Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Chuyện Nàng Daisy

Chương 6 : Daisy



Mắt tôi mở to và tôi ngồi thẳng dậy trên chiếc ghế bành mà tôi đang tận hưởng niềm vui sướng.

Titus nhả núm vú của tôi ra và bắt đầu quấy khóc khi sữa bắt đầu phun lên mũi thay vì vào miệng. Tôi nhanh chóng đút bé bú lại trước khi bé có thể la hét khắp nhà, rồi tôi nhìn vào mắt Cyrus, biết mình bị bắt gặp và không thể cứu vãn được nữa.

Cyrus nhìn tôi chằm chằm.

Rồi nhìn Titus.

Tay anh đưa lên che miệng, vuốt hàm râu khi thở ra từ từ. “Nó là con em sao?”

Tôi nghĩ về việc nói dối.

Sẽ dễ dàng hơn để giải thích tình trạng hiện giờ của tôi nếu tôi nói dối, nhưng Cyrus có thể dễ dàng tìm ra sự thật trong bữa tôi nếu anh nhắc đến nó – điều mà có lẽ anh sẽ làm, dựa trên vẻ mặt bị sốc và có phần chắc chắn.

“Em có thể giải thích, nhưng…làm ơn đi vào và đóng cửa lại.”

Cử động hơi cứng nhắc, Cyrus làm theo lời tôi nói và đến ngồi vào cái ghế đối diện tôi. Đôi mắt anh nheo lại khi anh xem xét kĩ khuôn mặt tôi, sau đó ánh mắt anh rơi xuống chỗ em trai anh đang ngấu nghiến bú sữa.

Anh không còn nheo mắt phán xét khi đôi mắt tròn xoe với một biểu cảm lôi cuốn kỳ lạ khiến tôi thấy râm ran bên trong khi việc đứa bé bú gây ra cảm giác tương tự.

“Tôi tưởng em đã pha một bình sữa,” Cyrus thì thầm trước khi lắc đầu. “Em bao nhiêu tuổi?” anh hỏi, thoáng nhìn vào mắt tôi trước khi chúng hướng đến bộ ngực trần của tôi.

“Mười chín,” tôi thì thầm, tự hỏi liệu cái nhìn nóng bỏng đến khó chịu trên khuôn mặt anh có phải là một ánh mắt tán thưởng hay không.

Anh gật đầu và thở ra rõ ràng khi tiếp tục nhìn chằm chằm. “Thật…trẻ. Để…em biết đấy. Em…? Và cha tôi…?”

“Không! Dĩ nhiên là không!” Tôi đáp lại bằng tiếng rên rĩ khi chuẩn bị sẵn sàng để chia sẻ sự thật. “Bé không phải con em, Cyrus.”

Cyrus dựa lưng vào ghế và gãi cằm khi nhìn tôi với vẻ hoài nghi.

“Em chỉ cho bé bú thôi,” tôi giải thích – câu đó hẳn không làm cho mọi chuyện rõ ràng hơn. Vẻ bối rối trên khuôn mặt người anh kế của tôi gợi ý điều đó.

“Huh?”

Tôi liếc nhìn cánh cửa và nhìn lại đứa bé đang bú sữa mình. Vuốt ve cái đầu mềm mại, tôi thở dài. “Đó là một câu chuyện dài.”

“Kể đi nào,” Cyrus ra lệnh bằng giọng gầm gừ khiến tôi ngay lập tức muốn moi hết ruột gan.

“Meredith là một người mẹ tồi,” tôi vội giải thích. “Bà ấy giống như bà mẹ kế độc ác mà anh thường thấy trong truyện cổ tích. Em thật may mắn khi chỉ chịu đựng cơn khó chịu của bà ấy đến khi lên mười. Bà ấy nhanh chóng thuyết phục cha em gửi em vào trường nội trú để em không làm phiền đến bà ấy thêm nữa.”

“Ở trường nội trú lúc mười tuổi à?” Cyrus có vẻ đang suy ngẫm về chuyện đó. “Cha em cũng là một tên khốn sao?”

“Không! Ông ấy là người đàn ông tuyệt vời nhất trên thế gian!”

Cyrus tựa lưng vào ghế như thể anh không tin vào điều đó. “Nếu ông ấy tốt đến thế, sao ông ấy lại đưa đứa con gái nhỏ của mình đến một nơi hỗn độn dạy các cô gái những điều kì quặc về…” Mắt anh lại hướng về phía đứa nhỏ, miệng anh hoạt động nhưng lại nói không thành lời.

