Chuyện gia đình tôi
Chương 5
Vài ngày trôi qua trong một sự im lặng nặng nề. Bố tôi, Toàn, vẫn vô tư như một đứa trẻ. Ông vẫn đi làm, về nhà, ăn cơm, rồi xem TV. Mẹ tôi vẫn nấu ăn, vẫn giặt giũ, nhưng bà như một cái máy được lập trình sẵn. Đôi mắt bà trống rỗng, nụ cười đã hoàn toàn biến mất.
Tối hôm đó, bố tôi lại có hẹn.
“Anh đi nhậu với mấy ông trên công ty một lát rồi về nhé” gã nói với mẹ trong khi xỏ giày. “Em với con ăn cơm trước đi”
“Vâng” mẹ tôi đáp, giọng không một chút cảm xúc.
Tiếng chiếc máy của bố nổ “lạch tạch” rồi xa dần. Cánh cổng sắt đóng lại. Màn đêm buông xuống. Trò chơi lại bắt đầu.
Tôi không học bài. Tôi đang bận rộn với một công việc quan trọng hơn. Tôi đã dùng tiền tiêu vặt, mua một chiếc camera siêu nhỏ trên mạng. Tôi bí mật lắp nó vào một góc khuất trên kệ sách, hướng thẳng ra chiếc sofa. Góc quay hoàn hảo, có thể bao quát toàn bộ phòng khách. Bộ phim tài liệu của tôi cần phải được nâng cấp về mặt hình ảnh.
Tôi ngồi trong phòng, hé cửa, quan sát mẹ. Tối nay bà không mặc đồ bộ. Bà mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa satin màu hồng phấn. Chiếc váy hai dây, cổ khoét hơi sâu. Có lẽ đây là chiếc váy ngủ đẹp nhất và khêu gợi nhất của bà. Dưới ánh đèn vàng, lớp lụa mỏng bóng lên, dán chặt vào cơ thể mẹ, phô bày trọn vẹn những đường cong của một người đàn bà đang độ viên mãn. Cặp vú no tròn không có áo ngực nâng đỡ, trễ xuống một cách tự nhiên và đầy đặn. Vòng eo thon và cặp mông cong vút. Trông bà như đang chuẩn bị để tiếp một vị khách quý, chứ không phải một con quỷ. Bà không ngồi xem TV. Bà chỉ ngồi trên sofa, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, mắt nhìn vô định ra cửa. Bà đang đợi.
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Ba tiếng gõ cửa vang lên, dứt khoát và quen thuộc. Đó là ám hiệu.
Mẹ tôi không giật mình như lần trước. Bà chỉ khẽ rùng mình một cái. Rồi, bà đứng dậy. Chiếc váy lụa trượt trên da thịt bà, tạo ra một cảnh tượng đầy mời gọi. Bà bước ra cửa, dáng đi đã không còn là của một tử tù, mà là của một nô lệ đã quen với xiềng xích của mình.
Cửa mở. Gã Dũng đứng đó, trên người nồng nặc mùi rượu và thuốc lá. Gã nhìn mẹ tôi từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại thật lâu trên bộ váy ngủ.
“Anh vào được chứ, cưng?” gã hỏi, nhưng câu hỏi chỉ là một sự chế nhạo.
Mẹ tôi không nói gì. Bà chỉ lẳng lặng bước sang một bên, nhường lối cho gã.
Gã Dũng bước vào, thản nhiên như đi vào nhà mình. Việc đầu tiên gã làm, như một thói quen, là đi tới kéo sập tấm rèm cửa lại. Căn phòng lại chìm trong thứ ánh sáng vàng vọt, ám muội.
“Hôm nay mặc đồ đẹp quá nhỉ” gã nói, tay không yên phận mà vuốt ve cặp mông của mẹ tôi qua lớp váy lụa. “Biết anh qua hay sao mà chuẩn bị sẵn thế?”
Mẹ tôi vẫn im lặng. Gã cười khẩy, rồi đẩy bà ngã xuống sofa.
“Nào, dạng chân ra cho anh” gã ra lệnh.
Mẹ tôi ngoan ngoãn làm theo. Gã Dũng không mất thời gian cho màn dạo đầu. Gã kéo chiếc váy ngủ của mẹ tôi lên tận eo, rồi phanh quần ra. Con cặc to lớn, sẫm màu của gã lại một lần nữa chĩa về phía mẹ tôi. Gã quỳ xuống giữa hai chân bà, giữ lấy hai bên đùi rồi ấn mạnh vào.
