Cô Giáo Ngân
Chương 7 : Nhìn Trộm Và Đối Mặt
Những ngày sau đó là địa ngục.
Tôi sống như một bóng ma trong chính cuộc đời mình. Ban đêm, tôi không tài nào ngủ được. Mỗi khi nhắm mắt lại, sân khấu phòng khách lại hiện lên, sáng rực và rõ nét đến từng chi tiết. Tôi thấy cơ thể trắng nõn của cô bị giày vò. Tôi nghe thấy những âm thanh tục tĩu của da thịt và những tiếng rên rỉ. Và kinh tởm hơn cả, tôi thấy chính mình, một thằng nhóc đang thủ dâm trong góc tối, một kẻ đồng lõa bệnh hoạn. Tôi bật dậy, thở hổn hển, mồ hôi vã ra như tắm.
Ban ngày, tôi đến trường như một kẻ mộng du. Tôi sợ hãi tất cả mọi người, nhưng người tôi sợ nhất là cô. Mỗi lần bóng dáng cô lướt qua hành lang, tim tôi lại co thắt lại. Tôi cố gắng lẩn tránh, quay mặt đi, giả vờ không nhìn thấy.
*”Cô ấy có biết không?”*
*”Họ có thấy vết bẩn trên sàn gỗ không?”*
*”Chiếc áo phông… mình phải đốt nó đi.”*
Những câu hỏi đó cứa vào não tôi, khiến tôi phát điên. Tội lỗi, xấu hổ, và sợ hãi. Tôi cảm thấy bẩn thỉu, từ trong ra ngoài.
Điều đáng sợ nhất là sự bình thản của cô. Cô vẫn đến lớp, vẫn mặc những bộ đồ công sở thanh lịch, vẫn mỉm cười, vẫn giảng bài. Sự bình thường đó, đối với tôi lúc này, lại phi thường đáng sợ. Nó như một mặt hồ phẳng lặng, mà tôi biết chắc bên dưới là một con quái vật đang ngủ yên. Phải chăng cô say đến mức không nhớ gì? Hay cô là một diễn viên quá xuất sắc?
Tôi không dám đến lớp học thêm nữa. Tôi viện hết cớ này đến cớ khác. “Em ốm.” “Em phải về quê.” “Nhà em có việc bận.”
Nhưng tôi không thể trốn tránh mãi.
Một tuần sau, chính thầy Tuấn đã gọi cho tôi. “Dạo này em sao thế Huy? Bệnh mãi không khỏi à? Cô Ngân lo cho em lắm đấy. Chiều mai qua học đi nhé, sắp thi rồi.”
Giọng thầy vẫn ấm áp và quan tâm như mọi khi. Sự vô tư của thầy càng khiến tôi cảm thấy tội lỗi như một nhát dao đâm sâu vào ngực. Tôi không thể từ chối.
Buổi chiều hôm đó, tôi bước đến nhà cô như một tử tù bước đến máy chém. Bầu không khí vẫn vậy, nhưng trong mắt tôi, mọi thứ đã khác. Chiếc cổng sắt ken két như tiếng của địa ngục. Phòng khách sạch sẽ, gọn gàng, nhưng tôi vẫn ngửi thấy mùi của tội lỗi trong không khí.
Và gác lửng… nó không còn là thánh địa của tôi nữa. Nó là hiện trường vụ án.
Cô Ngân đã ở đó, đợi tôi. Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần tây đen đơn giản. Cô mỉm cười.
“Em đến rồi à. Khỏi ốm chưa?”
“Dạ… em đỡ rồi ạ.” Tôi lí nhí, không dám nhìn vào mắt cô.
Buổi học diễn ra trong một sự im lặng đến ngạt thở. Cô giảng bài. Tôi cắm đầu ghi chép. Tôi không thể tiếp thu được chữ nào. Tôi chỉ đang cố gắng tồn tại. Tôi liếc mắt xuống sàn gỗ, ngay chỗ đó. Nó đã được lau bóng loáng, không còn một dấu vết. Nhưng trong mắt tôi, vệt trắng dính nhớp của tôi vẫn còn ở đó, như một vết sẹo không thể xóa mờ.
Buổi học kết thúc. Tôi vội vàng dọn sách vở, chỉ muốn chạy trốn khỏi đây càng nhanh càng tốt.
“Huy, khoan đã.”
Giọng cô vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy quyền lực. Tôi đứng khựng lại, lưng vẫn quay về phía cô.
“Em… ngồi xuống đi. Cô hỏi cái này.”
Tôi máy móc quay lại, ngồi xuống mép ghế, hai tay đan chặt vào nhau.
Cô không ngồi. Cô đứng đó, khoanh tay trước ngực, nhìn tôi. “Dạo này em học hành sa sút quá nhỉ. Có chuyện gì à?”
“Dạ… không có gì ạ. Tại em hơi mệt.” Tim tôi đập như trống trận.
Cô cười nhẹ, một nụ cười không hề có sự ấm áp. “Vậy à? Cô cứ tưởng em giận cô vì buổi chiều hôm đó cô lỡ hẹn.”
Cô đã nhắc đến nó. Bức tường im lặng đã bị phá vỡ. Máu trong người tôi như đông lại.
Cô bước lại gần hơn. Mùi hương hoa nhài quen thuộc của cô len lỏi vào mũi tôi, nhưng lần này, nó không còn ngọt ngào nữa. Nó lạnh lẽo và đầy đe dọa. Cô đứng ngay trước mặt tôi, cúi xuống, chống hai tay lên bàn, nhốt tôi vào giữa.
“Hôm đó cô say quá, chẳng nhớ gì nhiều.” Giọng cô thì thầm. “Chỉ nhớ lúc dọn nhà sau đó… cô thấy có vết giày lạ ở gần cửa sau bếp. Đất đỏ vẫn còn dính ở đế giày. Em có biết của ai không, Huy?”
Cô nhìn thẳng vào mắt tôi. Đôi mắt màu nâu trà ngày nào tôi hằng ao ước được nhìn ngắm, giờ đây sắc như hai lưỡi dao.
Tôi không thể thở được.
Toàn bộ sức lực trong người tôi như bị rút cạn. Tôi không thể nói dối. Khuôn mặt tôi đã bán đứng tôi. Sự hoảng loạn, nỗi sợ hãi, và sự tội lỗi hiện rõ lên trên đó. Tôi lắp bắp, lắc đầu, nhưng vô ích.
Cô nhìn phản ứng của tôi. Và rồi, khuôn mặt cô thay đổi. Chiếc mặt nạ của người cô giáo hiền dịu rơi xuống. Đôi mắt cô nheo lại, một sự tính toán lạnh lùng hiện lên. Khóe miệng cô khẽ nhếch lên, một nụ cười mà tôi sẽ không bao giờ quên. Nụ cười của một kẻ đi săn vừa dồn được con mồi vào chân tường.
Cô không cần tôi phải thú nhận. Cô biết rồi.
Cô biết tôi đã ở đó.
Cô biết tôi đã thấy tất cả.
Sự im lặng bao trùm lấy chúng tôi, nặng nề và đáng sợ. Mối quan hệ cô trò ngây thơ đã chết….
—Hết—
