Chuyện Xóm Bụi
Cái xóm tôi ở được người ta gọi là “xóm Bụi”. Chẳng biết cái tên đó có từ bao giờ, có lẽ vì nó nằm lọt thỏm sau một con đường lớn đầy khói xe, hoặc cũng có thể vì người ở đây phần lớn là dân lao động, ai cũng lam lũ, bụi bặm như nhau. Nhà cửa thì san sát, mái tôn, tường gạch cũ mèm, đến tiếng thở của nhà bên này, nhà bên kia còn nghe thấy được.
Mấy buổi chiều hè, xóm tôi ồn ào như một cái chợ vỡ. Đàn bà thì túm tụm ở mấy hàng nước, lũ trẻ con thì mình trần như nhộng chạy long nhong, còn cánh đàn ông thì tụ tập ở cái quán cóc đầu hẻm. Họ ngồi trên mấy chiếc ghế nhựa đã bạc màu, uống trà, hút thuốc lào, đánh cờ, và nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.
Tôi năm nay mười sáu tuổi, cái tuổi không còn là trẻ con nhưng cũng chưa hẳn là người lớn. Tôi không thích ồn ào, nên hay ngồi ở bậc thềm trước nhà, đọc mấy cuốn truyện cũ. Từ chỗ tôi ngồi, có thể thấy hết cái quán cóc đó. Và tôi biết, dù họ có đang nói chuyện rôm rả đến đâu, thì câu chuyện của họ cũng sẽ có một dấu lặng ngay khi mẹ tôi bước ra khỏi cửa.
Mẹ tôi tên Hạnh. Và mẹ tôi đẹp.
Cái vẻ đẹp của mẹ không hợp với cái xóm Bụi này một chút nào. Mẹ có làn da trắng mà khối đứa con gái trong xóm phải ganh tị, dù mẹ chẳng bao giờ che chắn kĩ càng. Dáng người mẹ thon thả, gọn gàng, chỗ nào cần cong thì cong, chỗ nào cần đầy đặn thì đầy đặn. Mẹ mà đi ra đường, dù chỉ mặc bộ đồ bộ đã cũ, thì cũng như một bông hoa lạ mọc lên giữa đám cỏ dại.
Tấm lưng ong thon thả, bờ vai mềm mại, và rồi bất ngờ nở ra thành cặp mông tròn lẳn, vun cao một cách đầy đặn. Mỗi bước đi của mẹ, cặp mông ấy lại rung lên một nhịp điệu quyến rũ, như hai trái đào tiên đang mời gọi. Ngay cả trong bộ đồ bộ rộng thùng thình, người ta vẫn có thể cảm nhận được một thân hình đồng hồ cát hoàn hảo, một tuyệt tác của tạo hóa đi lạc vào chốn bùn lầy.
Và những gã đàn ông ở quán cóc kia, họ là những con ong đất chỉ chực chờ.
“Kìa, vợ thằng Toàn kìa bây!”
Một tiếng nói nào đó vang lên, và như một hiệu lệnh, chục cặp mắt đang lờ đờ vì say trà bỗng sáng rực lên, đồng loạt đổ dồn về một hướng.
Mẹ tôi vừa bước ra, tay cầm chiếc giỏ nhựa, chắc là đi mua gì đó cho bữa tối. Mẹ đi thẳng, mắt nhìn về phía trước, không liếc ngang liếc dọc, nhưng tôi biết mẹ cảm nhận được hết. Cảm nhận được những ánh mắt trần trụi đang quét từ đầu đến chân mình, cảm nhận được những tiếng huýt sáo “suyt… suyt..” đầy thô thiển, những câu bình phẩm tục tĩu được thì thầm sau lưng. Tấm lưng của mẹ hơi cứng lại, bước chân như nhanh hơn một chút.
Tôi siết chặt cuốn truyện trong tay. Một cảm giác khó chịu quen thuộc chạy dọc sống lưng. Tôi vừa thấy tự hào vì có một người mẹ đẹp, lại vừa thấy bực bội, căm ghét những ánh nhìn dơ bẩn kia.
Trong đám đàn ông đó, có gã Dũng. Gã mới chuyển đến xóm này vài tháng, nghe nói làm nghề gì đó không đàng hoàng. Gã khác với những người còn lại. Gã không chỉ nhìn. Gã nhìn chằm chằm, cái nhìn của một con thú săn mồi đã tìm thấy mục tiêu. Khóe miệng gã nhếch lên, và gã rít một hơi thuốc lào dài, tiếng điếu cày kêu “rít… roạt..” nghe thật ghê rợn, rồi nhả khói như để đánh dấu lãnh thổ.
Mẹ tôi đi khuất sau khúc quanh. Đám đàn ông lại lao xao trở lại, nhưng chủ đề của họ giờ chỉ xoay quanh một người.
Một lát sau, bố tôi đi làm về, ông làm quản lý ở một nhà máy, nhớ đó mà điều kiện gia đình tôi có thể gọi là khấm khá so vơi mọi người ở khu “xóm Bụi” này. Dáng ông lù khù trên chiếc xe máy cà tàng, tiếng pô xe “phành phạch” yếu ớt. Áo sơ mi đẫm mồ hôi. Ông vui vẻ chào hỏi mọi người, rồi dựng xe trước cửa. Gã Dũng ở quán cóc thấy vậy, liền đứng dậy, tay cầm điếu thuốc lá đang cháy dở, bước thẳng về phía nhà tôi.
“Anh Toàn mới về hả? Trông phờ phạc quá. Tối làm vài lon giải mỏi đi anh!”
Giọng gã oang oang, thân thiết như anh em lâu ngày không gặp. Bố tôi, với bản tính thật thà của mình, cười toe toét.
“Hay quá chú! Đang tính đây. Để tôi vô nhà cất đồ đã”
Gã Dũng đứng ngoài cổng, tựa vào hàng rào, mắt lại liếc vào trong nhà, nơi bóng mẹ tôi thấp thoáng sau tấm rèm cửa. Tôi biết, con thú săn mồi đã bắt đầu hành động. Và con mồi của nó, không chỉ có mình bố tôi.
