Chuyện gia đình tôi
Chương 4
Tiếng động cơ của chiếc xe máy mà bố vẫn hay tự hào khoe là “hàng Nhật bền bỉ” rền lên rồi nhỏ dần, mất hút sau dãy nhà trọ lụp xụp cuối ngõ. Căn nhà lại chìm vào sự im lặng quen thuộc. Nhưng đây không phải sự im lặng bình yên. Nó là một sự im lặng chết chóc, đặc quánh như không khí trong một hầm mộ. Từ trên gác, tôi nhìn xuống phòng khách trống trơn, ngửi thấy mùi thuốc tẩy Javel nồng nặc mẹ đã dùng để cọ rửa “bãi chiến trường” từ sáng sớm. Cái mùi hóa chất cố gắng một cách tuyệt vọng để át đi cái mùi tanh nồng của rượu, của mồ hôi đàn ông và của thứ dịch thể trắng đục đã vương vãi khắp nơi vào đêm hoan lạc ấy.
Mẹ tôi đang ngồi trên chiếc sofa cũ. Hôm nay mẹ mặc một bộ đồ thun lạnh màu xanh da trời, loại đồ mặc ở nhà đã cũ, vải đã hơi nhão ra. Nhưng chính sự tầm thường của bộ quần áo càng làm tôn lên cái thân thể đàn bà đang độ chín rục của mẹ. Chiếc áo thun mỏng ôm sát lấy cặp vú no tròn, không có áo ngực bên trong, làm hằn rõ hai đầu nhũ hoa đang co lại vì lạnh. Chiếc quần dài cũng chẳng che giấu được cặp mông vun cao và đường cong mời gọi từ eo xuống hông. Mẹ tôi có một vẻ đẹp không thuộc về nơi này. Một vẻ đẹp của đàn bà thành thị, trắng trẻo, mỡ màng, đi lạc vào cái xóm lao động toàn những người đàn bà sạm nắng, gầy guộc.
Bỗng…
*Reng… Reng…*
Tiếng chuông cửa khô khốc, tàn nhẫn vang lên, xé toạc sự im lặng ma quái.
Toàn thân mẹ tôi giật nảy lên như bị điện giật. Bức tượng sống vừa rồi như bị ai đó dùng búa đập mạnh vào. Bà ngồi thẳng dậy, đôi mắt mở to, nhìn trân trân ra phía cửa, hoảng loạn.
Tim tôi cũng đập mạnh một nhịp. Nhưng không phải vì sợ. Mà là vì phấn khích.
*Chúng nó đến rồi.*
Tôi vội vã lùi sâu vào trong phòng, nấp sau tấm rèm cửa, điều chỉnh lại góc máy của điện thoại. Một vị trí hoàn hảo. Tôi có thể thấy rõ cánh cửa và toàn bộ phòng khách.
*Reng… Reng…*
Tiếng chuông lại vang lên, lần này dai dẳng hơn, thiếu kiên nhẫn hơn. Mẹ tôi vẫn ngồi im, hai tay bấu chặt vào đệm ghế sofa. Chắc bà đang hy vọng chúng sẽ bỏ đi.
*Cộp! Cộp! Cộp!*
Tiếng đập cửa thô bạo.
Cuối cùng, mẹ cũng đứng dậy. Bà không đi, mà là lê từng bước chân. Tôi có thể thấy đôi chân trần trắng nõn của bà run rẩy trên nền gạch hoa cũ kỹ. Bà đi về phía cánh cửa như một tử tù bước đến máy chém. Bàn tay mềm mại, trắng trẻo của bà vươn ra, run rẩy đặt lên cái chốt cửa bằng sắt.
Bà hít một hơi thật sâu, rồi…
*Két…*
Cánh cửa từ từ mở ra. Ánh sáng bên ngoài ùa vào, chói lòa. Đứng sừng sững trong khung cửa là gã Dũng và một gã đàn ông lạ mặt khác. Chắc là Thắng, cái tên tôi nghe được ở quán nước sáng nay. Chúng đứng đó, chiếm hết cả lối đi, cái bóng của chúng đổ dài vào tận trong nhà. Gương mặt chúng không có vẻ gì là khách đến chơi nhà. Nó là gương mặt của những con thú săn mồi tìm về hang ổ.
“Chào em” gã Dũng nhếch mép, giọng ngọt một cách ghê rợn. Gã Thắng đứng sau chỉ im lặng, đôi mắt hau háu của hắn quét một lượt từ đầu đến chân mẹ tôi, không hề che giấu sự thèm thuồng.
Mặt mẹ tôi cắt không còn một giọt máu. Bà lắp bắp, giọng lạc đi:
“Anh… Anh Toàn chồng em… không có nhà. Hai anh… về cho..”
Gã Dũng cười khẩy, một nụ cười mà tôi đã quá quen trong những đoạn video của mình.
“Bọn anh có kiếm nó đâu. Bọn anh đến *thăm em* mà”
Câu nói đó như một lời tuyên án. Mẹ tôi lùi lại một bước, định đóng sập cửa lại. Nhưng quá muộn. Gã Dũng không nói thêm lời nào, chỉ dùng vai hích mạnh một cái.
“Á!”
Mẹ tôi hét lên một tiếng nhỏ rồi loạng choạng ngã dúi dụi vào bức tường bên cạnh. Gã Dũng và gã Thắng ung dung bước vào, như đi vào nhà của chính mình.