“Ông ấy không muốn em đi. Em khuyên ông làm vậy.”

“Tại sao? Có vẻ như em cũng không muốn đi.”

Nhún vai, tôi vuốt ve đường chân tóc của đứa bé và vuốt tóc xoa dịu nó để nó không khó chịu vì giọng nói của chúng tôi. “Ông ấy rất buồn sau khi Mẹ–“

Hắng giọng, tôi thở dài. “Meredith khiến ông ấy cười nhiều hơn em, nên em bảo ông ấy hãy để em đi. Em yêu ông ấy và em muốn ông được hạnh phúc, và em biết sẽ dễ dàng hơn cho cả hai người họ nếu em không ở bên.”

“Vậy nên, em hi sinh hạnh phúc của mình vì ông ấy và sống một mình trong thế giới của những kẻ bắt nạt và ấu dâm…Em là một đứa trẻ! Trách nhiệm của ông ta là…”

“Không phải là em ở đó mãi mãi,” tôi cố gắng giải thích, nhưng thật khó để tranh luận logic của một đứa trẻ mười tuổi khi bạn đủ lớn để hiểu rõ hơn.

“Nhưng ông đã mất.” Giọng tôi khàn đi, và tôi mất một lúc để trấn tĩnh lại. Tôi vuốt ve cái đầu nhỏ mềm mại của Titus và để tiếng bú sữa nhịp nhàng của nó ru tôi vào trạng thái bình tĩnh hơn trước khi tiếp tục.

“Em… không tiếp nhận chuyện đó tốt lắm. Em nghĩ là không phải ai cũng như vậy. Em có một vài năm khó khăn. Thu mình lại hay gì đó – dù sao thì em cũng chỉ có một mình, nên tại sao người ta có thể nói em thu mình lại thì em cũng không biết. Thu mình khỏi cái gì mới được, đúng không?”

Biểu cảm của Cyrus khiến tôi nhăn mặt.

“Em nghĩ việc học của em bị ảnh hưởng. Thật khó để…suy nghĩ. Và để…Meredith bắt em phải ở lại trường suốt thời gian đó, điều đó…ổn thôi. Em cần phải tham gia nhiều lớp học lại và học thêm để theo kịp, dù sao thì em chưa bao giờ cảm thấy được chào đón ở nhà mình, nhưng rồi bà ấy gặp cha anh…” Tôi lau nước mắt và hít một hơi thật sâu.

“Đó là lúc em được phép trở về nhà vào kì nghỉ – khi bà ấy nói với cha Jack rằng bà ấy có một cô con gái riêng. Ông ấy là người nhất quyết đòi em ở lại dưới mái nhà của ông, để ông có thể đối xử với em như cách mà một bé gái nên được đối xử hay bảo vệ hay bất cứ điều gì như thế. Em biết ơn mái ấm và tình yêu thực sự mà ai đó muốn dành cho em khi gia đình thực sự của em không còn nữa, và tất cả bạn bè của em bước tiếp mà không có em. Em đã một mình quá lâu, em chỉ…đến lúc phải trưởng thành…em chỉ…”

Cyrus không thúc giục. Anh chỉ đơn giản đợi cho đến khi tôi tìm ra được câu chữ.

“Em không đủ mạnh mẽ để ra riêng,” cuối cùng tôi thừa nhận. “Em bỏ lỡ cơ hội nhận học bổng vào đại học và em không muốn xin cha Jack số tiền lớn như vậy khi điểm số của em không cao và em chỉ làm ông thất vọng vì không làm được gì tốt. Em có tài sản thừa kế, nhưng em không thể nhận nó cho đến khi em 21 tuổi, và em đang lên kế hoạch tự lập cho đến lúc đó – bằng việc làm bồi bàn và các công việc khác – nhưng khi việc học kết thúc và đứa bé chào đời…”

Tôi lướt các khớp ngón tay lên đôi gò má mũm mĩm của Titus trước khi chuyển bé sang bên ngực còn lại để giảm bớt cơn nhức nhối ở đó. Bé đúng là một thiên thần nhỏ đói khát.