Dưới ánh đèn, con cặc sẫm màu của Dũng từ từ tiến vào lỗ lồn hồng hào của mẹ. Sự tương phản về màu sắc và kích thước tạo ra một hình ảnh đầy tính bạo lực và gợi dục. Làn da mềm mại của mẹ bị ép chặt, nong rộng ra để chứa đựng kẻ xâm nhập. Chất dịch bôi trơn tiết ra, lấp lánh, khiến cho hành động xâm nhập dù đau đớn nhưng vẫn trơn tru một cách tàn nhẫn.
“A..” Mẹ tôi khẽ kêu lên, mặt nhăn lại. Cơ thể bà vẫn chưa thể quen được với sự to lớn của gã. Lối vào của bà, dù đã chuẩn bị tâm lý, vẫn còn đau khi phải tiếp nhận một con cặc quá khổ. Gã Dũng phải nhấp tới nhấp lui vài lần, mỗi lần lại khiến mẹ tôi khẽ rên lên vì đau.
“Em Hạnh này, mấy ngày không có cặc của anh vào là lại khít thế à?” gã chửi thề, rồi dùng sức thúc mạnh một cú cuối cùng.
*Phập!*
Con cặc của gã đã vào trọn vẹn bên trong cái lỗ lồn đáng thương của mẹ tôi. Gã bắt đầu một nhịp điệu chậm rãi, mạnh mẽ, và đầy tính chiếm hữu. Gã muốn mẹ tôi phải cảm nhận từng phần của con cặc gã đang cày xới bên trong lỗ lồn của bà.Tiếng “nhóp nhép” ướt át bắt đầu vang lên, hòa cùng tiếng thở của mẹ. Gã vừa dập, vừa cúi xuống cắn mút lên đôi vai trần trắng ngần của bà.
“Thế nào?” gã thì thầm. “Nhớ con cặc của anh không? Mấy ngày nay có thằng nào ngoài anh được vào đây chưa?”
Mẹ tôi không trả lời, chỉ lắc đầu, hai tay bấu chặt lấy đệm ghế.
Nhịp điệu của gã nhanh dần. Gã không còn tìm kiếm điểm G như lần trước. Gã chỉ đơn giản là đang giải tỏa thú tính của mình. Gã dập mạnh, sâu, khiến cả cơ thể mẹ tôi nảy lên theo từng cú thúc. Cặp vú no tròn dưới lớp váy lụa cũng nảy lên theo một cách dâm đãng.
Gã Dũng kéo mẹ tôi ngồi dậy, bắt bà đối mặt với gã trong khi con cặc của gã vẫn nằm sâu bên trong. “Nhìn anh này” gã ra lệnh. “Mở mắt ra nhìn anh”
Mẹ tôi từ từ mở mắt. Đôi mắt sưng húp, vô hồn.
“Em là của anh , hiểu chưa?” gã gằn giọng, rồi lại tiếp tục thúc mạnh. “Chỉ một mình anh thôi”
Gã gầm lên một tiếng cuối cùng rồi xuất tinh. Dòng tinh dịch nóng hổi phun đầy vào trong tử cung mẹ tôi. Gã thở hổn hển, rút ra rồi ngã vật ra bên cạnh.
Mẹ tôi nằm đó, bất động. Chiếc váy lụa xộc xệch, dính bết. Giữa hai chân bà, một dòng dịch trắng đang từ từ chảy ra.
Một lúc sau, gã Dũng ngồi dậy, kéo quần lên. Gã nhìn mẹ tôi, rồi nói:
“Mai anh lại qua. Nhớ mặc cái gì đẹp đẹp vào, bôi trơn lồn của em trước luôn nhé!”
Nói rồi, gã đứng dậy, mở cửa và biến mất vào màn đêm, để lại mẹ tôi với một căn phòng bừa bộn và một nỗi ô nhục đã trở thành một phần của cuộc sống.
****
Bố tôi làm ca đêm. Gã rời nhà từ lúc chạng vạng. Căn nhà khang trang của chúng tôi lại một lần nữa trở thành lãnh địa của lũ bò đực. Tôi đã quen với lịch trình này. Tôi bật sẵn chiếc camera giấu kín, kiểm tra lại góc quay. Mọi thứ đều hoàn hảo.
