Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Chuyện Nàng Daisy

Chương 25 : Cyrus



Tôi ngước mắt lên từ máy tính xách tay của mình khi nghe thấy tiếng gõ nhẹ vào cửa văn phòng rồi ngả lưng vào ghế với một nụ cười.

“Daisy.”

Em nhấc tay lên và ngọ nguậy những ngón tay thon thả về phía tôi thành những cái vẫy tay nhỏ dễ thương.

“Hẳn là anh đang bận…Em có nên đi ra không?”

“Đừng có ngốc thế. Vào đi. Đóng cửa lại đi em.”

Em làm như được bảo – em rất giỏi làm việc đó, tôi để ý.

“Titus ngủ rồi à?”

“Thằng bé ở với Meredith để tương tác trước bữa tối. Em có khoảng 15 phút. Có lẽ ít hơn.” Em nhấc điện thoại trên tay lên để minh họa rằng em đang làm nhiệm vụ.

“Anh có thể làm gì cho em, bé yêu?”

“Em vừa…”

Đôi chân em ngọ nguậy bên dưới, và đôi mắt em đảo quanh văn phòng tôi nhưng lại rất tránh nhìn vào tôi. Em dường như đang vật lộn với từ ngữ của mình cũng như lớp vải áo len đang cố kiềm chế em. Em có vẻ không thoải mái – về thể chất và tinh thần.

Tôi đóng máy tính xách tay lại và để nó sang một bên trước khi vỗ nhẹ vào khoảng trống trên bàn, nó vừa được dọn dẹp. “Lại đây ngồi nào, Daisy.”

Lần nữa, em làm như tôi bảo. Em có vẻ bớt lo lắng hơn khi tôi chỉ dẫn cho em.

“Anh muốn em biết rằng em có thể hỏi anh bất cứ điều gì. Bất cứ lúc nào. Em đang hành động như thể em là một kẻ gây phiền toái, nhưng anh luôn ở đây cho bất cứ điều gì em cần. Em có muốn nói chuyện không?”

Nhìn tôi một lúc, môi em mím lại thành một đường mỏng như thế em đang khóa chặt suy nghĩ của mình vào bên trong. Em lắc đầu, mặc dù rõ ràng là em đang lo lắng điều gì đó.

“Anh có thể thấy có chuyện gì đó đang diễn ra ở đây, cô bé ạ. Em có chắc là em không muốn nói về chuyện đó không?”

Em lại lắc đầu, và tư thế của em chuyển thành một vẻ gì đó tự tin và tùy tiện…giả vờ.

“Em không định nói cho anh biết à?”

“Không có gì để nói cả,” em nói với một cái nhún vai và vẻ tùy tiện giả tạo.

“Được thôi. Chúng ta sẽ không nói chuyện. Cởi áo len của em ra.”

Tôi để em làm vậy khi tôi đứng dậy khóa cửa.

Khi tôi quay lại với cô gái của mình, bộ ngực căng tràn đầy sữa của em đang đợi tôi, nhưng tôi chiếm lấy miệng của em trước.

Em thở hổn hển vì ngạc nhiên, tôi cuộn lưỡi mình trên lưỡi của em theo vẻ vuốt ve gợi cảm, dụ dỗ em chơi đùa cùng tôi. Em tự nguyện theo, đi theo sự dẫn dắt của tôi khi tôi cho em thấy rằng đối với tôi, em còn hơn cả bộ ngực căng đầy và một vài niềm vui nóng bỏng chết tiệt ở phía sau một chiếc SUV. Hoàn cảnh hiện tại của chúng tôi không cho phép tôi làm những việc mà tôi muốn dành cho em, nhưng tôi đang làm những gì có thể cho làm cho nó tốt hơn. Tôi muốn biết em biết điều đó.

Chúng tôi còn lâu mới tiến tới việc làm tình với em một cách bất chấp. Ý tưởng đó bị dập tắt ngay khi tôi nhận ra em cần tôi đến nhường nào. Những ngón tay của em trượt lên cổ và luồn vào tóc tôi, cảm giác thật tuyệt vời, tôi thậm chí không muốn biết anh chàng đầy thù hận đó là ai hay anh ta đang nghĩ gì – anh ta không phải là tôi. Tôi là người đàn ông của gia đình và tôi là tấm gương cho mọi người.

