Cô cháu gái mê game bị ông chú đụ và livestream cho nhóm kín mà không hay biết
Chương 5:
Gió đêm rít qua khung cửa sổ, mang theo cái lạnh se sắt. Đêm nay Trí cũng mơ, nhưng đúng hơn là hồi tưởng.
Trong giấc mơ, Trí đứng giữa một con ngõ vắng, bê tông lạnh lẽo. Đối diện với hắn là người đồng nghiệp mà hắn coi như anh em ruột thịt. Trí là người được hắn giúp đỡ khi mới vừa vào tổ chức, là người tiền bối tận tình chỉ dạy Trí, 2 mgười cùng chia sẻ những giấc mơ về một tương lai tốt đẹp hơn, nơi những dị năng của con người được tìm kiếm rồi vận dụng để chữa bệnh những căn bệnh nan y, hay để giữ gìn hòa bình cho nhân loại. Người anh em kia, lớn hơn Trí cả 1 con giáp, nhưng 2 người vân xưng anh gọi em đầy tình nghĩa, hắn có dị năng dịch chuyển không gian phi thường, luôn là người tin tưởng sắt son vào lý tưởng của tổ chức nhất. Hắn tin rằng chính mình đang giúp đỡ những “hạt giống” tiềm năng tìm thấy con đường của mình.
Nhưng niềm tin của Hùng đã sụp đổ.
Tất cả bắt đầu từ những sự biến mất bí ẩn. Những người có dị năng được kích phát, những con người mà chính hắn và những người đồng nghiệp khác đã dùng thiết bị dò tìm đặc biệt để mang về cho tổ chức, bỗng nhiên biến mất một cách kì bí. Không một tin tức, không một lời giải thích. Hùng bắt đầu nghi ngờ. Hắn âm thầm điều tra, dùng khả năng dịch chuyển của mình để len lỏi vào những nơi cấm, và rồi hắn đã khám phá ra sự thật kinh hoàng.
Tổ chức mà hắn đã cống hiến cả thanh xuân không phải là thiên đường. Đó là một nhà máy tàn nhẫn. Họ kích phát dị năng, rồi tước đoạt nó, bán cho những kẻ siêu giàu coi sức mạnh như một món hàng xa xỉ. Còn những nạn nhân, những người đã bị lấy đi năng lực sống của họ? Số phận của họ chỉ có một con đường: bị thủ tiêu. Đôi khi, để trừ họa tận gốc, tổ chức còn thủ tiêu cả gia đình họ. Một tội ác ghê rợn, được che đậy dưới lớp vỏ lý tưởng cao đẹp.
Điều tra của Hùng đã bị bại lộ. Trong đêm định đưa cả gia đình bỏ trốn, bóng tối của bi kịch đã ập đến. Và người mang bóng tối đó đến, không ai khác, chính là Trí, người vừa tham gia tổ chức không lâu.
Hắn sững sờ khi thấy Trí xuất hiện, chặn đường lối thoát duy nhất của gia đình mình. “Trí? Cậu… cậu làm ở đây?”
Trí không trả lời. Khuôn mặt hắn lạnh như băng, không còn chút tình cảm nào của ngày xưa. Hắn biết, người anh em của mình đã phản bội. Hắn cố gắng dịch chuyển, nhưng một lực lượng vô hình, không thể nhìn thấy đã bao trùm lấy không gian xung quanh. Dị năng dịch chuyển của hắn bị nhiều bình phòng vô hình phong tỏa. Hắn hoảng hốt dịch chuyển tránh né bình phòng, cố gắng tiếp cận người nhà, nhưng họ đều là người bình thường, nên nhanh chóng bị tách ra khỏi Trí, và bị giam cầm lại sau những bức tường vô hình.
Trí đã được tổ chức truyền cho một dị năng mới đó là Bức tường không gian, ngoài dị năng điều khiển kim loại vốn có, một dị năng về cơ bản có thể khắc chế kẻ dịch chuyển không gian.
Kẻ dịch chuyển không gian không thể triệt để bị giam cầm, hắn vẫn có thể di chuyển hay trốn đi, nhưng những bức tường mà Trí tạo ra xung quanh gia đình hắn thì không. Trí đã phong cấm, giam cầm cả vợ, con trai, bố mẹ của Hùng trong nhưng bức tường tựa như một cái lồng vô hình.