Tôi nhìn xuống phòng khách. Mẹ tôi đã tắm rửa sạch sẽ. Bà không mặc lại bộ váy lụa hồng lần trước. Thay vào đó, là một chiếc váy ngủ hai dây bằng ren màu đen. Một màu đen tang tóc, nhưng trên cơ thể của mẹ, nó lại trở nên dâm đãng một cách chết người. Lớp ren mỏng, xuyên thấu, nửa che nửa hở cặp vú căng tròn và vùng tam giác rậm rạp. Có lẽ mẹ đã mua nó bằng chính những đồng tiền dơ bẩn chúng để lại. Ý nghĩ đó khiến tôi cảm thấy một sự ghê tởm xen lẫn thích thú. Mẹ đang học cách để trở thành một con điếm.
Đúng tám giờ, tiếng gõ cửa “cộc, cộc, cộc” lại vang lên.
Lần này, mẹ tôi không còn vẻ sợ hãi. Bà bình thản đứng dậy, bước ra mở cửa. Gã Dũng và gã Thắng bước vào, tay xách theo bia và một túi đồ nhắm. Chúng thản nhiên ngồi xuống sofa, bật TV lên, cười nói ồn ào.
“Em yêu, lấy cho bọn anh mấy cái ly” gã Dũng ra lệnh.
Mẹ tôi lẳng lặng đi vào bếp, rồi quay ra với khay ly trên tay. Bà cúi xuống đặt ly lên bàn. Khi bà cúi xuống, gã Thắng cố tình đưa tay ra bóp mạnh vào cặp mông căng tròn của bà qua lớp váy ren. Mẹ tôi giật mình, nhưng không dám phản ứng, chỉ vội đứng thẳng dậy.
Sau vài lon bia, gã Dũng có vẻ đã chán. Gã kéo mẹ tôi ngã vào lòng, một tay giữ chặt eo, tay kia bắt đầu lần mò dưới lớp váy ren. Gã bắt đầu quan hệ với mẹ tôi ngay tại đó, trên sofa, trước mặt gã Thắng. Mẹ tôi nằm im, mắt nhắm nghiền, chịu đựng.
Nhưng hôm nay, sự chịu đựng là không đủ.
Đang thúc được vài cái, gã Dũng bỗng dừng lại. Gã nhổm dậy, nhìn mẹ tôi với vẻ mặt không hài lòng.
“Mẹ kiếp, nằm im như khúc gỗ thế này, chán vãi lồn” gã nói.
Gã Thắng ngồi bên cạnh, cười hùa theo: “Đúng đấy anh. Phải có tí nghệ thuật chứ. Phục vụ thế này thì khác gì mấy con phò hết đát”
Mẹ tôi mở mắt ra, nhìn chúng với vẻ khó hiểu và sợ hãi. Bà đã làm tất cả những gì bà có thể, bà còn muốn gì nữa?
Gã Dũng cười khẩy. “Hôm nay anh sẽ dạy em một bài học mới. Một bài học về sự phục tùng. Về cách để làm hai thằng đàn ông sướng cùng một lúc”
Nói rồi, gã vẫn giữ nguyên con cặc của mình bên trong lỗ lồn của mẹ, nhưng gã ngồi thẳng dậy, kéo cả người mẹ tôi dậy theo. Gã ép bà vào tư thế ngồi trong lòng gã, đối mặt ra phía trước.
“Thắng, lại đây. Ngồi xuống trước mặt nó” gã ra lệnh.
Gã Thắng cười khoái trá. Gã kéo một chiếc ghế đẩu lại gần, ngồi xuống ngay trước mặt mẹ tôi, rồi phanh quần ra. Con cặc của gã lại một lần nữa dựng đứng lên, sừng sững.
“Đấy” gã Dũng vỗ vào lưng mẹ tôi. “Dùng cái miệng của em đi. Liếm cho nó”
Mẹ tôi kinh hoàng. Toàn thân bà run lên. Bà quay lại nhìn Dũng, lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt bắt đầu trào ra.
“Không… không… em không làm được… Em xin các anh… tha cho em..”
