Chuyện Xóm Bụi
Hai ngày sau khi tôi bắt đầu chiến dịch “ôn thi xa nhà”, vào một buổi trưa thứ Tư, nắng hè gay gắt như muốn đổ lửa xuống con đường bê tông trước cửa. Trong nhà, chỉ có tiếng quạt máy quay lờ đờ và tiếng TV đang chiếu một bộ phim tình cảm sướt mướt nào đó. Hạnh, sau khi dọn dẹp xong xuôi, đang ngồi trên bộ sofa, mắt lim dim xem phim, có lẽ cũng mệt vì cái nóng.
Bỗng, có tiếng xe máy dừng “xịch” ngoài cổng. Hạnh giật mình, ngóng ra. Là Liễu.
Nhưng hôm nay trông Liễu có vẻ khác. Cô không đi tay không, mà đang khệ nệ bê một thùng carton lớn, được dán băng keo kín mít, trông khá nặng. Liễu ngó nghiêng trước sau như thể đang làm chuyện gì mờ ám, rồi mới vội vã đẩy cửa bước vào.
“Chị, chị, hàng về rồi này!” Giọng Liễu thì thầm nhưng đầy vẻ phấn khích.
Hạnh ngơ ngác chưa hiểu gì. “Hàng gì thế em?”
“Suỵt!” Liễu đặt ngón tay lên môi, mắt láo liên nhìn quanh rồi đi nhanh vào trong. “Vào phòng ngủ đã rồi em cho xem. Chuyện làm ăn lớn đấy!”
Hạnh tò mò, cũng vội tắt TV rồi đi theo em gái. Liễu đẩy cửa phòng ngủ của chị Hạnh, đặt cái thùng xuống giữa sàn rồi cẩn thận đóng sập cửa lại, còn xoay cả chốt khóa. Căn phòng vốn sáng sủa vì có cửa sổ lớn nhìn ra vườn, giờ kéo rèm lại, chỉ còn lại thứ ánh sáng mờ mờ, tạo nên một không khí bí ẩn, lén lút. Mùi thơm dịu nhẹ của nước xả vải trên ga giường và mùi phấn rôm của Hạnh thoang thoảng.
“Em làm gì mà như ăn trộm vậy?” Hạnh vừa hỏi vừa ngồi xuống mép giường.
Liễu không trả lời, chỉ cười tinh quái. Cô rút trong túi ra con dao rọc giấy, ngồi xổm xuống sàn rồi rạch một đường băng keo dứt khoát. Tiếng “Xoẹt!” vang lên trong không gian tĩnh lặng nghe thật rõ.
Hai cái đầu chụm lại nhìn vào trong thùng. Hạnh há hốc miệng, lấy tay che lại để khỏi bật ra tiếng kêu.
Bên trong, không phải quần áo hay mỹ phẩm. Đó là một thế giới khác. Nào là những “củ khoai lang” bằng silicon đủ màu, đủ kích cỡ, trông y như thật đến đáng sợ. Nào là những cái “trứng” nhỏ xinh có dây nối lòng thòng. Nào là những chiếc máy hình con cá heo, hình thỏi son…
“Ối trời ơi! Cái… cái gì đây Liễu?” Hạnh lắp bắp, mặt đỏ bừng. “Trông… trông y như thật vậy. Ghê quá!”
Liễu chẳng có vẻ gì là sợ sệt. Cô thò tay vào, lôi ra một con cặc giả màu da, to và dài phải bằng bắp tay và cầm nó lên, bóp bóp, uốn cong thử độ dẻo.
“Ghê gì mà ghê!” Liễu cười ngặt nghẽo. “Giống thật thì khách nó mới khoái chứ chị. Chị sờ thử xem, silicon y tế xịn đấy, mềm mịn như da em bé này. An toàn tuyệt đối.”
Liễu đưa “củ khoai” về phía Hạnh. Hạnh vội rụt tay lại, xua lia lịa. “Thôi thôi, chị không dám.”
“Nhát như thỏ đế!” Liễu bĩu môi. “Thế này mà đòi làm ăn lớn à?”
