Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Chuyện Xóm Bụi

Chương 3



Chương 1​

Buổi chiều cuối tuần buông xuống xóm Bụi một cách chậm chạp và uể oải. Nắng vẫn còn rát, hắt cái nóng hầm hập từ mặt đường nhựa vào từng con hẻm. Trong căn nhà cấp bốn của chúng tôi, không khí cũng đặc quánh lại, ngột ngạt. Chiếc quạt máy cũ kỹ trên tường kêu “lạch cạch… lạch cạch..”, cố phả ra những luồng gió nóng hổi, chẳng làm vơi đi sự oi bức.

Tôi ngồi trong phòng, giả vờ dán mắt vào cuốn truyện tranh đã cũ mèm. Nhưng tâm trí tôi không ở đó. Nó đang lang thang trong căn bếp nhỏ, nơi có mẹ. Tiếng dao thớt “lách cách”, tiếng xèo xèo của dầu mỡ trên chảo, và mùi thức ăn thơm lựng đang quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng quen thuộc của gia đình.

Ba tôi, Toàn, vẫn ngồi trước màn hình máy tính, lưng quay ra cửa. Ông chăm chú gõ “lách cách… lách cách..”, thỉnh thoảng lại mỉm cười một mình. Ông là một người đàn ông bình thường, một quản lý mẫn cán. Ông yêu mẹ, tôi biết. Nhưng tình yêu của ông hiền lành và bằng phẳng như chính cuộc đời ông vậy. Ông không nhận ra, hoặc không muốn nhận ra, rằng bông hoa đẹp nhất của đời ông đang bị cầm tù trong cái không gian chật chội này, và đang phải hứng chịu những ánh mắt hau háu của lũ ong đực ngoài kia.

Tôi lén nhìn ra ngoài. Mẹ đang cúi người vo gạo. Dáng mẹ thật đẹp. Chiếc áo bộ màu thiên thanh bằng vải thun mỏng, mặc ở nhà cho mát, chẳng thể nào che giấu được những đường cong chết người. Tấm lưng ong thon thả, rồi bất ngờ nở ra thành cặp mông tròn lẳn, căng mẩy, hằn rõ dưới lớp vải mỏng mỗi khi mẹ di chuyển. Tôi đã nghe lỏm được mấy gã thanh niên trong xóm tấm tắc với nhau, rằng mẹ tôi có số đo ba vòng chuẩn không cần chỉnh, tầm 80-60-90. Chúng nói với một giọng thèm thuồng, tục tĩu, xen lẫn những tiếng cười “khà khà” đầy dâm dục. Mỗi lần như vậy, tôi lại thấy máu trong người mình sôi lên, chỉ muốn lao ra đấm vào mặt chúng nó.

Khi mẹ cúi xuống, chiếc áo thun bị kéo căng, để lộ một phần eo thon trắng nõn. Làn da của mẹ mịn màng, không một tì vết, như một tấm lụa quý. Ánh nắng chiều xiên qua cửa sổ, rọi lên tấm lưng ong của mẹ, làm nổi bật những sợi lông tơ mềm mại. Mồ hôi lấm tấm trên gáy, khiến vài sợi tóc mai dính bết vào, một vẻ đẹp lao động nhưng lại khêu gợi đến lạ lùng.

Mẹ đứng thẳng dậy, vươn vai một cái. Tấm áo mỏng dính bị kéo căng, để lộ phần eo con kiến và làm cặp vú no tròn càng thêm khiêu khích. Mẹ xoay người, bưng rổ rau ra vòi nước. Từ góc này, tôi có thể thấy rõ khuôn mặt thanh tú của mẹ, với những đường nét hài hòa và đôi mắt to, trong veo nhưng lúc nào cũng phảng phất một nỗi buồn xa xăm. Làn da mẹ trắng đến mức phát sáng, tương phản hoàn toàn với cái không gian xám xịt, cũ kỹ xung quanh. Mẹ giống như một bức tượng bạch ngọc quý giá bị ai đó nhầm lẫn đặt trong một nhà kho bụi bặm.

