Chuyện gia đình tôi
Chương 7
Mấy ngày sau đêm hoan lạc kinh hoàng ấy, gã Dũng và tên Thắng bỗng dưng biến mất. Tôi nghe loáng thoáng người ta nói chúng theo một cai thầu nào đó đi công trình ở tỉnh xa, chắc cũng phải vài tháng mới về. Ngôi nhà tôi thở một hơi thở phào nhẹ nhõm giả tạo. Không còn những ánh mắt hau háu ngoài cổng, không còn những tiếng gõ cửa ám hiệu. Sự bình yên quay trở lại, nhưng là một sự bình yên bệnh tật, như mặt hồ phẳng lặng che giấu một đống xác chết đang trương sình dưới đáy.
Bố tôi, Toàn, trở lại là một người chồng mẫu mực. Ông đi làm đúng giờ, về nhà đúng bữa, thỉnh thoảng lại mua cho mẹ tôi một món quà nhỏ. Ông không bao giờ nhắc lại chuyện đã xảy ra, cứ như thể ông thực sự là một kẻ qua đường vô tình bị kéo vào rồi lại quên đi. Nhưng tôi biết, dưới lớp vỏ bọc của gã nhân viên văn phòng hiền lành ấy, một con quỷ khác đang chờ đợi, một đạo diễn đang âm thầm sắp đặt cho màn kịch tiếp theo.
Và mẹ tôi, Hạnh. Bà mới là người thay đổi nhiều nhất.
Cơn ác mộng thể xác tạm thời qua đi, nhưng nó đã để lại trong cơ thể bà một di chứng méo mó. Vẻ đẹp của bà dường như còn trở nên mặn mà, đằm thắm hơn. Làn da trắng sứ vẫn mịn màng, nhưng giờ đây nó phảng phất một vẻ mệt mỏi, mời gọi. Thân hình tuyệt mỹ với ba vòng căng tràn nhựa sống vẫn được giấu sau những bộ đồ bộ kín đáo, nhưng chính sự vận động của bà, cái cách bà cúi xuống quét nhà, hay vươn người phơi áo, lại khiến những đường cong ấy trở nên sống động, khêu gợi một cách chết người. Bà gầy đi một chút, khiến cho xương quai xanh hiện ra rõ hơn, và khuôn mặt trái xoan càng thêm thanh tú. Đôi mắt bà, nơi từng chất chứa nỗi buồn thầm lặng, giờ đây là một sự trống rỗng, một khoảng lặng sâu thẳm mà ở đó, tôi đôi khi bắt gặp một tia lửa lạ, một tia lửa của sự bứt rứt, của một cơn đói khát không tên.
Nhiều đêm, tôi ở phòng mình, giả vờ ngủ, nhưng thực chất là đang lắng nghe. Tôi nghe thấy tiếng thở dài của bà trong đêm, tiếng bà trằn trọc, trở mình trên chiếc giường cót két. Tôi biết bà không ngủ được. Nỗi nhục nhã, sự ghê tởm đã lắng xuống, nhường chỗ cho một cảm giác khác, một cảm giác mà có lẽ chính bà cũng không dám gọi tên: một cơn nghiện. Cơ thể bà, sau khi bị khai phá một cách tàn bạo, giờ đây lại khao khát được lấp đầy, được hành hạ, được vỗ về theo cái cách mà chồng bà không bao giờ làm được.
Một buổi tối, sau khi tôi đã vào phòng, tôi nghe tiếng bố tôi thì thầm với mẹ ngoài phòng khách. Tôi không nghe rõ, chỉ thấy mẹ tôi, sau một hồi im lặng, đã khẽ gật đầu trong bóng tối. Một cái gật đầu cam chịu, và có lẽ, chờ mong.
Đúng như tôi dự đoán. Tối Chủ nhật, bố tôi dẫn về nhà hai người lạ. Không phải những gã bặm trợn như Dũng hay Thắng. Đây là hai cậu sinh viên, non choẹt, mặt mũi sáng sủa nhưng có nét gì đó vừa rụt rè vừa tò mò. Bố tôi giới thiệu chúng là sinh viên kiến trúc đang thực tập ở công ty ông.
“Chào hai em, cứ tự nhiên như ở nhà nhé. Đây là chị Hạnh, vợ anh.”
Hai cậu trai trẻ cúi đầu chào, mặt đỏ lựng, lí nhí: “Dạ… em chào chị ạ.”
Mắt chúng không dám nhìn thẳng, chỉ dám liếc trộm. Nhưng chỉ một cái liếc đó thôi cũng đủ để chúng sững sờ.
