Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Cô cháu gái mê game bị ông chú đụ và livestream cho nhóm kín mà không hay biết

Chương 4 : Huyền ngồi bên cửa sổ, tay cầm điện thoại, ngón tay lướt qua màn hình một lúc lâu mới bấm gọi. Chuôn



Chương 3:

Huyền ngồi bên cửa sổ, tay cầm điện thoại, ngón tay lướt qua màn hình một lúc lâu mới bấm gọi. Chuông reo vài tiếng thì đầu dây bên kia nhấc máy.

“Alo, em yêu.” Giọng Trí vang lên, ấm áp nhưng hơi mệt mỏi vì những chuyện công việc phát sinh gần đây.

“Anh đang làm gì đấy?” Huyền hỏi, cố giữ giọng bình thường.

“Vừa họp xong, đang về khách sạn. Em ăn tối chưa?”

“Em ăn rồi.” Cô ngừng một chút, rồi thở dài. “Hôm nay mẹ lại gọi.”

Trí im lặng vài giây, biết ngay câu chuyện sẽ đi về đâu.

“Mẹ hỏi khi nào có cháu để bế. Em bảo từ từ, mẹ bảo ‘từ từ mãi rồi, con Huyền nhà mình cũng 25 tuổi rồi, người ta bằng tuổi đã hai đứa’. Rồi mẹ kể chuyện con bé Lan hàng xóm vừa sinh con thứ hai, cả xóm khen nhà nó có phúc.”

Huyền nói liền một hơi, như trút hết những lời đã nghe cả ngày.

“Không chỉ mẹ đâu anh. Chiều em đi chợ, mấy bà hàng xóm lại xì xào. Có bà còn nói bóng nói gió… bảo chắc anh yếu sinh lý hay sao mà lâu thế không có tin vui.”

Giọng cô nhỏ dần, pha chút tủi thân.

Bên kia đầu dây, Trí bật cười khẽ – không phải cười nhạo, mà là kiểu cười bất lực của người đàn ông hiểu rõ vợ mình đang chịu đựng những lời vô duyên đến mức nực cười.

“Em yêu, anh yếu sinh lý chỗ nào mà mấy bà ấy bảo thế?” Anh hạ giọng, trêu một chút. “Hay để cuối tuần anh về, anh chứng minh lại cho em xem anh có ‘yếu’ thật không?”

Huyền phì cười, má hơi nóng lên dù chẳng ai nhìn thấy.

“Anh đừng có đùa. Em biết chứ. Em biết anh khỏe mạnh… lực lưỡng thế nào mà.” Cô nói nhỏ, như thì thầm. “Em chỉ… khó chịu thôi. Em hiểu anh đang cố vì tương lai hai đứa, em không trách anh đâu. Nhưng nghe hoài cũng mệt.”

Trí thở ra, giọng nghiêm túc trở lại.

“Anh xin lỗi vì để em phải nghe những lời ấy một mình. Anh biết em chịu đựng giỏi lắm, nhưng anh không muốn em phải chịu thêm nữa. Chỉ một thời gian nữa thôi, em nhé? Dự án này xong, anh sẽ xin chuyển về trụ sở chính, ít đi công tác hơn. Khi đó… mình sẽ tính chuyện có con. Anh hứa.”

Huyền mỉm cười, dù mắt hơi cay.

“Em tin anh. Em chỉ muốn anh biết em đang nghĩ gì thôi. Đừng để bụng.”

“Anh không để bụng đâu. Anh chỉ thương em. Cuối tuần anh về, rồi anh bù đắp cho em cả ngày, được không?”

“Được.” Huyền đáp, giọng đã nhẹ nhàng hơn.

“Ngủ sớm đi, đừng nghĩ lung tung. Anh yêu em.”

“Em cũng yêu anh.”

Cúp máy, Huyền đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm thành phố vẫn ồn ào, nhưng trong lòng cô đã dịu lại. Cô biết chồng mình đang cố gắng vì tương lai hai người, và cô chọn tin tưởng. Chỉ một thời gian nữa thôi, mọi thứ sẽ khác.

Cô mỉm cười, tắt đèn, và chờ đến cuối tuần để được ôm lấy người đàn ông “lực lưỡng” mà chỉ mình cô hiểu rõ nhất.

