Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Chuyện Xóm Bụi

Cuckold

Chuyện Xóm Bụi

Hãy là người đầu tiên đánh giá
Xếp hạng: 0 / 10 từ 0 lượt đánh giá

Khu du lịch ven biển không quá sang trọng nhưng lại đông đúc, ồn ào một cách dân dã. Ban ngày, cả đoàn kéo nhau ra bãi biển. Nắng vàng như mật ong rót xuống...

Thông tin truyện Mã QR

Tác giả: Cuckold

Trạng thái: Đang ra

Người theo dõi: 0

Truyện sex nhẹ nhàng

Danh sách chương (29)

Chương 1: Lời Hứa Trong Bữa Nhậu


Khu du lịch ven biển không quá sang trọng nhưng lại đông đúc, ồn ào một cách dân dã. Ban ngày, cả đoàn kéo nhau ra bãi biển. Nắng vàng như mật ong rót xuống bãi cát trắng, gió từ biển thổi vào lồng lộng mang theo vị mặn mòi đặc trưng.

Tôi không thích tắm biển. Tôi ngồi trên một chiếc ghế xếp dưới bóng dù, mắt đeo kính râm, giả vờ đọc sách nhưng thực chất là đang quan sát. Quan sát mẹ tôi.

Mẹ tôi không chơi. Bà chỉ ngồi đó, trên một tấm khăn trải rộng, nhưng cả bãi biển ồn ào dường như cũng đang nhìn về phía bà. Hôm nay mẹ mặc một bộ bikini hai mảnh màu xanh ngọc, một màu sắc tươi mát đối lập hoàn toàn với không khí xô bồ xung quanh. Bộ đồ bơi bé tí chẳng che được bao nhiêu, để lộ ra làn da trắng như sứ trong nắng. Thứ duy nhất khoác trên người bà là một lớp áo choàng voan mỏng, thứ trang phục vừa kín vừa hở một cách chết người. Gió biển tinh nghịch thỉnh thoảng lại lật tung tà áo, để lộ ra đường cong của eo, một phần rãnh mông tròn lẳn hay phần đùi non trắng nõn nà.

Bố tôi, dĩ nhiên, sung sướng với điều đó. Ông ta ưỡn ngực đi lại, thỉnh thoảng lại chỉ trỏ về phía mẹ tôi mà khoe khoang với đám đồng nghiệp. “Vợ anh đấy, đẹp không?”. Đám đàn ông xung quanh, bao gồm cả hai gã Hùng và Nam, chỉ biết cười hề hề gật đầu, nhưng ánh mắt của chúng thì như dính chặt vào thân thể mẹ tôi, một ánh mắt đói khát không hề che giấu. Tôi thấy gã Hùng nuốt nước bọt. Gã Nam thì liên tục chỉnh lại chiếc quần bơi như thể có gì đó cộm lên bên trong. Mẹ tôi dường như không để ý, hoặc bà đã quá quen với những ánh mắt như thế. Bà chỉ lặng lẽ ngồi đó, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt lọn tóc mai bị gió thổi bay, một cử chỉ duyên dáng và mềm mại đến nao lòng.

Buổi tối, bữa tiệc được tổ chức ở nhà hàng ngoài trời cạnh hồ bơi. Ánh đèn vàng giăng khắp nơi, tiếng nhạc xập xình. Mẹ tôi đã thay một bộ váy khác. Lần này là một chiếc váy lụa hai dây màu đỏ rượu, ôm sát lấy thân hình đồng hồ cát của bà. Chất vải lụa bóng nhẹ, dưới ánh đèn, nó như một dòng nước chảy quanh cơ thể bà, làm nổi bật lên từng đường cong. Cổ váy khoét không quá sâu nhưng cũng đủ để lộ ra khe ngực đầy đặn và xương quai xanh quyến rũ. Phần váy xẻ cao đến giữa đùi, để mỗi khi bà bước đi, một bên chân thon dài trắng ngần lại ẩn hiện.

Bố tôi kéo mẹ đi chào hỏi khắp các bàn. Ông ta hãnh diện, như một gã nông dân vừa khoe con gà chọi đẹp nhất xóm.

