Chuyện Nàng Daisy
Cả tôi và em bé đều nhìn lên khi Daisy bước vào nhà bếp.
Hàm của tôi rớt xuống và cả chai sữa của thằng bé cũng vậy. Tôi vội vàng nhặt lại cho thằng bé – dùng những ngón tay mò mẫm xung quanh để tìm bình sữa vì tôi không thể rời mắt khỏi em.
Em đang mặc quần áo mà tôi mua cho em.
Cô gái của tôi mặc màu hồng cũng đẹp nhưng em lại trở nên sống động hơn với những màu khác. Chiếc quần đùi màu hải quân ôm lấy mông em và khoe đôi chân của em đúng như tôi nghĩ, còn cái áo len dệt kim màu kem rộng thùng thình theo cách quyến rũ nhất có thể tưởng tượng được. Nó tôn lên những đường cong của em, và em mặc nó theo kiểu cái cổ rộng cắt lệch vai để lộ dây áo ngực bên dưới.
Và áo trong cũng có màu xanh hải quân.
Và tôi biết chính xác đó là cái nào – vì tôi cũng đã mua cái đó. Mấy cái mút là loại ren dệt mỏng, mềm mại, chắc chắn để lộ nhiều da thịt qua các họa tiết trong thiết kế và nếu tôi cài nó vừa phải, tôi nghĩ tôi có thể bú vú em qua nó.
“Trông em thật xinh đẹp,” tôi thì thầm khi đặt lại bình sữa vào miệng Titus.
“Cảm ơn vì những bộ quần áo đẹp,”em trả lời với đôi má ửng hồng. “Em yêu chúng. Tất cả chúng. Em có thể lấy thêm cà phê cho anh được không?”
Nuốt khan, tôi gật đầu.
“Sữa chứ?” em hỏi với nụ cười ngọt ngào khi em thêm chút nước bắn tung tóe.
Tôi nhẹ nhàng gầm gừ với em, và Titus nhìn tôi kỳ lạ. “Cứ uống sữa của mình đi, nhóc.”
Thằng bé đập cái lục lạc của mình vào cả hai chúng tôi trong khi nó uống sữa và tôi cố nhớ lại mình đang làm gì trước khi cô em gái xinh đẹp của chúng tôi bước vào.
“Bữa sáng,” tôi lẩm bẩm với mình khi quay lại phòng chứa thực phẩm. “Ngũ cốc?”
“Bánh nướng xốp,” em nói, trượt đến trước mặt tôi và cuối xuống để kéo một hộp lớn chứa đầy đồ nướng tự làm từ cái kệ thấp hơn.
Mắt tôi nhìn no nê, và bu*i tôi căng lên với tất cả phấn khích mà tôi không có cơ hội trải qua bên trong em khi chúng tôi bị gián đoạn trước đó. Tôi bước lại gần và ấn mình vào mông em, đẩy em về phía trước để em phải bám vào kệ. Tôi nghiến con c*c cứng cáp của mình vào mông em rồi lùi lại, trêu chọc cả hai chúng tôi.
Em đứng dậy và quay người lại, nhìn chằm chằm vào tôi.
Một lọn tóc dính vào đôi môi hé mở của em và em thở dốc. Đôi mắt em vui tươi và đầy khao khát khi em nhìn lên tôi, và em móc ngón tay vào thắt lưng của tôi để nhường chỗ cho bàn tay còn lại khi em luồn nó vào trong quần tôi để vuốt ve gậy thịt mập mạp.
Tôi lắc lư đứa bé trong tay khi nhướn mày nhìn em, một nụ cười nhỏ gợi cảm hiện lên trên môi em khi em tiếp tục vuốt ve. Tôi ấn vào cái chạm của em, và cả hai chúng tôi giật mình một chút khi những bước chân nặng nề bước vào căn phòng phía sau chúng tôi.
“Lấy cho em ngũ cốc khi anh ở trong đó nhé Cyrus?”
Daisy rút tay ra khỏi quần tôi nhanh hơn chớp, và tôi cười toe toét với em khi nhét vật cương cứng của mình ra sau thắt lưng và che nó bằng áo sơ mi.
“Không có ‘Chào buổi sáng, con trai ? Các con ngủ thế nào?'” tôi hỏi khi lấy ngũ cốc ra khỏi kệ và quay lại đối mặt với người cha trông như đang bị táo bón của mình. Chắc đó là lý do tại sao ông ấy cần ngũ cốc. Tôi đẩy nó qua quầy bếp về phía ông ấy. “Cả hai chúng con đều ngủ gần như suốt đêm. Đó là một phép lạ.”
Tôi liếc nhìn Daisy, tự hỏi làm sao mình có thể dễ dàng chìm vào giấc ngủ với một người xinh đẹp như vậy bên cạnh. Tôi đoán là do sữa ấm có ích.