Đúng lúc đó, một bóng đen lù lù xuất hiện ngoài cổng. Gã Dũng. Gã hàng xóm ở căn nhà đối diện. Gã mặc chiếc áo ba lỗ nhàu nhĩ, để lộ cánh tay đầy hình xăm và cơ bắp cuồn cuộn. Gã không nhìn vào nhà, không gọi ai, chỉ đứng dựa vào hàng rào, đôi mắt như hai họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào tấm lưng của mẹ tôi. Cái nhìn của gã trần trụi, không một chút che đậy, như một con thú săn mồi đang tính toán xem nên vồ lấy con mồi từ hướng nào.

“Ái chà, anh Toàn dạo này phong độ quá ha! Cuối tuần cũng cày cuốc cơ à?” – Gã cất giọng oang oang, giả lả.

Ba tôi giật mình, xoay ghế lại. Thấy Dũng, anh mừng rỡ ra mặt.

“Chú Dũng đấy à! Qua chơi với anh. Quý hóa quá!” – Ba tôi cười toe toét, cái vẻ thật thà, cả tin hiện rõ trên mặt. “Công việc ấy mà, làm cho xong mai còn nghỉ ngơi”

Dũng lững thững bước vào sân, tay xách theo một chai rượu đế còn mới nguyên. Mắt gã vẫn không rời khỏi mẹ tôi, chỉ liếc qua ba tôi một cái lấy lệ.

“Thấy anh ở nhà, em mang chai này qua, anh em mình làm vài ly giải sầu” – Gã đặt chai rượu lên bàn đá. Cái bàn giờ đã trở thành nơi tiếp khách bất đắc dĩ.

“Ôi, khách sáo quá chú ơi! Vào đây, vào đây!” – Ba tôi hồ hởi đứng dậy, kéo thêm một chiếc ghế nhựa. “Hạnh ơi, em ra đây xem có gì làm mồi cho anh em lai rai cái nào!”

Mẹ tôi từ trong bếp bước ra, mái tóc búi vội có vài sợi lòa xòa trước trán, lấm tấm mồ hôi. Trông mẹ càng thêm quyến rũ. Mẹ cúi mặt, lí nhí chào: “Em chào anh Dũng”

“Chào em!” – Dũng cười, một nụ cười mà tôi thấy ghê tởm. “Em dạo này trông mặn mà ra nhiều quá”

Mẹ không nói gì, chỉ ngượng ngùng đưa tay ra định cầm lấy chai rượu trên bàn.

“Để anh” – Gã nói.

Rồi gã cầm chai rượu, đưa về phía mẹ. Khoảnh khắc đó, tôi nín thở. Bàn tay thô ráp, đen đúa và đầy lông của gã cố tình chạm vào những ngón tay búp măng trắng ngần, mềm mại của mẹ. Đó không phải là một cái chạm vô tình. Gã đã cố tình sượt qua, miết nhẹ.

Tôi thấy rõ bàn tay to lớn, sần sùi của gã Dũng lướt qua bàn tay mẹ. Những ngón tay thon dài, trắng muốt của mẹ khẽ co lại như bị bỏng. Gã đã cố tình để mu bàn tay của mình cọ xát vào lòng bàn tay mẹ, một sự đụng chạm đầy ẩn ý và thô thiển. Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong một giây, nhưng nó là một lời tuyên chiến không lời.

Mẹ rụt tay lại như phải bỏng, mặt hơi tái đi. Nhưng gã Dũng chỉ nhếch mép cười, một nụ cười đầy ẩn ý của kẻ đã đạt được mục đích. Gã quay sang ba tôi, vẫn cái giọng oang oang:

“Tối nay anh em mình phải cưa hết chai này mới được, anh Toàn nhé!”

Ba tôi, dĩ nhiên, không hề nhận ra cơn sóng ngầm vừa rồi. Anh vỗ vai Dũng cười lớn: “Chắc rồi! Vui tới bến luôn chú. Hạnh, em vào làm mấy món ngon ngon cho chồng tiếp anh em nhé!”

Mẹ “dạ” một tiếng nhỏ rồi vội vã quay lưng vào bếp, dáng đi có phần bối rối.