“Không mất đến một ngày để em yêu đứa bé này, Cyrus, em không thể đi kiếm việc làm và bỏ nó lại một mình. Không được với cách mà Jack đối xử với các con trai của ông ấy, và với bà ấy. Đứa bé sẽ trở thành một kẻ tâm thần câm lặng hay gì đó. Anh biết đấy – những đứa trẻ không nhận được bất kì tình yêu thương nào trước khi lên ba hay sao đó? Đó là một trong những điều đọng lại trong đầu em khi chúng em học về sự phát triển trí não ở trường…”

Tôi bắt đầu nóng lên dưới cái nhìn mãnh liệt của Cyrus, đó là lúc tôi nhận ra chuyển Titus sang bầu vú kia khiến tôi lộ ra hoàn toàn.

Tôi làm vậy mà không suy nghĩ, cảm thấy an toàn và thoải mái khi ở bên Cyrus – như thể chúng tôi có mối liên kết anh em không thể lay chuyển nào đó, hoặc ít nhất là một sự hiểu ngầm nào đó về động lực gia đình rối loạn xung quanh cả hai chúng tôi.

Ngay khi tôi nghĩ về anh như anh trai mình, tôi lại cảm thấy nhức nhối giữa hai chân khiến tôi ước gì anh không phải như vậy. Tôi nhanh chóng kéo chiếc áo len xuống để ngực không lộ ra ngoài, sau đó tôi lại nhìn vào mắt anh để tiếp tục câu chuyện.

Đôi lông mày đen của anh hơi nhíu lại khi anh nhìn từ ngực lên mặt tôi, và bụng tôi cồn cào. Tôi không muốn người đàn ông này nghĩ tôi là một đứa ngốc, điên rồ những điều kì lạ với em trai mình – tôi thậm chí không coi Titus như em ruột. Thằng bé không có máu mủ với tôi. Cha mẹ bé không phải cha mẹ tôi, khi nghĩ lại, tôi chắc chắn mình là con một. Tôi thậm chí không biết có anh chị em là như thế nào. Titus chỉ một em bé cần tôi, và cả hai chúng tôi đều bị mắc kẹt trong một tình thế kì lạ mà tôi…càng khiến nó kì lại hơn. Tôi vội biện minh cho hành động của mình – bởi vì ngay cả tôi cũng biết rằng việc cho em trai bú sữa rõ ràng là một chủ đề cấm kị.

“Meredith không muốn đứa bé, Cyrus. Bà ấy phớt lờ Titus và bắt em phải làm mọi việc nuôi đứa trẻ.”

“Bà ấy nói em phải cho đứa bé bú sữa mẹ à?” Anh hỏi, ngả người ra sau và cau mày.

“Không hẳn vậy.”

Anh ngồi im. “Câu đó nghĩa là sao?”

“Nghĩa là…tự nhiên nó xảy ra thôi.”

Cyrus nhìn tôi một lúc lâu trong khi Titus tiếp tục bú vú tôi. Đôi má mũm mĩm của bé đang chậm lại và trở nên ít nhúc nhích hơn khi bụng bé no và bé bắt đầu buồn ngủ.

“Sao chuyện này…lại xảy ra được?” Cuối cùng Cyrus hỏi, ra dấu về phía tôi và đứa bé.

Tôi nhún vai và xoa đầu Titus khi bé khụt khịt trong lúc ngủ.

“Có một lần bé không ngừng khóc. Bé không chịu ăn. Không chịu ngủ. Dỗ dành ôm ấp cũng không có tác dụng. Em thử hết mọi cách mình có thể nghĩ ra, nhưng trí thông minh của em bị cạn kiệt. Không có ai giúp đỡ. Meredith và Jack đang đi hưởng tuần trăng mật lần thứ sáu hay sao đó, và họ cho nhân viên nghỉ cuối tuần. Em có một mình và không có ai ở bên…Em tuyệt vọng. Em…sẽ làm bất cứ điều gì.” Tôi cố nuốt nước mắt khi kí ức về việc bất lực vào ngày đó trở lại đe dọa tôi.

“Meredith chưa bao giờ cho bé ăn hay ôm ấp bé, và bé luôn cứng đơ người khi em ôm bé. Bé không biết phải làm gì với bản thân mình, và em chỉ muốn cho bé một khởi đầu tốt đẹp trong cuộc sống, vì vậy em…em mang đến cho bé niềm an ủi mà em nghĩ bé đang cần và…em cho bé bú vú. Bé bám lấy và tiếp tục, mặc dù em không có chút sữa nào. Bé có vẻ thích nó…và em cũng thích vậy,” tôi thừa nhận khi mặt tôi nóng bừng.