————————–

Trí đặt điện thoại xuống bàn, nụ cười còn đọng lại trên môi sau cuộc trò chuyện với Huyền. Ánh đèn từ các màn hình giám sát chiếu lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đôi mắt sắc bén thường ngày giờ đang dịu dàng hơn một chút.

Bất ngờ, một bàn tay vỗ nhẹ lên vai anh. Người đàn ông mặc vest đen, cổ áo sơ mi trắng phẳng phiu dù đã khuya, đứng bên cạnh, giọng trêu đùa:

“Vợ lại gọi điện à? Trí, sao cậu không cho cô ấy một đứa con đi, rồi yên tâm tập trung làm việc cũng được mà. Có con rồi thì vợ cũng bớt buồn, cậu cũng có thêm động lực.”

Trí lắc đầu, nụ cười tắt dần, thay vào đó là vẻ nghiêm nghị quen thuộc. Anh quay ghế lại, nhìn thẳng vào đồng nghiệp – người mà chỉ trong tổ chức mới gọi là “anh Hai”.

“Không phải thế đâu, anh Hai. Anh và tôi đều hiểu rõ ‘kẻ dịch chuyển không gian’ nguy hiểm đến mức nào.”

Giọng Trí trầm xuống, như đang nói về một bóng ma vô hình.

“Một mình Huyền, tôi đã bảo vệ không xuể rồi. Nếu có thêm con… đó sẽ là điểm yếu lớn nhất để kẻ địch khai thác. Tôi không muốn tạo thêm một mục tiêu cho chúng.”

Người áo vest – anh Hai – nhíu mày, rồi ngồi xuống ghế bên cạnh, giọng nhẹ hơn:

“Nhưng không phải cậu đã bố trí hệ thống bảo vệ mới nhất của tổ chức bao quanh toàn bộ khu vực vợ cậu đang sống sao? Lớp kết giới đa tầng, camera ẩn, cảm biến sinh học, thậm chí cả đội ứng phó nhanh trong vòng năm phút. Vậy cậu còn sợ gì nữa?”

Trí không trả lời ngay. Ánh mắt anh hướng về dãy màn hình lớn trước mặt: hàng chục góc camera khác nhau, tất cả đều hiển thị khu chung cư nhỏ nơi Huyền đang sống, trọn vẹn cả 1 khu đều bao trùm bởi nhiều camera, nói thật nếu không phải vì những hình ảnh camera này cũng được các thành viên khác của tổ chức cùng giám sát, vì sự riêng tư của Huyền, thì ngay cả phòng ngủ, phòng vệ sinh Trí cũng muốn lắp camera. Hình ảnh đêm khuya yên tĩnh – hành lang vắng, cửa sổ phòng khách sáng đèn yếu ớt, và bóng dáng quen thuộc của vợ anh vừa tắt đèn đi về phòng ngủ.

Anh nhìn chăm chú, như thể chỉ cần chớp mắt là sẽ bỏ lỡ điều gì đó.

“Tâm thần vẫn không yên ổn được, anh ạ.” Trí thì thầm. “Công nghệ cao đến mấy cũng không thay được cảm giác an toàn thực sự. Chỉ cần một lỗ hổng nhỏ… là đủ để mất tất cả.”

Rồi anh quay sang, giọng trở nên sắc lạnh:

“Bẫy số 1 thế nào rồi anh? Khu của Vy ấy.”

Anh Hai gật đầu, lấy điện thoại ra xem báo cáo mới nhất.

“Có dấu hiệu của hắn xuất hiện. Một vài lần dịch chuyển không gian bị ghi nhận gần khu vực đó, nhưng chưa rõ ràng. Không có dấu vết vật lý, không tấn công trực tiếp. Tổ chức đang điều tra sâu hơn, cử thêm người theo dõi.”

Nghe đến đây, Trí thở phào nhẹ nhõm, nhưng đôi vai vẫn căng cứng.

“Tốt. Hắn xuất hiện ở đâu cũng được… miễn là đừng đến gần người nhà tôi thì càng tốt.”

Anh ngừng một chút, ánh mắt tối lại, giọng như nghiến qua kẽ răng:

“Vì trong chuyện này… chính tôi là kẻ phản bội lại hắn đầu tiên. Tôi là người đã hại hắn thảm nhất.”

Anh Hai đặt tay lên vai Trí, giọng mang theo vẻ bực tức.