“Trí! mày cút đi! Hãy thả họ ra, họ vô tội!” Kẻ dịch chuyển không gian gầm lên, cố gắng xông tới nhưng mỗi lần dịch chuyển đều bị một bức tường vô hình chặn lại.
Trí vẫn im lặng. Hắn giơ tay lên. Những mảnh sắt, thép từ rác thải, từ khung cửa sổ, từ hàng rào xung quanh bắt đầu rung lên, rồi bay lơ lửng trong không khí, mũi nhọn nhắm thẳng vào những người thân yêu của Kẻ dịch chuyển không gian.
“Không! ĐỪNG!”
Nhưng đã quá muộn.
Một thanh sắt văng ra, xuyên ngang lồng ngực của bố của kẻ dịch chuyển không gian. Người đàn ông già nua ngã xuống, đôi mắt vẫn còn mở to, ngạc nhiên và đau đớn. Tiếng la hét thất thanh của mẹ Hùng vang lên, nhưng cũng chỉ kéo dài được vài giây trước khi một mảnh tôn bén xé toạc cơ thể bà.
Vợ Kẻ dịch chuyển không gian, ôm chặt đứa con vào lòng, van nài: “Đừng… xin hãy tha cho con tôi…”
Trí vẫn không một chút do dự. Một ống thép nhọn hoắt lao tới, kết liễu sự sống của người phụ nữ. Máu bắn lên mặt đứa con trai, khiến nó khóc thét lên.
Kẻ dịch chuyển không gian điên cuồng. Hắn dịch chuyển qua lại, gào thét, đập vào bức tường không gian vô hình mà Trí tạo ra. Mỗi lần thất bại, trái tim hắn lại bị xé nát bởi một tiếng thét của người thân.
“ANH BIẾT RÕ KẾT CỤC CỦA KẺ PHẢN BỘI TỔ CHỨC MÀ!” Trí cuối cùng cũng lên tiếng, giọng lạnh lẽo không chút cảm xúc. “Tự sát đi, hoặc con trai của anh sẽ là người tiếp theo.”
Một mũi sắt sắc nhọn từ từ di chuyển về phía cậu con trai đang run rẩy, ôm chặt lấy thi thể người mẹ. Trí không do dự, lạnh lùng phất tay lên, một thanh sắt khác lao tới, hướng thẳng vào lưng đứa bé.
“KHÔNG!”
Kẻ dịch chuyển không gian không còn suy nghĩ được nữa. Tình yêu thương và sự tuyệt vọng đã át hết mọi lý trí. Hắn gồng mình, phá vỡ giới hạn của dị năng, dịch chuyển một đường thẳng, dùng chính cơ thể mình làm tấm khiên, chắn trước người con trai.
XUYẾT!
Mũi sắt đi xuyên qua lưng hắn, nhưng cũng chính lúc đó, hắn đã kịp bế đứa con trai lên và dùng sức lực cuối cùng dịch chuyển ra khỏi cái lồng không gian chết chóc đó.
Nỗi đau thể xác không là gì so với nỗi đau tâm hồn khi nghe những thi thể người thân bị bỏ lại phía sau. Kẻ dịch chuyển không giang ôm chặt đứa con trai vào lòng, máu từ vết thương trên lưng thấm ướt quần áo cậu bé. Hắn dịch chuyển liên tục, không có mục đích, chỉ để chạy trốn khỏi địa ngục mà chính người anh em của mình đã tạo ra.
Cơn mơ chuyển cảnh, Trí lại một lần nữa đứng trước màn hình giám sát, nhưng lần này, màn hình chỉ còn duy nhất một hình ảnh. Tất cả các camera khác đều hiện lên một màn hình đen xì, ký hiệu tín hiệu đã bị cắt. Hắn hoảng hốt, vội kiểm tra hệ thống cảm biến dịch chuyển được bố trí xung quanh khu nhà mình, nơi vợ hắn, Huyền, đang ở. Một dòng báo lỗi màu đỏ rực hiện lên: “TẤT CẢ CẢM BIẾN ĐÃ BỊ VÔ HIỆU HÓA”.