*SẦM!*
Cánh cửa sắt nặng nề đóng lại sau lưng chúng. Tiếng chốt cửa vang lên một tiếng “cách” khô khốc. Cánh cửa sập lại, nhốt cả ba người trong một không gian đặc quánh, tù túng. Ánh sáng ban mai rực rỡ ngoài kia bị chặn đứng, chỉ còn lại thứ ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn điện trong nhà. Mẹ tôi vẫn đứng dựa vào tường, thở dốc, đôi mắt mở to nhìn hai gã đàn ông trước mặt. Bà giống như một con nai tơ bị dồn vào góc bởi hai con sói đói.
Gã Dũng không vội. Gã liếm mép, một hành động đầy tính thú vật, rồi lững thững đi về phía cửa sổ.
“Cho nó riêng tư một chút, em nhỉ?” gã nói, giọng cợt nhả, nhưng mắt thì không nhìn mẹ tôi, mà nhìn ra ngoài đường.
*Xoẹt!*
Tiếng tấm rèm vải cũ kỹ được kéo mạnh nghe sắc lẹm trong sự tĩnh lặng. Toàn bộ phòng khách chìm trong một màu vàng nhờ nhờ, ám muội. Sân khấu đã được chuẩn bị. Từ trên gác, tôi phải điều chỉnh lại độ sáng của camera. Ánh sáng này thật hoàn hảo để quay một bộ phim đen.
Giờ đây, trong không gian nửa tối nửa sáng, vẻ đẹp của mẹ tôi hiện lên một cách ma mị. Làn da trắng của bà như tự phát sáng. Bộ đồ thun lạnh màu xanh da trời, dưới ánh đèn điện, trông mỏng hơn, dính chặt vào cơ thể hơn, để lộ ra những đường cong chết người. Cặp vú no tròn không bị bó buộc, tự do rung động theo từng nhịp thở hoảng loạn của bà. Vòng eo con kiến và cặp mông tròn lẳn bị chiếc quần thun rẻ tiền ôm chặt lấy, tạo thành một hình dáng mà bất kỳ gã đàn ông nào cũng phải thèm khát.
Gã Thắng đứng tựa vào cửa, khoanh tay trước ngực. Gã không nói gì, chỉ dùng ánh mắt trần trụi để “lột đồ” mẹ tôi. Gã nhìn chằm chằm vào cặp vú của bà, rồi di chuyển xuống vùng bụng phẳng lì, và dừng lại thật lâu ở nơi tam giác mật đang hằn rõ sau lớp vải mỏng.
Sự im lặng kéo dài vài giây, nặng như chì. Cuối cùng, mẹ tôi lấy hết tàn lực, hét lên, giọng lạc đi vì sợ hãi:
“Các người… các người mà không đi ra… tôi báo công an thật đấy! Các người là đồ khốn nạn!”
Gã Thắng khẽ nhíu mày, có vẻ hơi nao núng. Nhưng gã Dũng thì không. Gã quay lại, và bật ra một tiếng cười trầm, khàn đặc, thứ tiếng cười của một kẻ nắm chắc phần thắng.
“Công an? Em doạ anh đấy à, Hạnh? Em nghĩ công an sẽ tin một con đàn bà như em, hay tin một người hàng xóm tốt bụng như anh?”
Nói rồi, gã thong thả đi tới bàn uống nước, rút chiếc điện thoại trong túi quần ra. Gã không làm gì to tát, chỉ mở màn hình lên rồi quăng nó xuống mặt bàn, ngay trước mặt mẹ tôi.
“Đây. Em xem cái này đi rồi hãy quyết định có nên gọi công an hay không”
Mẹ tôi run rẩy, cúi xuống nhìn.
Qua ống kính, tôi không thể thấy rõ hình ảnh trên điện thoại, nhưng tôi thấy được khuôn mặt của mẹ. Nó biến sắc. Từ trắng bệch chuyển sang xám ngoét, rồi đỏ bừng lên vì xấu hổ và phẫn nộ. Hai tay bà ôm lấy mặt, và một tiếng khóc “hức… hức..” nức nở, uất nghẹn bật ra từ lồng ngực. Tiếng khóc của một người đã hoàn toàn tuyệt vọng. Bà trượt người xuống, ngồi bệt trên sàn nhà, tấm thân ngọc ngà run lên bần bật.
Tôi biết trong điện thoại đó là gì. Là những tấm ảnh, những đoạn video gã đã quay đêm qua. Là bằng chứng cho sự sa ngã của mẹ, là sợi dây xích vô hình sẽ trói buộc cuộc đời bà mãi mãi.
Gã Dũng ngồi phịch xuống ghế sofa, thản nhiên như một vị vua. Gã hất hàm về phía mẹ tôi, giọng ra lệnh:
“Nào, nín đi. Khóc lóc cái gì. Từ hôm nay, em phải học luật chơi mới. Anh không thích nói nhiều. Em là của bọn anh. Bọn anh đến lúc nào thì em phải tiếp lúc đó, hiểu chưa? Em mà ngoan ngoãn, thì chồng em, con em sẽ không bao giờ biết em là một con đĩ đâu”
Gã ngừng lại, rít một hơi thuốc lá vô hình rồi chỉ tay về phía gã Thắng vẫn đang đứng im.