****​

Trời sập tối hẳn. Cái nóng ban ngày được thay thế bằng một không khí oi nồng, ngột ngạt. Ngọn đèn vàng vọt treo trên mái hiên chỉ đủ chiếu sáng một khoảng sân nhỏ, nơi bàn nhậu đã được bày ra. Mẹ tôi, sau khi nấu nướng xong, đã thay một bộ đồ khác. Đó là một chiếc váy ngủ hai dây bằng vải lanh màu trắng, loại vải rẻ tiền nhưng lại mềm mại, rũ xuống ôm lấy cơ thể mẹ. Có lẽ mẹ mặc cho mát, nhưng trong mắt tôi và đặc biệt là trong mắt gã Dũng, nó chẳng khác nào một lời mời gọi. Làn da trắng ngần của mẹ nổi bật trong ánh đèn vàng, hai sợi dây áo mảnh mai hờ hững vắt trên bờ vai tròn lẳn, mịn màng. Mỗi khi mẹ cử động, tôi lại thấy ẩn hiện khuôn ngực đầy đặn đang phập phồng sau lớp vải mỏng.

Tôi bị bắt ngồi vào bàn, mặt lầm lì không nói một lời. Ba tôi và gã Dũng thì đã ngà ngà say. Tiếng cụng ly “chan chát”, tiếng “dzô, dzô” ầm ĩ, tiếng cười nói khoái trá của hai người đàn ông hoà với tiếng muỗi “vo ve” quanh bóng đèn, tạo thành một thứ âm thanh hỗn tạp và khó chịu.

“Phải nói là em Hạnh đây khéo tay thật” gã Dũng vừa gắp một miếng mồi, vừa nói, cái miệng nhồm nhoàm phát ra tiếng “nhai tóp tép”. “Món nào món nấy đều ngon hết sảy. Anh Toàn có phúc quá cơ”

“Chú quá khen” ba tôi cười hề hề, mặt đỏ gay vì rượu. “Vợ anh thì nhất rồi. Dzô nào chú!”

“Khoan đã anh” gã Dũng xua tay, ánh mắt láo liên liếc về phía mẹ tôi, người đang ngồi im lặng ở góc bàn, chỉ nhấp môi ly nước lọc. “Để em kể các bác nghe chuyện này vui lắm. Chuyện là có một ông vua muốn kén rể, bèn ra điều kiện thằng nào làm cho công chúa vừa khóc vừa cười thì sẽ gả công chúa cho. Nhiều thằng thất bại, cho đến khi có một gã ăn mày tới, hắn tụt quần ra. Con công chúa nhìn thấy của quý của hắn vừa bé vừa ngắn thì tủi thân bật khóc. Gã ăn mày liền xoay người lại, công chúa thấy hắn không có cả mông thì bật cười khoái chí”

Gã Dũng cười “ha hả”. Ba tôi cũng cười theo, một tràng cười khoái trá và ngây ngô. Chỉ có mẹ tôi là cúi gằm mặt xuống, hai vành tai đỏ ửng. Tôi thấy nắm đấm của mẹ siết chặt dưới gầm bàn. Câu chuyện tục tĩu và ánh mắt của gã Dũng rõ ràng là đang nhắm vào mẹ.

“Con thấy hơi mệt, con xin phép lên phòng ngủ trước” – Tôi đứng dậy, cố tỏ ra uể oải.

“Ừ, con lên nghỉ sớm đi” – Ba tôi xua tay, chẳng mấy để tâm.

Gã Dũng chỉ liếc tôi một cái rồi lại quay sang rót rượu cho ba. Tôi bước vào phòng, khép hờ cửa và không bật đèn. Căn phòng tối om biến thành nơi ẩn náu hoàn hảo. Tôi ghé mắt qua khe cửa, tiếp tục quan sát vở kịch bệnh hoạn ngoài kia.

Cuộc nhậu càng lúc càng tàn. Ba tôi đã say mềm, nói năng líu nhíu, người lắc lư như sắp đổ. Gã Dũng thì vẫn tỉnh táo, tửu lượng của gã thật đáng sợ. Thấy thời cơ đã chín muồi, gã thò tay vào túi quần, lôi ra hai viên thuốc nhỏ xíu, màu trắng.