“Cũng vì thằng ngu đó mà giờ chúng ta đều sống trong thấp thỏm, nếu không vì giữ gia đình hắn để tạo bẫy số 1 thì giờ này cả nhà hắn mộ đã xanh cỏ, mẹ kiếp. ”

Cả 2 cùng thở dài rồi im lặng nhìn về phía màn hình – nơi đang theo dõi mọi cử động của khu Huyền đang sống, con Huyền không hề hay biết rằng mỗi đêm chồng mình thức trắng, canh giữ cô từ khoảng cách hàng trăm cây số, trong một cuộc chiến mà cô mãi mãi không được biết đến.

Trí khẽ nắm chặt tay. Anh thầm nhủ: Chỉ cần giữ được cô ấy bình yên, anh sẵn sàng làm kẻ phản bội tồi tệ nhất thế gian này.

—————————-

Sau buổi tập Gym mồ hôi nhễ nhại, ông Hùng và ông Mạnh ngồi ở quán nhậu quen thuộc gần nhà. Sau khi đã ngà ngà say, đặt ly bia vàng óng xuống, ông Hùng thở dài, đôi mắt nhìn xa xăm vào màn đêm.

“Này ông, dạo này không biết tôi bị làm sao nữa,” ông Hùng nói, giọng ngà ngà rượu. “Cái tuổi này rồi mà trong đầu cứ toàn những thứ đen tối. Tôi tự thấy mình ghê tởm.”

Ông Mạnh, người bạn mà ông Hùng quen trong phòng tập Gym, dù mới mấy tháng nhưng cả 2 cứ như là tri kỉ, nhấp một ngụm bia rồi vỗ vai ông Hùng. “Sao thế? Chuyện gì mà nghiêm trọng thế?”

Ông Hùng rùng mình, như thể muốn gạt đi ý nghĩ vừa thoáng qua. “Là…là Huyền… con dâu tôi. Nó vô tư lắm, ở nhà thì hay mặc bộ đồ ngủ bằng lụa, hoặc cái quần đùi ngắn và mỏng, áo thì hở hở. Đôi khi nó cúi xuống nhặt đồ, hoặc nằm dài trên sofa xem phim… tôi ngồi đối diện, vô tình nhìn thấy… cái vú to tròn, cái mông căng, cái mu lồn múp míp lấp ló qua lớp vải mỏng manh. Mỗi lần như vậy, tôi lại phải vội vàng quay đi, nhưng trong đầu cứ ám ảnh hình ảnh đó. Tôi thèm muốn cái mông to, cái mu lồn múp của nó, Mạnh ạ. Tôi tự hỏi mình có phải đồ biến thái không?”

Ông Hùng uống một hơi cạn ly bia trên tay, mặt mày rối rắm. “Có phải do vợ tôi cứ ngày ngày cằn nhằn muốn có cháu không? Tôi ám ảnh chuyện đó đến mức điên đầu, rồi giờ lại bị ám ảnh cả về con dâu? Sao tôi lại có những suy nghĩ sai trái, bẩn thỉu như vậy?”

Ông Mạnh nghe xong, không hề tỏ ra kinh ngạc. Ông ta nháy mắt một cái đầy thấu hiểu, lại vỗ vai ông Hùng mạnh hơn. “Cái tuổi này, thèm muốn một thân hình đẹp, một chút mời gọi là chuyện bình thường, ông bạn à. Cặc vẫn nứng, thì mắt vẫn thèm thôi. Chẳng có gì là xấu xa cả.”

Ông ta ngập ngừng một chút rồi hạ giọng. “Nhưng… nghĩ tới con dâu thì đúng là hơi xấu xa đó nha, hahaha. Nhưng tôi có cách giúp ông vừa có thể giải tỏa vừa thỏa sức mà tưởng tượng.”

Ông Mạnh nhìn ông Hùng rồi cười mỉm. “Ba cái chuyện này, để trong người lâu thì sinh bệnh đó. Chuyện này dễ thôi. Để tôi sắp xếp cho ông một em ‘sugar baby’. Đảm bảo dáng mông to, mu múp y như con dâu ông, nhiệm vụ của ông là cứ thỏa sức đụ và nghĩ đó là con dâu. Đối với tôi thì chuyện này là nhỏ, ông muốn bao nhiêu cũng được. Có tiền thì mọi thứ đều giải quyết được, phải không ông bạn?”