“Còn hôm nay… Hôm nay có Thắng, anh em chí cốt của anh. Nó nghe anh kể về em nên tò mò muốn đến ‘chào hỏi’. Em làm nó sướng, thì anh vui. Mà anh vui, thì em mới được yên thân”
Mỗi lời gã nói ra như một nhát búa đóng sâu vào tâm hồn mẹ tôi. Bà ngừng khóc. Bà từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng mọng, đỏ hoe giờ đây trống rỗng, không còn một chút sinh khí. Bà nhìn Dũng, rồi nhìn Thắng. Ánh mắt đó không còn là sự van xin hay sợ hãi. Nó là sự chấp nhận. Sự chấp nhận của một kẻ đã chết tâm hồn.
Gã Thắng thấy vậy, cười một cách dâm đãng. Gã bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt mẹ tôi.
“Đứng dậy đi, ’em’. Bọn anh không có nhiều thời gian đâu. Bắt đầu được chưa?”
Mẹ tôi không trả lời. Bà dùng hai tay, chống xuống sàn nhà lạnh lẽo, từ từ đứng dậy. Chuyển động của bà chậm chạp, máy móc, như một con rối gỗ. Bà đứng đó, trước mặt hai gã đàn ông, thân thể tuyệt đẹp ẩn hiện sau lớp vải mỏng, nhưng đôi mắt thì đã chết.
Bà khẽ mở đôi môi sưng mọng, một câu nói thì thầm thoát ra, yếu ớt nhưng rõ ràng, câu nói xác nhận bản hợp đồng của quỷ.
“…Tôi… phải làm gì?”
Gã Dũng nhếch mép, cái nhếch mép của một con cáo đã dồn được con gà vào góc tường. Gã không trả lời ngay. Gã rít một hơi thuốc lá tưởng tượng, nhả khói ra một cách khoan khoái, rồi mới lên tiếng, giọng lười biếng nhưng đầy quyền lực:
“Làm gì à? Dễ thôi. Em bò lại đây. Giống như hôm bữa em hưởng ứng với trò chơi của anh ấy”
Lời nói đó như một dòng điện giật. Mẹ tôi khựng lại. Ký ức về sự nhục nhã đêm qua ùa về, khiến mặt bà tái đi. Nhưng bà không có lựa chọn. Bà từ từ, chậm rãi, gập đầu gối xuống. Tấm lưng thẳng của người phụ nữ đẹp giờ đây cong lại trong sự phục tùng. Bà quỳ trên sàn gạch hoa lạnh lẽo, cúi gằm mặt xuống, mái tóc đen dài xõa xuống che đi khuôn mặt.
Gã Thắng, kẻ im lặng từ đầu đến giờ, cười lên “khà khà”. Gã ngồi phịch xuống ghế sofa, dạng hai chân ra một cách đầy thách thức.
“Lại đây” gã vẫy tay ra lệnh cho mẹ tôi.
Mẹ tôi bò tới, di chuyển bằng đầu gối trên sàn nhà. Chuyển động đó làm chiếc quần thun lạnh của bà co lên, để lộ ra một phần bắp đùi trắng nõn, mịn màng. Qua ống kính, tôi có thể thấy rõ sự tương phản giữa làn da trắng sứ của mẹ và nền gạch hoa cũ kỹ, bẩn thỉu.
Khi mẹ tôi đã đến giữa hai chân gã Thắng, gã không để bà yên. Gã cúi xuống, một tay vuốt ve và từ từ kéo đầu bà giật ngửa ra sau, tay kia thò vào cổ chiếc áo thun của bà.
*ROẸT!*
Một âm thanh sắc lẹm, khô khốc. Gã không cởi, mà xé toạc chiếc áo. Lớp vải mỏng manh không chịu nổi sức mạnh của gã, rách toang ra từ cổ xuống đến bụng.
Cả một trời xuân sắc phơi bày trọn vẹn dưới ánh đèn vàng. Cặp vú căng tròn, trắng ngần, không có áo ngực bên trong, bật nảy ra. Hai núm vú hồng chót, nhỏ xinh, vì sợ hãi và lạnh mà co cứng lại, trông vừa đáng thương vừa dâm đãng một cách kỳ lạ. Làn da bụng phẳng lì, mịn màng, với lỗ rốn xinh xắn. Vẻ đẹp của một cơ thể được chăm sóc kỹ lưỡng, giờ đây bị phơi bày một cách tàn nhẫn.
“Mẹ kiếp, Dũng! Mày nói không sai chút nào” tên Thắng thốt lên, mắt sáng rực, giọng đầy vẻ thèm thuồng. “Hàng họ thế này mà ông Toàn giữ kỹ quá”
Gã Dũng ngồi trên chiếc ghế đối diện, gác chân lên bàn, cười khẩy. Gã đã bật camera điện thoại của mình lên từ lúc nào. “Tao đã bảo rồi. Mày cứ từ từ mà ‘khai vị’. Để tao quay phim lại cho “anh cả” xem cái đã! ”
Gã Thắng cười dâm đãng, cúi xuống, ép đầu mẹ tôi vào háng của gã.
Mẹ tôi nhắm nghiền mắt lại, hai hàng lông mi dài và cong run run. Một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt, chảy xuống thái dương rồi biến mất vào trong mớ tóc đen. Bà bắt đầu công việc của mình một cách máy móc, vô hồn.
Trong phòng chỉ còn lại tiếng thở “hổn hển” của gã Thắng, tiếng “chóp chép” ướt át, và tiếng bình phẩm của hai con quỷ.