Mẹ tôi hôm nay rất khác. Bà không mặc những bộ đồ bộ nhàu nhĩ. Thay vào đó là một chiếc váy lụa hai dây màu xanh rêu, chất vải mềm mại và bóng nhẹ, ôm sát lấy từng đường cong cơ thể. Chiếc váy không quá hở hang, nhưng cổ khoét hơi sâu, đủ để phô bày ra rãnh ngực sâu hun hút và làn da trắng sứ mịn màng. Mỗi khi mẹ tôi cúi xuống, từ góc nhìn của tôi, tôi có thể thấy gần một nửa bầu ngực căng tròn của bà như muốn nhảy xổ ra ngoài. Sợi dây chuyền bạc mảnh mai nằm hờ hững trên xương quai xanh của bà, càng làm nổi bật thêm chiếc cổ cao ba ngấn trắng ngần.
Bà trang điểm nhẹ, chỉ một lớp phấn mỏng đủ để che đi vẻ mệt mỏi, và một lớp son đỏ mọng trên đôi môi đầy đặn. Bà không nói nhiều, chỉ mỉm cười xa cách khi bố tôi giới thiệu, rồi lẳng lặng vào bếp dọn thức ăn ra. Tấm lưng ong nuột nà và cặp mông cong vút lượn lờ trong gian bếp chật hẹp, mỗi bước đi đều khiến lớp vải lụa rung động, dính chặt vào da thịt. Bà là một bông hoa độc, im lặng nhưng tỏa ra một mùi hương mời gọi chết người.
Bữa cơm tối diễn ra trong một không khí kỳ quặc. Bố tôi thì hồ hởi một cách bất thường.
“Ăn đi hai đứa, đừng có ngại. Toàn món tủ của chị Hạnh nhà mấy đứa đó.” – Ông ta gắp một miếng thịt kho tàu bóng lưỡng vào chén một cậu sinh viên, tay vỗ vỗ vào vai nó.
Cậu trai giật mình, vội cảm ơn, nhưng mắt thì lại dán vào người mẹ tôi đang ngồi đối diện.
“Mấy đứa thấy chị Hạnh của mấy đứa nấu ăn có ngon không?” – Bố tôi tiếp tục, giọng oang oang. “Không chỉ nấu ăn ngon đâu, người cũng… ngon nữa đấy!”
Ông ta cười ha hả. Hai cậu sinh viên chỉ biết cười gượng, mặt càng đỏ hơn. Chúng uống rượu như hũ chìm, có lẽ để che đi sự bối rối. Nhưng men rượu vào thì lời ra, sự rụt rè ban đầu dần biến mất.
“Chị Hạnh… khéo tay thật ạ,” – cậu trai tên Lâm mạnh dạn lên tiếng. “Sau này vợ em mà được một phần như chị thì em mừng lắm.”
Mẹ tôi chỉ khẽ cười, một nụ cười không cảm xúc. Bà đưa tay lên vén một lọn tóc mai vương trên má. Hành động vô tình đó để lộ ra vành tai trắng nõn và một phần gáy mịn màng. Cậu sinh viên còn lại, tên Khoa, nhìn chằm chằm vào cái gáy đó, cổ họng nó khẽ động, nuốt nước bọt một cái ừng ực.
“Khéo tay thôi chưa đủ đâu em,” – bố tôi nháy mắt một cách đầy ẩn ý. “Phụ nữ là phải biết… chiều chồng nữa cơ. Vợ anh thì khoản nào cũng giỏi hết.”
Câu nói của ông ta như một mũi tên bắn thẳng vào cả ba người. Mẹ tôi hơi cúi mặt xuống, nhưng tôi không thấy sự xấu hổ, chỉ có sự cam chịu. Hai cậu sinh viên thì mắt sáng rực lên. Chúng đã hiểu. Bữa cơm này không chỉ đơn giản là một bữa cơm.
Tôi lẳng lặng ăn cho xong phần của mình. “Bố, mẹ, con ăn xong rồi. Con xin phép lên phòng học bài.”
“Ừ, con trai ngoan của bố lên học rồi đi ngủ trước đi nhé!” – bố tôi đáp, giọng vui vẻ.
***
Tôi về phòng, khóa trái cửa. Nhưng không phải để học bài. Tôi kéo nhẹ tấm rèm, hé ra một khe hở vừa đủ để nhìn xuống phòng khách, đồng thời lôi trong hộc bàn ra một vật mà tôi đã chuẩn bị từ lâu: một chiếc camera siêu nhỏ, loại dùng để quay lén. Tôi cẩn thận gắn nó vào một chậu cây cảnh giả đặt trên nóc tủ, góc máy hoàn hảo để bao quát toàn bộ sân khấu chính. Xong xuôi, tôi ngồi xuống giường, tay cầm chiếc điện thoại đã kết nối với camera. Màn kịch đã có khán giả trung thành nhất.