Nỗi kinh hoàng đóng băng máu trong huyết quản của Trí. Hắn dường như đoán biết ai đã làm việc này.
Rồi, hình ảnh duy nhất còn lại trên màn hình khiến tim hắn như ngừng đập. Đó là góc camera trong phòng khách, nơi bố của Trí là ông Hùng đang ngồi đọc báo. Không một tiếng động, không một lời cảnh báo, kẻ dịch chuyển xuất hiện đằng sau lưng ông. Gương mặt hắn không còn là gương mặt của một người đàn ông đau khổ, mà là một chiếc mặt nạ của sự báo thù lạnh lẽo.
Trí gào lên, cố hét lên qua hệ thống liên lạc, nhưng không có gì phát ra. Hắn chỉ có thể nhìn.
Kẻ dịch chuyển không gian giơ tay lên. Một thanh sắt, tựa như một con rắn độc, vật lộn trong không khí rồi lao thẳng về phía lưng người đàn ông vô tội. Một cú đâm dứt khoát, y hệt như cách Trí đã kết liễu bố của hắn. Bà mẹ của Trí chạy ra, tiếng thét của bà chưa kịp thoát ra cổ họng thì đã bị cắt ngang bởi một mảnh tôn bay tới.
Trí quỳ gục trước màn hình, nước mắt lã chã rơi. Hắn biết điều gì sẽ đến tiếp theo.
Kẻ dịch chuyển không gian dịch chuyển đến bên cạnh Huyền, người vợ xinh đẹp của Trí. Huyền đang ngủ say, không hề biết gì. hắn không giết cô. Thay vào đó, hắn bế thốc cô lên rồi dịch chuyển cô đến ngay trước cái camera còn sót lại, cái camera mà Trí đang nhìn chằm chằm.
Huyền nằm bất lực, tay cô bị trói chặt ra sau lưng bằng sợi dây thừng đen thô ráp, siết sâu vào da thịt đến mức mỗi lần giãy giụa đều khiến cổ tay bỏng rát như bị lửa liếm. Đôi chân thon dài bị hắn giữ mở rộng một cách thô bạo, đầu gối ép sát xuống sàn, khiến cơ đùi cô run rẩy vì căng thẳng. Không khí trong phòng nặng nề, lẫn mùi nước hoa ngọt ngào và nỗi sợ hãi của chính cô. Ánh đèn chiếu lên cơ thể cô, làm nổi bật làn da trắng muốt giờ đây đang nổi gai ốc vì sợ và kinh hoàng.
Đó là một màn trình diễn địa ngục. Ngay dưới tầm mắt của chồng cô, Hắn từ từ cởi từng nút áo trên người Huyền. Hắn không vội vã. Hắn muốn Trí phải nhìn, phải chịu đựng từng giây từng phút của sự tủi nhục và bất lực. Bàn tay của hắn, bàn tay đã nhuốm máu gia đình hắn, bắt đầu sờ mó, khám phá cơ thể của người phụ nữ mà Trí yêu thương hơn cả sinh mệnh.
“ĐỪNG! ĐỪNG LÀM VẬY! TAO CẦU MÀY! HÃY GIẾT TAO ĐI! ĐỪNG ĐỘNG VÀO CÔ ẤY!”
Người đàn ông trung niên kia – kẻ lạ mặt cao lớn với khuôn mặt đẹp trai, nhưng gai góc phong trần, lạnh lẽo – hơi thở nặng nề đều đặn như một cỗ máy vô hồn. Hắn không nói một lời nào, chỉ chậm rãi đưa hai bàn tay thô ráp lên, bắt đầu từ vai cô. Ngón tay hắn lướt nhẹ qua lớp vải mỏng của chiếc áo lụa hai dây màu trắng – bộ đồ ngủ yêu thích của Trí, thứ mà cô mặc để cảm thấy quyến rũ và thoải mái. Dây áo bên trái bị kéo xuống trước tiên, trượt chậm rãi khỏi vai mịn màng, để lộ một bên bầu ngực tròn đầy đang run lên theo nhịp thở dồn dập. Huyền cố vùng vẫy và ngoảnh mặt đi, nước mắt lăn dài trên má hồng hào, nhưng hắn càng thích thú. Tay kia kéo dây áo bên phải xuống, khiến toàn bộ phần trên áo tụt hẳn xuống eo, phơi bày hai bầu ngực trước mắt hắn.