Đôi môi sưng đỏ, bóng loáng đang bao bọc lấy con cặc to lớn của gã Thắng. Tôi thấy rõ sự khó nhọc, cái cách bà phải mở rộng miệng đến hết cỡ, cách cơ má hóp lại rồi phồng lên theo từng nhịp thúc của gã. Nước mắt hòa cùng nước bọt, chảy dài xuống cằm, một cảnh tượng của sự tủi nhục tột cùng. Chiếc lưỡi nhỏ xinh của bà, thay vì nếm những món ngon, giờ đây đang phải làm công việc dơ bẩn nhất.
“Thế nào?” Gã Dũng hỏi, giọng một bình luận viên chuyên nghiệp. “Cảm nhận ra sao? Kể cho anh em nghe với”
Gã Thắng vừa hành sự, vừa ngẩng lên, miệng vẫn còn bóng loáng. “Phê vãi anh ạ. Mềm, ấm, mà thơm nữa chứ. Mấy con đĩ ngoài quán đéo thể so được!” Gã lại cúi xuống, tay giữ chặt đầu mẹ tôi, thúc mạnh hơn. “Mút sâu vào con đĩ! Đúng rồi, giỏi lắm!”
Mẹ tôi ho “sặc sụa”, nhưng không dám dừng lại.
“Mày xem cái lưỡi em Hạnh kìa, Dũng. Điêu luyện phết” gã Thắng lại khoe.
“Tao huấn luyện cho em Hạnh hôm bữa rồi” gã Dũng đáp, giọng đầy tự hào.
Cuối cùng, gã Thắng gầm lên một tiếng rồi co giật. Gã xuất tất cả vào trong miệng mẹ tôi. Xong việc, gã đẩy mạnh đầu mẹ tôi ra một cách thô bạo.
Mẹ tôi đổ vật ra sàn, ho “khụ… khụ..” sặc sụa, cố gắng tống thứ dịch thể đặc quánh, tanh nồng ra khỏi cổ họng. Tinh dịch trắng đục chảy ra từ khoé miệng, vương vãi trên cằm và cổ bà. Trông bà thật thảm hại.
Gã Dũng đứng dậy, đi tới chỗ mẹ tôi. Gã không đỡ bà dậy. Gã dùng mũi giày, nâng cằm mẹ tôi lên, buộc bà phải nhìn gã.
“Tốt. Màn dạo đầu không tệ” gã nói, giọng lạnh tanh. “Giờ thì nghỉ một chút. Chuẩn bị đến món chính nhé em!”
Gã Dũng đứng dậy sau câu nói của mình, cái bóng của gã trùm lên mẹ tôi đang nằm co quắp trên sàn. Gã không nói thêm, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu cho gã Thắng.
“He he, em cảm ơn anh Dũng” gã Thắng cười, cái giọng a dua nịnh bợ.
Tôi thấy mẹ tôi run lên. Bà biết chuyện gì sắp xảy ra. Gã Dũng cúi xuống, không một chút dịu dàng, túm lấy cánh tay mẹ tôi và lôi bà dậy. Cả cơ thể mềm mại của bà lảo đảo theo lực kéo của gã. Bà giống như một con búp bê vải, không có sức sống, bị người ta tùy ý sắp đặt. Gã quăng mẹ tôi lên chiếc sofa da màu nâu sẫm. Tấm thân ngọc ngà của bà nảy lên rồi lún xuống theo độ nhún của đệm ghế.
“Nằm im đấy” gã Dũng gằn giọng.
Rồi gã quay sang thằng bạn chí cốt của mình. “Của mày đấy. ông Toàn chắc chỉ biết làm qua loa cho có lệ. Hôm nay mày mở hàng, cho em Hạnh biết thế nào là đàn ông”
Nói rồi, gã Dũng dùng chân gạt chiếc quần lót đã bị xé rách của mẹ tôi sang một bên, rồi dùng tay kéo tuột chiếc quần dài của bà quăng sang một bên. Toàn bộ phần thân dưới của mẹ tôi, một tuyệt tác của tạo hóa, giờ đây phơi bày trọn vẹn dưới ánh đèn vàng vọt.
Từ trên gác, tôi zoom camera lại gần. Một khung cảnh hoàn hảo. Cặp mông trắng nõn, tròn lẳn và không một tì vết, do không phải lao động và được giữ gìn cẩn thận, đang run rẩy một cách bất lực. Ở giữa là khe mông sâu hút, và khi gã Dũng dùng tay banh nhẹ ra, tôi thấy rõ cả cái lỗ đít nhỏ xinh, hồng hồng vẫn còn trinh nguyên, và ngay phía dưới là cái lỗ lồn sưng mọng, ướt át sau màn “khai vị” ban nãy.
Gã Dũng vỗ “đen đét” vào một bên mông của mẹ, khiến nó hằn lên một vệt tay đỏ ửng. “Thấy chưa? Lỗ lồn của nó mọng nước chưa? Đêm kia tao đã thông cống rồi, giờ mày vào là vừa khít”
Gã Thắng nuốt nước bọt “ừng ực”. Gã đã cởi phăng chiếc quần của mình ra từ lúc nào, để lộ con cặc to vật vã, tím bầm, đang dựng đứng lên. Gã không thể chờ đợi thêm, liền quỳ lên sofa, ngay phía sau mẹ tôi.
“Ấy… đừng..” Mẹ tôi khẽ rên lên một tiếng, cố gắng thu mình lại, nhưng đã quá muộn.