“Chào các anh chị, đây là bà xã em, Hạnh,” ông ta giới thiệu với một bàn.

“Ôi, vợ chú Toàn xinh quá! Chú có phúc thật đấy,” một bà chị nói.

“Dạ, cũng bình thường thôi chị,” mẹ tôi mỉm cười đáp lại, một nụ cười xã giao nhưng vẫn đủ làm mấy gã đàn ông ở bàn đó ngẩn người.

Bữa tiệc dần về cuối, chỉ còn lại bàn của bố tôi, Hùng, Nam và vài gã đồng nghiệp thân thiết khác. Rượu đã ngấm. Những câu chuyện ngày càng trở nên bạo dạn và tục tĩu.

“Nói thật với sếp,” gã Hùng, mặt đã đỏ gay, nói lớn, “chị nhà đúng là hoa hậu. Em nói thật, khối thằng trong công ty mình mơ được như sếp đấy.”

Bố tôi cười khoái trá, ngửa cổ nốc cạn ly bia. “Chú mày quá khen! Vợ anh thì nhất rồi. Vừa đẹp người vừa đẹp nết.”

Ông ta nói, rồi vòng tay qua eo mẹ tôi, kéo sát lại, tay kia còn vỗ vỗ vào cặp mông căng tròn của bà qua lớp váy lụa. Mẹ tôi hơi nhăn mặt vì xấu hổ, nhưng không phản đối. Bà chỉ cầm ly rượu vang lên, nhấp một ngụm nhỏ, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại.

Tôi ngồi ở một góc bàn, lẳng lặng ăn đĩa hoa quả của mình. Rồi tôi thấy bố tôi ghé sát tai gã Hùng, thì thầm gì đó. Gã Hùng ban đầu ngạc nhiên, rồi phá lên cười, một nụ cười mà tôi đã quá quen thuộc, một nụ cười của sự đồng lõa và ham muốn. Rồi gã kín đáo chỉ tay về phía vợ gã, một người đàn bà trông khá lam lũ đang ngồi ở bàn khác cùng mấy bà vợ. Bố tôi nhìn theo, cũng cười lớn, vỗ vai Hùng một cái thật mạnh. “Chú được! Tối nay anh em mình ‘vui vẻ’!”

Lời hứa đã được trao đi trong tiếng cụng ly và tiếng cười hô hố.

Bữa tiệc tàn. Mọi người lục tục kéo nhau về phòng. Bố tôi nói với mẹ: “Em với con về phòng trước đi, anh đi dạo một lát cho giã rượu.”

Mẹ tôi ngoan ngoãn gật đầu, rồi quay sang giục tôi. Tôi cũng đứng dậy, nhưng khi bước đi, tôi liếc nhìn lại. Bố tôi vẫn ngồi đó với Hùng, cả hai đang nhìn nhau cười đầy ẩn ý.

—-

Điện thoại tôi hết pin. Tôi lười biếng rời khỏi phòng mình, đi dọc hành lang ngắn để sang phòng của bố mẹ, định mượn cục sạc dự phòng.

Tôi gõ cửa rồi đẩy nhẹ bước vào. Căn phòng không lớn, rèm cửa đã được kéo lại quá nửa để cản nắng, tạo ra một không gian nửa sáng nửa tối, tĩnh mịch và có chút riêng tư. Không khí mát rượi của máy lạnh phả vào mặt, mang theo mùi kem chống nắng và mùi dầu gội hoa bưởi đặc trưng của mẹ.

Mẹ đang ngồi trên giường, lưng tựa vào thành giường, tay cầm một chiếc khăn bông đang lau mái tóc còn ẩm nước của mình. Bà mặc một chiếc áo choàng tắm bằng vải bông màu trắng của khu du lịch, chiếc áo chỉ được buộc hờ hững ở eo. Cổ áo trễ xuống, để lộ ra bờ vai tròn trịa và phần xương quai xanh thanh tú. Vài lọn tóc còn ướt dính vào thái dương và cần cổ trắng ngần. Làn da bà, sau một buổi sáng phơi nắng, dường như ửng lên một sắc hồng nhẹ, trông vừa khỏe khoắn vừa mơn mởn một cách lạ lùng. Đôi chân thon dài của bà duỗi thẳng trên tấm ga giường, những ngón chân nhỏ xinh sơn màu đỏ mận khẽ động đậy.