Ông Hùng im lặng, nghe lời người bạn mới quen mà đã thấy thân. Lời nói của ông Mạnh vừa là một lời an ủi, vừa là một lời mời gọi bước vào một con đường hoàn toàn khác, một con đường có thể giúp ông thoát khỏi những suy nghĩ tội lỗi về con dâu, nhưng cũng có thể đẩy ông vào một hố sâu khác. Ông nhìn vào chai bia trên bàn, lòng đang giằng xé dữ dội.

—————————-

Chiếc taxi chở ông Hùng say khướt biến mất sau khúc cua, nhường lại không gian tĩnh lặng cho ông Mạnh và chai ly bia đã vơi một nửa trên bàn. Ông ta ung dung gắp một miếng thịt dê chấm muối tiêu chanh, nhắm mắt thưởng thức. Đúng lúc đó, hai bóng người trẻ tuổi mặc đồ như dân du côn, mặt mày vô cảm, bước tới từ góc tối và im lặng ngồi xuống ghế trống bên cạnh.

Ông Mạnh không thèm nhìn, vẫn tiếp tục việc của mình. Ông ta uống cạn ly bia trong tay, đặt mạnh ly xuống bàn. Sau đó, ông ta mới quay sang, giọng lạnh như băng, hỏi thẳng vào người thanh niên gầy như que củi.

“Vô Diện, chú mày chuẩn bị đến đâu rồi?”

Người được gọi là Vô Diện nhếch mép, một nụ cười lạnh lùng thoáng hiện. Vô Diện vỗ vai người thanh niên ngồi bên cạnh, người này từ đầu đến cuối không một lời, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ trên tay ông Mạnh, dường như thế giới của hắn chỉ quan tâm tới những thứ máy móc điện tử vậy.

“Đại ca cứ yên tâm,” Vô Diện cất giọng khàn đặc. “Dị năng của tên này là kiểm soát và điều khiển thiết bị điện tử mà. Hắn đã điều tra kỹ rồi, không có bất kỳ thiết bị giám sát nào trong tất cả phòng ngủ và toilet của con dâu nhà ông Hùng.”

Vô Diện dừng lại, nhìn thẳng vào mắt ông Mạnh, nụ cười càng thêm tà ác. “Ngoài ra, hắn cũng có thể xóa sạch dấu vết của bất kỳ thiết bị phát hiện dịch chuyển nào. Đại ca cứ yên tâm, chuyện này sẽ không để lại một chút vết tích nào. hừ hừ”

Ông Mạnh phất phất tay, 2 người đứng dậy rời đi, biến mất cuối con hẽm như chưa từng xuất hiện.

Vô Diện sở hữu dị năng rất đáng nể, khả năng thay đổi hoàn toàn hình dáng của chính hắn và bất kỳ ai khác, như một bóng ma có thể uốn nắn thịt xương chỉ bằng ý niệm. Trong những đêm dài trốn chạy, ông vẫn nhớ như in cái ký ức ngày định mệnh ấy – ngày ông vô tình lật tẩy bộ mặt thật của tổ chức mà mình tin tưởng đến nổi mất đi cả gia đình. Đó không phải là nơi nghiên cứu cao cả, mà là một tập đoàn khổng lồ, lạnh lùng, chuyên kích phát dị năng ở những con người vô tội, rồi tàn nhẫn tước đoạt và để chuyển qua cho những kẻ giàu có thèm khát sức mạnh siêu nhiên.

Ai có thể ngờ chính cậu thiếu niên gầy guộc, đôi mắt hoảng loạn, run rẩy như sắp vỡ vụn mà ông từng nổi lòng thương xót, liều mình mở khóa xiềng xích cứu khỏi phòng thí nghiệm địa ngục ấy… giờ đây lại trở thành kẻ giúp cho ông lẫn trốn tổ chức hoàn hảo đến đáng sợ, dưới dị năng của cậu ấy đã giúp 2 người liên tục biến đổi diện mạo, lẩn khuất khỏi lưới săn khổng lồ mà tổ chức giăng ra.