Gã Thắng giữ lấy hai bên hông của bà, áp con cặc của gã vào lỗ lồn mẹ. Gã thúc mạnh một cái.
“Áaaaaa!”
Mẹ tôi hét lên một tiếng xé lòng. Toàn thân bà căng cứng như một sợi dây đàn. Gã Thắng quá to, lỗ lồn mẹ tôi không thể tiếp nhận nổi.
“Mẹ kiếp! Khít thế! Nhưng còn hơi khô mày à!” gã Thắng chửi thề, rồi lùi ra. Gã nhìn gã Dũng như cầu cứu.
Gã Dũng cười một cách khinh bỉ. “Còn khô thì nhổ nước bọt vào cho trơn”
Một hành động hạ tiện đến cùng cực. Gã Thắng làm theo không một chút do dự. Gã nhổ một bãi nước bọt vào đầu con cặc của mình, xoa xoa cho đều, rồi lại nhắm vào cái lỗ lồn tội nghiệp của mẹ tôi. Lần này, gã không thúc ngay, mà từ từ ấn vào, dùng toàn bộ sức nặng của cơ thể để đè xuống.
Tôi thấy rõ sự đau đớn trên khuôn mặt mẹ tôi, bà cắn chặt môi dưới đến bật cả máu. Con cặc của gã Thắng, bóng loáng vì nước bọt, đang từ từ chọc thủng lớp phòng ngự cuối cùng. Lỗ lồn hồng hào của mẹ bị nong ra một cách tàn nhẫn. Làn da căng ra, mỏng manh như sắp rách.
Một tiếng “phập” khô khốc vang lên. Gã đã vào được.
Tôi thấy rõ cú sốc chạy dọc cơ thể mẹ. Bà giật nảy lên, hai chân duỗi thẳng, hai bàn tay bấu chặt vào đệm ghế đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Khi đã vào được rồi, gã Thắng không còn kiên nhẫn. Gã bắt đầu một nhịp điệu nhanh, gấp, nông và thô bạo, như một con chó đực đang giao phối. Tiếng da thịt vỗ vào nhau “chan chát”. Tiếng gã thở “hổn hển”. Và tiếng rên rỉ vì đau đớn bị nén lại trong cổ họng của mẹ tôi. Gã chỉ chăm chăm vào việc giải tỏa của mình. Hông gã thúc ra vào điên cuồng, mỗi lúc một nhanh hơn.
Chưa đầy hai phút sau, gã gầm lên một tiếng, tấm thân vạm vỡ co giật. Gã thúc thêm vài cái cuối cùng, sâu và mạnh, phun dòng tinh đặc nóng vào sâu trong lồn mẹ tôi.
Xong việc, gã thở dốc, lùi lại rồi rút con cặc của mình ra. Một dòng dịch trắng đục chảy theo ra ngoài, loang lổ trên cặp mông trắng của mẹ. Bà đổ sụp xuống mặt ghế, bất động, chỉ còn tấm lưng trần phập phồng theo từng nhịp thở mệt nhọc.
Gã Thắng thở hổn hển, lùi ra, để lại một bãi chiến trường nhầy nhụa trên tấm thân ngọc ngà của mẹ tôi. Gã Dũng nhếch mép cười khinh bỉ, cái nhìn của gã như muốn nói “Đồ vô dụng”.
“Yếu thế à? Chưa đến hai phút” gã Dũng nói, giọng không một chút cảm xúc. “Tránh ra. Để tao dạy cho nó biết thế nào là đàn ông thực thụ”
Gã Thắng lẳng lặng mặc lại quần, ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện, trở thành một khán giả trung thành cho màn kịch tiếp theo. Gã Dũng không vội. Gã bước tới, ngồi xuống mép sofa, ngay cạnh mẹ tôi đang nằm co quắp. Một hành động bất ngờ. Gã xé một mảnh từ chính chiếc áo rách của mẹ, rồi từ tốn lau đi những vết tích mà gã Thắng để lại trên cặp mông và lưng bà. Gã lau sạch dòng tinh dịch, như một người chủ đang lau chùi món đồ quý của mình sau khi cho một tên bạn mượn dùng thử.
Mẹ tôi run lên khi tay gã chạm vào. Bà khẽ rên lên, nhưng gã Dũng chỉ cười.
“Nằm im. Anh thương” gã thì thầm, nhưng hai từ “anh thương” của gã nghe còn đáng sợ hơn cả những lời chửi rủa.
Sau khi “làm sạch” đồ chơi của mình, gã Dũng mới đứng dậy. “Thắng, giữ hai cái đùi nó lại cho tao” gã ra lệnh. Gã Thắng lập tức làm theo, quỳ xuống sàn và giữ chặt hai bên đùi của mẹ, banh chúng ra.
Gã Dũng cởi quần. Con cặc của gã to lớn và đáng sợ không kém gì gã Thắng, nhưng nó có màu sẫm hơn, gân guốc hơn, trông như một con trăn khổng lồ đang thức giấc. Gã không vồ vập. Gã quỳ xuống giữa hai chân mẹ, từ từ đưa đầu cặc của mình vào.
Lỗ lồn của mẹ tôi lại một lần nữa phải căng ra để chứa đựng một kẻ xâm nhập khác. Bà rên lên một tiếng “ư..” toàn thân căng cứng lại, cố gắng chống cự một cách vô vọng. Nhưng gã Dũng không dùng sức mạnh. Gã vào một cách từ từ, rất chậm, xoay nhẹ, như một chiếc chìa khóa đang dò tìm đúng ổ. Tôi có thể thấy qua ống kính, đầu cặc của gã từ từ nong rộng cái lỗ lồn đáng thương của mẹ tôi ra, từng chút, từng chút một.