Liễu ném con cặc giả đó lên giường rồi lại lôi ra một vật khác, một chiếc máy rung màu hồng, hình viên đạn. “Đây, ‘hàng nóng’ đây này. Cái này mới là thứ mấy bà cô đơn thèm nhất.”
Liễu loay hoay một lúc mới tìm ra chỗ lắp pin. Lắp xong và bấm nút. Một tiếng “rè… rè… rè…” khe khẽ vang lên. Cô nhíu mày, bấm thêm vài cái nữa, tiếng rè rè trở nên mạnh hơn, cả cái máy rung lên bần bật trên tay Liễu.
Hạnh tròn mắt nhìn. “Tiếng gì kì vậy em?”
“Thì nó là máy rung mà chị!” Liễu cười ranh mãnh. Cô nhìn Hạnh một lượt từ đầu đến chân, rồi bất ngờ dí cái máy rung vào bắp đùi non của Hạnh.
“Á!”
Hạnh la lên một tiếng rồi nhảy dựng khỏi giường, như phải bỏng. Cả người bà run lên, mặt vừa đỏ vừa tái.
Liễu thì được một trận cười no nê, cười đến chảy cả nước mắt. “Thấy chưa, thấy chưa? Em đã bảo mà. Nó rung tê người luôn. Mấy bà cô đơn ở nhà, không có chồng bên cạnh là mê cái này lắm đấy. Chị em mình bán cái này là hốt bạc, tha hồ mà tiêu xài, khỏi phải ngửa tay xin tiền mấy ông chồng.”
Cơn sốc qua đi, Hạnh ngồi lại xuống giường, thở hổn hển. Nhưng lần này, ánh mắt bà nhìn những món đồ chơi trên giường đã khác. Sự ghê sợ ban đầu đã nhường chỗ cho một sự tò mò không thể che giấu. Liễu, thấy chị gái đã “xuôi xuôi”, bèn ngồi xuống bên cạnh, bắt đầu “giảng bài”.
Bà cầm từng món lên, giải thích công dụng, chất liệu, cách sử dụng. Hạnh lắng nghe, thỉnh thoảng lại hỏi một câu ngô nghê: “Cái này dùng để làm gì?”, “Sao nó lại có hình thù này?”.
Cuối cùng, khi đã nghe chán chê, Hạnh lấy hết can đảm, rụt rè cầm lấy một “quả trứng” rung nhỏ nhất. Bà xoay nó trong lòng bàn tay, cảm nhận bề mặt trơn láng, mát rượi của nó. Bà nhìn nó, rồi lại ngước lên nhìn Liễu, vẻ mặt là một sự pha trộn kỳ lạ giữa xấu hổ, hiếu kỳ và một chút phấn khích ngầm.
“Vậy… tối nay mình thử luôn hả em?” Hạnh thì thầm.
Liễu cười rạng rỡ. “Tất nhiên rồi chị . Thằng Minh nó không về đâu. Tối nay, sân khấu này là của chị em mình.”
Hai người phụ nữ nhìn nhau, rồi cùng phá lên cười. Tiếng cười khúc khích, đầy vẻ đồng lõa và bí ẩn, vang vọng khắp căn phòng ngủ, hòa vào cái nắng hè oi ả ngoài kia. Kế hoạch đã được định đoạt. “Chị Em Dâu” đã sẵn sàng cho buổi ra mắt đầu tiên.
****
Đêm thứ Sáu, sau khi chắc chắn tôi đã “yên vị” ở nhà thằng Khoa, Hạnh và Liễu bắt đầu “công cuộc làm ăn lớn”.
Phòng ngủ của Hạnh được biến thành một cái “studio” dã chiến. Ánh đèn tuýp trắng lóa được tắt đi, chỉ để lại ngọn đèn ngủ bọc vải hồng, hắt ra một thứ ánh sáng mờ ảo, ma mị. Chiếc laptop cùi bắp của tôi được kê trên một chồng sách, camera chĩa thẳng vào chiếc giường, nơi đã được trải một tấm ga màu trắng tinh. Trên đó, những “món hàng” đủ màu sắc, hình dáng được bày ra ngay ngắn trên một chiếc khăn lông sạch sẽ. Không khí trong phòng vừa có sự hồi hộp của lần đầu “lên sóng”, vừa có tiếng cười khúc khích đầy âm mưu của hai người đàn bà.