“Mẹ ơi, điện thoại con hết pin rồi, mẹ cho con mượn sạc dự phòng nhé.” – Tôi lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.

Mẹ tôi giật mình nhẹ, quay sang nhìn tôi, rồi mỉm cười. Nụ cười của bà lúc này thật hiền.

“Ừ, con lấy trên bàn ấy.”

Tôi “dạ” một tiếng rồi đi về phía chiếc bàn trang điểm nhỏ ở góc phòng. Khi tôi cúi xuống rút dây sạc, màn hình điện thoại của mẹ, đặt ngay cạnh đó, bỗng sáng lên. Một tin nhắn mới. Theo phản xạ, tôi liếc mắt qua. Tôi không cố ý, nhưng dòng chữ hiện lên quá rõ.

Người gửi: “Anh iu”.

Đó là cái tên mà bố tôi bắt mẹ lưu trong danh bạ.

Nội dung tin nhắn chỉ có một dòng, nhưng nó như một nhát búa gõ vào lồng ngực tôi:

“Tối nay cho anh đi đổi gió nhé vợ yêu ;)”

Ký tự mặt cười nháy mắt ở cuối câu khiến dòng chữ trở nên trơ trẽn và tục tĩu một cách đáng ghê tởm. Mẹ tôi cũng thấy tôi đang nhìn. Bà không hề tỏ ra bối rối hay giận dữ. Bà chỉ chậm rãi với tay lấy chiếc điện thoại.

Bà không cau mày, cũng không hoảng hốt. Bà chỉ nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, rồi một tiếng thở dài nhẹ hẫng thoát ra từ lồng ngực. Bà im lặng trong vài giây, đôi mắt xinh đẹp nhìn vào một khoảng không vô định.

Và rồi, điều mà tôi không thể nào ngờ tới, trên khóe môi bà khẽ nhếch lên một nụ cười. Một nụ cười không vui, không buồn, mà là một nụ cười của sự chấp nhận mệt mỏi, của một người đã quá quen với guồng quay của định mệnh. Nó giống như một người bệnh lâu năm, mỉm cười khi nhận được liều thuốc giảm đau tiếp theo, dù biết rằng đó chỉ là một sự giải thoát tạm thời.

“Con về phòng đây.” – Tôi nói khẽ, tay đã cầm được cục sạc.

“Ừ,” – mẹ tôi đáp, mắt vẫn không rời khỏi màn hình điện thoại.

Tôi về phòng, đóng cửa lại nhưng không khóa chốt. Tôi đã chuẩn bị từ trước. Chiếc camera siêu nhỏ, thứ vũ khí bí mật của tôi, đã được đặt ở một góc kín đáo trong phòng bố mẹ từ chiều, ngụy trang sau một chậu cây cảnh giả. Lần này, tôi sẽ có những thước phim hoàn hảo nhất. Tôi ngồi vào bàn, bật đèn học, giả vờ đọc sách, nhưng tai thì dỏng lên nghe ngóng mọi động tĩnh từ phòng bên cạnh qua khe hở trên vách ngăn.

Khoảng hơn chín giờ tối, sau khi đã tắm rửa sạch sẽ, mẹ tôi không mặc lại bộ váy đỏ lộng lẫy nữa. Bà chọn cho mình một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa satin màu đen. Dưới ánh đèn vàng của phòng ngủ, chiếc váy trông như một dòng bóng đêm lỏng, mềm mại, trơn tuột, dán chặt vào từng đường cong chết người của cơ thể bà. Làn da trắng muốt của mẹ càng nổi bật trên nền vải đen, một sự tương phản đầy khiêu khích. Viền ren mỏng ở ngực chỉ che đậy một cách hờ hững, để lộ ra khe ngực sâu hút. Hai sợi dây áo mảnh như sợi chỉ vắt trên bờ vai tròn, mịn màng, trông mỏng manh đến mức dường như có thể đứt bất cứ lúc nào.

