Cô Giáo Thực Tập Đoan Trang Biến Thành Con Đĩ Thèm Cặc Của Học Sinh
Chương 7
Trưa thứ Ba.
Tiết trời cuối thu se lạnh, nhưng trong lớp 12A1 lại nóng ran.
Cửa bật mở, cô Đỗ Ngọc Anh Thư bước vào, áo dài trắng vải lụa Hà Đông mới tinh, ôm sát đến mức từng đường cong hiện rõ dưới nắng sớm chiếu qua cửa sổ. Tóc buộc đuôi ngựa cao, vài lọn rơi lòa xòa trước ngực. Mùi nước hoa Baccarat Rouge thoang thoảng khiến cả đám con trai nuốt nước bọt đánh ực.
Cô đặt cặp xuống bục giảng, mỉm cười dịu dàng như mọi ngày:
“Chào các em. Hôm nay cô sắp xếp lại chỗ ngồi cho công bằng hơn nhé.”
Cả lớp ồ lên.
Cô cầm danh sách, đọc từng tên, chỉ chỗ.
Đến tên Nguyễn Hoàng Nam, cô ngẩng lên, ánh mắt lướt qua cậu một giây, long lanh như nước hồ thu:
“Em Nam… ngồi bàn cuối cùng, một mình. Cô thấy em hay mất tập trung, để cô dễ quan sát em nhất.”
Cả lớp cười ồ, vài thằng bạn quay xuống nháy mắt trêu Nam.
Nam chỉ nhếch mép, đứng dậy, xách cặp đi thẳng xuống góc cuối lớp, ngồi phịch xuống ghế.
Cô Thư khẽ liếm môi, không ai thấy.
11h35.
Cô phát đề kiểm tra 15 phút cuối giờ đột xuất.
“Các em làm bài cẩn thận. Cô sẽ đi giám sát kỹ, không quay cóp nhé.”
Cô đi một vòng chậm rãi, giày cao gót gõ cộp cộp.
Đến bàn cuối, cô dừng lại, kéo ghế nhựa kêu “két” một tiếng, rồi… ngồi xuống ngay cạnh Nam.
Mặt bàn rộng vừa đủ hai người, vai cô gần như chạm vai cậu.
Cả lớp cúi gằm làm bài. Không khí im phăng phắc.
Cô Thư đặt hai tay lên bàn, nghiêng người giả vờ xem bài của học sinh bàn trên, nhưng dưới gầm bàn, cô đã khẽ dạng chân.
Áo dài được kéo lên từ từ, tà áo trượt qua đầu gối, lên tận đùi.
Lồn trần, không một mảnh vải, hồng hào ướt át hiện ra hoàn toàn trước mắt Nam.
Nam vẫn cầm bút viết bài như thật, tay trái viết lia lịa, tay phải lặng lẽ luồn xuống dưới.
Hai ngón giữa và ngón trỏ chạm vào mép lồn nóng hổi. Cô Thư khẽ run một cái rất nhỏ.
Ngón tay cậu trượt vào dễ dàng, như chui vào một cái lò sưởi ướt nhẹp.
Cô Thư cắn môi dưới, mắt vẫn nhìn bảng, nhưng hơi thở bắt đầu dồn dập.
Nam bắt đầu ngoáy, chậm rãi, rồi nhanh dần. Mỗi lần cậu cong ngón tay móc lên điểm G, lồn cô lại co bóp mạnh một cái, nước lồn tuôn ra theo ngón tay.
Tiếng “chẹp… chẹp… chẹp…” rất nhỏ, nhưng trong không gian im lặng của 40 học sinh đang cắm cúi làm bài thì lại rõ đến đáng sợ.
Cô Thư phải giả vờ ho khan vài tiếng để che giấu những tiếng rên nhỏ xíu bật ra từ cổ họng.
Phút thứ 8.
Cô đã ướt đến mức ghế nhựa dưới mông trơn tuột. Nước lồn chảy thành dòng nhỏ xuống mép ghế, nhỏ giọt xuống sàn.
Nam tăng tốc, ba ngón tay giờ đã cùng lúc nhét vào, ra vào liên tục.
Cô Thư chống hai tay lên bàn, cúi gằm mặt, tóc xõa xuống che đi đôi má đỏ bừng và đôi mắt ngấn nước.
Môi cô run run, miệng lẩm bẩm không thành tiếng: “Chủ nhân… con đĩ sắp… sắp bắn rồi…”
Nam đột ngột rút tay ra.
Cô giật nảy người, lồn co thắt hụt hẫng.
Cậu đưa nguyên bàn tay bóng nhẫy nước lồn lên ngay trước mặt cô, hai ngón giữa và áp út còn đang nhỏ giọt.
Cô Thư nhìn quanh, không một học sinh nào ngẩng lên.
Cô hé môi, thè lưỡi, liếm từ cổ tay Nam lên từng ngón một, chậm rãi, sạch sẽ, như đang ăn kem.
Khi ngậm cả hai ngón vào miệng mút mạnh, mắt cô nhìn thẳng vào mắt Nam, ánh mắt vừa sợ vừa sướng đến điên dại.
Chuông reo.
Cả lớp nộp bài. Cô Thư đứng dậy, tà áo dài phía sau ướt một mảng to tướng, loang đến tận gấu. Cô vội lấy cặp che mông, giọng vẫn ngọt ngào:
“Các em về đi. Em Nam… ở lại giúp cô dọn bàn ghế một chút nhé.”