Hạnh và Liễu ngồi trước gương, đeo vào hai chiếc mặt nạ ren màu đen, chỉ che đi nửa trên khuôn mặt, để lộ ra đôi môi và chiếc cằm thanh tú. Hạnh, trong vai “Chị Dâu”, mặc một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa màu hồng phấn, mỏng đến mức có thể nhìn thấy lờ mờ đôi gò bồng đảo căng tròn và hai nụ ti hồng hồng đang co lại vì lạnh. Liễu, trong vai “Em Dâu”, thì năng động hơn với áo hai dây trắng và chiếc quần short jean ngắn cũn, khoe ra cặp đùi thon và vòng ba săn chắc.
“Sẵn sàng chưa chị gái?” Liễu hỏi, giọng đầy phấn khích.
Hạnh hít một hơi sâu, gật đầu. “Tới đâu thì tới.”
Liễu bấm nút “Go Live”. Con số người xem bắt đầu nhảy từ 0 lên vài chục, rồi cả trăm. Khung chat bắt đầu xuất hiện những bình luận đầu tiên.
“Chào mừng các anh đã đến với kênh của Tâm Sự Chị Em Dâu nhé!” Liễu cất giọng lanh lảnh, cố làm cho khác đi. Liễu cầm một con cặc giả bằng silicon lên, đưa trước camera. “Hôm nay em xin giới thiệu mẫu ‘củ cải’ siêu mềm này, đảm bảo các chị em dùng là mê, các anh mua tặng vợ thì vợ chỉ có yêu hơn thôi ạ.”
Hạnh ban đầu chỉ ngồi im, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, bà có vẻ rất ngượng. Khung chat bắt đầu ồn ào:
“Show hàng thật đi hai em ơi!”
“Vú ngon quá Chị Dâu ơi!”
“Em Dâu cho anh xem quần lót màu gì nào!”
Liễu đọc lướt qua, cười khẩy. “Mấy anh hư quá đi à, từ từ rồi khoai sẽ nhừ chứ.”
Đúng lúc đó, màn hình sáng lên. Một tài khoản có tên “Đại Gia Đêm Khuya” đã donate một số tiền bằng cả tháng lương của bố tôi, kèm theo một dòng yêu cầu sặc mùi tiền: “Chị Dâu mặc váy ngủ dùng thử ‘củ cải’ cho anh xem, anh bo thêm.”
Mắt Liễu sáng rực. Liễu huých tay Hạnh, thì thầm. “Chị! Cơ hội tới rồi! Làm đi chị!”
Hạnh lưỡng lự. Nhưng con số trên màn hình quá hấp dẫn. Bà cắn môi, hít một hơi thật sâu rồi cầm lấy con cặc giả. Bà nằm ngả người ra giường, một tay vẫn giữ chiếc váy. Bà bắt đầu màn trình diễn của mình, đưa “củ cải” lướt dọc theo đùi, rồi từ từ di chuyển lên vùng tam giác mật. Chiếc váy lụa mỏng dính bị cộm lên theo hình dáng của món đồ chơi. Bà khẽ rên lên một tiếng, “ưm…”, một tiếng rên giả lả nhưng cũng đủ làm khung chat bùng nổ.
“Đại Gia Đêm Khuya” lập tức donate thêm một khoản tiền còn lớn hơn. Yêu cầu lần này trần trụi hơn nhiều: “Kéo váy lên cho anh xem! Cho ‘củ cải’ vào trong đi, anh bo gấp đôi!”
Liễu nuốt nước bọt. “Chị… làm đi chị… Tiền không đó!”
Hạnh nhắm mắt lại. Khi bà mở mắt ra, sự e dè đã biến mất, thay vào đó là một vẻ bất cần, mời gọi. Bà từ từ kéo chiếc váy ngủ của mình lên, để lộ ra toàn bộ phần thân dưới. Dưới ánh đèn hồng mờ ảo, làn da trắng nõn của bà nổi bật lên. Vùng bụng phẳng lỳ, và phía dưới là đám lông mu được cắt tỉa gọn gàng, đen nhánh, ôm lấy khe lồn hồng hào đang hơi hé mở.