Khi đã vào được hoàn toàn bên trong, gã dừng lại. Gã không thúc. Gã chỉ để yên như vậy, cho mẹ tôi phải cảm nhận trọn vẹn sự hiện diện to lớn, nóng hổi của gã bên trong mình. Rồi, gã bắt đầu di chuyển, cực kỳ chậm. Gã nhấp nhẹ, xoay hông, như đang khám phá từng nếp gấp, từng góc cạnh bên trong cơ thể bà.
Bỗng nhiên, gã thúc nhẹ vào một điểm nào đó.
“A!”
Một tiếng kêu sắc lẹm, hoàn toàn khác với tiếng rên đau đớn lúc trước, bật ra từ miệng mẹ tôi. Đó là một âm thanh của sự bất ngờ, của một luồng điện giật chạy dọc sống lưng.
Gã Dũng cười khẩy, một nụ cười của gã dân chơi. “Đây rồi”
Gã đã tìm thấy nó. Gã đã tìm thấy cái công tắc bí mật của cơ thể mẹ tôi. Và rồi, nhịp điệu của con đực bắt đầu. Gã không còn chậm rãi nữa. Gã bắt đầu một chuỗi những cú thúc mạnh mẽ, dứt khoát, và đều đặn như một cái máy. Cú nào ra cú đó, nhắm thẳng vào cái điểm chết người vừa được tìm thấy trong lồn của mẹ tôi.
*Phập… phập… phập…*
Tiếng động không còn khô khốc như của gã Thắng. Nó sâu hơn, đặc hơn, và ướt át hơn. Mẹ tôi, ban đầu còn cắn chặt môi, cố gắng chịu đựng. Nhưng bà không thể. Nhịp điệu của Dũng quá hiểm độc, quá chính xác. Con cặc sẫm màu của Dũng ra vào một cách nhịp nhàng. Mỗi cú thúc vào, cơ bụng dưới của mẹ tôi lại lõm vào. Mỗi cú rút ra, chất dịch nhờn lại kéo thành một sợi chỉ lấp lánh. Toàn bộ vùng háng của mẹ tôi, từ cặp mông tròn đến lỗ lồn sưng mọng, đều rung động theo một nhịp điệu duy nhất .
“Ưm… ah… ah..”
Những tiếng rên bắt đầu tuôn ra. Ban đầu còn nhỏ và ngắt quãng. Nhưng rồi chúng to dần, hòa vào nhịp thúc của gã. Cơ thể mẹ tôi, từ chỗ căng cứng vì đau, giờ đây bắt đầu mềm ra, uốn lượn theo từng chuyển động của Dũng.
Gã thấy vậy, càng thêm hứng thú. Gã cúi xuống, ghé sát miệng vào tai mẹ tôi, giọng thì thầm đầy ma lực trong khi phần dưới vẫn không ngừng đóng vào như một cái máy khoan.
“Sao, em yêu? Sướng phải không? Cái lỗ lồn của em đang cắn chặt lấy con cặc của anh này”
Mẹ tôi lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lã chã rơi. “Không… không… dừng lại đi… ah… ah..”
Lời nói và cơ thể bà đã hoàn toàn tách biệt. Miệng bà nói “dừng lại”, nhưng cặp mông lại vô thức ưỡn lên cao hơn để đón nhận từng cú thúc của gã. Tiếng rên của bà ngày càng to, ngày càng dâm đãng.
Gã Dũng cười lớn. “Nói dối là không ngoan đâu nhé. Nghe điệu chảy nước của em kìa. Chồng em có bao giờ làm em sướng được như anh không?”
Câu hỏi đó như một nhát dao cuối cùng, đâm thủng lớp phòng vệ lý trí mỏng manh còn sót lại của mẹ. Bà không trả lời, chỉ biết rên rỉ, một chuỗi những âm thanh vừa thống khổ, vừa đê mê. Bà đang bị nhịp điệu của con bò đực này điều khiển, và bà biết, mình sắp không thể chịu đựng được nữa.
Nhịp điệu của gã Dũng ngày càng trở nên gấp gáp, tàn bạo. Chiếc sofa da cũ kỹ rung lên “kẽo kẹt… kẽo kẹt..” bần bật theo từng cú thúc hông của gã. Tiếng da thịt va chạm không còn là những tiếng “phập, phập” nữa, mà đã biến thành một thứ âm thanh “bì bõm”, nhầy nhụa, điên cuồng.
Mẹ tôi đã hoàn toàn bị nhấn chìm. Lý trí của bà, nếu còn sót lại, chỉ là một hòn đảo nhỏ nhoi đang bị cơn sóng thần của dục vọng nuốt chửng. Bà không còn cố gắng cắn môi hay kìm nén. Miệng bà mở to, và những tiếng rên không còn là “ah, ah” nữa, mà đã biến thành những tiếng la hét, những lời van xin méo mó.
“Ôi… ôi trời ơi… nhanh nữa lên… ah… mạnh nữa lên anh ơi..”
Bà đang cầu xin chính kẻ đang hành hạ mình.
Gã Dũng cười một cách man dại. Gã nghe được lời cầu xin đó. “Kêu to lên cho anh nghe!” gã gầm lên, giọng khàn đặc. “Kêu tên anh đi, con đĩ! Nói em là của anh!”