Bà không ngồi yên. Bà đi qua đi lại trong phòng, thỉnh thoảng lại cầm điện thoại lên xem rồi lại đặt xuống. Bà bước ra ban công, nhìn xuống khoảng sân ồn ào bên dưới rồi lại bước vào. Có một sự bồn chồn, một sự chờ đợi không thể che giấu trong từng bước đi của bà.

Rồi, điều tôi mong chờ cũng đến.

*Cộc, cộc, cộc.*

Ba tiếng gõ cửa nhẹ, theo một nhịp điệu quen thuộc. Đó không phải tiếng gõ của nhân viên phục vụ, cũng không phải của bố tôi. Đó là một ám hiệu.

Tôi thấy mẹ giật mình, dù bà rõ ràng đã chờ đợi nó. Bà hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng làm lớp vải lụa căng lên. Bà chậm rãi bước ra cửa, đôi chân trần trên sàn gỗ không gây ra một tiếng động.

Bà không mở toang cửa, chỉ hé một khe nhỏ, đủ để nhìn thấy người bên ngoài. Tôi cũng điều chỉnh góc nhìn của mình. Gã Hùng mỉm cười, một nụ cười tự tin của kẻ đi săn biết chắc con mồi đang ở trong tầm ngắm.

“Chào em.” Giọng gã trầm và khàn.

Mẹ tôi bắt đầu màn kịch của mình. Giọng bà lí nhí, đầy vẻ giả vờ hoảng hốt:

“Anh… sao anh lại tới đây? Anh về đi, lỡ chồng em về thì chết…”

Gã Hùng cười khẩy. Gã không thèm trả lời, chỉ đưa một tay đặt lên cánh cửa, nhẹ nhàng đẩy vào. Mẹ tôi không hề dùng sức để cản. Cánh cửa mở ra, và gã bước vào. “Anh vào được không?” Gã hỏi, nhưng chân thì đã ở trong phòng.

Gã đóng sập cửa lại, tiếng chốt khóa vang lên khô khốc. Căn phòng ngay lập tức trở thành một sân khấu kín. Mùi rượu và mùi đàn ông đặc trưng của gã phả ra, hòa quyện với mùi nước hoa dịu nhẹ của mẹ tôi, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, ngột ngạt.

Mẹ tôi lùi lại, lưng chạm vào tường. “Anh Hùng, anh đừng làm bậy… Em xin anh…”

Gã Hùng không vồ vập. Gã từ từ tiến lại, dồn mẹ tôi vào góc tường. Gã chống một tay lên tường, ngay cạnh đầu mẹ, cúi xuống, ghé sát miệng vào vành tai thanh tú của bà. Hơi thở nóng hổi của gã phả vào làn da nhạy cảm khiến mẹ tôi khẽ rùng mình. Tôi zoom camera lại gần nhất có thể, cố gắng nghe ngóng.

Và rồi, tôi nghe thấy lời thì thầm của gã, một lời thì thầm quen thuộc của quỷ dữ:

“Anh Toàn đang ở với vợ anh rồi. Chắc giờ này cũng đang ‘vui vẻ’ lắm. Em không cần phải diễn nữa đâu, bé cưng.”

Câu nói đó như một luồng điện. Tôi thấy rõ qua ống kính, bờ vai đang gồng lên của mẹ tôi mềm nhũn ra. Sự phản kháng trong đôi mắt bà tan biến, thay vào đó là một sự buông xuôi, một sự xấu hổ cam chịu. Bà không nói gì nữa, chỉ thở ra một hơi dài, đôi mắt nhắm nghiền lại.

Gã Hùng mỉm cười mãn nguyện. Gã đã thắng. Gã lùi lại một bước, rút từ trong túi quần ra một chiếc bao cao su, rồi nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay đang mở hờ của mẹ tôi.

“Giúp anh.”

Một mệnh lệnh ngắn gọn, nhưng đầy quyền lực. Bàn tay mẹ tôi run rẩy. Những ngón tay thon dài, trắng muốt của bà lúng túng cầm lấy vật nhỏ đó, chậm chạp xé lớp vỏ nhôm. Tiếng “xoẹt” của bao bì vang lên trong không gian tĩnh lặng, nghe như tiếng một bản án được ký kết.