Liễu như chỉ chờ có thế. Liễu nhanh nhảu cầm lấy một chai gel bôi trơn, đổ một ít ra tay rồi quỳ xuống bên cạnh Hạnh. Liễu dạng hai chân Hạnh ra, bắt đầu xoa gel vào mép lồn của bà.
“Các anh xem nhé!” giọng Liễu trở thành một người bình luận viên chuyên nghiệp. “Lỗ lồn của Chị Dâu đây ạ, hồng hào, khít rịt. Giờ em bôi trơn cho chị ấy để chị ấy ‘thẩm’ hàng cho các anh xem nhé.”
Những ngón tay của Liễu lướt nhẹ trên môi lồn, rồi từ từ đưa một ngón vào trong. Hạnh khẽ “ah” một tiếng, hông bất giác ưỡn lên.
Liễu rút tay ra, cầm lấy con cặc giả đã được bôi trơn, áp đầu nó vào mép lồn của Hạnh. “Nào, các anh nhìn cho kỹ đây.”
Đầu dương vật giả bằng silicon, căng bóng vì gel bôi trơn, từ từ ấn vào khe lồn mọng nước. Hai môi lồn mềm mại bị tách ra, để lộ cái lỗ nhỏ hồng sẫm bên trong. Nó tiến vào một cách chậm rãi, khó khăn. Hạnh cắn chặt môi, hai tay bấu chặt lấy ga giường.
“Chật quá… ah…” Hạnh rên lên.
“Các anh thấy chưa? Lỗ lồn của Chị Dâu đang ngậm chặt lấy ‘củ cải’ này!” Liễu tiếp tục bình luận, tay vẫn giữ lấy món đồ chơi. “Chặt khít lắm nhé.”
Khi con cặc giả đã vào được một nửa, Hạnh bắt đầu quen dần. Bà thở dốc, hông bắt đầu chuyển động. Bà lắc nhẹ, đẩy hông về phía trước rồi lại lùi về, tự mình điều khiển món đồ chơi ra vào. Tiếng “phập… phập…” khe khẽ, ẩm ướt bắt đầu vang lên. Màn kịch đã kết thúc, giờ là khoái cảm thật sự.
Thấy Hạnh đã “vào guồng”, Liễu lại nảy ra một ý mới. Liễu với tay lấy chiếc máy rung hình viên đạn, bật chế độ rung mạnh nhất. Tiếng “rè… rè… rè…” vang lên.
“Để Em Dâu ‘phụ’ một tay cho Chị Dâu mau ‘lên đỉnh’ nhé!” Liễu nói vào mic, rồi cúi xuống.
Chiếc máy rung nhỏ bé áp vào đúng hạt le của Hạnh.
“Á… Á… AAAAAA!”
Hạnh hét lên một tiếng thất thanh, cả người uốn cong như con tôm. Làn sóng khoái cảm ập đến bất ngờ làm bà co giật. Hai chân bà duỗi thẳng, các ngón chân quắp cả lại. Liễu vẫn giữ chặt cái máy rung ở đó, không buông tha.
Khung cảnh trên giường lúc này vô cùng dâm đãng. Hạnh nằm đó, váy tốc lên tận ngực, hai chân dạng rộng, cả người co giật liên hồi dưới cơn cực khoái. Một tay bà bịt miệng để ngăn tiếng la hét, tay kia vò nát tấm ga giường. Con cặc giả vẫn cắm sâu trong lỗ lồn, rung lên theo từng cơn co thắt của bà. Còn Liễu thì quỳ bên cạnh, một tay giữ máy rung, một tay cầm điện thoại để quay cận cảnh, khuôn mặt sau lớp mặt nạ là một vẻ thỏa mãn và đắc thắng.
Cuối cùng, sau một hồi co giật, Hạnh mới rũ người ra, nằm im thở dốc. Cả cơ thể bà lấp lánh mồ hôi, phía dưới là một mớ hỗn độn của gel bôi trơn và dâm thủy.
