Chuyện Nàng Daisy
Tôi chỉ ngủ có ba giờ, nhưng bằng cách nào đó nó là giấc ngủ tuyệt nhất tôi từng có trong đời.
Xét về mọi mặt thì tôi sẽ cảm thấy thật kinh khủng. Tội lỗi, xấu hổ, ghê tởm…nhưng tôi không thể khiến mình hối hận dù chỉ một điều tôi đã làm với Daisy.
Và tất cả là lỗi của em.
Em từ chối xem tôi như con quái vật đã lợi dụng em.
Một cơn rùng mình chạy khắp người tôi khi nhớ lại những ngón tay của em luồn vào tóc tôi khi tôi bú vú em, và tôi không cần các nhà trị liệu nào mà tôi gặp trong nhiều năm qua nói với tôi rằng tôi bị thiếu thốn tình cảm cho đến khi cô gái này khiến tôi khao khát điều đó. Tôi biết thế. Tôi không thể ngừng suy nghĩ về cảm giác tuyệt vời như thế nào và tôi muốn nhiều hơn nữa…
Hôm nay tôi nên rời đi, nhưng tôi không thể.
Tôi không muốn đi.
Và tôi sẽ không đi. Tôi đã ra quyết định.
Titus kéo mạnh bộ râu của tôi khi thằng bé đang cầm bình sữa, và tôi làm mặt hề với nó khiến cái miệng đầy sữa của nó cười toe toét và ríu rít quanh núm vú của cái bình. Làm tôi tự hỏi liệu mình có trông ngốc nghếch đến thế không khi Daisy khiến tôi mỉm cười khi đang bú vú em. Chắc là không. Tôi không phải là người hay cười. Ở vẻ ngoài.
Còn bên trong…? Daisy chắn hẳn làm cho bên trong tôi mỉm cười.
Em soi sáng tôi theo những cách mà tôi thậm chí còn không hiểu được, nhưng tôi cá là em sẽ hiểu điều đó.
Em thật ấm áp và rạng rỡ một cách tự nhiên. Đôi khi em khiến tôi cảm thấy như mình là người thiếu kinh nghiệm – như thể tôi không có tất cả các câu trả lời và em có bản ghi nhớ cho tất cả những câu tôi cần. Tuy nhiên, tôi cảm thấy dành nhiều thời gian hơn với em có thể giúp tôi hiểu ra. Nhiều thời gian hơn khi em nhìn xuống tôi với vẻ say mê tột độ khi tôi bú vú em…
Titus lại giật mạnh bộ râu của tôi như thể đang cố đánh lạc hướng tôi khỏi dòng suy nghĩ.
Trời ạ, ước gì tôi có thể ngừng nghĩ về cô em gái thân yêu của chúng tôi.
Tôi lắc lắc Titus một chút khi mở máy tính xách tay và xem lại công việc trong ngày của mình. Tôi đã chơi đùa và lăn lộn với thằng bé được một lúc rôi, vì vậy hy vọng nó sẽ sớm buồn ngủ – một lúc nào đó tôi sẽ cần rảnh tay. Rất nhiều thứ để làm…
Cánh cửa phòng dành cho khách mở ra và Daisy trông ngái ngủ xuất hiện dưới ánh sáng rực rỡ của đèn hành lang. Em mặc một bộ quần đùi nhỏ gợi cảm và một cái áo yếm gần như trong suốt. Tôi chỉ có thể nhận ra hình bóng núm vú của em ẩn hiện, và miệng tôi bắt đầu ứa nước bọt vì hương vị của em.
Tôi nuốt nước bọt và cố gắng chào đón em với nụ cười.
“Anh đây rồi…cả hai người,” em thêm vào với một nụ cười ấm áp, hơi bối rối.
Tim tôi đập dồn.
Em nhìn tôi đầu tiên.
Trước cả đứa bé.
Tôi cố gắng hết sức để làm dịu đi cơn phấn khích trong mình.
“Chào buổi sáng, người đẹp. Em ngủ ngon không?”
Daisy gật đầu và liếc nhìn Titus khi thằng bé bắt đầu khóc ê a và với tay về phía em.
Như thể một đòn bẩy ma thuật nào đó được kéo ra, bộ ngực của em rỉ sữa qua chiếc áo yếm. Má Daisy ửng hồng, và khi em nhanh chóng che đi những quầng sữa ẩm ướt ngày càng lớn, tâm trí tôi cùng lúc nghĩ đến vài chỗ…
Tôi muốn em. Ngay bây giờ. Và thật bất tiện khi muốn địt em trong khi tôi đang bế em bé.
Tôi muốn em ngừng che đậy bản thân. Việc nhìn những vòng tròn ẩm ướt đó lan ra có tác động gì đó đối với tôi.
Tôi muốn ngực em rỉ sữa khi em nhìn tôi chứ không phải do đứa em chết tiệt của tôi.
Tôi khá chắc chắn rằng em nghi ngờ tâm trí tôi đang hướng đến đâu.
“Nó chỉ tự nhiên xảy ra thôi,” em cố gắng giải thích. “Em không thể kiểm soát nó. Em nhìn thấy thằng bé, nó kêu lên vì đói, và bất cứ bản năng tự nhiên nào đó trỗi dậy và điều đó xảy ra. Em không có ý để nó…”
Tôi đẩy ghế ra khỏi bàn và đứng cạnh Titus.
“Em không cần phải giải thích bất cứ điều gì. Anh thức dậy được một lúc rồi và đang đọc sách. Anh muốn giúp em trong tình huống đó nhưng tay anh bận rồi.” Tôi lắc lư Titus và cố gắng khiến thằng bé mất tập trung để nó ngừng kiểm soát bộ ngực người phụ nữ của tôi. “Hãy tắm nước nóng cho bớt căng tức và chúng ta sẽ nói chuyện khi Titus ngủ. Thằng bé cũng tỉnh được một lúc rồi, chắc không còn thức được lâu nữa đâu.”
“Được rồi,” em nhẹ nhàng nói, liếc nhìn đứa bé như thể không chắc chắn. “Cảm ơn vì đã dỗ thằng bé. Em thậm chí còn không nghe tiếng nó khóc. Em thường không ngủ say như vậy và có lẽ em nên thức dậy sớm hơn. Em không có ý làm anh khóc chịu. Em phải chịu trách nhiệm về Titus. Em không biết chuyện gì đã xảy ra. Em thường không như vậy—”
“Daisy?”
“Hửm?”
“Meredith và Jack chịu trách nhiệm cho đứa con của họ, và em được phép ngủ ngon. Bây giờ hãy mang con sò nhỏ đầy tinh trung ngọt ngào của em đi tắm và tự mình vắt sữa bộ ngực tuyệt đẹp đó, nếu không anh sẽ cho em nhiều tinh hơn để rửa sạch đấy.”
Đôi chân có ngón chân nhỏ nhắn dễ thương của em cuộn lại khi hai đùi em cọ sát vò nhau.
“Và Daisy?”
“Hửm?”
“Nghĩ về anh khi em làm vậy.”
Đôi mắt em lóe lên nhìn tôi, và khi em quay lại làm theo những gì được bảo, em không thể ngăn được nụ cười gợi cảm như quỷ đó để đảm bảo với tôi rằng em sẽ không nghĩ đến bất kì điều gì và bất kì ai khác.