Gã Hùng kéo mẹ tôi ngã xuống giường, không một chút thương tiếc. Chiếc váy ngủ bằng lụa đen mỏng manh bị gã tốc lên tận eo, để lộ ra cặp mông trắng ngần, tròn lẳn và chiếc quần lót ren cùng màu gần như trong suốt. Gã không vội vàng. Gã quỳ trên giường, dùng hai tay banh cặp mông của mẹ tôi ra, rồi cúi xuống, dùng lưỡi liếm dọc theo khe mông của bà.

“A…” – Mẹ tôi rên lên một tiếng, người khẽ giật. Bà xấu hổ, vùi mặt vào gối, giọng nũng nịu đầy kháng cự yếu ớt. – “Anh Hùng… đừng mà… bẩn lắm…”

“Bẩn nhưng mà thơm,” – gã cười khằng khặc, rồi lật người bà lại.

Gã xé toạc chiếc quần lót ren mỏng manh. Lỗ lồn của mẹ tôi, vẫn còn hơi sưng đỏ và ươn ướt từ những cuộc vui trước, phơi bày ra trước mắt gã. Gã không thám hiểm bằng tay, gã đưa thẳng con cặc to lớn đã cương cứng của mình vào.

“Á… từ từ thôi… anh…” – Mẹ tôi kêu lên, hai tay bấu chặt lấy ga giường khi cảm nhận sự căng tức của con cặc lớn đang nong rộng lỗ lồn mình ra.

“Mới thế đã không chịu nổi à, bé cưng?” – Gã Hùng cười, giọng đầy vẻ trêu chọc. – “Anh còn chưa dùng sức đâu.”

Nói rồi, gã bắt đầu thúc. Mỗi cú thúc của gã đều mạnh và sâu, làm cho cả chiếc giường phải kêu lên kẽo kẹt, làm cho cặp vú no tròn của mẹ tôi nảy lên theo từng nhịp dập một cách mời gọi. Mẹ tôi không còn la hét nữa, thay vào đó là những tiếng rên đứt quãng, nửa đau đớn, nửa như đang hưởng thụ.

“Nhẹ… nhẹ thôi anh ơi… rách mất…” – Bà vừa rên vừa nói, hai chân quàng chặt lấy hông gã như một phản xạ vô thức.

Căn phòng chỉ còn lại tiếng thở hổn hển của gã Hùng, tiếng rên rỉ dâm đãng của mẹ tôi, và tiếng da thịt va vào nhau chan chát. Tôi, qua khe hở, nín thở quan sát. Cảnh tượng trước mắt không còn làm tôi ghê tởm hay sợ hãi nữa. Thay vào đó, một sự hứng thú bệnh hoạn dâng lên. Đây là thế giới của người lớn, một trò chơi phức tạp với những luật lệ mà tôi đang dần hiểu ra. Và tôi, một khán giả trung thành, đang được xem những màn kịch đặc sắc nhất.

Đúng lúc nhịp điệu trong phòng đang ở cao trào, tôi chợt nghe một tiếng “két” rất nhẹ từ phía cánh cửa phòng. Tôi giật mình, vội lia camera về phía đó. Một bóng người lẳng lặng lách vào. Dáng người quen thuộc. Gã Nam.

Mẹ tôi, dù đang chìm trong cơn đê mê, cũng cảm nhận được có điều gì đó không ổn. Bà mở choàng mắt. Khi nhìn thấy bóng người thứ ba đứng sừng sững ở cuối giường, đôi mắt bà chợt mở to, sự đê mê biến mất, thay vào đó là một nỗi kinh hoàng thực sự. Toàn bộ cơ thể bà căng cứng lại.

Gã Hùng, cảm nhận được sự thay đổi của người đàn bà dưới thân, gầm gừ một tiếng khó chịu. “Có chuyện gì thế?” Gã dừng lại, ngẩng đầu lên và cũng nhìn thấy Nam.

Sự im lặng bao trùm căn phòng trong vài giây. Tôi nghĩ gã Hùng sẽ nổi điên. Nhưng không. Trên khuôn mặt gã hiện lên một nụ cười quái đản.

“Mẹ kiếp, mày mò vào đây làm gì thế?” – Gã hỏi, giọng không có chút tức giận, chỉ có sự cợt nhả.