Liễu nhìn khung chat đang nổ tung với những lời khen và những con số donate nhảy liên tục, cười khoái trá. Liễu vội vàng kết thúc livestream. “Cảm ơn các anh đã ủng hộ shop Chị Em Dâu. Hẹn gặp lại các anh vào đêm mai nhé.”
Tắt live, Liễu quay sang Hạnh vẫn đang nằm thở không ra hơi.
“Chị thấy chưa? Dễ mà!” Liễu cười nói. “Mình hốt bạc rồi chị ơi!”
Hạnh không nói được lời nào, chỉ nằm đó, đôi mắt nhắm nghiền.
****
Phòng của thằng Khoa, như mọi khi, là một cái ổ đúng nghĩa của một thằng con trai mới lớn. Quần áo bẩn vứt thành đống trên ghế, vỏ mì tôm, lon bò húc nằm lăn lóc trên bàn. Trong không khí đặc quánh mùi mồ hôi và tiếng quạt máy tính gầm rú, nó đang cắm mặt vào màn hình, tay lia chuột điên cuồng. Tôi thì nằm ườn trên chiếc giường xếp ở góc phòng, cố gắng nhồi nhét mấy công thức Vật lý vào đầu cho kỳ thi ngày mai.
Tôi đang lơ mơ thì đột nhiên thằng Khoa la lên, giọng đầy khoái trá:
“Đù má, Minh, bỏ sách xuống qua đây coi cái này gấp! Nhanh! Tao vừa lướt được một kênh, hai con mụ đeo mặt nạ mà hàng họ thì thôi rồi, múp quá!”
Tôi bực bội vì bị làm phiền, nhưng cũng tò mò. Tôi uể oải bước lại, ngó vào màn hình máy tính của nó. Một trang web đen sì với vô số ô video nhỏ hiện ra. Nó chỉ vào một ô đang phát trực tiếp. Tên của kênh live là “Tâm Sự Chị Em Dâu”.
Cái tên nghe quen quen. Tôi nheo mắt nhìn kỹ hơn. Khung cảnh là một phòng ngủ, có vẻ được sắp xếp khá gọn gàng. Trên giường, có hai người phụ nữ đeo mặt nạ ren đen đang ngồi.
Tim tôi hẫng một nhịp.
Tôi nhận ra căn phòng đó. Là phòng ngủ của mẹ tôi.
“Thấy chưa, tao đã bảo mà!” thằng Khoa huých vai tôi, mắt không rời màn hình. “Con ngồi bên trái chắc là chị, nhìn dáng đẫy đà, vú bự. Con bên phải chắc em, người thon hơn. Đeo mặt nạ vào nhìn càng kích thích, đéo biết mặt mũi ra sao mà thân hình ngon vãi lồn.”
Tai tôi ù đi. Tôi không còn nghe thấy tiếng nó nói nữa. Mọi sự chú ý của tôi đổ dồn vào người phụ nữ “đẫy đà” mà nó nói. Người đó đang mặc chiếc váy ngủ lụa màu đỏ, chiếc váy tôi thấy mẹ mặc gần như mỗi tối. Và rồi, tôi thấy nó. Cái nốt ruồi son nhỏ xíu, nằm ngay trên xương quai xanh bên phải của bà.
Là mẹ. Không thể nào lầm được. Người còn lại, với tiếng cười lanh lảnh dù đã cố làm cho khác đi, chắc chắn là dì Liễu.
“Đù má, con ‘Chị Dâu’ vú ngon thật!” thằng Khoa vừa bình luận vừa gõ lia lịa vào khung chat. “Ưỡn vú ra cho anh xem nào chị ơi!”
Trên màn hình, dì Liễu đang cầm một “quả trứng” rung màu tím, giới thiệu với khán giả. “Hôm nay, Em Dâu sẽ dùng ‘trứng tình yêu’ này để ‘chăm sóc’ Chị Dâu nhé. Các anh donate mạnh vào, em sẽ cho các anh xem Chị Dâu rên sướng như thế nào.”