Giây phút hồi ức qua đí, mắt ông Mạnh lại hiện lên vẻ nghiền ngẫm, ông nghĩ “hừ, cuộc chơi chỉ vừa mới bắt đầu thôi, vẫn còn nhiều niềm vui lắm, nhưng trước tiên để ta kiểm tra trước mới được, hahaha”

—————————-

Hai đêm liên tiếp, Huyền đều bị giấc mơ kỳ lạ ám ảnh đến mức khiến cô tỉnh dậy trong hoang mang và xấu hổ.

Trong mơ, cô thấy mình bị kẹt chặt ở một cái lỗ trên bức tường lạnh lẽo. Phần thân trên từ eo trở lên nằm ở phía này – một không gian tối tăm, trống rỗng, chỉ có tiếng thở gấp gáp của chính mình. Còn từ eo trở xuống, nơi phần mông của cô thò sang phía bên kia tường, nơi cô không thể nhìn thấy gì, chỉ cảm nhận được.

Có một người đàn ông ở đó. Cô không thấy mặt, không nghe giọng, nhưng rõ ràng cảm nhận được bàn tay thô ráp của hắn lướt trên đùi cô, chậm rãi sờ mò. Hắn kéo váy cô lên, tuột quần lót ren mỏng manh xuống một cách thành thạo. Những ngón tay dày mạnh, không chút ngần ngại, luồn vào trong, khấy đảo khiến cô bất giác run rẩy. Một dòng điện tê dại chạy dọc sống lưng. Cơ thể cô phản bội, ẩm ướt một cách nhanh chóng.

Rồi cô cảm nhận được thứ đó – một con cặc to lớn, dài và cứng ngắc áp sát vào cửa mình. Nó nóng rực, gân guốc, hùng dĩ hơn nhiều so với thứ cô đã từng biết. Hắn đẩy mạnh, từng nhịp một, sâu đến mức cô tưởng như bị xé toạc. Cảm giác đầy đặn, nóng bỏng lan tỏa khắp hạ thể khiến cô vừa sợ hãi vừa không thể kìm được những tiếng rên rỉ trong mơ. Hắn đụ cô không ngừng, mạnh bạo và dứt khoát, không bao cao su, không chút do dự. Mỗi cú thúc vào sâu bên trong đều khiến cơ thể cô run lên bần bật, va vào thành tường lạnh lẽo một cách thê thảm.

Đỉnh điểm là khi hắn xuất tinh. Cô cảm nhận rõ từng dòng tinh nóng bỏng phun thẳng vào sâu bên trong, nhiều đến mức bụng cô như căng tròn, no nê. Cảm giác bị bơm đầy, bị chiếm đoạt một cách nguyên thủy khiến cô đạt đến cực khoái trong mơ.

Cô giật mình tỉnh giấc trong tiếng thở dốc của chính mình.

Sáng sớm, khi ánh nắng lọt qua rèm cửa, Huyền nằm bất động trên giường, tay run run đưa xuống dưới. Quần lót ướt nhẹp. Không chỉ là dịch nhờn của cô – mà còn có những dòng chất lỏng trắng đục, đặc quánh chảy ra từ cửa mình, giống hệt tinh trùng mà cô từng thấy mỗi lần Trí rút bao cao su ra sau khi xuất tinh vào trong đó.

Cô hoang mang tột độ. Đây là mơ hay thật? Làm sao có thể có tinh trùng thật trong người cô khi Trí đang ở xa hàng trăm cây số? Huyền vội vàng đi tắm, để nước lạnh xối lên người, kỳ cọ thật sạch, cố gắng xóa đi mọi dấu vết. Cô không dám kể với chồng – làm sao mở miệng nói về một giấc mơ dâm đãng đến thế? Hơn nữa, Trí từng bảo cả khu chung cư này đã được lắp camera khắp nơi, bố chồng cũng ở gần, chỉ cần cô hét lên là ông sẽ có mặt ngay. Nghĩ đến đó cô dần yên tâm hơn một chút. Phải rồi, đó chỉ là giấc mơ quá thật mà thôi, chắc do mình nhớ anh ấy quá thôi.

Sau đêm thứ ba, khi Huyền ngồi co ro trên giường, hai tay ôm gối, cơ thể vẫn còn run rẩy vì dư âm, hàng loạt cảm xúc phức tạp trào dâng trong lòng cô như một cơn bão không tên.