“Daisy?” cha tôi cau mày đánh giá em từ trên xuống dưới. “Quần áo bình thường của con đâu rồi?”
“Đây là quần áo mới,” em nói, ném cho tôi cái nhìn khó chịu. “Chúng con mua chúng hôm qua. Trong thị trấn.”
Tôi bước vào giữa họ. “Chúng con ra ngoài để vui chơi và thời trang cho mùa mới nhất đã lên kệ. Việc làm cho tủ quần áo của một người thêm đa dạng sẽ là một niềm vui lớn, vì vậy con đã chi tiền cho một buổi mua sắm nhỏ. Hóa ra Daisy không được trả nhiều tiền để làm bảo mẫu toàn thời gian khi sống cùng cha, Jack. Bất cứ ai cũng có thể nghĩ rằng cha đang biến em ấy thành vú nuôi theo hợp đồng của cha – như cha đã làm với con.”
Cha toi phớt lờ tôi và cố gắng nhìn Daisy lần nữa. “Cái này có màu hồng không?”
“Không,” tôi trả lời thẳng thừng trước khi em kịp xoa diệu ông ta. “Không. Và thêm một điều hay ho nữa. Em ấy ghét màu hồng.”
Rõ ràng, điều đó là một cú sốc đối với cha tôi. Ông ta ngồi thẳng dậy như thể tôi vừa tát ông ta.
“Con gái thích màu hồng mà, Daisy?”
Liếc nhìn tôi, Daisy đi đến cạnh cha tôi. “Màu hồng là màu rất đẹp, và con đánh gia cao mọi thứ cha cho con,” em xoa dịu, hôn nhanh lên má ông ta. “Nhưng con đang tìm kiếm thứ gì đó phù hợp hơn cho một phụ nữ trưởng thành,” em nói vội vàng trước khi mở hộp đầy bánh nướng và đặt nó dưới mũi ông ta. “Bánh nướng xốp nhé?”
Anh mắt em nhìn tôi qua quầy bếp trong khi cha tôi đang bị phân tâm bởi bánh nướng của em, và em nói chuyện trực tiếp với tôi từ ngay phía sau ông ta. “Con đặc biệt làm chúng cho cha.”
“Thật sao?” cha tôi hỏi, mắt sáng lên khi ông chọn một cái bánh nướng xốp trong hộp. “Cảm ơn, con yêu. Ta cá là chúng rất ngon.” Ông ta ném cho tôi một cái nhìn đen tối. “Không ai trong số các con trai ta từng làm cho ta những món ngon như bánh nướng xốp.”
“Thay vào đó bọn con mang lại cho cha rất nhiều tiền. Và như con nhớ, cha không muốn ăn bánh nướng xốp của bọn con. Con nhớ rất rõ Jules và Thaddy cố gắng nướng một ít – và cha ném bánh của chúng xuống sàn và dẫm lên đó. Cả hai đều khóc hơn ba tiếng đồng hồ.”
“Chúng tỏ rằng cả hai đều cần phải cứng rắn hơn và ra ngoài cùng các cậu bé khác,” cha tôi đáp lại bằng giọng điệu nhẫn tâm như thường lệ của mình. “Đó là lỗi của con khi chúng khóc. Con chính là lý do khiến chúng nghĩ rằng nướng bánh rất thú vị ngay từ đầu.”
Quay vai về phía người đàn ông, tôi bảo vệ Titus khỏi những lời nhảm nhí của ông ta. “Ông là một tên khốn, Jack ạ.”
“Thể hiện chút kính trọng đi. Ta là cha của con.”
“Đúng hơn là người hiến tinh trùng.”
“Đừng cư xử như vậy trước mặt em gái con nữa. Con bé biết ta không phải là con quái vật mà con miêu tả, và điều đó chỉ khiến con bé nghĩ con là một tên khốn nạn.”
“Tôi đúng là tên khốn nạn.”
“Đồng ý. Thậm chí còn nhiều hơn bình thường. Khi nào con đi?”
“Ngài mai, nếu mọi việc diễn ra theo đúng kế hoạch phỏng vấn hôm nay.”
“Tốt.”
“Tốt,” tôi đồng ý, vươn tay ra để lấy bánh nướng xốp của Daisy…và thật vậy. Chúng trông ngon lành, em làm chúng trở nên đặc biệt.
“Chúng là của ta,” cha tôi tuyên bố.
“Chúng chắc chắn là của con,” tôi sửa lại trước khi bỏ đi. Tôi cắn một miếng và rên rỉ. “Chúng ngon quá, Daisy!” Tôi nói với qua vai khi cùng Titus đi dọc hành lang về phía văn phòng dành cho khách mà tôi đang sử dụng. Tôi sẽ trông chừng đứa bé một phần buổi sáng để Daisy có chút thời gian cho riêng mình, sau khi nếm thử món bánh xốp của em, tôi hy vọng em sẽ làm bánh nhiều hơn trong thời gian đó.