Gã Nam đứng gãi đầu, trông có phần lúng túng nhưng ánh mắt thì không rời khỏi thân thể trần truồng của mẹ tôi. “Em… em thấy cửa không khóa…”

Hùng phá lên cười, một tràng cười khoái trá. Tiếng cười của gã làm mẹ tôi run lên. Gã cúi xuống, hôn chụt lên đôi môi đang run rẩy của bà rồi ngẩng lên nhìn Nam, hất hàm.

“Vào đúng lúc lắm. Có muốn vào ‘chơi’ chung không? Cho chị nhà vui hơn.”

Lời mời được đưa ra một cách trơ trẽn. Gã Nam sững người, rồi mắt gã sáng rực lên. Gã liếm môi, gật đầu lia lịa.

Mẹ tôi nghe thấy tất cả. Bà nhìn Hùng, rồi nhìn Nam, đôi môi mấp máy nhưng không nói được lời nào. Sự phản kháng cuối cùng trong bà đã bị dập tắt. Nỗi kinh hoàng trong mắt bà dần biến mất, chỉ còn lại một sự trống rỗng, một sự chấp nhận số phận đến cùng cực. Bà biết, đêm nay, một mình Hùng là không đủ. Bà nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài xuống thái dương, hòa vào mớ tóc bết mồ hôi.

Gã Nam, được sự cho phép, không chút do dự bắt đầu cởi phăng quần áo của mình. Con cặc của gã, dù không to bằng của Hùng, cũng đã dựng đứng lên, sẵn sàng lâm trận.

Cánh cửa phòng đóng lại, cắt đứt mẹ tôi khỏi thế giới bên ngoài. Trong phòng giờ đây là một sân khấu kín, với một người đàn bà và hai gã đàn ông đang hừng hực ham muốn. Gã Nam, sau khi được Hùng cho phép, đã trút bỏ quần áo một cách nhanh chóng. Thân hình gã không cơ bắp cuồn cuộn như Hùng, nhưng cũng rắn chắc và trẻ trung. Con cặc của gã đã dựng đứng, chĩa thẳng về phía mẹ tôi như một lời chào khiếm nhã.

Mẹ tôi, thấy cảnh đó, vội vàng kéo chiếc chăn mỏng lên che ngang người. Bà không la hét, không bỏ chạy. Bà chỉ nằm đó, quay mặt đi, để lộ ra tấm lưng ong trắng ngần và bờ vai run rẩy. Một sự kháng cự yếu ớt, vừa như xấu hổ, vừa như một lời mời gọi thầm lặng.

“Thôi, em không chơi nữa đâu…” – Giọng bà lí nhí, như tiếng mèo con dỗi hờn. – “Hai anh tham lam quá, bắt nạt em…”

Gã Hùng cười khà khà. Gã trườn lên giường, ôm lấy mẹ tôi từ phía sau. “Thôi mà bé cưng, anh thương… Bọn anh chỉ muốn em vui thôi mà.” Gã hôn lên gáy bà, tay bắt đầu lần mò vào trong chăn, tìm đến cặp vú no tròn đang được che giấu.

Gã Nam cũng tiến tới, quỳ xuống bên cạnh. “Bọn em xin lỗi chị… Tại chị đẹp quá, bọn em không kìm lòng được.”

Tôi nhìn cảnh tượng đó qua khe hở, tim đập nhanh không phải vì sợ, mà vì một sự hứng thú bệnh hoạn. Đây không phải là một vụ cưỡng hiếp. Đây là một vở kịch, một màn kịch vụng về nhưng đầy ma lực của sự dỗ dành và ban phát. Một trò chơi của người lớn mà mẹ tôi, dù trong vai nạn nhân, lại đang là người điều khiển một cách tài tình bằng chính sự yếu đuối của mình.

“Hai anh… hứa là phải nhẹ nhàng đấy nhé…” – Mẹ tôi thì thầm, giọng vẫn còn vẻ hờn dỗi, nhưng tấm chăn đã được bà từ từ nới lỏng.

“Anh hứa, anh hứa mà,” – cả hai gã cùng đồng thanh.

Màn kịch kết thúc. Vở diễn của da thịt bắt đầu.

