Tổng số

0


Giỏ hàng rỗng


Chuyện gia đình tôi

Chương 4



Chương 3​

Tôi tỉnh dậy vì ánh nắng chiếu thẳng vào mắt. Đầu tôi đau như búa bổ, và cổ họng thì khô khốc. Cả đêm qua tôi gần như không ngủ, chập chờn trong những cơn ác mộng mà ở đó, tiếng da thịt va vào nhau và tiếng rên rỉ của mẹ tôi cứ văng vẳng bên tai. Tôi ngồi bật dậy, thứ đầu tiên tôi cảm nhận được không phải là cơn đau đầu, mà là sự im lặng.

Một sự im lặng đặc quánh, bất thường, bao trùm lên cả ngôi nhà.

Tôi chậm rãi bước xuống cầu thang. Từng bậc gỗ kêu lên “cọt kẹt” dưới chân tôi, âm thanh đó nghe thật lạc lõng trong sự tĩnh lặng này. Mùi thuốc tẩy Javel nồng nặc xộc thẳng vào mũi tôi. Một mùi hương của sự che đậy, của nỗ lực tẩy rửa một vết nhơ không thể nào gột sạch.

Và rồi tôi thấy mẹ.

Bà đang ở ngoài sân, ngay tại nơi đêm qua đã từng là một bãi chiến trường. Bà mặc một bộ đồ bộ màu xám đã cũ sờn, mái tóc búi vội để lộ ra cái gáy trắng ngần, mỏng manh. Bà đang còng lưng, tay cầm một chiếc bàn chải cứng, hì hụi chà đi chà lại mặt bàn gỗ.

“Xoẹt… xoẹt… xoẹt..”

Từng tiếng chà nghe đều đều, vô hồn, như một cái máy. Bà chà mạnh đến mức những khớp ngón tay trắng bệch cả đi. Tôi đứng từ xa nhìn bà. Dưới ánh nắng ban mai, tôi có thể thấy rõ những vết bầm tím mờ mờ trên hai bắp tay của bà, dấu vết của những cái nắm siết chặt của gã họ Dũng. Đôi mắt mẹ tôi sưng húp, đỏ ngầu, nhưng cái nhìn thì trống rỗng, vô cảm, dán chặt vào những vân gỗ trên mặt bàn. Bà không khóc, có lẽ vì nước mắt đã cạn khô từ đêm qua.

Đúng lúc đó, bố tôi cựa mình trên ghế sofa. Gã tỉnh dậy, ôm đầu rên rỉ một tiếng.

“Ui da… Nhức đầu quá..”

Gã ngồi dậy, mắt nhắm mắt mở nhìn ra sân. Thấy mẹ tôi đang lau dọn, gã còn buông một câu khen vô tri:

“Em chăm thế, dọn dẹp sớm vậy. Tối qua anh Dũng khen em mãi đấy, bảo em vừa đẹp người vừa đẹp nết”

Mẹ tôi không đáp, bà chỉ khựng lại một giây, rồi lại tiếp tục công việc của mình, tiếng bàn chải càng lúc càng dồn dập, mạnh bạo hơn, như thể bà đang cố chà đi cả ký ức của mình.

Bố tôi lảo đảo đứng dậy, đi vào nhà vệ sinh. Lúc đi ngang qua sân, gã còn thản nhiên vỗ vào cặp mông tròn lẳn của mẹ tôi một cái “bốp”.

“Thơm phức” gã cười hềnh hệch.

Cái vỗ tay đó, vào chính nơi đã bị một thằng đàn ông khác hành hạ, chiếm đoạt, vỗ về cả đêm qua. Bàn tay của mẹ tôi khựng lại hoàn toàn. Bà đứng bất động trong vài giây. Tôi thấy tấm lưng của bà khẽ run lên. Nhưng rồi bà lại cúi xuống, tiếp tục chà, như chưa có gì xảy ra.

Bố tôi chuẩn bị đi làm. Gã mặc bộ đồ công sở, thắt cà vạt, trông lại ra dáng một quản lý mẫn cán. Trước khi dắt xe ra khỏi cửa, gã còn quay lại nói với mẹ tôi, giọng đầy hồ hởi:

“À này, cuối tuần mình lại mời anh Dũng qua nhậu tiếp nhé em! Anh em chí cốt, lâu lâu phải tụ tập. Tối qua vui thật!”

Nói rồi, gã leo lên xe. Tiếng động cơ “rồ… rồ..” lên, phá tan sự im lặng trong chốc lát, rồi xa dần, và mất hút.

Cánh cửa đóng lại. “Cạch”

Sự im lặng giờ đây còn nặng nề hơn gấp bội. Nó đè lên không gian, lên tâm trí tôi.

Mẹ tôi buông chiếc bàn chải xuống. Nó rơi xuống nền gạch, tạo thành một tiếng “cang” khô khốc. Bà từ từ đứng thẳng người dậy. Bà không nhìn tôi, không nhìn vào đâu cả. Đôi mắt bà chỉ dán vào một điểm vô định phía trước. Bà đứng bất động như một bức tượng đá, giữa sân nhà sạch bong không một vết bẩn, dưới ánh nắng ban mai trong trẻo.

Một bức tượng đẹp đẽ nhưng đã hoàn toàn chết lặng từ bên trong.

Tôi đứng đó, trong bóng tối của phòng khách, nhìn mẹ mình. Tôi không thấy thương hại. Tôi cũng chẳng thấy căm phẫn. Trong đầu tôi lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất, lạnh lẽo và rõ ràng:

Kẻ ngáng đường ngu ngốc đã đi rồi. Sân khấu giờ đã được dọn dẹp sạch sẽ. Màn kịch tiếp theo, sắp bắt đầu.