Đầu tiên là sợ hãi. Sợ thực sự. Tim cô đập thình thịch mỗi khi nghĩ đến việc có thứ gì đó – một kẻ nào đó – đã xâm nhập vào cơ thể mình mà cô không hề hay biết. Những dòng tinh trùng trắng đục chảy ra từ cửa mình không phải là ảo giác, không phải do cô tự tiết ra trong giấc mơ bình thường. Chúng quá thật, quá đặc, quá nhiều. Cô sợ rằng đây không còn là mơ nữa, mà là một thứ gì đó vượt ngoài khả năng hiểu biết của mình. Cô sợ kẻ đó sẽ quay lại, sợ rằng lần sau hắn sẽ không chỉ dừng lại ở việc xuất tinh vào trong, mà còn làm điều gì tồi tệ hơn. Mỗi khi nhìn xung quanh nhà, nơi đèn camera chớp đỏ đều đặn, cô lại tự hỏi: Nếu camera không ghi lại được gì, thì điều gì đang xảy ra với mình?

Tiếp theo là xấu hổ và tội lỗi. Cô là vợ của Trí, một người chồng yêu thương, bảo vệ cô bằng cả tính mạng. Vậy mà cơ thể cô lại phản ứng mãnh liệt với một kẻ xa lạ vô hình đến thế. Cô xấu hổ vì đã rên rỉ trong mơ, xấu hổ vì cửa mình mình co thắt đón nhận con cặc ấy một cách thèm khát. Cô tội lỗi vì chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi mà lồn cô lại ướt nhẹp trở lại. Cô tự mắng mình là đồ dâm đãng, là người vợ hư hỏng khi chồng đang vất vả ngoài kia, còn mình thì nằm đây… hồi tưởng lại cảm giác bị lấp đầy một cách nguyên thủy, không bao cao su, cọ sát mãnh liệt, điều mà chồng cô còn chưa được hưởng lần nào. Cô sợ nếu Trí biết, anh sẽ nghĩ về cô thế nào.

Nhưng xen lẫn vào nỗi sợ và tội lỗi ấy, lại là một cảm giác khoái lạc cấm kỵ mà cô không thể chối bỏ. Mỗi lần nhớ lại con cặc to dài ấy đâm sâu đến tận cùng, nhớ lại từng dòng tinh nóng bỏng phun vào tử cung, bụng cô lại nóng ran, lồn cô lại co thắt nhẹ như đang thèm thuồng. Đó là kiểu sướng mà cô chưa từng trải qua với Trí – không phải vì Trí không giỏi, không to mà vì anh luôn cẩn thận, luôn dùng bao, luôn nhẹ nhàng sợ làm cô đau. Còn kẻ kia thì không. Hắn lúc nhẹ nhàng, lúc thô bạo, đầy tính chiếm đoạt, lấp đầy cô đến mức no căng, để lại trong cô cảm giác bị sở hữu hoàn toàn. Và điều kinh khủng nhất là… cô thích điều đó. Cô thích cảm giác bị đụ không thương tiếc, thích việc tinh trùng tràn ngập bên trong như đánh dấu lãnh thổ. Chỉ nghĩ thôi mà núm vú cô đã cứng lại, mà hơi thở cô đã dồn dập.

Cô giằng xé giữa hai cực. Một phần lý trí hét lên rằng phải kể cho Trí, phải tìm cách chấm dứt chuyện này, phải cầu cứu bố chồng. Nhưng một phần khác – phần bản năng, phần dục vọng – lại thì thầm: “Chỉ một lần nữa thôi… để biết rõ hơn… để cảm nhận thêm một lần nữa xem có thực sự sướng đến thế không.”

Huyền ôm đầu, nước mắt lăn dài trên má. Cô vừa sợ vừa thèm, vừa ghê tởm bản thân vừa khao khát được quay lại giấc mơ ấy. Cô sợ đêm nay sẽ đến, nhưng đồng thời cũng… chờ đợi nó.

Cô nằm xuống, kéo chăn kín người, tay vô thức đặt lên bụng dưới – nơi vẫn còn ấm nóng và no nê từ đêm qua.

Trong bóng tối, cô thì thầm với chính mình, giọng run rẩy:

“Đừng quay lại nữa… làm ơn…”

Nhưng sâu thẳm bên trong, một giọng nói nhỏ hơn, dâm đãng hơn lại đáp lại:

“Nhưng nếu hắn quay lại… mình sẽ làm gì đây?”

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...