Núm vú cô se lại vì không khí lạnh lẽo và nỗi sợ hãi, hồng hào và nhạy cảm dưới ánh sáng mờ ảo. Hắn dừng lại một chút, như đang ngắm nhìn chiến lợi phẩm của mình, rồi bàn tay phải đặt lên bầu ngực trái, xoa nắn chậm rãi. Ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy núm vú, xoay nhẹ như thử độ đàn hồi, rồi đột ngột bóp mạnh. Huyền cong người lên vì đau đớn, một tiếng rên nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng khô khốc: “Đau… xin đừng…” Nhưng hắn không nghe, lặp lại động tác ấy với bên còn lại – lúc nhẹ nhàng như vuốt ve một món đồ quý giá, lúc mạnh bạo như muốn nghiền nát. Mỗi lần bóp, cô lại cảm thấy một hơi đau nhưng lại có cảm giác gì đó là lạ khác biệt lan từ ngực xuống bụng, khiến cơ thể co rúm lại vô thức.
Hắn tiếp tục kéo phần áo còn lại xuống tận eo, rồi chuyển sang chiếc quần short cotton mềm mại. Hai tay nắm chặt mép quần, từ từ kéo xuống qua đôi mông to tròn trắng trẻo đầy sức sống của cô. Huyền vùng vẫy điên cuồng, chân đạp loạn xạ vào không khí, cố khép đùi lại để bảo vệ chút phẩm giá cuối cùng. Nhưng hắn chỉ cần dùng một tay ấn chặt đùi phải cô xuống nệm, sức mạnh áp đảo khiến cô bất động. Chiếc quần short trượt khỏi người, để lại duy nhất chiếc quần lót ren mỏng màu trắng – món đồ lót gợi cảm mà Trí từng khen ngợi, giờ đây trở thành vật cản cuối cùng. Hắn dừng lại, ngón tay lướt nhẹ qua lớp ren, cảm nhận hơi ấm từ da thịt cô. Rồi đột ngột, hắn móc ngón tay vào mép vải, kéo mạnh một cái. Tiếng vải xé toạc vang lên rõ mồn một trong căn phòng im lặng, chiếc quần lót rơi xuống sàn như một mảnh vụn không giá trị.
Bây giờ Huyền hoàn toàn khỏa thân, cơ thể phơi bày không che đậy dưới ánh mắt vô hồn của hắn. Cô cảm thấy không khí lạnh lùa vào giữa hai đùi, nơi nhạy cảm nhất đang run rẩy vì xấu hổ. Nước mắt tuôn rơi không kiểm soát, má cô nóng bừng, tai ù đi vì nhịp tim đập loạn. “Xin anh… tôi van anh… đừng làm vậy…” cô thì thầm, giọng lạc đi trong nỗi tuyệt vọng.
Hắn bắt đầu sờ mò kỹ lưỡng hơn, như một kẻ săn mồi thưởng thức con mồi. Bàn tay phải lướt từ bụng dưới phẳng lì xuống vùng mu mềm mại, nơi lông mu được tỉa gọn gàng theo thói quen của cô. Ngón giữa hắn tách hai mép thịt hồng hào ra một cách chậm rãi, xoa nhẹ lên hột le nhỏ xíu đang co rúm vì sợ hãi. Huyền hét lên nhưng dường như âm thanh bị cái gì đó chặn lại khiến cho hàng xóm cũng không một ai nghe thấy, cô cố khép chân lại, nhưng hắn giữ chặt bằng đầu gối của mình. Ngón tay hắn di chuyển theo vòng tròn, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, như biết rõ từng điểm nhạy cảm nhất trên cơ thể phụ nữ. Ban đầu chỉ là tủi nhục và ghê tởm – cô cảm thấy bị xâm phạm sâu sắc, lý trí gào thét.