Cái chạm nhẹ nhàng của em lột bỏ vẻ ngoài cứng rắn của tôi một cách dễ dàng đến mức tôi phải lùi lại và lắc mình để thoát khỏi cậu bé mềm yêu, thiếu thốn mà tôi sắp biến thành.

“Anh bảo em đừng làm vậy với anh nữa mà,” tôi gầm gừ với em.

Môi của Daisy sưng tấy và đỏ bừng sau nụ hôn của chúng tôi, em ngậm môi dưới vào miệng trong khi đôi mắt hiền từ của em đang đánh giá tôi. Bộ ngực gây mất tập trung của em tăng lên đáng kể khi em hít vào. “Em không muốn dừng lại, Daddy à.”

Trước giọng điệu của em, tôi có một thôi thúc mạnh mẽ muốn kéo em ra khỏi bàn của mình rồi khom người em xuống để thực hiện một cuộc làm tình thật cuồng nhiệt.

“Anh đang bảo em dừng lại, Daisy, và nếu em bắt anh lặp lại, lần sau anh sẽ không nói tử tế đâu.”

“Nhưng anh căng thẳng quá, và em thích cảm giác anh tan chảy dưới ngón tay em. Điều đó khiến em cảm thấy như mình đã làm được điều gì đó tốt và em muốn trở thành cô gái ngoan của anh.”

“Cô gái ngoan thì làm theo như được bảo.”

Daisy thở dài và cố ý bĩu môi. “Vậy thì hãy nói cho em biết phải làm gì khi em buồn vì anh không để em làm anh vui. Nó làm em muốn tự đi hút sữa của mình.”

Tôi từ từ hạ mình xuống cái ghế trước mặt em. “Thao túng anh à? Trong quy tắc của anh, đó là hành vi sai trái và những cô gái hư sẽ bị đánh đòn, Daisy. Em có muốn bị đánh đòn không?”

Đôi mắt em sáng lên thích thú trước lời đề nghị đó, và tôi bật cười khúc khích. “Anh thấy rằng cả hai ta đều không coi việc đánh đòn là một hình phạt.”

Tôi vòng ngón tay quanh hông em và kéo mông em về phía mép bàn của tôi.

“Chúng ta sẽ hết giờ nếu em tiếp tục chơi trò chơi, em yêu.” Tôi lướt đầu lưỡi của mình lên một trong hai núm vú của em để trêu chọc một cách chậm rãi. “Em có muốn anh hút sữa cho em không?”

Dường như khó thở và không nói nên lời, Daisy gật đầu.

“Vậy thì ngừng cãi cọ với anh.”

Tôi đưa núm vú em vào miệng mình rồi hút mạnh. Em bắt đầu phun sữa vào miệng tôi gần như ngay lập tức, và tôi rúc vào bộ ngực săn chắc của em khi nuốt, yêu cái cách em mềm mại khi tôi uống sữa ngọt và em tiết ra cho tôi.

Đầu em ngả ra sau khi một tiếng rên rỉ trầm phát ra từ miệng em, và cô công chúa sữa bé nhỏ của tôi dùng một miếng đệm che đầu vú còn lại của mình khi nó bắt đầu chảy sữa.

Tôi kéo em ra khỏi cái bàn và ngồi vào lòng mình để có thể ôm em chặt hơn. Đôi khi dường như tôi không thể ôm em đủ chặt. Tôi muốn vùi mình vào da thịt dễ chịu của em cho đến khi hơi ấm và mùi hương ngọt ngào của em bao quanh tôi. Tôi rúc sâu hơn vào cặp vú mềm mại của em và rùng mình khi những ngón tay của em luồn vào tóc tôi.

Vú của em bật ra khỏi miệng tôi khi tôi lùi lại. Em thở dốc khi nhìn vào mắt tôi với vẻ tuyệt vọng. “Làm ơn đi, Daddy?”

Gầm gừ, tôi kẹp hai tay em vào hai bên khi tôi đưa núm vú còn lại của em vào miệng và bú mạnh vài cái để sữa phun ra.