Gã vừa nói, vừa dùng một tay giữ chặt lấy hông mẹ tôi, tay kia bóp mạnh lấy một bên vú của bà, vê đầu núm vú đã sưng đỏ. Sự kích thích đến từ hai nơi cùng một lúc khiến cơ thể mẹ tôi như muốn nổ tung.
Từ trên gác, tôi phải lùi camera ra xa để bắt được toàn cảnh. Một cảnh tượng hoang dại và nguyên thủy. Mẹ tôi không còn là con người nữa. Bà là một con thú cái đang trong mùa động dục, đang quằn quại, rên xiết dưới thân một con thú đực mạnh mẽ hơn. Đôi chân dài, trắng nõn của bà giờ đây đã tự động quắp chặt lấy hông gã Dũng, như sợ gã sẽ rời đi. Hai cánh tay, thay vì đẩy gã ra, lại bấu chặt vào tấm lưng trần đẫm mồ hôi của gã, những ngón tay xinh đẹp cào xuống, để lại những vệt đỏ ửng. Lưng bà cong lên như một cánh cung, cặp mông căng tròn đẩy ngược lại, đón nhận từng cú dập không một chút né tránh.
Tôi zoom camera vào khuôn mặt bà. Đôi mắt nhắm nghiền, nhưng hai hàng lông mày thì nhíu chặt lại, khuôn mặt xinh đẹp giờ đây nhăn nhó trong một biểu cảm hỗn hợp của sự đau đớn và khoái lạc tột độ.
“Em… em sắp… sắp ra… ah… ahhhh..” – Tiếng mẹ tôi gào lên, lạc cả giọng.
Gã Dũng nghe thấy thế, nhịp điệu của gã càng điên cuồng hơn. Gã biết mình sắp chinh phục được đỉnh núi cao nhất.
Và rồi, nó đến.
Cơ thể mẹ tôi bỗng dưng căng cứng lại. Một tiếng thét chói tai, cao vút, không còn ra tiếng người, xé toạc không gian tĩnh lặng của buổi trưa.
“ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!”
Toàn bộ cơ thể bà giật tung lên trong một cơn co thắt mãnh liệt. Lưng bà ưỡn cao đến mức gần như không còn chạm vào sofa. Cái lỗ lồn của bà co bóp điên cuồng, siết chặt lấy con cặc của gã Dũng như muốn nghiền nát nó.
Tôi thấy rõ các cơ ở đùi và mông bà siết lại. Và rồi, một dòng nước dịch trong suốt, nóng hổi từ trong người bà phun ra, không phải là rỉ ra, mà là phun thành tia, bắn “phụt… phụt..” ướt đẫm cả bụng dưới của gã Dũng và một mảng lớn trên chiếc sofa da. Cơn cực khoái mạnh đến mức cơ thể bà vẫn tiếp tục co giật từng đợt, từng đợt.
Ngay tại đỉnh điểm của sự bùng nổ đó, gã Dũng cũng gầm lên một tiếng như một con thú hoang. Gã thúc vào thêm vài cái cuối cùng, sâu và mạnh, rồi phun toàn bộ dòng tinh nóng bỏng của mình vào sâu bên trong tử cung của mẹ tôi, hòa quyện với dòng nước khoái lạc của bà.
Gã Dũng đổ gục xuống, đè lên người mẹ tôi. Cả hai cơ thể dính chặt vào nhau, đẫm mồ hôi, run rẩy trong dư âm của cơn bão.
Một lúc sau, gã mới gượng dậy, rút con cặc của mình ra.
Mẹ tôi nằm đó, mềm nhũn như một cọng bún. Đôi mắt bà mở trừng trừng, nhìn lên trần nhà một cách vô hồn. Nước mắt, nước miếng, mồ hôi và tinh dịch hòa trộn vào nhau trên khuôn mặt bà. Bà không còn là bà nữa. Bà chỉ là một cái xác rỗng tuếch.
Gã Thắng, kẻ ngồi xem từ đầu đến cuối, há hốc mồm, lắp bắp: “Vãi… vãi lồn… Đỉnh thật anh Dũng ạ..”
Gã Dũng không nói gì, chỉ thở hổn hển, nhìn xuống “chiến tích” của mình với một nụ cười tự mãn. Gã đã thành công. Gã không chỉ chiếm đoạt được thể xác của mẹ tôi, gã đã bắt cơ thể đó phải gào thét tên gã trong cơn khoái lạc. Gã đã hủy diệt bà hoàn toàn.
Tôi từ từ hạ điện thoại xuống. Tay tôi run run. Tôi đã có được nó. Cảnh quay cuối cùng, cảnh quay đắt giá nhất. Khoảnh khắc mẹ tôi bị chính bản năng của mình giết chết.
***
Hai cơn bão đã quét qua. Căn phòng khách giờ đây là một bãi chiến trường của dục vọng. Gã Dũng và gã Thắng uể oải mặc lại quần áo, sự thỏa mãn hiện rõ trên những gương mặt đỏ gay vì gắng sức. Chúng rít thuốc lá, nhả khói một cách thản nhiên, như hai công nhân vừa hoàn thành một công việc nặng nhọc.
Bà nằm nghiêng trên chiếc sofa, tấm thân trần truồng, kiệt quệ.