“Em lại quên rồi à?” gã gằn giọng, rồi giơ chiếc điện thoại lên. “Cái video vẫn còn đây. Em muốn nó đến tay chồng em ngay sáng mai không? Hay em muốn cả cái xóm này cùng xem?”
Lời đe dọa đó dập tắt mọi hy vọng phản kháng cuối cùng. Gã Dũng không nói thêm, một tay túm chặt tóc mẹ tôi, kéo đầu bà về phía trước, ép bà phải đối mặt với háng của gã Thắng.
“Liếm!” gã ra lệnh.
Nước mắt mẹ tôi lã chã rơi. Bà nấc lên từng hồi. Bà nhìn con cặc to lớn trước mặt, rồi nhắm mắt lại. Bà không thể làm được.
“Nhanh!” gã Dũng giật mạnh tóc bà.
Cơn đau khiến mẹ tôi phải làm theo. Bà run rẩy, đưa lưỡi ra, chạm vào thứ ghê tởm đó. Gã Thắng rên lên một tiếng “hừ…ừ..” khoái trá.
Và rồi, bài học kinh hoàng nhất bắt đầu.
Gã Dũng, từ phía sau, lại bắt đầu thúc hông. Con cặc của gã ra vào trong cái lỗ lồn của mẹ. Cùng lúc đó, ở phía trước, gã Thắng giữ lấy đầu bà, ép bà phải bú mút cho gã.
Cơ thể mẹ tôi bị biến thành một sợi dây kết nối hai con bò đực. Bà bị tấn công từ cả hai phía. Khuôn mặt bà, đẫm nước mắt, miệng thì đang phải làm công việc dơ bẩn, trong khi cơ thể bà đang bị một gã đàn ông khác dập cật lực vào mông. Tiếng rên, tiếng ho “khụ… khụ..”, tiếng thở dốc, tiếng da thịt va chạm “bành bạch”… tất cả hòa thành một bản giao hưởng của địa ngục. Tôi thấy rõ sự giằng xé trên khuôn mặt bà, một sự xung đột giữa nỗi ghê tởm và sự phục tùng bị ép buộc.
Cả hai gã đàn ông cùng gầm lên gần như một lúc. Gã Dũng xuất vào trong mẹ tôi, còn gã Thắng thì phun đầy lên mặt và ngực bà.
Chúng đồng thời buông mẹ tôi ra.
Căn phòng khách im lặng và tư từ ồn ào.
“Chơi ở đây mãi cũng nhàm” gã Dũng nói vào một tối, sau khi đã cùng gã Thắng “dạy” mẹ tôi thêm vài “bài học” mới. Gã nhìn quanh căn phòng khách bừa bộn, rồi ánh mắt gã dừng lại ở cánh cửa phòng ngủ của bố mẹ tôi. Một nụ cười độc ác nở trên môi gã.
“Đổi gió đi. Lên phòng ngủ của vợ chồng em xem sao”
Mẹ tôi, đang quỳ trên sàn, người không một mảnh vải che thân, ngẩng đầu lên. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, tôi thấy một tia hoảng loạn thực sự trong đôi mắt vô hồn của bà.
“Đừng… ở đó không được..” bà lắp bắp. “Đó là… là phòng của vợ chồng em..”
Lời nói của bà như một trò đùa đối với gã Dũng. Gã phá lên cười, một tràng cười man rợ.
“Phòng của vợ chồng em?” gã nhắc lại, giọng đầy chế giễu. “Em có chồng nữa à, con đĩ? Giờ em chỉ là của bọn anh thôi. Anh đụ em ở đâu mà chả được. Đi!”
Gã không nói thêm, lao vào ôm và lôi bà đi. Mẹ tôi không còn sức phản kháng, chỉ biết lảo đảo đi theo. Gã Thắng huýt sáo “suyt… suyt..”, theo sau như một tên tay sai.
Tôi vội vã chuyển tín hiệu camera. Tôi đã lường trước được ngày này. Chiếc camera siêu nhỏ tôi giấu trong chiếc đồng hồ báo thức cũ trên đầu giường của bố mẹ bắt đầu hoạt động.
Một sân khấu mới.