Nhưng hắn quá kiên nhẫn. Ngón tay tăng dần áp lực, lúc xoa nhanh theo nhịp, lúc chậm lại chà xát trực tiếp lên hột le đang sưng lên. Dần dần, cơ thể cô phản bội lại ý chí. Máu dồn xuống vùng hạ thể, dù cô cố gắng nghĩ đến Trí, đến gia đình, đến bất cứ điều gì để chống cự. Một dòng ấm áp bắt đầu lan tỏa từ bụng dưới, hai mép thịt trở nên ướt át, tiết ra chất lỏng trong suốt khiến ngón tay hắn trượt dễ dàng hơn. Tiếng chẹp nhẹ vang lên mỗi khi hắn đẩy ngón tay vào sâu hơn một chút, cong lên chạm vào thành trước âm đạo – điểm G mà chỉ Trí mới biết cách kích thích.
Huyền hoảng loạn, cảm nhận rõ sự thay đổi: núm vú cứng ngắc hơn, da nổi gai gà vì kích thích chứ không phải lạnh, hơi thở bắt đầu dồn dập và nóng bỏng. Hắn nhận ra điều đó, cúi xuống ngậm lấy núm vú bên phải, mút mạnh trong khi lưỡi quấn quanh như đang thưởng thức một món ngon. Tay kia vẫn không ngừng – giờ là ba ngón tay cùng lúc: một xoa hột le với tốc độ tăng dần, hai cái còn lại ra vào nhịp nhàng, cong lên chạm đúng điểm nhạy cảm. Huyền không thể kìm được nữa. Tiếng rên bật ra, ban đầu nhỏ nhẹ như tiếng khóc nỉ non, rồi ngày càng lớn, xen lẫn tiếng nức nở xấu hổ: “Không… đừng… a…”
Cơ thể cô bắt đầu cử động theo bản năng, hông hơi nhấc lên đón lấy ngón tay hắn, dù lý trí vẫn gào thét rằng điều này là sai trái, là phản bội. Âm hộ co bóp quanh ngón tay hắn, tiết ra càng nhiều dịch khiến phần sàn dưới mông cô ướt đẫm và ấm nóng. Hắn rời môi khỏi ngực cô, thẳng người dậy, và Huyền mở mắt trong khoảnh khắc – nhìn thấy hắn kéo khóa quần, lấy ra thứ đã cương cứng từ lâu. Nó dài, to lớn, gân guốc nổi rõ dưới lớp da bóng loáng, đầu khấc đỏ au và bóng vì chất lỏng tiết ra. Cô lắc đầu lia lịa, giọng yếu ớt run rẩy: “Không… to quá… sẽ đau lắm… xin anh tha cho tôi…”
Tiếng gào thét của Trí vang vọng trong không gian trống rỗng của giấc mơ. Hắn phải nhìn người mình yêu bị xúc phạm, bị làm nhục, và hắn không thể làm gì cả. Sự đau đớn thể chất khi thanh sắt đâm vào lưng Kẻ dịch chuyển không gian trong giấc mơ trước đây không là gì so với nỗi đau tâm hồn đang xé nát hắn lúc này. Hắn bất lực. Hắn là con quỷ đã tạo ra một con quỷ khác.
“ÁÁÁÁÁ!” Trí gào thét trong vô vọng.
Còn tên kia thì không quan tâm đến lời van xin. Đầu khấc đặt vào giữa hai đùi cô, chà xát lên xuống dọc theo khe ướt át nhiều lần, mỗi lần chạm vào hột le đều khiến cô rùng mình khoái cảm không mời mà đến. Cảm giác nóng bỏng từ hắn lan sang da thịt cô, khiến âm hộ co thắt mong chờ dù cô ghê tởm chính mình. Rồi hắn đẩy vào – chỉ đầu khấc trước tiên, chậm rãi như đang tra tấn, để cô cảm nhận từng centimet xâm nhập vào cơ thể. Huyền cảm thấy mình bị căng ra đến giới hạn chịu đựng, đau đớn xen lẫn cảm giác đầy đặn kỳ lạ, như lấp đầy một khoảng trống mà cô không biết tồn tại.