“Nhưng bé an tĩnh lại, và đó là tất cả những gì em muốn. Có tác dụng. Sau một thời gian, đó là cách duy nhất có hiệu quả và chúng em cũng không tổn thương đến ai, vì vậy em chỉ…cho bé bú bất cứ khi nào bé cần….và sữa về.”

Vẻ mặt của Cyrus thật khó đoán, điều này khiến tôi khá bối rối. Anh có thể tỏ ra lạnh lùng và xa cách một cách thực sự đáng lo ngại khi anh muốn.

Thay vào đó, tôi chuyển sự chú ý của mình tới Titus, đang chìm đắm vào những giấc mơ của mình. Tôi trượt núm vú ra khỏi miệng bé và mỉm cười với đôi má nhỏ nhắn dễ thương của bé khi chúng chóp chép. Cẩn thận kéo chiếc áo len xuống, tôi nhấc bé lên vai và xoa lưng bé khi tôi đứng dậy khỏi ghế.

“Em phải dỗ bé ngủ trưa, nếu không bé sẽ quá mệt và khiến em thức cả đêm.”

Cyrus cũng đứng dậy. Anh thậm chí còn mở cửa để tôi vào phòng trẻ.

“Vậy…họ không biết toàn bộ chuyện này…việc em cho Titus bú sữa mẹ ấy? Đó là lí do tại sao em pha sữa bình? Để giả vờ như em đang cho bé bú sữa bột à?”

Tôi đặt Titus vào nôi và gật đầu. “Đôi khi em cũng dùng sữa bột, chỉ khi bé quá quấy khóc và em thì quá mệt mỏi. Em đang cố hết sức, nhưng em…”

“Mười chín tuổi. Một mình và không ai giúp đỡ. Và em thích khi thằng bé mút vú em. Ừ, tôi nghe thấy rồi, Daisy.”

Má tôi nóng lên trước giọng điệu của anh, và tôi tránh ánh mắt anh.

“Có phải đó là sự gần gũi mà em tìm kiếm? Em xoa dịu thằng bé và nó cũng xoa dịu em?”

Tôi không trả lời ngay, nhưng cuối cùng, tôi nhún vai. “Em chưa nghĩ về việc đó như vậy, nhưng đúng thế. Có lẽ em nhớ đến những đứa trẻ thiếu tình thương bởi vì em đồng cảm.” Tôi lại nhún vai. Thật ngu ngốc. Tôi thật ngu ngốc.

Tôi có thể nói gì khác đây?

Tôi không thể nói cho Cyrus biết cảm giác thực sự của mình khi bị mút núm vú.

Điều đó khiến tôi cảm thấy mình là phụ nữ như thế nào theo cách mà tôi chưa bao giờ trải nghiệm?

Tôi biết thế là sai.

Có lí do khiến tôi giữ bí mật – tôi biết việc mình đang làm là thô tục.

Sao tôi có thể thừa nhận rằng tôi cũng thích chuyện đó? Việc thô tục đó thật thú vị, và việc có một bí mật khiến cảm giác rần rật trong tôi càng trở nên thú vị hơn.

Làm sao tôi có thể nói với anh rằng khi đứa bé bú vú tôi, điều đó khiến tôi muốn làm những việc khác…những việc tục tĩu của người lớn? Không phải với đứa bé, mà với đàn ông – đàn ông như người anh trai mới này của tôi, người mà tôi không thể ngừng nghĩ về anh kể từ khi gặp anh trong cửa hàng sáng nay.

Trước khi Cyrus bước vào phòng vui chơi của trẻ, quần lót của tôi đã ướt đẫm – không chỉ vì cảm giác được bú vú mà còn vì những suy nghĩ của tôi về Cyrus và việc tôi sẽ thủ dâm khi Titus đi ngủ.

Tôi liếc nhìn Cyrus và nhận ra có lẽ tôi không cần phải nói thành lời những điều đó để cho anh biết sự thật. Anh nhìn tôi như thể sắp cởi áo len của tôi ra và khóa cửa lại để xem cơn nhăng xị này là gì.

Hơi thở của tôi dồn dập một chút, và núm vú của tôi bộc lộ vẻ thích thú khi chúng se lại và chỉa qua lớp vải áo len của tôi. Cyrus nhìn chằm chằm vào ngực tôi và thầm chửi thề trước khi lùi ra khỏi tôi.