Phòng ngủ của bố mẹ tôi, một không gian nhỏ hẹp và riêng tư, giờ đây bị xâm chiếm. Ánh sáng từ chiếc đèn ngủ hắt lên, chiếu vào tấm ảnh cưới cỡ lớn treo trên đầu giường. Trong ảnh, bố mẹ tôi cười rạng rỡ. Ngay bên dưới tấm ảnh đó, gã Dũng đẩy mẹ tôi ngã chổng kềnh lên chính chiếc giường của hai vợ chồng. Tấm thân trần truồng, trắng nõn của bà nằm tương phản một cách nhức mắt trên tấm ga trải giường màu xanh biển mà bố tôi rất thích. Một sự báng bổ không thể nào tả xiết.
Gã Thắng trèo lên giường trước, đè lên người mẹ tôi. Lỗ lồn của bà lại vật lộn để thích nghi với kích thước con cặc của gã lại diễn ra, nhưng lần này, trên chính chiếc giường mà mẹ vẫn ôm bố tôi ngủ mỗi đêm, nỗi đau thể xác dường như bị nỗi đau tinh thần nhân lên gấp bội.
Nhưng rồi, gã Dũng cũng tham gia. Gã đẩy gã Thắng ra và chiếm lấy vị trí đó. Gã là một tay chơi có kỹ thuật. Gã biết chính xác phải làm gì để biến nước mắt của mẹ tôi thành tiếng rên. Gã lại bắt đầu cái nhịp điệu chết người của mình, nhịp điệu đã từng hủy diệt mẹ tôi một lần.
Và lần này, sự phản bội của cơ thể bà còn đến nhanh hơn. Những tiếng “ưm, ah” nhanh chóng biến thành những tiếng rên không thể kìm nén.
Chiếc giường quen thuộc. Cơn đau nhói ở háng. Và nhịp điệu khoái lạc không ngừng nghỉ mà gã Dũng đang mang lại. Tất cả hòa vào nhau, làm nổ tung chút lý trí cuối cùng còn sót lại trong đầu mẹ tôi.
Một điều gì đó đã vỡ ra.
Bà không còn khóc. Bà không còn cắn môi. Thay vào đó, một tiếng hét bật ra từ cổ họng bà, một tiếng hét không còn là của sự đau đớn.
“Aaaaaa… Sướng… sướng quá anh ơi…!”
Gã Dũng và gã Thắng đều sững lại một giây, kinh ngạc. Rồi chúng phá lên cười như những con thú hoang. Gã Dũng như được tiếp thêm sức mạnh. Gã dập mạnh hơn, điên cuồng hơn.
Và mẹ tôi, bà đáp lại.
Đôi mắt bà không còn nhắm nghiền mà mở to, nhìn trân trối vào tấm ảnh cưới. Miệng bà gào lên những lời dâm đãng. “Đúng rồi… Mạnh nữa vào… Dập vào lồn em đi… Aaa…lồn em sướng chết mất…!” Bà không còn là nạn nhân nữa. Bà đã trở thành một kẻ tham gia. Bà chủ động ưỡn người, hai chân quắp chặt lấy gã Dũng, miệng không ngừng gào lên những lời dâm đãng nhất. Bà gào lên sự sung sướng của mình, như một cách để trả thù người chồng trong ảnh, trả thù cuộc đời tẻ nhạt của bà, và trả thù chính bản thân bà.
Tôi ngồi chết lặng sau màn hình. Camera vẫn đang quay. Tôi đang ghi lại khoảnh khắc không thể tin được này. Mẹ tôi, người phụ nữ mà tôi từng biết, đã chết thật rồi. Sinh vật đang gào thét vì khoái lạc trên chiếc giường cưới kia là một con người hoàn toàn khác. Một con quỷ dâm đãng vừa được sinh ra từ địa ngục.
Cơn cực khoái ập đến với bà như một cơn sóng thần, dữ dội và hủy diệt. Bà co giật, gào thét, rồi đổ gục xuống giường. Gã Dũng cũng gầm lên, xuất tinh vào sâu bên trong bà.
Khi mọi thứ kết thúc, gã Dũng nhìn xuống khuôn mặt mẹ tôi. Bà không còn vẻ thất thần, đau khổ. Má bà ửng hồng, đôi môi sưng mọng hé mở, và trên đó, là một nụ cười mệt mỏi nhưng mãn nguyện.
Gã Dũng quay sang nhìn gã Thắng, cười đắc thắng.
“Tao đã bảo rồi mà. Em Hạnh này bên trong dâm lắm. Chỉ cần anh em mình biết cách mở khóa thôi”