Hắn dừng lại khi đầu khấc đã vào hết, chờ cô quen dần với kích thước, rồi tiếp tục đẩy sâu hơn, từng chút một. Khi toàn bộ chiều dài đã nằm gọn bên trong, lấp đầy cô đến tận cùng, hắn giữ nguyên vài giây dài dằng dặc. Huyền thở hổn hển, cảm giác lấp đầy tuyệt đối khiến cô choáng ngợp – đau rát ban đầu dần nhường chỗ cho một dòng ấm áp lan tỏa. Hắn bắt đầu nhịp điệu: rút ra gần hết, để lại cảm giác trống rỗng đột ngột, rồi đẩy vào sâu tận cùng với một cú thúc mạnh mẽ. Chậm rãi, đều đặn, mỗi lần đẩy vào đều chạm sâu đến tủ cung, khiến cô phải bật ra tiếng rên ngọt ngào không thể kìm nén.
Ban đầu cô còn cố kháng cự, nằm im thin thít và cắn môi đến bật máu. Nhưng dần dần, cơ thể không nghe lời nữa. Hông cô tự động nhấc lên đón lấy mỗi cú thúc, âm hộ siết chặt lấy hắn như muốn giữ lại mãi mãi. Tiếng da thịt va chạm ngày càng lớn, hòa quyện với tiếng thở dốc của hắn và tiếng rên dâm đãng của cô: “A… sâu quá… đừng dừng… không…” Cô ghê tởm chính lời mình thốt ra, nhưng khoái cảm quá mạnh mẽ, dâng lên từng đợt từ bụng dưới lan ra toàn thân, khiến núm vú cứng ngắc và da thịt nóng ran.
Hắn tăng tốc độ, tay trái bóp mạnh bầu ngực cô, ngón cái xoa núm vú theo nhịp thúc, khiến mỗi chuyển động đều nhân đôi khoái lạc. Tay phải luồn xuống dưới, ngón cái xoa nhanh lên hột le đang sưng mọng, đồng bộ với cú đẩy sâu. Huyền hoàn toàn mất kiểm soát, ngửa đầu ra sau, miệng hé mở thở dốc, tóc rối bù xõa trên gối. Cơ thể cô nóng ran, mồ hôi lấm tấm trên da, trộn lẫn với dịch từ âm hộ trào ra ướt đẫm cả hai đùi và ga giường. Mỗi cú thúc đều mang đến khoái cảm mãnh liệt hơn, như sóng vỗ liên hồi, đẩy cô đến gần bờ vực.
Rồi cơn cực khoái đầu tiên ập đến đột ngột, như một cơn bão. Âm hộ co thắt dữ dội, siết chặt lấy hắn đến mức hắn cũng phải gầm lên vì sướng. Dịch trào ra ướt át, Huyền hét lên lớn tiếng, cong người lên hết mức có thể dù dây trói siết sâu vào da gây đau đớn. Cơn khoái lạc kéo dài, từng đợt từng đợt khiến cô run rẩy không ngừng, nước mắt lăn dài vì hạnh phúc tội lỗi xen lẫn xấu hổ tột độ.
Nhưng hắn không dừng lại, tiếp tục thúc mạnh hơn, sâu hơn, kéo dài cơn cực khoái của cô đến mức cô gần như ngất đi, cơ thể co giật liên hồi. Chỉ khi ấy, hắn mới đạt đến đỉnh điểm – gầm lên một tiếng trầm thấp, đẩy sâu hết mức và xuất tinh bên trong cô. Nóng bỏng, từng đợt mạnh mẽ, lấp đầy cô hoàn toàn, tràn ra ngoài và chảy xuống sàn nhà.
Huyền nằm đó, thở hổn hển, cơ thể vẫn còn dư chấn của khoái lạc mãnh liệt. Dịch của cả hai hòa quyện, ấm nóng và dính nhớp giữa hai đùi cô. Hắn rút ra chậm rãi, để lại cảm giác trống rỗng kỳ lạ khiến cô vô thức co thắt âm hộ. Huyền mở mắt, nước mắt lăn dài vì nỗi nhục nhã kinh hoàng – không phải chỉ vì bị cưỡng hiếp, mà vì cơ thể mình đã phản bội, đã đạt đến những đỉnh cao khoái lạc mà ngay cả với Trí cô cũng chưa từng trải qua. Sâu thẳm bên trong, một phần nhỏ trong cô – phần tối tăm nhất – khao khát thêm nữa, và nỗi sợ hãi ấy còn kinh hoàng hơn cả nỗi đau thể xác.