Qua ống kính, tôi có thể quay cận cảnh vẻ đẹp của mẹ sau cơn bão ướt át. Làn da trắng sứ giờ đây ửng hồng, lấm tấm những vệt mồ hôi và dịch thể đã bắt đầu khô lại, tạo nên một độ bóng loáng kỳ lạ dưới ánh đèn. Trên lưng, trên mông, trên đùi bà là những vệt tay đỏ ửng, những dấu hôn tím bầm và cả vài vết cào mờ mờ do chính tay bà trong cơn điên cuồng tạo ra. Mái tóc đen dài bết dính vào khuôn mặt, vài sợi còn vương trên đôi môi sưng mọng. Đôi mắt bà nhắm nghiền, hàng mi dài cong vút vẫn còn đọng lại vài giọt nước mắt chưa kịp khô. Trông bà không còn vẻ đoan trang thường ngày, mà mang một vẻ đẹp hoang dại, một vẻ đẹp của sự tàn phá, của một bông hoa vừa bị vùi dập nhưng vẫn còn vương lại hương sắc nồng nàn.
“Xong rồi, về thôi anh” gã Thắng nói, giọng có chút mệt mỏi.
Gã Dũng không trả lời ngay. Gã rít một hơi thuốc cuối cùng, dụi vào gạt tàn rồi đứng dậy. Gã không đi về phía cửa. Gã đi về phía bàn, rút chiếc ví da dày cộp ra.
“Khoan đã” gã nói. “Phải có chút quà cho em Hạnh chứ”
Gã rút ra vài tờ tiền có mệnh giá lớn nhất, vuốt cho phẳng phiu. Gã không ném lên người mẹ tôi như tôi đã nghĩ. Gã đi tới, đặt những tờ tiền ngay ngắn trên chiếc bàn nhỏ cạnh đầu sofa, ngay tầm mắt của mẹ nếu bà mở mắt ra.
“Cầm lấy mua bộ váy nào đẹp đẹp đi cưng” giọng gã Dũng bỗng trở nên khác lạ, không còn là sự ra lệnh, mà là giọng của một ông chủ đang nói chuyện với cô bồ nhí của mình. “Lần sau bọn anh đến, muốn thấy em mặc đồ mới, sexy một chút. Biết chưa?”
Gã Thắng thấy vậy, cũng móc ví, rút thêm vài tờ nữa đặt lên trên. “Đúng đấy em ạ. Anh Dũng nói phải. Người đẹp thì phải mặc đồ đẹp”
Nói rồi, chúng nhìn nhau, cười một cách tâm đắc rồi lững thững ra về.
*Sầm!*
Cánh cửa lại đóng. Căn nhà lại chìm vào im lặng.
Tôi vẫn giữ máy quay. Tôi muốn xem mẹ sẽ làm gì. Bà nằm im một lúc lâu, chỉ có lồng ngực căng tròn là vẫn phập phồng theo từng nhịp thở sâu. Rồi, mí mắt bà khẽ động đậy. Bà mở mắt ra. Ánh mắt vô hồn, trống rỗng.
Bà nhìn lên trần nhà, rồi từ từ quay đầu sang. Ánh mắt bà dừng lại ở những tờ tiền trên bàn. Bà nhìn chúng, không có một biểu cảm gì trên gương mặt. Không tức giận, không ghê tởm, không khóc lóc. Hoàn toàn không.
Bà nằm im nhìn chúng rất lâu. Rồi, bà chậm rãi, rất chậm rãi ngồi dậy. Tấm thân trần truồng, rã rời của bà hiện ra trọn vẹn. Bà khẽ nhăn mặt, có lẽ vì cơn đau nhức giữa hai chân. Bà đưa tay lên, chạm vào vệt máu đã khô ở khóe môi, rồi lại nhìn xuống những vết tích trên cơ thể mình.
Bà không khóc. Bà cũng không buồn che đậy cơ thể.
Bà đứng dậy, lảo đảo bước đi. Bà bước qua đống quần áo rách nát của mình dưới sàn mà không thèm liếc mắt. Bà đi thẳng vào nhà tắm. Tôi nghe tiếng chốt cửa “cạch”, rồi tiếng nước từ vòi hoa sen “xối xả” chảy.
Tôi hạ điện thoại xuống.
Một suy nghĩ lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tôi. Mọi thứ đã khác. Cơn cực khoái trong địa ngục kia không chỉ hủy diệt mẹ tôi, nó đã tái sinh bà thành một con người khác. Chỉ còn lại một cơ thể đã được nếm trải một thứ khoái cảm mà có lẽ cả đời này bố tôi cũng không thể nào mang lại. Và trong sự im lặng của dòng nước đang xối rửa kia, có lẽ mẹ tôi đang chấp nhận nó.
Tiếng nước trong nhà tắm dừng lại. Một lúc sau, mẹ tôi bước ra, quấn hờ một chiếc khăn tắm quanh người. Bà đi ngang qua tấm gương lớn trong phòng. Bà dừng lại. Bà nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Một người đàn bà xa lạ. Xanh xao, mệt mỏi, nhưng trong đôi mắt trống rỗng kia, dường như có một tia sáng khác. Một tia sáng của sự cam chịu, và có lẽ, của một sự tò mò đen tối.
Bà nhìn vào những tờ tiền trên bàn. Mẹ tôi bước tới, cầm chúng lên, đếm, rồi đặt lại một cách gọn gàng.
Tôi biết, vở kịch vẫn chưa kết thúc. Nó chỉ vừa mới sang một hồi khác, đáng sợ và kích thích hơn rất nhiều.