Daisy thì thầm cầu xin, văn vẹo và cọ vào người tôi khi em cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp của tôi. Chỉ khi em từ bỏ việc thoát khỏi vòng tay tôi, tôi mới thay đổi cái nắm tay để hướng tay em lên trên đầu mình. Tôi nhìn vào đôi mắt mở to của em với ánh mắt cảnh cáo và em gật đầu rằng em sẽ không tự ý và khiến tôi hối hận vì đã cho phép em tự do.

Một cách cẩn thận và cẩn trọng, em luồn những ngón tay vào tóc tôi.

Cái bu*i của tôi căng lên bên dưới em khi tôi rên rỉ trong cặp ngực của em, và những ngón tay của em bắt đầu thực hiện phép thuật của mình một cách tự tin hơn. Mí mắt tôi nhấp nháy khép lại và tôi được đưa đến một nơi nào đó rất xa. Một nơi ấm áp và giản dị, nơi tôi không phải vất vả và gai góc khắp người. Tôi không cần phải chịu trách nhiệm cho cho tất cả mọi người và mọi thứ, đồng thời đảm bảo rằng thế giới sẽ tiếp tục quay để nhận được sự đáp lại dịu dàng của tình yêu…Tình yêu ư?

Tôi rên rỉ trong hơi ấm của em khi cánh tay em ôm lấy tôi một cách tinh tế nhưng an toàn, và những ngón tay của em lướt dọc theo vai tôi cho đến khi em vuốt ve thành những vòng tròn trên lưng tôi. Bên trong tôi muốn tan chảy ra khắp sàn nhà, và tôi không thể không rúc vào trong, mặc dù tôi biết em sẽ biến tôi thành mềm yếu và hủy hoại tôi. Tôi không thể ngăn được chính mình.

Tôi yêu em.

Tôi thực sự yêu em.

Tôi đã sống cả đời mình như một tên khốn khó tính, sắt đá, đáng tin cậy, đáng dựa vào nhất trong mọi căn phòng mà tôi từng bước vào, còn em biến tôi thành một cậu bé đang rên rỉ bú vú của em. Tôi nên ghét nó; ghét em vì đã khiến tôi trở nên yếu đuối. Nhưng tôi không thể buộc mình dứt ra. Chưa ai từng khiến tôi cảm thấy…an toàn đến thế.

Thế này là sai trái, nhưng cảm giác lại cực kì đúng đắn.

Điện thoại của em đổ chuông, và tôi muốn chộp lấy và bóp nát nó trong tay.

Ngực của Daisy bật ra khỏi miệng tôi khi em xoay người để lấy cái điện thoại từ cái bàn phía sau. Em dời sự chú ý ra khỏi tôi khi em đáp lại yêu cầu của Meredith, và tôi nhớ những ngón tay xoa dịu của em nhiều hơn tôi muốn thừa nhận.

Từ chối để em nhìn thấy tôi hờn dỗi, tôi cố tình giữ vẻ mặt trống rỗng khi lôi ra một tuýt kem bôi núm vú từ trong túi và bắt đầu xoa lên núm vú của em. Tôi thỉnh thoảng giật và kéo em, và mắt em dõi theo từng cử động của tôi khi em cố gắng tập trung vào những gì Meredith đang nói – không khó để nghe Meredith đổ lỗi cho Daisy vì Titus là một đứa trẻ không thể nào dỗ dành được và yêu cầu Daisy đến dỗ thằng bé ngay lập tức và giữ nó xa ra khỏi bữa ăn tối để mọi người được ăn trong yên bình.

Mọi người ngoại trừ Daisy, đúng vậy đấy.

Vai Daisy rủ xuống khi em hứa sẽ có mặt ở đó liền, và em ném cho tôi ánh mắt xin lỗi trước khi cúp máy.

Tôi đậy nắp tuýt kem và giúp em mặc lại quần áo. Chậm rãi. Không ai trong chúng tôi muốn em lao đi làm người hầu thay vì là một thành viên xứng đáng được yêu quý trong gia đình.

“Cũng khó xử như bữa tối gia đình tối qua, em rất mong chờ được chơi trò cù chân lén lút với anh dưới gầm bàn,” em nói nhỏ khi đứng dậy rời đi.