Trí bật dậy, cơ thể co rúm lại như bị điện giật. Toàn thân hắn ướt sũng mồ hôi và nước mắt. Cơn đau đớn trong lồng ngực còn sống động hơn cả thực tại. Hắn nhìn quanh toàn bộ camera phía trước bàn làm việc run rẩy xem kỹ tất cả. Mọi camera đều hoạt động. Hắn kiểm tra lại nhật ký hệ thống, không có lỗi nào cả. Mọi cảm biến đều ở trạng thái bình thường.
Chỉ là một giấc mơ. Một giấc mơ do chính tội lỗi của hắn tạo ra.
Nhưng nỗi sợ hãi không thể tan biến. Trí bấm số gọi cho Huyền. Mỗi tiếng “tút” vang lên như một nhát búa đóng vào lồng ngực hắn.
“Alo?”
Giọng Huyền vang lên, trong trẻo và bình yên. Trí thở phào nhẹ nhõm đến mức suýt nữa thì khóc ra.
“Huyền… em… em ổn cả chứ?”
“Có gì không anh? Em ổn mà. Anh làm sao thế, nghe giọng lạ lắm.”
“Không… không có gì. Anh chỉ… nhớ em thôi.” Trí cố gắng lấy lại bình tĩnh. “À, Phải rồi anh nghe nói tuần tới Bố và em gái em là Trân lên thành phố thi đại học phải không? Sao không rủ 2 người ở lại nhà mình cho vui, chứ ở khách sạn gì cho mệt, nhà mình còn phòng trống mà.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc. Giọng Huyền ngập ngừng ngạc nhiên: “Sao… sao anh biết hay vậy? Chồng đi công tác xa vậy mà biết trước cả em nữa.”
Trí biết mình đã lỡ lời. Hắn không thể nói rằng hắn biết điều này vì tổ chức của hắn có dò ngóng mọi thứ, mọi thứ hay mọi người thân liên quan tới vợ hắn, nhưng dù gì thì có thêm người ở nhà để an tâm. Hắn chỉ có thể nói dối.
“Anh… anh đoán thôi. Thấy gần này hay có tin thi cử nên anh nghĩ vậy.”
“Ừ, em cũng đang tính rủ nó qua nhà, lâu rồi không gặp em cũng nhớ.” Huyền vui vẻ đồng ý, nhưng Trí vẫn nghe thấy một chút gì đó mất tự nhiên trong giọng cô. “Thôi anh, em phải đi chuẩn bị nấu cơm cho bố mẹ đây.”
“Uh. Em… em giữ gìn nhé.”
Cúp máy, Trí vẫn không hết lo lắng. Hắn không biết rằng, ở đầu dây bên kia, Huyền đang đỏ mặt. Cô bất giác nhớ lại cái giấc mơ quái đản khác với giấc mơ của Trí đã ám ảnh cô mấy đêm liền. Giấc mơ về một người đàn ông phía sau bức tường đó, cũng có thể là 2 người đàn ông, những bóng đen không biết là ai, đã làm với cô những điều mà ngay cả nghĩ tới cũng khiến cô xấu hổ.
Cô không dám nói cho Trí. Làm sao cô có thể kể cho chồng mình về một giấc mơ ngoại tình như vậy? Nhưng dư âm của nó… cái cảm giác sung sướng đến tê dại, cảm giác to nóng hoàn toàn trần trụi không bao cọ xát đến mức cơ thể cô run lên trong mơ đó, bỗng dưng ùa về thật rõ. Một cơn khao khát lạ lùng, một ngọn lửa nhỏ âm ỉ bùng lên trong bụng dưới.
Cô tự nhủ mình phải điên rồi không. Từ khi nào cô lại trở nên dâm dục như vậy? Cô tự quở trách bản thân, nhưng càng cố gắng dẹp nó đi, hình ảnh và cảm giác trong giấc mơ lại càng trở nên rõ nét. Cô không biết rằng, giấc mơ của cô và cơn ác mộng của chồng mình, đang có một mối liên hệ kinh hoàng nào đó. Và bóng đen trong giấc mơ của cô, có lẽ không phải là bóng đen vô hình.