Sau khi lau dọn xong, mẹ tôi lẳng lặng đi vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại. Bà cần một không gian riêng, dù chỉ là tạm thời, để gặm nhấm nỗi đau của mình. Tôi cũng trở về phòng, căn gác xép nhỏ và nóng nực. Tôi không vội xem lại những thước phim địa ngục kia. Tôi cần một chút không khí.

Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống con ngõ nhỏ. Giờ này, khu lao động đã bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng trẻ con khóc, tiếng mấy bà hàng xóm gọi nhau “í ới”, tiếng xe máy cà tàng nổ giòn tan. Một khung cảnh đời thường đến mức tẻ nhạt. Nhưng chính sự bình thường đó lại càng làm cho những gì tôi đã chứng kiến đêm qua trở nên siêu thực.

Bất chợt, tôi thấy gã họ Dũng. Gã đang ngồi ở quán nước cóc đầu ngõ, cái quán lụp xụp che bằng một tấm bạt xanh đã rách nát. Gã vẫn mặc bộ đồ hôm qua, cái áo ba lỗ dính mồ hôi. Ngồi cùng gã là một người đàn ông khác, mặt mũi cũng bặm trợn không kém, tôi đoán đó là Thắng mà bố tôi có nhắc tới.

Ban đầu tôi không để ý, nhưng rồi một cái tên quen thuộc lọt vào tai tôi, khiến tôi phải giỏng tai lên nghe.

“…con Hạnh vợ thằng Toàn..”

Là Dũng đang nói, giọng gã hô hố, không hề có ý định giữ kẽ. Tôi vội ghé sát tai vào song cửa sổ, cố gắng nghe cho rõ.

“Mẹ mày, tao nói với mày, con Hạnh đúng là cực phẩm” Dũng vừa rít thuốc lào “sòng sọc”, vừa nói. “Da nó trắng nõn, vú thì to, phải cỡ này này” gã dùng hai tay làm một động tác khum khum đầy tục tĩu, “mông thì cong vút, lúc nó chổng lên thì thôi rồi. Đêm qua tao đụ nó sướng quên cả đường về”

Thằng Thắng ngồi cạnh, mắt sáng lên, miệng há hốc. “Vãi lồn! Ngon thế cơ à anh? Em nhìn nó bên ngoài cũng thấy thèm rồi mà không ngờ hàng họ lại ghê thế. Nó có chống cự không anh?”

“Chống cự?” Dũng cười khẩy, nhả một làn khói đặc quánh. “Lúc đầu thì cũng giả vờ tiết hạnh lắm. Khóc lóc, van xin. Nhưng mà thuốc của tao thì đến tiên nữ cũng phải thành dâm phụ. Một lúc sau thì rên như đĩ, lồn thì ướt sũng, sướng đến đái cả ra bàn”

Nghe những lời đó, lồng ngực tôi như có ai đó bóp nghẹt. Gã đang mô tả mẹ tôi, người phụ nữ mà bố tôi hết mực yêu chiều, bằng những ngôn từ của một con thú. Gã đang kể lại việc gã đã chà đạp bà như thế nào với một niềm tự hào không che giấu.

Thắng nuốt nước bọt “ừng ực”. “Sướng thế… Anh cho em xem với”

“Đây” Dũng rút điện thoại ra, vẻ mặt đầy đắc thắng. “Hàng độc đây này”

Gã chìa màn hình cho Thắng xem. Tôi không thấy được trong đó có gì, nhưng tôi thấy rõ vẻ mặt của Thắng. Mắt gã trợn trừng, cái miệng há ra không ngậm lại được, thỉnh thoảng gã lại liếm môi một cách thèm thuồng.

“Địt mẹ! Vú đẹp vãi lồn! Lỗ lồn hồng thế này… Anh Dũng, anh đúng là số hưởng. Cho em thử một phát được không anh? Em chỉ xin một cuốc thôi” Thắng gần như van nài.

Dũng cười “ha hả”, vỗ mạnh vào vai Thắng.

“Chú cứ bình tĩnh” gã nói, giọng của một kẻ bề trên. “Của ngon thì không nên ăn một mình. Tao với mày là anh em. Đã thế, hôm nay anh cho mày khai trương”

Gã rướn người về phía trước, thì thầm nhưng đủ to để tôi nghe thấy:

“Lát nữa, anh với mày qua ‘thăm’ nó. Tao sẽ cho mày thấy, con Hạnh nó dâm ngầm như thế nào”

Câu nói đó, “Hôm nay anh với mày qua ‘thăm’ nó”, không làm tôi tức giận. Nó không làm tôi nghĩ đến việc phải bảo vệ mẹ. Một cách kỳ lạ và bệnh hoạn, nó lại khiến tim tôi đập nhanh hơn. Một luồng điện chạy dọc sống lưng.

Chuyện hấp dẫn sắp xảy ra.

Trong đầu tôi không phải là hình ảnh mẹ mình sắp bị làm nhục, mà là một cơ hội. Một cơ hội để có thêm những thước phim mới, những thước phim còn trần trụi và táo bạo hơn cả đêm qua. Cảnh mẹ tôi sẽ phải phục vụ cả hai gã đàn ông.

Ngay lúc đó, Dũng và Thắng đứng dậy. Chúng trả tiền nước rồi đi thẳng về phía nhà tôi. Bước chân của chúng đầy tự tin, như thể chúng đang đi vào nhà của chính mình.

Tôi vội lùi lại khỏi cửa sổ. Tim tôi đập “thình thịch”, không phải vì sợ, mà vì hồi hộp. Tôi vội kiểm tra lại chiếc điện thoại. Pin vẫn còn đầy. Bộ nhớ vẫn còn trống.

« Chương trước Trước Chương kế Kế »
Đang tải...