, muốn giằng ra, nhưng cơ thể lại phản ứng theo cách cô không mong

muốn. “Thả tôi ra ngay! Cậu… cậu không được phép làm vậy…Này… Vũ… cậu không

được…!” – giọng cô vang lên, pha lẫn căng thẳng và bối rối.

“Thật sự… cô đẹp quá, em muốn được bên cô…chỉ một phút thôi,” – Vũ nói, giọng vừa trêu

chọc vừa ấm áp.

Huyền chống cự, tay nắm chặt áo khoác như muốn kéo lại khoảng cách, nhưng cơ thể cô lại

phản ứng theo cách cô không kiểm soát. “Tôi là hiệu trưởng… cậu… cậu hỗn láo!” – giọng

cô vang lên, vừa nghiêm khắc vừa lộ rõ sự dao động trong từng câu chữ.

Vũ nhếch mép cười, vẫn giữ cô trong vòng tay, nhẹ nhàng nhưng kiên định: “Cưng mạnh mẽ

thật đấy… nhưng nhìn em như thế này, anh không thể chịu được nữa rổi.”

Huyền hít một hơi dài, muốn giằng ra, nhưng cảm giác bị hút khiến cô gần như muốn buông

xuôi. “Cậu… dám hỗn láo và xưng hô như thế hả? Ai là em hả.… Phải gọi tôi là cô….!” – cô

hét lên, vừa cố giữ uy quyền, vừa cảm thấy tim mình đập loạn nhịp.

Vũ nhếch mép cười, “thôi được, cô Huyền, trước mắt em cô cũng là đàn bà, cũng cần đàn

ông mà, phải không cô Huyền?”

Cô lùi lại, tay vẫn nắm chặt áo, nhưng nhịp tim cô đã hỗn loạn. “Cậu… cậu… hỗn láo, mất

dạy… tôi sẽ không tha đâu…” – Huyền hét lên, nhưng ánh mắt lén lút nhìn vào Vũ lại tiết lộ

một phần cảm xúc khác.

Huyền cảm thấy cơ thể mình phản bội lý trí. Cô vừa muốn giằng ra, vừa cảm nhận một lực

hút mạnh mẽ từ Vũ, khiến cô choáng ngợp, tim đập loạn nhịp, và chính điều đó làm cao trào

trong tâm trí cô ngày một dâng lên.

Vũ đã gần cô hơn bao giờ hết, cậu phà hơi lên mặt cô, kề môi cô nút chụt một cái thật nhanh,

cô chưa kịp phản ứng thì Vũ đẩy nhẹ khiến cô giật mình mất đà ngã ngửa bật ra giường trong

sự ngạc nhiên của cô:

“Ôiii…em dám….” Huyền hốt hoảng..

Vũ nhanh chóng cởi áo thun của mình ra ném qua một bên trong sự hoảng loạn của cô Huyền

khi cô nhìn thấy cục u nơi đũng quần của cậu, Vũ vẫn đứng đấy nhìn cô và nói “Khuya rồi,

em ở lại với cô nhé, em sẽ giúp cô giải quyết nhu cầu, em biết cô thiếu thốn nên thường khó

chịu….”

“Trời…ơi…, cậu…dám,… xéo….ngay, mặc…áo vào……xa tôi ra ngay, đừng để tôi la

lên…” Huyền nói trong đứt quảng..

“Em sẽ cho cô la….mà la trong sung sướng nhé…Huyền.” Vũ nói

Còn tiếp…

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...