Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Cô Giáo Ngân

Chương 6 : Hiện Trường Câm Lặng



“Cạch.”

Tiếng chốt cửa vang lên, khô khốc và dứt khoát. Rồi cánh cửa đóng sập lại. Những con chó hoang đã bỏ đi.

Sự im lặng đột ngột đổ ập xuống, bao trùm lấy căn phòng, bao trùm lấy tôi. Một sự im lặng nặng trĩu, dính nhớp, mang theo mùi của rượu, của mồ hôi và của thứ tội lỗi mà tôi không dám gọi tên. Tiếng quạt trần “cạch… cạch…” trên đầu giờ đây nghe như tiếng một chiếc đồng hồ đếm ngược, nhưng là đếm ngược về đâu, tôi không biết. Tôi chỉ biết, bữa tiệc đã tàn.

Cơn sốt trong huyết quản tôi đã nguội đi, để lại một cảm giác lạnh lẽo và trống rỗng đến rợn người. Toàn bộ cơ thể tôi như bị rút cạn sinh lực. Tôi nằm đó, bất động trên sàn gỗ, không dám cựa quậy. Tôi sợ, sợ rằng chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ để đánh thức “hiện trường” bên dưới.

Nhưng tôi không thể không nhìn.

Như một kẻ phạm tội quay lại nơi gây án, mắt tôi một lần nữa tìm đến khe hở. Lần này, không còn những cái bóng chập chờn, không còn sự chuyển động điên cuồng. Chỉ có sự tĩnh lặng của một bãi chiến trường sau khi tất cả đã kết thúc.

Ánh đèn đường hắt vào, lạnh lẽo và vô tình, chiếu rọi mọi thứ.

Chiếc sofa da màu nâu giờ đây là một mớ hỗn độn. Gối đệm bị xô lệch, một chiếc rơi hẳn xuống sàn. Chiếc đầm lụa màu xanh ngọc, thứ mà chỉ vài tiếng trước còn khiến tim tôi xao xuyến, giờ chỉ là một dúm giẻ rách nhàu nát, bị vứt ở một góc.

Và cô…

Cô nằm đó, trên chiếc sofa.

Cô nằm co quắp, nghiêng về một bên, tấm lưng trần đối diện với tôi. Tấm lưng trắng nõn, mịn màng mà tôi hằng ao ước được chạm vào, giờ đây hằn lên những vệt đỏ, có lẽ là vết móng tay của một trong hai gã đàn ông kia. Mái tóc cô xổ ra, bết lại, che đi một phần khuôn mặt. Một cánh tay buông thõng xuống sàn, những ngón tay duỗi ra một cách vô lực.

*Đó không còn là cô giáo Ngân.* – Tôi nghĩ. – *Đó là một thân xác. Một con búp bê bị chơi hỏng. Một hiện trường.*

Sự tôn thờ trong tôi đã chết. Giờ chỉ còn lại một sự thương cảm đến cay đắng và một sự ghê tởm đang cuộn lên trong lòng. Tôi muốn nhìn đi chỗ khác, nhưng không thể. Có một lực hút ma quái nào đó buộc tôi phải nhìn, phải khắc ghi lấy cảnh tượng này.

Mắt tôi di chuyển một cách vô thức, từ tấm lưng trần, xuống cặp mông vẫn để lộ, rồi đến khuôn mặt cô, khuôn mặt chỉ nhìn thấy được một nửa.

Và rồi, tôi thấy nó.

Chi tiết cuối cùng. Giọt nước cuối cùng làm tràn ly.

Phần má của cô quay về phía cửa sổ được ánh đèn đường chiếu rọi. Trên đó, gần khóe miệng và vương cả vào những sợi tóc mai, là một vệt gì đó lấp lánh, đặc sệt và có màu trắng đục.

Nó không phải nước mắt.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Dạ dày tôi quặn lại. Toàn bộ những âm thanh ghê tởm, những hình ảnh chớp nhoáng mà tôi đã chứng kiến, tất cả đột ngột hội tụ lại và đâm thẳng vào não tôi qua cái hình ảnh đó. Hình ảnh của sự thật trần trụi và nhơ nhuốc nhất.

Tôi bật người dậy. Không còn là sự mê hoặc bệnh hoạn. Không còn là sự tò mò. Giờ chỉ còn một cảm giác duy nhất: SỢ HÃI.

Sợ bị nhìn thấy. Sợ bị phát hiện. Sợ bị coi là đồng lõa với cái hiện trường kinh tởm này. Tôi phải đi khỏi đây. Ngay lập tức.

Tôi không dám đứng dậy. Tôi lùi lại, bò bằng cả tay và chân trên sàn gỗ, cố gắng không tạo ra một tiếng động nào. Cả cơ thể tôi run lên bần bật. Trái tim tôi đập vào lồng ngực như muốn phá tung ra ngoài. Tôi bò đến chân cầu thang, rồi mới dám vịn vào tường, run rẩy đứng dậy.

Tôi không dám đi, tôi rón rén bước xuống từng bậc thang, mỗi bước đi như kéo dài cả thế kỷ. Xuống đến tầng trệt, tôi không dám nhìn về phía phòng khách. Tôi chỉ cắm đầu đi về phía cửa sau, nơi tôi đã vào.

Bàn tay tôi run đến mức suýt không tra được chìa vào ổ khóa. Tiếng “tách” của chốt cửa bật ra, trong sự im lặng này, nó vang lên như một tiếng súng. Tôi giật bắn mình, đứng tim trong một giây, lắng nghe.

Không có động tĩnh gì.

Tôi khẽ khàng mở cửa, lách người ra ngoài, rồi lại nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Khi tấm lưng đã ở bên ngoài căn nhà địa ngục đó, tôi mới dám thở. Tôi hít một hơi thật sâu, rồi cắm đầu chạy. Tôi chạy thục mạng, không dám ngoảnh đầu lại. Tôi chạy như thể con quái vật trong phòng khách đang đuổi theo mình. Tôi chạy cho đến khi hai lá phổi bỏng rát, cho đến khi đôi chân không còn sức lực.

Tôi đã trốn thoát khỏi ngôi nhà. Nhưng tôi biết, sâu thẳm trong lòng, tôi sẽ không bao giờ có thể chạy trốn khỏi những gì mình đã thấy.

Hình ảnh đó. Âm thanh đó. Và bí mật đó.

Nó sẽ ám ảnh tôi. Mãi mãi.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...