Tôi hôn lên đỉnh đầu em và hít hà mùi hương trên tóc em. “Anh thà giữ em tránh xa con khốn đáng ghét đó, và đó không phải là bữa tối gia đình nếu em và Titus không có mặt ở đó, vì vậy anh tẩy chay nó. Chúng ta sẽ không bỏ lỡ điều gì tốt đẹp đâu.”

Em gật đầu và bước ra cửa nhưng không rời đi. Tôi có cảm giác giống như khi em đến – rằng em có điều gì đó muốn nói nhưng không thể.

Tôi đi đến đứng trước mặt em và nâng cằm em lên để nhìn vào mắt em. “Nói cho anh biết em nghĩ gì, Daisy.”

Em chun mũi và lắc đầu như thể đó chỉ là một ý tưởng ngớ ngẩn nào đó không đáng nhắc đến. “Không. Điều đó không quan trọng và nó sẽ chỉ khiến em nghe như một đứa trẻ ngu ngốc. Em muốn anh tiếp tục đối xử với em như một người phụ nữ. Em thích thế.”

Nắm tóc em, tôi nghiêng mặt em lên và hôn thật mạnh vào miệng em. “Anh cũng thích thế, cô gái.”

Khóe môi em nhếch lên khi hàng mi của em rung ring về phía tôi. “Em nên đi.”

Buông em ra, tôi lùi lại và giơ tay hứa sẽ không giữ em nữa.

Em vẫn nán lại.

Đôi môi em dường như đang đấu tranh về việc liệu em có nói ra điều đang khiến em khó chịu hay không, và tôi muốn ép em nói ra điều đó, nhưng tôi chờ đợi, và khi cuối cùng em cũng lên tiếng, tôi nhận được tất cả các câu trả lời tôi cần.

“Khi nào anh cần trở về nhà? Ngày mai anh chưa đi, phải không?” Tôi nghĩ em đang cố gắng hết sức để giấu đi nỗi sợ hãi và khao khát trong giọng nói của mình, nhưng tôi không biết tại sao em lại muốn giấu điều đó với tôi. Tôi thích thế. Tôi rất phấn khích khi những từ này nghe như: Em sẽ nhớ anh.

“Không phải ngày mai,” tôi đảm bảo với em khi kéo em lại để ôm và vuốt mái tóc dài mượt của em. “Ngày mai anh có việc phải giải quyết ở đây.”

“Tất nhiên,” em đồng ý với sự thất vọng rõ ràng và nhanh chóng che đậy bằng một giọng điệu lạc quan hơn. “Phỏng vấn. Cho một trợ lý mới. Em nhớ vậy. Họ sẽ làm những việc gì?”

Tôi nhún vai. “Bất cứ điều gì anh cần,” tôi trả lời với vẻ mơ hồ của một người đàn ông bị bắt quả tang đang nói dối mà anh ta chưa muốn tiết lộ.

Sự thật là tôi không thực sự cần một trợ lý mới.

Judy là một cỗ máy hiệu quả, người có thể dễ dàng tự mình sắp xếp công việc kinh doanh của tôi một cách trật tự. Lời nói dối đó là nhằm vào cha tôi, và Daisy tình cờ chứng kiến chuyện đó, nhưng tôi cũng không muốn em đặt ra những câu hỏi mà tôi chưa sẵn sàng.

“Đừng lo lắng về điều đó. Anh sẽ không bận rộn cả ngày và anh chắc chắn sẽ dành thời gian cho cô gái yêu thích của mình. Bây giờ, hãy cứu Titus khỏi mẹ thằng bé – người phụ nữ đó cần một số bài học nghiêm túc về cách nuôi dạy con cái. Anh sẽ mang bữa tối lên cho em và chúng ta sẽ ăn cùng nhau. Chỉ có hai người chúng ta.” Tôi đánh vào mông em khi đuổi em ra khỏi cửa, sau đó tôi đóng lại và dựa vào cửa.

Tôi cần phải bình tâm lại.

Chắc chắn tôi đã yêu cô em gái kế mười chín tuổi của mình…thậm chí còn yêu hơn thế khi tôi nghĩ về khả năng rất thực tế là có thể em cũng thích tôi.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...