Mẹ tôi, theo sự sắp đặt, nằm sấp xuống giường, chổng cặp mông to tròn, trắng nõn về phía camera. Chiếc váy ngủ bị kéo tốc lên tận eo.
Thân hình của mẹ tôi phơi bày gần như trọn vẹn. Tấm lưng ong trắng mịn, vòng eo thon thả và cặp mông căng tròn, đầy đặn. Hai bên đùi trong mịn màng, không một tì vết. Dưới ánh đèn hồng, trông bà như một món ăn mời gọi.
“Nhìn cái mông kìa mày!” thằng Khoa lại hét lên, nó nuốt nước bọt ừng ực. “Trắng gì mà trắng thế! Cong vút! Ưỡn lên nữa đi chị ơi!”
Dì Liễu, sau khi bôi trơn, bắt đầu nhẹ nhàng nhét “quả trứng” vào lỗ lồn của mẹ tôi.
Camera zoom gần lại. Tôi thấy rõ hai môi lồn mọng nước của mẹ bị vạch ra. “Quả trứng” từ từ chui vào, biến mất trong cái hang sâu thẳm. Sợi dây điện nhỏ lòng thòng ở bên ngoài. Mông mẹ tôi khẽ run lên.
Dì Liễu cầm lấy cái điều khiển từ xa. Dì bấm nút.
“A…” Mẹ tôi khẽ rên lên, hai mông siết chặt lại.
“Sao nào chị?” dì Liễu cười hỏi, giọng đầy trêu chọc. “Rung nhẹ thôi mà đã thế rồi à?”
Dì lại bấm nút, tăng tốc độ.
“Á… á… ưm…” Mẹ tôi không còn rên khẽ nữa, bà vùi mặt vào gối, tiếng rên trở nên gấp gáp. Cả người bà khẽ giật giật theo từng nhịp rung của quả trứng bên trong. Cặp mông của bà cứ co lại rồi lại thả lỏng, trông vô cùng dâm đãng.
Thằng Khoa như phát điên. “Rung mạnh nữa lên! Cho nó giật tung người lên xem nào!”
Như nghe thấy lời cổ vũ, dì Liễu cười khoái trá rồi bấm giữ nút tăng tốc. Chế độ rung được đẩy lên mức cao nhất.
“AAAAAAAAAAAA!”
Mẹ tôi hét lên một tiếng thất thanh nhưng bị cái gối làm cho nghẹn lại. Cả người bà cong lên, co giật dữ dội. Hai chân duỗi thẳng, đạp loạn xạ vào không khí. Lỗ lồn bà co thắt liên hồi, đẩy quả trứng rung ra rồi lại hút vào. Một dòng nước trong suốt, óng ánh chảy ra từ khe lồn, lăn dài xuống đùi trong của bà.
Tôi đứng đó, chết trân. Máu trong người tôi như đông lại. Cổ họng khô khốc. Tôi thấy ghê tởm, thấy nhục nhã. Mẹ tôi, người mà tôi tôn thờ, đang bị chính em gái mình biến thành một con điếm mua vui cho thiên hạ, cho những thằng như thằng Khoa. Nhưng rồi, một cảm giác khác trỗi dậy. Một sự hưng phấn bệnh hoạn. Con cặc của tôi đã cương cứng tự lúc nào, cứng đến mức đau tức.
“Tao… tao hơi mệt, nằm nghỉ tí!” tôi nói, giọng khản đặc, rồi quay lưng bước về góc phòng.
Tôi không thể chịu đựng nổi những lời bình phẩm tục tĩu của thằng Khoa nữa. Nhưng tôi cũng không thể không xem. Tôi lẳng lặng rút điện thoại, cắm tai nghe vào, run rẩy gõ tên kênh “Tâm Sự Chị Em Dâu”.
Màn hình điện thoại sáng lên. Tôi thấy lại cảnh tượng đó, nhưng lần này chỉ có một mình tôi. Không có tiếng của thằng Khoa, chỉ có tiếng rên rỉ của mẹ, tiếng cười của dì, và tiếng tim đập điên cuồng của chính tôi.