Gã đặt một viên trước mặt ba tôi, giọng ngọt xớt:

“Anh Toàn, anh em mình cạn hết ly này nữa rồi nghỉ. Em có thuốc giải rượu thần thánh đây, uống vào một viên đảm bảo mai dậy tỉnh như sáo, không nhức đầu một tí nào. Anh em mình chơi tới bến!”

“Chú… chú… tốt với anh quá..” – Ba tôi lắp bắp, cầm lấy viên thuốc, không một chút nghi ngờ cho vào miệng rồi tu một hơi cạn sạch ly rượu.

Gã Dũng quay sang mẹ tôi, chìa viên thuốc còn lại ra.

“Còn viên này… Em cũng uống đi Hạnh. Anh thấy em ngồi nãy giờ cũng mệt rồi. Uống vào cho khỏe người, mai còn lo cho gia đình” – Gã nói, giọng đầy vẻ quan tâm.

Mẹ tôi giật mình, xua tay lia lịa: “Thôi thôi, em không sao đâu anh. Em không cần uống thuốc đâu”

“Uống đi em” gã Dũng ép. “Thuốc bổ thôi mà, tốt cho phụ nữ lắm”

Đúng lúc đó, ba tôi đang say, lại hùa vào: “Em uống đi! Thuốc của chú Dũng cho… là thuốc tốt đấy! Nghe lời anh… uống đi cho chú vui..”

Mẹ nhìn ba, ánh mắt tuyệt vọng. Giờ thì mẹ đã bị dồn vào chân tường, không còn đường lui. Áp lực từ gã hàng xóm và sự khờ khạo của chồng đã khóa chặt mẹ lại. Mẹ run run cầm lấy viên thuốc, đôi mắt nhắm nghiền lại như chấp nhận số phận. Mẹ đưa viên thuốc lên miệng, và nuốt xuống. Tiếng “ực” nhẹ trong cổ họng bà nghe như một tiếng thở dài.

Chỉ vài phút sau, ba tôi gục đầu xuống bàn, ngủ say như chết, tiếng ngáy “khò… khò..” bắt đầu đều đều vang lên.

Sự im lặng đột ngột bao trùm lấy khoảng sân. Tiếng cười nói ồn ào biến mất, chỉ còn lại tiếng muỗi vo ve và tiếng thở nặng nề. Gã Dũng ngồi đó, nụ cười giả lả trên môi cũng tắt ngấm, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng, đắc thắng. Gã nhìn mẹ tôi, cái nhìn của một con sói đang ngắm nghía con cừu non đã nằm gọn trong bẫy.

Mẹ tôi bắt đầu có biểu hiện lạ. Mẹ đưa tay lên quạt quạt quanh cổ, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng lên. Mẹ khẽ cựa mình trên ghế, vẻ bồn chồn, khó chịu. Tôi thấy lồng ngực mẹ phập phồng nhanh hơn, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.

Qua khe cửa, tôi thấy rõ làn da trên cổ và ngực mẹ tôi bắt đầu ửng đỏ, những đốm hồng lan ra như một cơn dị ứng. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán và thái dương bà. Đôi môi mẹ khẽ hé mở, bà liếm môi liên tục như đang bị khô họng. Đôi mắt trong veo giờ đây phủ một lớp sương mờ ảo của dục vọng, nhìn dáo dác như đang tìm kiếm một thứ gì đó mà chính bà cũng không biết.

Viên thuốc của quỷ đã bắt đầu phát huy tác dụng. Lý trí của mẹ đang gào thét trong tuyệt vọng, nhưng cơ thể đã bắt đầu phản bội lại mẹ.

Thảm kịch đã không thể tránh khỏi.

Tôi run rẩy rút chiếc điện thoại từ trong túi. Bàn tay lạnh toát mồ hôi của tôi suýt làm rơi máy. Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, mở ứng dụng camera. Ngón tay cái của tôi lướt đến nút quay phim màu đỏ.

Trong ánh sáng yếu ớt hắt ra từ màn hình, tôi thấy khuôn mặt của chính mình, căng cứng và hằn lên một sự căm phẫn đến tột cùng. Tôi bấm nút quay.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...