Cửa lớp đóng cặp, các học sinh cười đùa với nhau ra về, có người khịa còn chúc Nam ở lại dọn bàn vui vẻ nhé. Trong lớp giờ chỉ còn hai người.
Cô Thư lập tức quỳ sụp xuống sàn, ngay giữa lớp học, đầu cúi sát mũi giày thể thao trắng của Nam.
Mái tóc dài xõa xuống đất, cô hôn lên mũi giày, rồi thì thầm bằng giọng run rẩy ngọt lịm:
“Chủ nhân… vừa rồi con đĩ sướng đến suýt bắn nước giữa lớp luôn…
Cảm ơn Chủ nhân đã ngoáy lồn con đĩ trước mặt 40 học sinh…
Con đĩ ướt hết cả ghế rồi ạ…”
Nam nhìn xuống, ánh mắt lạnh tanh.
Cậu dùng mũi giày trắng nâng cằm cô lên, buộc cô ngẩng mặt nhìn thẳng vào mắt mình.
“Ừ, ướt thật.”
Cậu chỉ tay về phía chiếc ghế nhựa màu xanh mà cô vừa ngồi suốt 15 phút kiểm tra.
Trên mặt ghế loang một vũng nước lồn trong suốt, còn lấp lánh dưới ánh đèn neon, vài giọt vẫn đang chảy xuống chân ghế thành dòng nhỏ.
Nam nhếch mép, giọng trầm như đinh đóng cột:
“Liếm sạch đi.
Từng giọt một.
Không được để lại dù chỉ một vệt.”
Cô Thư run lên một cái rõ rệt.
Mặt cô đỏ bừng, mắt long lanh nước (nửa vì nhục, nửa vì kích thích điên cuồng).
Cô khẽ gật đầu, thì thầm:
“Vâng… Chủ nhân…”
Cô bò bằng đầu gối đến bên ghế, áo dài trắng kéo lê trên sàn lớp học.
Đến nơi, cô chống hai tay lên mép ghế, cúi thấp người, mái tóc dài xõa xuống che nửa mặt.
Lưỡi cô thè ra, chạm vào mặt ghế lạnh ngắt.
Từ từ… cô liếm.
Lưỡi hồng quét một đường dài trên vũng nước lồn của chính mình, vị mặn ngọt quen thuộc tràn vào miệng.
Nam đứng sau lưng, tay khoanh lại, nhìn cô giáo xinh đẹp nhất trường đang quỳ bò liếm ghế như con chó cái.
Cô liếm rất chậm, rất kỹ.
Mỗi lần lưỡi quét qua, cô lại khẽ rên trong cổ họng, mông vô thức đung đưa vì sướng.
Có chỗ nước lồn đã hơi se lại, cô phải dùng môi mút mạnh mới sạch được.
Tiếng “chụt… chụt…” nhỏ xíu vang lên trong lớp học vắng.
Khi liếm đến mép ghế, vài giọt nước lồn đã chảy xuống chân ghế, cô phải cúi sát sàn, gần như áp mặt xuống đất mới với tới được.
Tư thế ấy khiến áo dài tụt lên tận eo, phơi hẳn cặp mông tròn căng và cái lồn vẫn đang co thắt vì kích thích.
Nam bước tới, dùng mũi giày đè nhẹ lên đầu cô, ép mặt cô sát hơn vào chân ghế:
“Sạch chưa?”
Cô Thư run rẩy, lưỡi vẫn đang liếm:
“Dạ… còn một chút nữa thôi ạ… con đĩ xin phép liếm hết…”
Cô mút mạnh thêm vài cái nữa, đến khi mặt ghế và chân ghế bóng loáng như mới lau.
Rồi cô ngẩng lên, miệng còn dính vệt nước lồn long lanh, cười ngọt đến rợn người:
“Xong rồi ạ Chủ nhân… ghế sạch sẽ như chưa từng có con đĩ ướt nhẹp ngồi lên…”
Nam gật đầu, rút điện thoại ra chụp một tấm:
Cô giáo áo dài trắng quỳ dưới sàn, mặt dính nước lồn, lưỡi còn thè ra, phía sau là chiếc ghế nhựa giờ đã sạch bong.
Cô ngẩng lên, mắt long lanh nước, cười mị hoặc:
“Trưa nay… 12h15, Chủ nhân qua nhà con đĩ nhé?
Con đĩ để cửa hé, quỳ sẵn trong phòng khách…
Và để sẵn túi ny-lon to đùng đựng hết quần lót cuối cùng còn sót lại trong nhà…
Từ nay thật sự… cái lồn này sẽ không bao giờ được mặc bất cứ thứ gì nữa…”
Nam gật đầu, dùng mũi giày nâng cằm cô lên:
“12h15. Không được mặc quần áo trong nhà. Quỳ chờ tao.”
Cô Thư rên nhẹ một tiếng khoái lạc, gật đầu lia lịa:
“Vâng… Chủ nhân… con đĩ sẽ quỳ trần truồng chờ học sinh mình đến nhận hết quần lót và… dùng con đĩ tùy thích…”
Cô hôn thêm một cái thật mạnh lên mũi giày Nam, rồi mới đứng dậy, chỉnh lại áo dài ướt nhẹp, mở cửa lớp đi về, chuẩn bị chủ nhân qua nhà chơi.
Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