“Em đang bị rỉ sữa qua quần áo kìa.”

Tôi nhìn xuống và thấy vòng tròn ướt lan ra từ bầu vú mà Titus chưa mút hết. Quá bị Cyrus làm phân tâm, tôi quên thay miếng đệm ngực. “Tốt hơn hết là em nên thay đồ trước khi chúng ta được gọi đi ăn tối,” tôi nói trước khi lao vào phòng lục lọi ngăn kéo.

Cyrus theo tôi vào phòng và nhìn tôi lôi ra một cái áo len mới khá giống cái tôi đang mặc.

“Tôi đoán là chúng ta không muốn cha phát hiện ra cô công chúa nhỏ ngọt ngào của mình làm chuyện tục tĩu đâu, phải không?”

Có điều gì đó trong giọng điệu của anh khiến tôi rùng mình và ớn lạnh. Tôi từ từ quay lại đối mặt với anh.

“Cyrus…anh sẽ không kể với ai đâu, phải không?”

Anh nhún vai và tựa người vào cửa. “Không chắc đâu. Tôi thực sự thấy bực mình khi thấy cha tôi dành tình thương cho em khi ông ấy tước đi sự tận tâm như vậy khỏi con ruột của mình. Có lẽ tôi sẽ muốn nhìn mặt ông ấy khi biết được việc em đang làm.”

Jack đã làm nhiều việc cho tôi và ông luôn đối xử tốt với tôi – nhiều đến mức tôi muốn hét lên, nhưng ông có ý tốt và tôi cần sự khen ngợi của ông. Tôi không muốn làm ông đau lòng, và tôi biết chuyện này sẽ khiến ông buồn. Tôi bước về phía Cyrus và lắc đầu. “Xin đừng.”

“Em sẽ làm gì để thuyết phục tôi giữ im lặng?” Ánh mắt tinh nghịch trong đôi mắt đanh thép của anh khiến tôi muốn làm…

Rất nhiều điều.

Tôi mím môi lại khi nghĩ về những gì cả hai chúng tôi đều muốn. “Có lẽ em cũng có thể làm anh thấy gần gũi và thoải mái?” Tôi đề nghị khi cởi áo len ra để lộ chiếc áo ngực đơn giản, gần-như-không-gây-ấn-tượng-như-tôi-muốn-lúc-này. “Có lẽ anh thiếu một bàn tay chăm sóc anh.” Tôi mở chốt phía trước và để cái áo ngực ẩm ướt trượt xuống sàn.

Cyrus rõ ràng đang nuốt khan.

“Ý em đang muốn tôi bú vú của em phải không?”

“Nếu anh muốn. Hoặc…có thể anh muốn thứ gì đó khác.” Tôi nhún vai và cúi xuống để cho anh nhìn vào mông mình trong khi lôi chiếc áo ngực mới từ ngăn kéo đồ lót của mình ra.

Tôi từ từ mặc áo vào – một màn thoát y tua ngược.

Chuông báo bữa tối vang lên khắp nhà, Cyrus ném chiếc áo len cho tôi trước khi anh bắt đầu bỏ đi. “Tôi sẽ suy nghĩ.”

Tôi đuổi theo khi anh rời đi. “Anh sẽ không kể chứ?”

“Tôi nghĩ còn tùy vào việc tôi bực mình thế nào trong bữa tối. Tôi cảm thấy như thông tin này có thể thực sự đánh vào chỗ đau của cha tôi, và đó là thứ có sức quyến rũ mạnh mẽ, Daisy-Jane.”

Chạy nước kiệu để theo kịp, tôi tóm lấy cánh tay anh.

“Em cũng có thể quyến rũ. Em sẽ làm bất kì điều gì, Cyrus.” Tôi nhìn anh bằng cái nhìn chân thành nhất vì tôi chắc chắn sẽ để người đàn ông này tự do làm với cơ thể mình. Anh có một vẻ ngoài thô bạo về tình dục, điều đó đảm bảo với tôi rằng anh biết cách khiến phụ nữ rên rỉ. Tôi muốn thứ đó. Tôi muốn rên rỉ như những người phụ nữ trong những cuốn sách tôi từng đọc.

“Bất cứ điều gì,” tôi lặp lại, nhìn vào anh chăm chú.

Lỗi mũi anh phập phồng, và anh hất tay tôi ra trước khi lao thẳng về phòng ăn.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...