Gã Nam, được Hùng nhường, bắt đầu trước. Gã không vội vàng. Gã bắt đầu từ đôi vai của mẹ tôi, hôn nhẹ lên đó, rồi dần xuống tấm lưng mịn màng. Lưỡi gã lướt dọc theo sống lưng khiến mẹ tôi rùng mình, tiếng rên “ưm…” khe khẽ bật ra.

“Em hôn ở đây… chị thích không?” – Nam thì thầm, miệng vẫn không rời khỏi làn da của mẹ.

“…Thích…” – mẹ tôi đáp lại, giọng lí nhí.

Trong khi Nam đang mải mê với phần trên, gã Hùng trườn lên từ phía chân giường. Gã tách hai chân mẹ tôi ra, con cặc to lớn của gã đã sẵn sàng. “Anh vào nhé… Có chật quá không em?”

Mẹ tôi không trả lời, chỉ khẽ lắc đầu, hai tay bấu chặt lấy ga giường. Gã Hùng hiểu ý, từ từ đẩy vào. Lỗ lồn của mẹ tôi, dù đã ướt át, vẫn phải co giãn một cách khó khăn để chứa đựng kích thước của gã.

“A… từ từ… chật quá… nhưng mà… thích lắm…” – mẹ tôi rên lên, một câu nói mâu thuẫn nhưng lại là lời khích lệ ngọt ngào nhất.

Con cặc của gã Hùng bắt đầu một nhịp điệu chậm rãi, đều đặn. Mỗi lần gã thúc vào, cặp mông của mẹ tôi lại lún xuống rồi nảy lên, tạo thành những gợn sóng thịt trắng mắt. Cùng lúc đó, gã Nam đã di chuyển lên, bắt đầu dùng miệng để bú mút một bên vú của mẹ. Núm vú hồng hào nhanh chóng cương cứng lên trong miệng gã. Bị tấn công từ hai phía, mẹ tôi không còn giữ được vẻ bình tĩnh nữa. Tiếng rên của bà to dần, dâm đãng và không còn che giấu.

“Ah… ah… Hùng ơi… Nam… sướng quá…”

Tiếng da thịt va vào nhau “bành bạch” hòa cùng tiếng mút “chùn chụt” và tiếng rên rỉ của mẹ tạo thành một bản giao hưởng của dục vọng. Tôi, kẻ duy nhất có đặc quyền làm khán giả, cảm thấy con cặc trong quần mình cũng đang cương lên đến đau tức.

“Đổi vai!” – Gã Hùng gầm gừ sau khi đã thúc được một lúc.

Gã rút ra, tiếng “phụt” vang lên. Gã Nam lập tức thế chỗ, con cặc của gã tuy nhỏ hơn nhưng lại nhanh nhẹn và dẻo dai. Gã dập một cách điên cuồng, trong khi Hùng thì đè mẹ tôi xuống, dùng miệng lưỡi của mình tấn công vào lỗ lồn của bà. Hai con cặc, một trên một dưới, một trong một ngoài, khiến mẹ tôi hoàn toàn phát điên.

Bà không còn nũng nịu nữa. Bà gào lên, những câu chữ không còn rõ ràng.

“Trời ơi… sướng chết mất… Mạnh lên… Nữa đi… Em sắp… ra… AHHHH!”

Bà thét lên một tiếng dài, man dại, toàn bộ cơ thể giật tung lên như một con cá bị quăng lên bờ. Lỗ lồn bà co thắt dữ dội, phun ra một dòng nước dịch trong suốt. Thấy vậy, hai gã trai cũng không thể kìm được nữa. Chúng cùng gầm lên, đổ dòng tinh nóng bỏng của chúng vào trong chiếc bao cao su đang đeo.

Căn phòng đột nhiên im lặng, chỉ còn lại tiếng thở hổn hển của ba con người. Mẹ tôi nằm đó, mềm nhũn, tóc tai bết dính mồ hôi, khuôn mặt đỏ bừng vẫn còn vương nét đê mê của cơn cực khoái. Hai gã trai cũng gục xuống hai bên, kiệt sức.


Mở rộng
Thu gọn

Truyện sex

Mở rộng
Thu gọn
Đang tải...